Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: [thảo luận] Nơi “khai sinh” món ngan cháy tỏi Hà Nội: Công thức trị giá cả tỷ đồng

@Alex Ferguson
#1

[thảo luận] Nơi “khai sinh” món ngan cháy tỏi Hà Nội: Công thức trị giá cả tỷ đồng

@DoctorWho 4th
#2
Ưng 17
Ưng 8
Ngược dòng
A nào muốn K thì ăn nhiều vào.
Sếp mình thấy ai ăn món này toàn lắc đầu

@bobbychinn
#3
Ưng 4
Món ăn ra đời từ những "con ngan luộc ế" lại trở thành món ngon nức tiếng Hà thành, được săn lùng tìm mua công thức với giá cả tỷ đồng.

@knell 06/2008
#4
Ưng 2
Ưng 6
Thấy mấy bài về ăn uống đa phần Hà Nội nhỉ? Văn hoá sành ăn khá đậm đặc. Đọc văn Vũ Bằng có miêu tả nhiều món ngon Hà Nội.

@Chelsea Clinton
#7
Ưng 10
Ưng 11
Ngược dòng
Thấy mấy bài về ăn uống đa phần Hà Nội nhỉ? Văn hoá sành ăn khá đậm đặc. Đọc văn Vũ Bằng có miêu tả nhiều món ngon Hà Nội.
HN thì quanh quẩn có mỗi phở với thịt chó chứ làm gì có món nào nổi bật nữa

@vankhucsau 10/2014
#8
Ưng 83
Vàng quan điểm
A nào muốn K thì ăn nhiều vào.
Sếp mình thấy ai ăn món này toàn lắc đầu
Sếp anh lắc đầu kệ mẹ sếp a. Cái này hại thế đ' nào bằng rượu vs thuốc lá đc. Đồ rằng sếp anh vẫn bú phồi phồi.

@pear 08/2008
#9
Ưng 5
HN thì quanh quẩn có mỗi phở với thịt chó chứ làm gì có món nào nổi bật nữa
Có 1 tỷ loại bún, xôi, mì, thịt gà ngan bò lợn chim cá và nhiều loại động vật nữa bạn...

@Tazy 12/2007
#12
Ưng 4
Ưng 2
Mùi tỏi ăn ám mùi lắm .
Hôm qua nhà tôi cũng làm nguyên 1 em ngỗng .
Nướng tỏi mật ong .
Mình nướng ngoài trời lúc nửa đêm thấy mấy nhà xung quanh bật điện sáng trưng .

@pear 08/2008
#14
Ưng 4
Bịa kia sao vẫn cmt được nhỉ???
Vừa Halloween mà :'( ở chơi tý gì căng

@mins.blackhat 07/2017
#22
Ưng 18
Ưng 11
Ngược dòng
Thấy mấy bài về ăn uống đa phần Hà Nội nhỉ? Văn hoá sành ăn khá đậm đặc. Đọc văn Vũ Bằng có miêu tả nhiều món ngon Hà Nội.
Hà Nội tôi thấy ăn uống thổ lốn chả ngon tí nào. Ăn toàn mấy món luộc, nướng rất là bình thường. Ra Hà Nội thì đúng chỉ có bún chả là còn có hương vị riêng nhưng so với bún bò Huế hay bất cứ loại ẩm thực nào của Cố đô cũng xách dép chạy ko kịp. Còn mấy món như ngan cháy tỏi, thịt lợn quay thì tôi thấy quá là bt. Chỗ nào cũng có. Tới Huế chỉ cần đi ăn một tô bánh canh hoặc bún quán nào lâu đời xí là mùi vị khác hẳn. Độc đáo riêng biệt. Vào Sài Gòn ăn món Sài Gòn là biết mùi vị ngậy béo ngọt của miền Nam. Còn Hà nội cái gì cũng như vậy, nhạt nhẽo, bụi bặm, thô sơ như chính món ăn của Hà nội

via theNEXTvoz for iPhone

@pear 08/2008
#25
Ưng 7
Ko nhớ rõ lắm, nó liên quan đến vài thứ khi thịt tiếp xúc trực tiếp vs nguồn nhiệt có nhiệt độ cao, nhớ đc mỗi Hidrocacbon thơm nhiều vòng vì đọc bon miệng.
Làm quái gì có thịt nào không tiếp xúc trực tiếp với nhiệt độ cao @@ xào nấu mấy nghìn năm nay ở tất cả các châu lục, chỗ nào chả bắc bếp nổi lửa lên nấu ăn?

