Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: [Sinh tồn][Drama] Độc hành – Hành trình vào cõi chết

@TheYoungWolf Joined: 09/2014
#1
Ưng 34
Ưng 3

[Sinh tồn][Drama] Độc hành – Hành trình vào cõi chết

@TheYoungWolf 09/2014
#4
Ưng 11
Vàng quan điểm
ai đọc và tóm tắt giúp thể loại gì đây? Tiên hiệp, kiếm hiệp, sắc hiệp, ngôn tình, viễn tưởng, trinh thám, ... ?
Thể loại sinh tồn nha thím. Tính dùng sức mọn hồi sinh phong trào viết truyện của voz mà hẻo quá (giờ trên đây đa phần toàn truyện dịch). Chắc rảnh phải edit ngắn lại để mọi người dễ đọc, chứ hẻo quá

@TheYoungWolf 09/2014
#10
Ưng 6
Chương 1a - THỨC TỈNH

Biên Hòa, một ngày nào đó...

Tôi bật dậy sau một cơn mộng mị dài bất tận, cảm giác như thể toàn bộ quá khứ bị nén lại chỉ trong một đêm. Bắt đầu từ ký ức của những ngày chập chững bước đi trải dài đến tận bữa cơm cuối cùng ngày hôm qua. Tất cả cùng lúc ập đến, chen chúc và dồn nén. Đầu tôi tưởng chừng sẽ nổ tung.


Đêm rồi tôi đã uống hơi nhiều.


Nằm trên giường, tôi ngước nhìn qua chiếc cửa sổ với những chấn song han rỉ, Mặt Trời đã lên cao. Tôi nhớ ra hôm nay là Chủ Nhật, thật là một điều may mắn, vì nếu không thì tôi đã trễ làm mẹ nó rồi. Ngay sau đó tôi cảm nhận được một cơn đau nhẹ chạy dài khắp hai cánh tay, cảm giác đau nhói càng rõ ràng hơn khi cố nhấc chúng lên, cả lưng và chân cũng không khá hơn mấy.


Tầng dưới vẫn còn vài liều thuốc cảm. Tôi cần phải chấm dứt những triệu chứng này trước khi Thứ Hai kịp đến. Cố đứng dậy, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt tôi là bốn bức tường quay mòng mòng, mỗi lúc một nhanh. "Ọppp", một dòng dịch lỏng từ dạ dày dội ngược lên cuống họng rồi trào hết ra ngoài, miệng tôi chua loét.


Tôi ói, có lẽ do tửu lượng quá kém, đã ngủ cả đêm rồi mà cơ thể vẫn chưa hồi sức. Cũng thật kỳ lạ, vì chưa bao giờ tôi say đến vậy. Phải ngồi tại chỗ thêm cả chục phút nữa thì tôi mới lấy lại được chút sức lực để đứng dậy lần nữa và bước xuống.


Tầng dưới sặc mùi ẩm mốc và im ắng một cách đáng ngờ. Mất vài giây, tôi mới nhận ra hai bàn chân đang dẫm lên một lớp bụi mịn, không phải loại bụi thường ngày mà là một lớp rất dày. Thật quái lạ khi chỉ sau một đêm thôi mà bụi bẩn đã bám đầy sàn nhà.


Đồ đạc phủ đầy bụi bặm cộng với cảnh tù mù vì thiếu sáng khiến tôi không tài nào tìm được vỉ thuốc. Cửa chính thì đã bị cứng ngắc. Căn hộ này có ba người, là tôi và hai thằng đồng nghiệp khác nữa. Và chúng tôi chẳng bao giờ khóa cứng cửa kiểu này, mà chỉ khóa bằng một cái chốt nhỏ và móc ổ khóa hở ở phía trong. Nhưng cánh cửa bây giờ lại trông như được khóa từ bên ngoài. Hai thằng nó dậy sớm đi đâu chăng? Đây là loại ổ khóa tay gạt, có thể mở được ở cả hai phía. Cho dù nó có bị khóa từ bên ngoài, thì tôi sẽ vẫn mở được từ bên trong nếu như có chìa.


Gian nhà dưới không có cửa sổ, lớp kính của những cánh cửa chính dường như bị phủ một lớp gáu bẩn, ngăn phần lớn ánh sáng tràn vào. Tôi thử bật đèn nhưng vô ích, cả những vật dụng dùng điện khác cũng không hoạt động. Dưới ánh sáng lờ mờ hắt vào từ cửa chính, tôi cố lục tung các ngăn kéo tủ, nhưng cũng không thể tìm thấy chùm chìa khóa dự phòng. Quay lại tầng trên, chùm chìa khóa mà tôi hay mang theo cũng không cánh mà bay. Thật quái đản.


