Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: Vì sao nhà thơ Lê Minh Quốc dị ứng với chương trình ‘Vua tiếng Việt’ trên VTV?

@kichhoattk Joined: 05/2012
#1
Ưng 7

Vì sao nhà thơ Lê Minh Quốc dị ứng với chương trình ‘Vua tiếng Việt’ trên VTV?

Ha…
Happy84

03/2010

@Happy84 03/2010
#2
Ưng 4
Gạch 9
Ngược dòng
ngừi ta dỏi ngừi ta Vua tiếng Anh

Vua tiếng Vịt nghe mắc địt qué

ca…
canthanhtrung

11/2010

@canthanhtrung 11/2010
#5
Ưng 7
Thật sự a ngu bỏ mẹ ra. Tiếng vùng miền là nghe và nói có thể khác nhau. Nhưng chữ viết chỉ có 1 thôi.

Sent from Trung’s iPhone via nextVOZ

Th…
The Night's Watch

06/2014

@The Night's Watch 06/2014
#7
Ưng 34
Vàng quan điểm
Nguyễn Huy Thiệp:
Nhìn vào danh sách hơn 1000 hội viên Hội Nhà văn Việt Nam người ta đều thấy đa số đều chỉ là những người già nua không có khả năng, sáng tạo và hầu hết đều… "vô học", tự phát mà thành danh. Trong số này có tới hơn 80% là nhà thơ tức là những người chỉ dựa vào "cảm hứng" để tuỳ tiện viết ra những lời lẽ du dương phù phiếm vô nghĩa, nhìn chung là lăng nhăng, trừ có dăm ba thi sĩ tài năng thực sự (số này đếm trên đầu ngón tay) là còn ghi được dấu ấn ở trong trí nhớ người đời còn toàn bộ có thể nói là vứt đi cả, trên thực tế cái danh nhà thơ là một thứ nhìn chung chỉ là nhăng nhít, hữu danh vô thực, chẳng ai muốn dây vào nó: nhà thơ đồng nghĩa với sự chập cheng, hâm hấp, quá khích, vớ vẩn, thậm chí còn lưu manh nữa.

vo…
vozer11989

04/2016

@vozer11989 04/2016
#10
Ưng 4
Tôi ko đánh giá cao cái hội nhà thơ nhà văn đông lào này lắm, coi họ cùng đẳng cấp với hội Bảo vệ người tiêu dùng.

Ai rành cho xin ít thành tựu của hội này đc ko

Fi…
Fire Of Heart

@Fire Of Heart
#11
Ưng 7
Vàng quan điểm
Mình chỉ coi 1 vài lần nhưng thấy cũng khá thú vị. Ít ra nó cũng đỡ thiếu não hơn mấy chương trình khác

Hay có khi nào ko dc mời tham gia nên đâm ra ghét nhau

Th…
The Night's Watch

06/2014

@The Night's Watch 06/2014
#24
Ưng 20
Vàng quan điểm
Hội nhà thơ hình như là cái chỗ vui chơi thôi mà, lâu lâu tán phét vài câu mà cũng đi tranh làm lãnh đạo cơ à, thế mà tôi lúc đầu còn tưởng hội đấy sống k tranh với đời nhất vì toàn chém gió như đám hàng nước
Cũng còn với tùy người, có người xin ra khỏi hội,có người sống chết muốn vào

Nguồn: Nguyễn Quang Lập

Chẳng hiểu từ bao giờ có luật bất thành văn: ai là hội viên hội nhà văn mới được gọi nhà văn, còn lại là cây bút, cây bút trẻ, chiếu cố lắm mới được gọi nhà văn trẻ.

Nghĩ cũng buồn cười, cây bút còn sang gấp vạn nhà văn nhưng chẳng mấy ai ưa, cứ thích người ta gọi mình nhà văn.

Mình có vở kịch vừa dựng, nhà hát kịch Hà Nội, mở màn nghe giọng giới thiệu véo von: “tác giả- nhà văn Nguyễn Quang Lập” Nghe ngường ngượng thế nào ấy, nói với Hoàng Dũng ông bỏ hai chữ nhà văn cho tôi đi. Dũng cười nói thế mà có ông khi bọn tôi quên đọc hai chứ ấy là nhảy lên sừng sộ liền.