@godfather3005 08/2007
#29
Ưng 11
Lại chiến tranh ẩm thực vùng miền ah. Tội nghiệp các anh. Sao không đi HN ăn bánh cuốn, bún đậu mắm tôm, thịt chó, bánh khúc, xôi xéo. Đi thanh hóa ăn nem chua, đi nghệ an ăn miến lươn, đi hội an đà nẵng ăn mì quảng, cơm gà, đi huế ăn bún bò, đi nha trang ăn bún cá, đi sài gòn ăn cơm tấm, hủ tíu, đi trà vinh ăn bánh canh, đi cần thơ ăn...

@Bomtori 11/2013
#31
Ưng 6
Ưng 1
ẩm thực nghèo nàn, bốc phét thì đỉnh.

@proain123
#35
Ưng 5
Hà nội để ý ẩm thực lúc nào chổ ngồi cũng chật chội,khúm núm,không có bàn ăn cho thoải mái.đất chật lắm hay sao ấy

Sent from HeoHeo via nextVOZ
Văn hoá khổ dâm nó vậy. Chứ hàng có bàn ghế đàng hoàng thiếu gì. Không chỉ việc ăn. Cứ phải chật chật vậy nó mới nổi tiếng, thế mới tài.

@kurapika312 03/2009
#38
Ưng 42
Ưng 2
Vàng quan điểm
Sao lắm đứa thích pbvm thế nhỉ. Phóng khoáng gì mà thích so sánh chấp nhặt, cứ phải dìm cho bằng được. Ai sống lớn lên ở đâu thì quen với ẩm thực ở đó, đó là sở thích, thói quen. Trong khi ối món miền trong người miền khác ăn ko quen như bún mắm, sầu riêng... cũng chả có ai nhai đi nhai lại như các ông. Ví dụ như tôi bé giờ ăn nhạt, chả mấy khi đụng đến chén nước mắm. Liên quan đéo gì đến các ông mà cứ thích dè bỉu? Ăn mặn hại tim hại thận sao đéo thằng nào nói đi?

Khoa học thì có đúng có sai, còn phong tục thì muôn màu muôn vẻ. Đúng sai làm sao biết? Nếu con người ai ai cũng giống nhau thì đã tuyệt chủng từ lâu rồi.

Là người có văn hoá thì nên biết tôn trọng người khác, nơi khác. Đó cũng chính là tôn trọng chính mình.

@MUforever 08/2006
#39
Ưng 18
Ưng 3
Hà Nội tôi thấy ăn uống thổ lốn chả ngon tí nào. Ăn toàn mấy món luộc, nướng rất là bình thường. Ra Hà Nội thì đúng chỉ có bún chả là còn có hương vị riêng nhưng so với bún bò Huế hay bất cứ loại ẩm thực nào của Cố đô cũng xách dép chạy ko kịp. Còn mấy món như ngan cháy tỏi, thịt lợn quay thì tôi thấy quá là bt. Chỗ nào cũng có. Tới Huế chỉ cần đi ăn một tô bánh canh hoặc bún quán nào lâu đời xí là mùi vị khác hẳn. Độc đáo riêng biệt. Vào Sài Gòn ăn món Sài Gòn là biết mùi vị ngậy béo ngọt của miền Nam. Còn Hà nội cái gì cũng như vậy, nhạt nhẽo, bụi bặm, thô sơ như chính món ăn của Hà nội

via theNEXTvoz for iPhone
kệ mẹ a, nhưng đến khi có ng khác chê món của vùng a hoặc món mà a thích thì cũng đừng có phản ứng, mang tiếng dân pk thì đầu óc cũng pk chút đi, cứ ôm cái lũy tre làng rồi cái gì của mình cũng nhất thì khó sống khó pk lắm