Khá bực mình, tôi nhấc điện thoại, định gọi chửi tụi nó một chặp, thì lại phát hiện ra chiếc iphone tắt ngúm từ bao giờ. Trong lòng nổi lên một dự cảm không lành, tôi có cảm giác hai thằng khốn đó đã trốn đi luôn và để tôi chết héo ở đây. Tôi đi thẳng một mạch ra ban công, dự định tìm đường trèo xuống, nhưng khi đẩy cửa ra được bên ngoài thì trước mắt tôi là một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ.


Khắp nơi toàn một màu xanh. Con đường bê tông trắng toát rộng bốn mét chạy ngang qua khu phố này đã biến mất, thay vào đó chỉ là một lối mòn nhỏ phủ màu xanh lét. Cây cối và cỏ dại ở khắp nơi, đủ mọi chủng loại, phủ kín mọi ngóc ngách, như muốn nhấn chìm mọi thứ. Trước mắt tôi thực sự là một khu rừng. Đúng vậy, một khu rừng mọc lên giữa lòng thành phố.


Trong phút chốc đầu óc tôi trở nên trống rỗng, thả tầm nhìn ra vô thức chiêm ngưỡng mọi thứ xung quanh, chẳng khác nào một đứa trẻ sơ sinh đầy tò mò đang quan sát thế giới mới ngoài bụng mẹ. Hít một hơi dài, tôi cảm nhận được luồng không khí mát lạnh lùa vào phổi rồi lại tràn ra ngoài. Theo sau đó là hàng loạt suy nghĩ xẹt qua đầu, những câu hỏi, những giả thiết vội xuất hiện, vụt qua rồi biến mất, nhanh đến nỗi chẳng có cái nào còn đọng lại sau khi tôi hoàn hồn.


Tôi dần cảm nhận được sự mơ hồ của thực tại và đầu bối rối. Mọi thứ đang diễn ra dường như quá khó để diễn tả hay giãi bầy bằng những từ ngữ nào. Đứng trước một khung cảnh kỳ ảo thì ít, kỳ dị thì nhiều, khiến cảm xúc của bất kỳ ai cũng bị đảo lộn. Tôi không dám chắc nên cảm thấy như thế nào mới đúng, thả lỏng cảm nhận khung cảnh lạ lẫm này hay lo lắng vì những thứ bí ẩn quái đản đã tạo ra nó. Có thể tôi đang mơ. Đúng vậy, cái cảm giác mơ hồ kỳ quái này, nó hẳn phải là một giấc mơ. Hít một hơi dài để cảm nhận luồng khí trong lành mát lạnh sảng khoái, tôi quyết định quay trở lại trong phòng.


Tôi đã tự hỏi mình rằng: "ta có nên tỉnh dậy"?

@TheYoungWolf 09/2014
#14
Ưng 4
Chương 1b

Khoảng mười phút đã trôi qua, nhưng vẫn không có chuyện gì xảy ra cả. Một giấc mơ thường tràn ngập sự kiện, nhưng lần này tôi lại chỉ có thể cảm nhận được từng phút đang chậm rãi bò qua chứ không hề có chuyện gì khác xảy ra thêm cả. Nếu đây là một giấc mơ thì nó chân thực đến phát chán. Đã có lúc tôi nghĩ nên đập thử đầu vào tường để tỉnh dậy nhưng rồi lại thôi. Thế là tôi quyết định đi ngủ tiếp thay vì cố thức dậy, biết đâu khỉ tỉnh dậy lần nữa cuộc sống cũ lại trở về.


Cứ nằm đó, nhưng tôi không tài nào ngủ lại được. Đúng ra là tôi có chợp mắt được vài lần, nhưng không chắc được đó có thực sự là ngủ không, vì những suy nghĩ vẩn vơ cứ kéo nhau nhảy múa mỗi khi tôi nhắm mắt. Cuối cùng, tôi đành chấp nhận là không thể tỉnh dậy dễ dàng để thoát khỏi giấc mơ quái đản này.


Đứng dậy kiểm tra một lần nữa trong phòng, tôi nhận ra rằng quần áo cũng đã bị lấy mất, chỉ còn lại vài bộ đồ nhàu nát như giẻ lau nhà. Dao rựa chén bát cũng chẳng còn, thứ hữu dụng nhất mà tôi tìm thấy chỉ là thanh xà dùng để treo đồ và bộ quần áo trên người. Không còn cách nào khác, tôi quyết định mình phải thoát khỏi căn xà lim quỷ quái này. Bước ra ban công, tôi quan sát kỹ một lần nữa khung cảnh trước mặt nhằm tìm kiếm một kế hoạch tẩu thoát hoàn hảo.