Về các tỉnh lẻ thấy mấy ông đi đọc thơ, hội thảo thi nhau giới thiệu nhà văn này nhà văn nọ. Ông nào không được giới thiệu nhà văn nhà thơ thì tự ái văng c. bỏ về liền.

Gọi nhà thơ chán thì đua nhau gọi là thi sĩ, gọi thơ ca chán thì gọi là thi ca. Chẳng hiểu cái chữ thi nó sang hơn chữ thơ ở chỗ nào.

Thằng Thuấn đi Mỹ tự giới thiệu mình là thi bá, khốn nỗi thằng phiên dịch nó chẳng biết thi bá là cái đ. gì, dịch ra sao, cứ dịch bừa là poet, phí công ông Thuấn nghiền ngẫm chữ nghĩa.

Tất nhiên cũng có nhiều văn tài chẳng coi hội nhà văn là cái gì. Nguyễn Mạnh Tuấn ra khỏi hội từ năm 1989, kể từ ngày anh ra khỏi hội hình như anh còn sang hơn, được trọng vọng hơn. Nguyễn Việt Hà, Phạm Xuân Nguyên bảo vào hội chúng nó còn mắng cho.

Nhưng đa số là giấc mơ thiên đường, là khát vọng vô bờ bến.

Ông HK được kết nạp, mở một cuộc nhậu lớn, đem cái thẻ ra bắt mọi người hôn cái thẻ, hôn hết một vòng, cạn một ly, lại hôn sang vòng khác, cạn một ly, lại hôn sang vòng khác, lại cạn một ly, lại hôn sang vòng khác.

Ôi giời ơi là mệt.

Ông TQT còn oách hơn, bắt cả làng bỏ cái thẻ lên kiệu vàng, rước từ cổng làng vào đến đình làng, cờ đèn kèn trống ầm ĩ.

Ông ĐTC trước khi chết nói muốn nhìn thấy cái thẻ Hội viên Hội nhà văn, anh Khải phải hộc tốc bay ra Hà Nội khẩn khoản BCH kết nạp đặc cách, làm luôn cái thẻ bay vào, may ông chưa chết, còn kịp nhìn cái thẻ.
Không biết lên thiên đường cái thẻ ấy dùng vào việc gì, hu hu.

Anh VL nói với mình: tao nhà cao cửa rộng có rồi, vợ đẹp con khôn có rồi, quyền cao chức trọng có rồi, chỉ thiếu mỗi cái thẻ hội viên hội nhà văn là chưa có, mày giúp tao với.

Nhiêù lần vì bạn bè, mình chạy chọt tướt bơ. May những người mình chạy giùm, vận động giùm đều xứng đáng cả, không mang tiếng chết.

Có lần mình nói anh Khải anh phải ủng hộ thằng Tiến bạn em nhé. Anh Khải nói rồi, thằng đó giỏi, không ủng hộ nó thì ủng hộ thằng nào.

Đến khi thằng Tiến trượt, mình trách anh sao không bỏ cho nó một phiếu. Anh cãi tôi bỏ rồi. Mình nói không phải thằng Tiến đó, thằng Tiến kia kìa. Anh ngồi ngẩn ra: cả một mớ Tiến tôi biết Tiến nào ra Tiến nào đâu.

Anh T. rất tốt bụng, nhờ ai anh cũng ok nhưng tính hay quên. Một hôm bầu xong ra khoe với mình tao bầu nó rồi nhé. Mình hỏi lại tên hoá ra anh bầu lầm. Mình nói, anh ngồi ngẩn ra: ủa, thằng nào cho tao ăn lòng lợn?

Thằng Đạo sĩ diện, vào hội nhà văn không thèm nhờ ai. Mình nói các vị BCH có đọc đ. đâu, mày không nói với người ta một câu làm sao người ta biết mày là thằng nào.

Đạo không nghe, trật, năm sau trật tiếp. Nó uống rượu say chĩa mồm lên tầng ba nhà khách, nơi các vị BCH đang nghỉ, hét tướng lên: Hội nhà văn là cái l.! Mình với Nguyễn Nhật Ánh ra sức can ngăn, nó không chịu, cứ nói đi nói lại Hội nhà văn là cái l.

Mình nói mày đừng nói thế l. nó tự ái. Nó ngẩn ra: ờ nhỉ, tại sao mình lại đi xúc phạm l. nhỉ, ngu thế không biết.