@kurapika312 03/2009
#40
Ưng 24
Ưng 4
kệ mẹ a, nhưng đến khi có ng khác chê món của vùng a hoặc món mà a thích thì cũng đừng có phản ứng, mang tiếng dân pk thì đầu óc cũng pk chút đi, cứ ôm cái lũy tre làng rồi cái gì của mình cũng nhất thì khó sống khó pk lắm
Này tôi chê cụ thể luôn cho tụi nó nghe thử xem này:
  • Bún mắm bạn tôi nấu tôi ăn thử 1 lần và suýt nôn ngay tại bàn
  • Bánh tét bác họ tôi cho nhiều nước cố dừa, ăn lợ lợ tôi chỉ dám ăn một miếng, trong khi bánh chưng rán tôi ăn sáng quanh năm.
  • Bánh xèo cũng thế, cho một đống nước cốt dừa với đỗ xanh ăn như lol.
  • Chao ăn vừa chua vừa cay chả có gì ngon lành hết, đéo hiểu sao tụi nó thích dc.
...
=> tụi phóng khoáng ăn uống tạp nham, hẩu lốn đéo ngon lành gì cả.

Đấy, nếu người ta nhận xét như vậy các ông miền Nam có nóng mặt ko? Nếu có thì hãy biết tôn trọng sở thích của người khác.
Thanh lịch nó nằm ở đó chứ đâu nữa.

@d0.0b
#66
Ưng 5
Ưng 1
Hà Nội tôi thấy ăn uống thổ lốn chả ngon tí nào. Ăn toàn mấy món luộc, nướng rất là bình thường. Ra Hà Nội thì đúng chỉ có bún chả là còn có hương vị riêng nhưng so với bún bò Huế hay bất cứ loại ẩm thực nào của Cố đô cũng xách dép chạy ko kịp. Còn mấy món như ngan cháy tỏi, thịt lợn quay thì tôi thấy quá là bt. Chỗ nào cũng có. Tới Huế chỉ cần đi ăn một tô bánh canh hoặc bún quán nào lâu đời xí là mùi vị khác hẳn. Độc đáo riêng biệt. Vào Sài Gòn ăn món Sài Gòn là biết mùi vị ngậy béo ngọt của miền Nam. Còn Hà nội cái gì cũng như vậy, nhạt nhẽo, bụi bặm, thô sơ như chính món ăn của Hà nội

via theNEXTvoz for iPhone
hôm nay đi ăn thử món chả rươi ở số 1 hàng chiếu đúng chán đéo tả
thua chả cá, chả thịt băm, chả cốm, chả thường...
quán bé xíu, mùi cống thì thối um

mua ít thịt băm hoặc xay đánh với trứng rán ngon hơn


Sent from Lucky Luke’s iPhone via nextVOZ

@Máy Chém
#100
Ưng 378
Ưng 1
Vàng quan điểm
Cùng lắm là mất cái nick này thôi. Clone thì tiếc gì.

Nick chính giữ gì là thế mà bị ăn ban never vì đi xin card. Nhìn đứa bị kia như bạn lượn long nhong ức chế lắm. Bọn mod làm ăn như con card.
Đó là tít vip, k.i.a cái gì. Ngốc.

@conchay9999 11/2013
#115
Ưng 4
Ưng 1
Công thức tỷ bạc đây:
Ngan nửa con tầm 1,5 kg đã qua sơ chế ( sát muối, bóp rượu pha gừng), chặt miếng mỏng để dễ ngấm gia vị tẩm ướp, rán chín nhanh đều.
Gia vị ướp: 1 thìa cf dầu hào, 2 thìa nước tương đen, 1 thìa hạt nêm, 1 củ tỏi ta băm nhuyễn, 2 thìa sa tế hoặc ớt tùy theo các bạn ăn cay, 2 thìa mật ong ( ko có mật ong thì thay bằng 1 thìa đường), nửa quả chanh tươi lấy cốt. Có thể cho thêm chút nước gừng, nhưng gừng dễ tạo vị nồng khi ở nhiệt cao của dầu rán.
Tất cả trộn đều với thịt ngan, để trong hộp hoặc nồi đậy kín ít nhất 2 h đồng hồ. Các thím có thể để qua đêm nếu ủ trong ngăn mát tủ lạnh.
3 củ tỏi ta, 2 củ hành ta, đừng đập dập mà thái hơi dầy chút, 1 tép tỏi thái thành 2, 3 lát, hành thái 4, 5 lát. Trộn với 1 thìa nước mắm, 1 thìa mật ong, nửa thìa cốt chanh. Cho vào chảo dầu sôi đảo vàng đều bên ngoài là đc. Kỹ quá thì tỏi đắng ăn như đấm vào mõm.
Thịt ngan cũng bỏ vào chảo dầu đang sôi, rán lửa vừa đến khi thịt săn vàng là ok.
Trộn thịt ngan nóng hổi với tỏi hành đã phi, chấm mắm gừng tỏi ớt chanh đường, tí tương ớt. Ok, nhậu!