Phía dưới mặt đất, đủ loại cỏ dại mọc khắp mọi nơi, nhưng nổi bật nhất phải là loài cỏ tranh khổng lồ mọc kín hai bên con đường mòn. Chúng rậm rạp, to và cao hơn đầu người lớn, mọc trùm ra từ hai bên đường như muốn nuốt chửng phần lòng đường nhỏ hẹp còn sót lại.


Ở những khu vực cỏ dại có phần yếu thế, những thân cây to mới phô trương sức mạnh bằng những tán lá khổng lồ phủ bóng một vùng, đánh bạt đám cỏ dại mọc loi choi phía dưới. Nhiều gốc của chúng to lớn đến mức một vong tay tôi khó mà ôm trọn. Không đâu xa, ngay phía bên kia đường là một cây xà cừ, tuy thân cây không quá lớn nhưng chiều cao thì rất khủng, tương đương ba tần lầu, tán nó rộng đến nỗi tôi nghĩ có thể chạm được từ phía nóc nhà bên này.


Những cây như thế xung quanh đây rất nhiều, mỗi cây lại một loại, cao, thấp, tán rộng, tán hẹp khác nhau. Chúng nhiều đến nỗi ánh nắng khó lòng len nổi xuống mặt đất, tạo điều kiện cho rêu và địa y phủ kín mặt con đường mòn.


Những căn nhà cũ giờ đây hoàn toàn lọt thỏm dưới những tán cây, phải thật chú ý mới có thể quan sát được. Những bức tường gạch trét vữa thì bị che lấp bởi đám dây leo chằng chịt. Vài căn nhà may mắn thoát khỏi những xúc tu xanh lét kia thì lại làm mồi cho đám dương xỉ.


Ngay ở căn nhà tôi đang đứng, đám dây leo đã phủ kín cả ban công và phần lớn mạn bên trái của căn nhà. Đó là một loại dây leo rất lạ, có lá màu xanh đậm, nhỏ và mọc chỉa ra hai bên hệt như xương cá. Nó đang trổ những bông hoa nhỏ màu đỏ thắm hình loa kèn bắt mắt.


Tuy không quá nhiều và dày đặc, nhưng chúng lại rất nổi bật bằng sắc thắm trên nền lá xanh biếc. Thỉnh thoảng, nhưng bông hoa nhỏ sẽ khẽ rung rinh trong gió, trông giống như những chiếc kẹp nhỏ xinh đính nhẹ trên mái tóc bồng bềnh trải dài từ nóc nhà tới mặt đất.


Tôi ném thanh gỗ mới tìm được xuống đất rồi, leo qua thành lan can rồi đu xuống đất. Khi chân vừa chạm đất thì "oạch", tôi vồ được một con ếch khá to. Mặt đất ẩm ướt và trơn tuột do bị rêu bám dày đặc. Lổm ngổm bò dậy, miệng tôi chửi thề không ngớt.


Ở dưới đất tôi có thể quan sát kỹ hơn "lối mòn chạy ngang hiên nhà". Hiển nhiên nó phải là con đường lớn bằng bê tông trước đây, chỉ khác là mặt đường đã bị rêu phủ kín. Ở mỗi kẽ nứt trên đường đều lòi lên một loại cây cỏ gì đó, mà phần lớn là cỏ gà, một loại cỏ dài thẳng đứng từ gốc đến ngọn, trên đỉnh có một cụm hoa xếp thành hình các ngón tay, loại cỏ mà lũ nhóc thường nhổ lên, cột thắt nút để chơi "gà chọi".


Nhìn xa hơn về cả hai phía, con đường dường như bị hòa vào đám cỏ tranh um tùm. Dải đất cũ hai bên đường trước đây giờ đã thành bãi chiến địa của cuộc chiến giữa cỏ tranh vào các loại dây leo dại. Cỏ tranh cao và dày, những chiếc lá của chúng dài đến nỗi ngả ra đường, chạm cả vào cánh tay của đồng loại phía đối diện. Đám dây leo cũng không kém cạnh, chúng chằng chịt khắp nơi, tràn tận ra cả lòng đường. Nhiều chỗ nở hoa bung bét, là những loại hoa lạ hoắc mà tôi chưa từng ngó thấy bao giờ, kể cả trên internet lẫn đời thực.