@kurapika312 03/2009
#128
Ưng 16
Văn hoá khổ dâm nó vậy. Chứ hàng có bàn ghế đàng hoàng thiếu gì. Không chỉ việc ăn. Cứ phải chật chật vậy nó mới nổi tiếng, thế mới tài.

Tôi sống từ bé đến lớn ở đất Hà Nội, chỗ ở từ Bờ Hồ ra đến Láng cũng vài chục năm. Đi ăn số lần phải xếp hàng cũng khoảng 30- 40 lần thôi, chủ yếu là ở các quán sang chảnh như 4P Pizza, Gà Trống, Sen... Còn lại khoảng vài ngàn lần ăn uống chả xếp hàng gì cả, và tôi cũng hiếm khi phiền lòng vì thời gian xếp hàng đa phần cũng không quá 15 phút.

1. Để tôi giải thích cho mấy anh phóng khoáng nghe:

- Người Hà Nội có thói quen cầu kì về hương vị (gọi là sành ăn cũng được). Nghĩa là thế nào?
Sành ăn tức là bỏ thời gian, công sức, tiền bạc... hơn mức bình thường để thỏa mãn dạ dày.
Cái này có thể do văn hóa, do gen... nhưng một khi họ đã xác định được khẩu vị ưa thích thì họ rất trung thành, và kén quán. Họ cảm thấy ăn phở chỉ nên ăn ở chỗ này thì có đi xa hay ngồi đông một chút cũng không sao, quan trọng là hợp khẩu vị. Ví dụ như anh họ tôi nhà 3 đời sống ở phố Hàng Bè, nhà hơi nghèo nhưng thứ 7 chủ nhật nào cũng phải đủ món phở Bát Đàn, cà phê Nhân, bánh cuốn Hàng Gà...Có người chê là nghèo mà sành điệu. Biết làm sao được? Anh ấy đi ăn một mình, chả phải làm màu cho ai thấy cả. Quan trọng là thích, vậy thôi.

- Các quán ăn cũ đa phần là dạng gia truyền. Công thức thì họ giữ kín. Cũng có nơi bắt chước mà không giống được 100%. Mà với những người có vị giác cầu kì, họ có thể phân biệt được (tôi thì ko, tôi ăn quán nào cũng na ná). Đối với họ, sự khác biệt giữa các quán là rõ rệt. Vậy thì họ bỏ tiền bạc, thời gian để đổi lại khẩu vị mà họ cho là xứng đáng. Có gì sai? Tại sao các ông lại mua iPhone mà không mua Android?

- Giờ đất chật người đông. Nhà đâu có thể nới rộng được ra? Mà công thức đã là gia truyền, con cháu ko phải ai cũng muốn làm bếp. Vậy thì làm sao mở rộng ra mấy cơ sở mà phục vụ được? Khách đến mà đủ bàn chẳng lẽ phải đuổi đi, ai làm vậy? Nên phải xếp hàng hoặc phải ngồi đông. Ai ko đủ kiên nhẫn có thể tự rời đi. Có khó hiểu không?

- Xếp hàng hay "khổ dâm" cũng phổ biến trên thế giới (Mỹ, Nhật). Thậm chí tôi ở Canada đây, con phố Tàu có 2 quán: Phở Bằng và Phở Bắc. Phở Bắc dở hơn đương nhiên nhiều người ko vào. Phở Bằng quán cũng to đẹp, nhưng đông người cả Tây Tàu Việt. Muốn vào ăn mùa đông có khi phải xếp hàng dài bên ngoài chờ nửa tiếng dưới trời tuyết -10 độ. Vào ngồi ăn cóng mẹ nó tay chân. Người ta vẫn chờ (toàn dân phóng khoáng đấy nhé).

2. Còn về phần các ông: Khẩu vị dễ dãi, món ăn dạng nhậu là chính chẳng hạn. Ăn uống không cầu kì. Quán ăn lại nhiều. Có ai chê các ông không sành ăn không. Cho nên bớt trò soi mói đi.
Các ông đã tự nhận mình là phóng khoáng. Thì hãy cư xử sao cho xứng với 2 chữ phóng khoáng ấy.

@kurapika312 03/2009
#149
Ưng 10
để tôi giải thích cho anh thanh lịch nghe:
1. vì ngoài bắc các anh có cái tính sĩ diện hão. nên phải khổ dâm. phải ra vẻ này nọ. anh định nghĩa thế nào là sành ăn hay cầu kì về hương vị dùm tôi cái?
cái tâm lý sĩ hiện hão nó ăn sâu vào máu rồi. chứ đừng mở mồm cái sành điệu ở đây. chẳng qua tâm lý ngầm muốn thể hiện cái mác thủ đô. mà thủ đô là tập trung tinh túy. ngàn năm văn hóa, nói ra thì cãi tôi ko thể hiện, nhưng mặc định là nó ăn vào máu, và có thằng nào dụng chạm vào cái văn hóa thủ đô là giãy nảy lên hết. phải theo thủ đô mới chuẩn. nên thủ đô nó phải có cái định nghĩa là ăn chỗ này ngon. chỗ kia mới đúng vị. và theo tâm lý bầy đàn số đông. nó ăn sâu vào máu. 1 thằng dân nam ra hà nội, vào 1 quán sạch sẽ mát mẻ, các anh sẽ chê bai chúng mày dễ dãi, cái gì cũng bỏ vào mồm dc. ăn ko biết thế nào là sành điệu, là chuẩn vị? và cái quán bé tẹo, hôi mù, phục vụ tệ nhưng đông vì nó chuẩn vị? nó sành điệu?
các ông tẩy chay 1 tuần ko ghé xem nó có dám ko cải thiện ko? hay nhẫn nhịn dùng miếng giấy vệ sinh tái chế để hứng dầu, ăn cạnh ống cống và nghe chủ quán chửi như hát?
cái cầu kì của ngoài bắc nện 1 đống mì chính bột ngọt vào có cái gì? phở giờ có mua xương bò về hầm ko? tại sao mua iphone mà ko mua android vì trải nghiệm tốt hơn hiểu chưa? họ làm ra cái sản phẩm và họ hướng đến trải nghiệm người tiêu dùng. còn các ông nêm 1 đống mì chính vào và đó là sành điệu? là sành ăn? và đó là bí quyết? nếu ko ăn dc thì chả phải sành ăn, sành điệu? IOS và android họ cố gắng mang đên trải nghiệm tốt hơn cho người dùng. còn ăn uống các ông tôi bán thế, ko ăn cút cho người ta buôn bán đúng ko? chỗ ngồi mà cạnh ống cống thì tôi cũng tưởng tượng dc cái bếp các ông chế biến nó ko khác gì cái bờ sông tô lịch. các ông ko chịu thay đổi vì muốn giữ cái gia truyền. các ông tham tiền xây lại sạch đẹp bàn ghế đẹp hơn thì tốn tiền, kê ra cái ghế to hơn sẽ dc ít ghế hơn có vậy thôi
ông ra chỗ nào bán phở 1 bát ko múc nửa muỗng mì chính dùm tôi với? mua ổ bánh mì 20k cho dc 3 miếng chả, 1 tí muối tí tiêu?
xếp hàng ở nước ngoài thể hiện cái sự văn minh, và khi 1 nơi nào đó dc xếp hàng nó là biểu hiện của sự chất lượng dịch vụ đó đem lai. ông xếp hàng âm độ cũng dc nhưng vào nhà hàng nó đối xử thế nào. hay xếp hàng vào làm dc tô bún chủ quán chửi như tát nước vào mặt. ăn cũng ko dám nói to. như 1 con chó nhỏ ngồi cun cút. ăn xong ko ngồi lại xỉa dc cái răng vì chủ quán nó đuổi
Ông thấy ông vô lý ko? Cả bài tôi ko nói gì đến chuẩn hương vị, tôi cũng ko nói gì đến thể hiện (đi ăn 1 mình, già 40 tuổi đầu thì thể hiện với ai?).
1. Sành ăn tức là chịu đánh đổi cái mình có để đạt được cái mình cho là ngon.
Cả cái mình có lẫn cái mình cho là ngon, đều là chủ quan. Tại sao ông lại được quyền bắt bẻ theo ý của ông? Cái họ mong muốn đạt được là khẩu vị, chưa chắc đã là chỗ ngồi. Sao cứ cố xoáy vào chỗ ngồi vậy? Giống như đang dạy người giàu cách tiêu tiền.
2. Quán ăn xập xệ bẩn thỉu ở miền Nam đầy, tại sao lại chỉ quy cho miền Bắc?
3. Mì chính hại ở chỗ nào, khoa học còn đang tranh luận đấy? Vậy cho một đống đường vào sinh bệnh tiểu đường thì sao?
4. Có bao nhiêu chỗ xếp hàng vào để bị ăn chửi ở HN? Cái đó có đại diện cho HN ko?
Miền Nam cũng có chỗ vào ăn chửi mà vẫn đông như tôi đã trích ở trên, tại sao chỉ nói HN?
5. Giá cả sinh hoạt ở các nơi khác nhau thì khác nhau, tùy theo đặc điểm địa lý, kinh tế chính trị. Miền Nam vựa lúa, điều kiện tự nhiên tốt hơn, nông lâm thủy hải sản rẻ hơn, dân số nhiều hơn nhân công rẻ hơn. Vậy Có gì lạ chăng?
6. Bản thân xếp hàng đã là văn minh. Nó thể hiện sự tôn trọng với chính mình và những người đang chờ đợi khác. Chẳng lẽ có văn minh ngu và văn minh khôn?
Tôi lập luận, giải thích đàng hoàng, ko quy chụp, ko bôi xấu. Ông ko chịu đọc kĩ lại đi chèn ngôn ngữ lập luận của ông vào mồm tôi. Và đưa các nhận định mang tính chủ quan, phiến diện của ông để đại diện cho chúng tôi.
Thế mà cũng là giải thích, là tranh luận?