Con đường trước đây rộng rãi với hai làn đường, xe hơi tránh nhau thoải mái, nhưng bây giờ co lại còn được một nhúm. Mặt đường thì xanh lét và ngoằn nghèo như một con rắn lục. Nếu đứng ở ngay giữa đường và giang tay ra là có thể chạm được cỏ ở hai bên đường, thậm chí có những đoạn hẹp đến nỗi gần như chìm nghỉm dưới rừng cỏ xanh ngắt.


Tôi phủi đám rêu bám đầy trên đít quần sau cú rơi "thảm họa". Giấc mơ này khá ư là thật, đặc biệt là ở cái mông đau nhói. Tôi nhặt lại thanh gỗ lúc nãy quăng xuống, dùng nó để chống lại những ngọn cỏ tranh sắc nhọn. Lá cỏ tranh ở đây cứng và sắc hơn bình thường nên có thể dễ dàng cứa rách da những kẻ xâm nhập. Tôi phải cẩn thận dùng thanh gỗ gạt chúng ra hai bên, tạo ra một khoảng trống an toàn rồi mới dám bước tới.


Mục tiêu tôi hướng tới là một cây bàng lá nhỏ nằm gần sát mặt đường và chếch về phía tây. Lá nó tuy nhỏ nhưng thân cây lại to bằng một cây cột điện loại lớn, còn tán thì đã phân được thành năm tầng. Đây là giống cây tôi yêu thích, một phần vì nó có cách phân lá theo tầng rất thú vị, phần khác là rất dễ leo trèo.


Đến nơi tôi mới thấy là nó to hơn đáng kể so với khi nhìn từ ban công, tầng lá gần mặt đất nhất chắc cũng cao cỡ ba mét. Không có chỗ bám nên phải loay hoay mãi tôi mới leo lên được.


Lên đến được tầng tán đầu tiên, tôi chọn một cành chìa ra rồi ngồi xuống, vắt vẻo tận hưởng khung cảnh thần tiên với bầu khí mát lành, màn trời xanh biếc, tiếng chim hót ríu rít, rồi cả thanh âm lạo xạo khi những tán lá rung rinh trong gió. Nhưng tôi đang làm cái quái gì vậy chứ? Leo lên đây để hóng gió à?


“CÓ AI KHÔNG?”, tôi hô lớn. Cả khu phố vẫn lặng như tờ. Tôi hét thêm lần nữa, lần này dùng hết công suất đến nỗi muốn cháy cuống họng nhưng kết quả không khác mấy.


Rồi tôi ngồi thêm chút nữa để suy nghĩ vẩn vơ và hóng gió trời. Nhưng mấy ai biết rằng, giờ có muốn xuống cũng không phải chuyện dễ, bởi nhảy xuống thì chắc chắn trượt ngã, mà leo xuống chắc còn khó hơn leo lên.


Thế là tôi quyết định leo lên tiếp, dù gì cũng lỡ rồi, lên cao hơn để nhìn toàn cảnh cho rõ. Nhưng khi leo đến tầng thứ ba thì gió nổi lên khiến cả thân cây khẽ dập dìu, làm tôi lo lắng mà vội vàng tụt xuống lại, trông chả khác gì cậu khỉ con sợ hãi đang ôm chân mẹ. Khá chi là nhục, nhưng cũng may là chả có ma nào thấy.


Hậu quả để lại là cả hai bắp tay tôi bị xây xướt thậm tệ do phải cà vào vỏ cây lúc tụt xuống. May mắn là chân không bị gì đáng kể nhờ có chiếc quần jean dày bảo vệ. Đổi lại, tôi cũng kịp định hình được phần nào khu vực xung quanh đây.


Căn nhà tôi đang ở nằm trong một khu phố gần Chợ Điều phường Long Bình, mạn phía nam sát ngay khu công nghiệp Amata, chỗ này vốn rất đông đúc nên lối tắt vào khu công nghiệp nhiều vô kể. Con đường chính chạy ngang hơi ngả theo hướng Đông - Tây, từ nhà bước ra ngoài nếu ngó về bên trái là phía Đông, lối này đi sâu vào trong khu công nghiệp, nếu rẽ trái về phía Tây thì hướng về phía Chợ Điều rồi ra ngoài đường lớn. Hai hướng đều có thể đi được, nhưng tôi nghĩ là nên chọn phương án bên phải, vì dù sao nó cũng là hướng ra trung tâm thành phố.