Ai yêu quê hương cũng có sự tự hào về quê hương của họ, không riêng gì người Hà Nội. Vậy mục đích ông đụng chạm vào sự tự hào của họ để làm gì? Và tại sao cứ topic nào nói về một cái gì đó hay ho của người HN cũng sẽ có người vào dìm? Trong khi chiều ngược lại ko rõ ràng như vậy? Đó có phải là biểu hiện của sự đố kỵ, hay là gì ?

@kurapika312 03/2009
#150
Ưng 6
Còn nếu muốn nói đến chuyện chuẩn, ông cứ thử đưa ra định nghĩa cho đàng hoàng.
Với tôi, hương vị chuẩn của một món ăn là hương vị gốc nơi món ăn đó được sinh ra.
Còn khi du nhập đến nơi khác, mang khẩu vị nơi khác, người ta sẽ phải nói tên cụ thể của biến thể đó. Ví dụ phở Sài Gòn, phở Lạng Sơn.

Ví dụ nói đến hương vị chuẩn của phở thì ở HN hoặc Nam Định (cái này đã được công nhận)
Hương vị chuẩn của bún bò Huế đương nhiên phải ở Huế, ko ai nhận vơ cả.

Người ta tự hào rằng đó là nơi khai sinh ra món ăn, và tất nhiên là nơi có truyền thống ăn món đó lâu đời nhất. Chứ KHÔNG có nghĩa chuẩn = ngon nhất. Ví dụ Bún Bò Huế ăn ở Huế chưa chắc đã ngon hơn Bún Bò Huế ăn ở Sài Gòn. Cho nên chẳng có gì để giành giật hay sĩ diện "hão" như ông nói.

Cũng giống như ngôn ngữ. Nước Anh, nơi khai sinh ra ngôn ngữ Anh, vẫn tự hào ngôn ngữ của họ là chuẩn. Mặc dù hiện giờ tiếng Anh Mỹ là phổ biến hơn hẳn, nhưng nhiều người Mỹ, Sing, Ấn Độ vẫn thích có giọng Anh-Anh (Anh chuẩn). Cái đó là nhu cầu, nguyện vọng của mỗi người. Không thể dựa vào đó để đả kích rằng họ "sĩ diện hão" được.