Cầm thanh gỗ trên tay, tôi đập tan tành đám cỏ dại xung quanh, đặc biệt là chém tanh bành đám cỏ tranh dễ ghét, vì trong một phút không chú ý một cạnh lá sắc bén đã rạch một vệt dài trên bắp tay tôi. Vết thương không sâu nhưng lại chảy máu và rất xót. Mẹ nó! Đau thế này sao tôi vẫn chưa tỉnh dậy được nhỉ?


Giấc mơ này rõ ràng có vấn đề, vì ngoại trừ việc phải chết (là thứ tôi không muốn thử) thì gần như không có cách nào để có thể thoát ra được. Nếu nó không phải là mơ... Không, thực tại này phải là một giấc mơ, nó phải như vậy. Rồi sẽ có lúc tôi phải tự tỉnh dậy thôi.


Khi đám cỏ tan tác, cổng của nhà hàng xóm mới lộ ra với dáng vẻ thê thảm đến tội nghiệp. Hai cánh cửa bị rụng xuống bởi những tấm bản lề han rỉ yếu ớt, mái nhà thì thủng một lỗ lớn đến nỗi đứng từ ngoài xa nhìn vào cũng có thể thấy phòng khách sáng bừng, trái ngược với cảnh tù mù mà tôi từng thấy ở nhà mình.


Ánh sáng chiếu tới đâu, cỏ dại mọc theo tới đó, nhờ vậy ngôi nhà này có một lùm cỏ chình ỉnh giữa phòng khách trông khá lạ mắt. Bước vào bên trong, tôi có thể quan sát rõ hơn ở những vùng khuất sáng là hàng đàn dương xỉ, chúng mọc ven các chân tường, và len lên khắp các cột trụ. Sàn nhà đầy rêu mốc, bộ bàn ghế gỗ thì bị biến thành một màu xanh lét mọc chi chít nấm mốc.


Đám dây leo chằng chịt đu bám những bức tường làm tôi tưởng tượng đến cảnh ngôi nhà sẽ bị kéo sập. Vì vậy, tôi chẳng muốn ở lâu.


Những căn nhà khác gần đó cũng trong tình trạng tương tự, không dây leo thì cỏ dại, không nấm mốc thì cũng tan hoang. Cá biệt còn có một căn bị đục thủng nóc bởi một cây me. Nó cứ thế hiên ngang mọc lên, xuyên qua cả mái nhà trông khá buồn cười. Những căn nhà xây dựng kiên cố hơn thì có vẻ còn vững chãi, nhưng cũng không thoát khỏi số phận đám dây leo xơi tái.


Tiếp tục men theo con đường mòn về phía Tây, vừa đi tôi vừa phải khổ sở tránh né đám lá cỏ tranh sắc bén tua tủa từ hai bên đường chỉa vào, nhưng rồi cũng phải chịu vô số vết cứa đau đớn lên da thịt, đặc biệt là ở hai cánh tay. Nhưng dù sao cũng phải cảm ơn trời vì còn có con đường này để mà định hướng, nếu không cũng chẳng biết thể nào lần mò di chuyển được trong đám cỏ cao ngút đầu này.


Loay hoay mất nửa tiếng tôi mới di chuyển được một đoạn ngắn ước chừng vài trăm mét. Bãi cỏ sau lưng đã bị tôi đập tan nát như một bãi chiến trường đẫm máu, chúng sẽ không bao giờ đụng vào người tôi được nữa. Nhưng quỷ tha ma bắt, đôi bàn tay tôi đang nóng bừng và bắt đầu phồng rộp.


Tôi ngồi nghỉ và ước lượng đoạn đường đã đi được, và chợt nhận ra rằng gần đây có một ngã rẽ. Nghĩ là làm, tôi xách cây gỗ treo đồ lên rồi quay lại. Tìm đúng chỗ, gom chút sức cuối cùng tôi chém bay đám cỏ, tạo thành một lối đi hẹp vuông góc với con đường về phía Nam chỉ vừa đủ để lách người qua. Tôi băng qua hết đám cỏ tranh thì tới được một khoảng sân rộng cũng đầy cỏ nhưng thoáng đãng hơn nhiều. Trước mặt tôi là một trong những căn nhà giàu nhất khu phố này.

@TheYoungWolf 09/2014
#42
Ưng 12
Vàng quan điểm
Chương 2d

Đúng vậy, cây cầu cũ đã biến mất không còn dấu vết. Nhìn xa hơn về phía bên kia con suối, màu lục nhạt mượt mà đều đặn của đám cỏ tranh dần chuyển thành màu xanh đậm xen lẫn những vết loang lổ vàng ố. Đó là mây rừng, một loại cây khá quen thuộc với những người miền rừng núi. Chúng có những chiếc lá dầy màu xanh thẫm mọc thành hàng như xương cá, trông vừa giống lá dừa lại vừa giống dương xỉ. Nhưng ghê gớm nhất lại thân cây, trông khá giống thân tre nhưng chỉa đầy gai nhọn. Những lớp giáp gai thường có màu nâu cháy, rât cứng cáp và vô cùng sắc nhọn. Một hàng mây rừng già cỗi mọc chằng chịt chen chúc nhau chẳng khác nào một lớp phòng thủ không thể xuyên thủng. Thế là kế hoạch đường tắt của tôi đã bị phá sản.


Sau khi làm sạch lưỡi rựa, tôi bổ thử một quả dừa, ăn hết cùi và uống sạch nước. Gọi là dừa, nhưng tôi không chắc nó có thực sự là dừa không nữa. Quả của cây này hơi lạ, nó to gấp đôi loại dừa thông thường, vỏ bóng dầu nhưng lại sần sùi, cùi dày mà nước lại nhạt thếch. Cũng có thể do chúng đã già, hoặc đây là loại dừa mới mà tôi chưa biết. Tôi bổ thêm vài quả nữa, trữ nước vào các chai nhựa, phần cùi thì nạo kỹ, rửa sạch rồi đựng vào một chai nhựa lớn đã cắt miệng. Những quả dừa còn lại tôi để ngay phía dưới gốc, cho mẹ con nó gần nhau, rồi xách ba lô quay trở lại đường cũ.


Thực ra khi đứng ở trên ngọn dừa tôi có thể thấy được nóc của một nhà xưởng trong khu công nghiệp, đích đến đã rất gần, nhưng không thể nào tới đó được. Cây cầu đã biến mất, con đường tắt giờ đây không còn ngon ăn như tính toán nữa. Lòng suối tuy không rộng, chỉ khoảng hơn ba mét, nhưng chẳng thể nhảy qua được do không có đủ khoảng trống để chạy đà. Bơi qua cũng không phải là cách hay, vì nước không những chảy xiết mà còn lạnh như băng.


Nhưng nhiêu đó vẫn chưa phải phần khó nhất, nếu tôi may mắn vượt qua được con suối, thì cuối cùng cũng bị đám mây rừng chặn đứng. Chẳng dễ xơi như đám cỏ tranh, thân của bọn này chi chít gai nhọn và dẻo dai vô cùng, muốn dẹp xong cũng phải mất vài ngày.


Ra đến đường cũ, tôi lại lôi chai nước dừa ra nốc. Mùi vị nhạt nhẽo hơn nhiều nếu so với nước dừa thông thường nhưng được cái an toàn, đỡ hơn phải uống nước suối. Nhưng hơn hết, muốn sớm thoát khỏi đây thì tôi phải uống nhiều hơn nữa.


Không thể đi đường tắt, tôi đành phải chọn phương án đi đường chính lòng vòng gần ba cây số, nhưng được cái không sợ lạc, vì chỉ việc theo dấu con đường cũ. Thử thách chính là quãng đường dài và đám lá cỏ tranh sắc như dao cạo. Mặt Trời đã ở góc sáu mươi độ, dựa vào bóng nắng tôi đoán bây giờ cũng hai hay ba giờ chiều. Nếu chần chừ nữa, trời sẽ tối trước khi tôi ra được quốc lộ.


Không còn thời gian kiểm tra tất cả các ngôi nhà quanh đây, tôi quay lại căn nhà lúc nãy và lôi ra một tấm vải loang lổ vàng ố. Đây là một tấm rèm cửa sổ mà tôi đã tìm thấy nhưng bỏ lại vì quá lỉnh kỉnh. Mùi ẩm mốc của nó khiến tôi muốn ói, nhưng không còn nhiều sự lựa chọn, tôi trùm nó lên đầu rồi đánh dấu vị trí hai con mắt để khoét lỗ. Cuối cùng, tôi chặt một đoạn dây leo rồi thắt nhẹ ở vị trí ngay cổ để cố định tấm vải, giờ đây tôi chằng khác gì mấy con búp bê cầu nắng trong truyện Đôrêmon.