@kurapika312 03/2009
#152
Ưng 4
Nói tiếp về vấn đề thói hư tật xấu. Tôi không phủ nhận người HN có lẽ cũng có nhiều thói hư tật xấu, có thể là sĩ diện hão như ông nói.
Tuy nhiên, tôi từng đi công tác nhiều nơi trên cả nước, và cả ở nước ngoài. Gặp người này người kia nên tôi ko chắc. Ví dụ có người nói người Nghệ An cũng hay sĩ diện, vậy tôi ko biết HN với NA ai hơn ai kém, lmao )
Vậy phiền ông cho biết một số thói hư tật xấu của người Sài Gòn là gì, tôi muốn tìm hiểu để biết sau này còn tranh luận với những người Sài Gòn cho nó có "cơ sở". Còn nếu ông nói rằng người Sài Gòn ko có nhược điểm gì cũng được, quá tốt.


Edit: Thì ra ông bạn kia sống ở Đà Nẵng. Nhìn các post, cách ông xưng hô nói chuyện biết văn hóa ông đến đâu rồi. Thôi xin miễn tranh luận khỏi loãng topic.

@kurapika312 03/2009
#160
Ưng 4
Ưng 1
Anh bạn kurapika kia chắc mới vô diễn đàn. Anh nói cũng có lẽ đúng nhưng đến mức mà phân biệt khẩu vị để chỉ trung thành 1 quán dù phải đổi lấy rất nhiều tiện ích thì tôi nghĩ anh cũng nên coi lại, vì quá, như kiểu miếng ăn là miếng nhục. Đương nhiên cũng có nhiều người vì chỉ tận hưởng vị ngon đầu lưỡi mà hi sinh nhiều thứ riêng tư, chứ không phải không, nhưng tôi không nghĩ cần phải hi sinh quá nhiều như vậy. Như anh nói bên Canada cũng có người xếp hàng lúc -10 độ, vậy cho hỏi quán đó đủ tiêu chuẩn an toàn vệ sinh không, chủ có quát nạt khách hay không, thái độ phục vụ tốt hay không ?
Tây hay ta gì bên nước ngoài tôi nghĩ họ cũng rất coi trọng cách phục vụ và vệ sinh quán, vì bên Canada chắc cũng như Mỹ, ăn phải có boa. Quán phục vụ như kít đố người ta ghé lần 2, dù hương vị ngon.
Đấy là tôi đoán thế, mạn phép. Mong anh còn phơm cho. Nếu Canada cũng như Hà Nội thì quả là vì khẩu vị người ta có thể hi sinh mọi thứ.
Anh nói vậy chưa hẳn hợp lý. Tại sao?
Tôi đã nói rất nhiều lần, cái mất và cái được là tùy CHỦ QUAN mỗi người. Anh dựa vào đâu cho rằng cách phục vụ và vệ sinh là thứ ĐƯỢC ƯU TIÊN CAO NHẤT?

Cái các anh muốn chưa chắc đã là cái người khác muốn. Tôi đã giải thích, có nhiều người HN kén (hay bảo thủ) với khẩu vị người ta quen từ nhỏ. Anh gọi là ngu cũng được, nhưng đó là thói quen của người ta. Người ta đề cao cái thói quen đó hơn là chất lượng phục vụ. Đó là quyền của người ta, anh dựa vào thị hiếu nơi khác để phán xét? Chúng tôi vào SG công tác có đòi hỏi các quán phở SG phải có hương vị như ở HN ko anh? Có dùng những lời lẽ mạt sát kiểu "miếng ăn là miếng nhục" để thể hiện quan điểm của mình ko anh?

Tôi nói anh nghe, ở chỗ tôi đang sống, phở Bằng đã từng 3 lần bị phạt vì không đảm bảo vệ sinh, đã bị lên báo. Từ lúc order đến lúc được bát phở ăn có thể phải mất 20 - 30 phút. Phục vụ thì bình thường thôi, ko quá niềm nở (niềm nở sao được, quán đang đông bỏ mẹ, bàn này ới bàn kia ới, còn cả đống đang xếp hàng). Tiền tip khoảng 15%. Phở cũng không hẳn ngon hơn ở VN. Đặc biệt với tôi. Sợi phở nhỏ, hương vị không thanh giống như tôi thích. Nhưng quán vẫn rất đông. Vì nó là chỗ TỐT NHẤT CÓ THỂ CÓ trong phạm vi 3km quanh nơi tôi sống. Đi xa hơn có phở Hồ Gươm thì ngại bắt xe bus, rồi chờ xe bus, đi đi về về. Người xa quê như tôi chỉ muốn thỉnh thoảng có hương vị nơi quê nhà, mà ko cần cất công lặn lội quá xa. Có mất vệ sinh chút cũng nhắm mắt cho qua.