Mặc dù bộ dạng này không được dễ coi cho lắm, nhưng lại khá hữu dụng, nó như một lớp áo giáp bảo vệ tôi khỏi các vết chém của các lưới kiếm xanh. Giờ đây chẳng còn phải lùa hoặc phạt cỏ, cứ việc thẳng đường mà đi, nhờ vậy tốc độ tăng lên đáng kể. Tôi chỉ dừng lại và dùng rựa xử lý ở những đoạn cỏ mọc quá dày che mất lối đi, phần lớn đoạn đường chỉ băng băng mà tiến lên. Qua vài ngã rẽ, tôi nhận ra mình đã tới chợ Điều. Vẫn không một bóng người.


Chợ Điều trước đây nằm trên một con đường dài mấy trăm mét, hai bên đường là các quán xá và sạp bán hàng tấp nập người mua bán, thế mà giờ đây chỉ còn lại các gian hàng vắng vẻ cùng đám sạp gỗ mục nằm chổng chơ.


Khu chợ trông thoáng hơn nhiều so với xóm Suối Chùa, bởi đỡ bị đám thực vật xấm lấn hơn, nhưng cũng hoang tàn chả kém. Những sạp bán hàng bị mục nát là vùng đất màu mỡ cho rêu và nấm phát triển, mặt tiền của những căn nhà hai bên đường bị hư hại nặng. Cỏ và dây leo vẫn đầy dẫy, cỏ mọc ra từ những kẻ nứt trên nền đường, còn dây leo không rõ từ phía nào tới nhưng cũng trùm kín những căn nhà nóc đến tận chân móng.


Tôi dừng lại, lấy nước ra uống rồi ngồi nghỉ, cũng tới lúc thoát khỏi nơi quỷ quái này rồi. Chỉ còn một khúc ngoặt và hai trăm mét nữa là tôi sẽ ra tới quốc lộ, về với thế giới loài người. Nhưng đó chỉ là phương án B, bởi theo kế hoạch chính thì đã tới lúc tôi thức giấc.


Tất cả những chuyện vô lý này hẳn phải là một giấc mơ, và cách thoát khỏi nó hiển nhiên là thức dậy. Có nhiều cách để một người có thể chủ động gián đoạn giấc mơ của mình, tuy nhiên, ít nhiều thì những cách ấy đều đòi hỏi chủ thể phải đưa tính mạng mình trong giấc mơ vào nguy hiểm, một ví dụ điển hình là liều mạng nhảy xuống vực. Nhưng tôi đã tìm ra một cách mà không cần mạo hiểm kiểu đó: uống thật nhiều nước. Trên đường đi, tôi đã cố gắng uống hết phần nước dừa mang theo, và có lẽ chốc nữa thôi lũ sẽ sớm ùa về. Cần phải dồn nén chờ đợi để tăng hiệu quả. Theo dự đoán, khi tôi cố xả nước cứu thân sẽ xuất hiện một cảm giác bức rức khó chịu, rồi từ đó tôi sẽ được đánh thức. Nếu xui hơn, dòng nước lũ sẽ trào ra trước khi tôi kịp tỉnh dậy, thì hậu quả lớn nhất cũng chỉ là phải đi tắm và thay quần là xong.


Thời điểm đã đến, tôi chọn một gốc cây, vạch sẵn quần và khởi động kế hoạch. Nhưng thật bất ngờ, chẳng có chút bứt rứt khó chịu nào cả mà chỉ là một cảm giác rất dễ chịu và thoải mái, dòng nước tuôn ra như suối mà chả gặp trở ngại gì, tôi cũng không cảm nhận được sự ấm áp nào truyền vào háng của mình cả. Sau khi ngắt nước, cảm giác dễ chịu biến mất và thay vào đó là nỗi lo lắng và hoang mang. Đây không phải một giấc mơ, hoàn toàn không phải một giấc mơ.


Mặt Trời đã xuống thấp, và tôi trách mình đã quá chủ quan, tôi biết phải làm gì khi thực tại này rõ ràng không phải là một giấc mơ. Trong phút chốc, tâm trí tôi trở nên trống rỗng, đôi chân bắt đầu di chuyển. Tôi chạy, cứ thế lao thật nhanh về phía quốc lộ, bỏ quên luôn cả tấm màn gió che thân.


Tôi lao vút dọc theo con đường nhỏ dẫn ra đường, mặc cho những chiếc lá sắc nhọn cứa thẳng vào da thịt, máu bắt đầu túa ra, ở cả mặt và tay. Tôi kéo ba lô giờ ra đằng trước che mặt rồi nhắm mắt nhắm mũi tiếp tục chạy. Những lưỡi kiếm cỏ tiếp tục băm lên hai cánh tay, nhưng chẳng thể nào khiến tôi chậm lại. Khi gần ra được đến đường lớn, tôi vấp phải một mỏm đá và trượt ngã sõng soài.