Vậy anh vẫn còn cần dạy tôi muốn gì nữa không anh?

P/S: join date tôi 2009, tôi cũng ko biết thế có mới với anh quá không. Năm nay tôi 33 tuổi. Tôi trước có 2 năm công tác hầu hết các tỉnh miền Bắc và miền Trung, đã vào Sài Gòn công tác và chơi 5-6 lần, đã đi chơi Lục Tỉnh Nam Kỳ. Nước ngoài tôi đã có dịp ở 7 quốc gia, và cũng ăn nhiều loại quán Tây Tàu Ấn Mễ...

Mặc dù tôi ít khi đi vào ăn các hàng quán cao cấp (tức là tiền triệu/người), kể cả ở VN. Nhưng nhìn lại tôi thấy trải nghiệm phục vụ ở HN là bình thường, thậm chí còn ko có khoản tip (ở chỗ tôi quẹt thẻ tiền tip có 2 option: 15 - 18% giá trị bữa ăn, ko có lựa chọn khác).

Anh cũng đừng nghĩ ở đây không bị đối xử tệ. Chúng nó nhìn mặt tôi, nghe tiếng tôi mà chọn cách cư xử. Nhóm tôi đi ăn buffet nướng Hàn 40 đô/người chưa tax bên này, vẫn có thể bị đối xử thô lỗ. Hay là đi ăn Sushi Crystal 38 đô/ người, có đợt gọi mãi ko ra món. Đến lúc sắp ra về nó lại ra một đống cho ăn, giống như chơi khăm mình vậy. Anh nghĩ đi ăn quán bình dân chỗ nào cũng có trải nghiệm vip sao?

@kurapika312 03/2009
#162
Ưng 7
Điều cuối cùng tôi muốn nói, đó là có một số quán bún mắng cháo chửi ở HN thật (thậm chí không riêng HN mà cả ở SG). Có những người thực sự chịu đựng khi phải ăn uống ở đó.

Tôi chỉ giải thích theo cách nhìn của tôi về những quán đó, những con người hay ăn ở đó. Đó là quyền của họ, và sai hay đúng, ngu hay khôn là tùy theo mỗi người tự đánh giá. Các anh có quyền lên án quán đó (đúng). Có quyền chê bai một số người là khổ dâm, cũng không vấn đề.

Nhưng các anh đã sai ngay từ đầu khi lấy cái HIỆN TƯỢNG ở một vài quán đem khoác cho các quán ở HN là phục vụ kém, và khoác lên vai thực khách ở cả HN cái thứ văn hóa KHỔ DÂM. Nói ngắn gọn là vơ đũa cả nắm.

Bằng chứng: Tôi, gia đình tôi và rất nhiều người HN trong topic này đã confirm là từ bé đến nay rất ít khi gặp phải những trải nghiệm như vậy. Với tư cách người trong cuộc, tôi tự tin khẳng định điều đó. Nếu đã như vậy, tức là đó không phải là nét văn hóa của HN. Cũng là bác bỏ cái lập luận kiểu vơ đũa cả nắm của các anh.

Nhiều anh luôn mồm kêu la CA TP chỉ biết bắt đĩ, không biết bắt trộm cướp. Nhưng nếu có ai kêu rằng VĂN HÓA CỦA SÀI GÒN LÀ THỨ VĂN HÓA ĐĨ ĐIẾM, TRỘM CƯỚP, các anh sẽ có phản ứng giống hay khác tôi?

Đây, kết quả search google cho từ khóa đó đây: https://www.google.com/search?q=rob...i57j0i22i30.7754j0j4&sourceid=chrome&ie=UTF-8

Theo lập luận của một thằng ngu nào đó trong này, lên các forum nước ngoài đầy nhóc tức là đại diện cho văn hóa của thành phố đó. Phải lên án nó, phải bêu riếu chúng nó để chúng nó "tốt đẹp hơn". Đúng ko?

Hiển nhiên là không. Nếu có người nước ngoài nào đó hỏi tôi câu hỏi như vậy, tôi sẽ phản kháng mạnh mẽ.

Vậy các anh tự nhìn lại mình xem cách các anh đối xử với đồng bào mình có công bằng, có nhân văn không?