Tôi nằm đó, lịm dần đi vì những cơn đau. Những ký ức xưa cũ bắt đầu ùa về, tôi thấy mình là đứa trẻ hai tuổi đang cố leo ra khỏi cũi, bên ngoài là ba mẹ đang lầm lũi chẻ củi cạnh căn bếp nhỏ lợp lá tranh. Chuyển cảnh, tôi lại thấy mình lúc sáu tuổi, lẽo đẽo đuổi theo cô em gái nhỏ đang gào khóc chạy khỏi nhà, trên tay còn cầm chặt con búp bê nhỏ. Những ký ức cứ xuất hiện chồng chéo, hỗn loạn rồi lại mờ dần cuối cùng là tan biến vào hư vô.

***
PS: thím nào đọc tới đây thì nhớ comment và thả ưng cái nhé

@TheYoungWolf 09/2014
#54
Ưng 5
Chương 3a - DẠ KHÚC

Ánh sáng của ban ngày vẫn còn rõ, nhưng Mặt Trời đã khuất dạng. Tôi lồm cồm bò dậy, tiến ra giữa con đường lớn, mắt nhìn thẳng về phía xa nơi con đường khuất sau đỉnh dốc. Kế hoạch B cũng tan thành mây khói. Quốc lộ 1 là con đường huyết mạch chạy ngang thành phố Biên Hòa, xe cộ ùn ùn qua lại cả ngày lẫn đêm, thế mà giờ đây lại vắng lặng đến kinh hoàng.


Đoạn đường ngay chỗ tôi đang đứng trước đây rộng rãi với sáu làn xe, giờ hẹp lại chỉ còn một nửa. Phần đường ở phía ngoài bị vùi lấp hoàn toàn bởi đất đá và các loại cỏ dại. Phía trong, phần lòng đường sát dải phân cách trung tâm tuy vẫn còn thông thoáng nhưng cũng xuất hiện lác đác các bụi cỏ nhỏ, vài nơi còn nứt toác vì mặt đường bị rễ ngầm của các gốc cây lớn xé toạc.


Mặt đường không còn giữ được hình dáng ban đầu của lớp hắc ín mà bị bao phủ một lớp đất, thứ mà tôi nghĩ là do lá cây tích tụ lâu ngày phân hủy mà thành. Lớp đất này không phủ đồng đều mà mỏng dần từ ngoài vào trong, có lẽ bởi mặt đường thường được thiết kế hơi dốc ra hai bên nhằm thoát nước, vì vậy lớp đất mùn đã bị các cơn mưa cuốn bớt ra ngoài. Cũng nhờ vậy mà hai làn đường trong cùng mới không bị nhấn chìm trong biển cây cối cỏ dại.


Đám dây rừng phủ kín hàng cột điện hai bên đường, những sợi dây điện thì bị biến thành giàn leo bất đắc dĩ. Chúng phủ kín từ gốc cho đến đỉnh, tràn lên cả đường dây điện như thể quyết tâm quật ngã vật chủ cho bằng được. Cách không xa chỗ tôi đứng là một cây cột điện đã gục ngã, không rõ đã có chuyện gì, nhưng nó đổ bật cả gốc và làm đứt luôn đường dây chính. Lực kéo mạnh cũng khiến hai cây bên cạnh xiêu vẹo theo.


Không chỉ có cỏ dại và dây leo, khu vực hai bên đường giờ đây cũng đầy những cây thân gỗ lớn. Chúng đều cao cỡ tòa nhà ba bốn tầng, có khi hơn, nhiều cây có tán to đến nỗi có thể đổ bóng tới con lươn giữa đường. Phía xa trên đỉnh dốc là một thân cây rất lớn, và nếu tôi không lầm là nó còn mọc ngay giữa đường, ngay vị trí của giải phân cách.


Phía sau tôi là cầu vượt Amata của nút giao Bati, chạy thẳng qua cầu là hướng về Sài Gòn, rẽ phải là về ngã tư Tân Phong, còn nếu rẽ trái sẽ vào lại khu công nghiệp, cũng chính là con đường mà tôi đã định băng suối để tắt qua vào sáng nay.


Tôi lững thững quay đầu đi lên cầu với một mục tiêu mơ hồ là lên được tới điểm cao nhất.


Cây cầu trông hơi cũ nhưng vẫn còn khá chắc chắn. Cỏ mọc lác đác trên mặt cầu và thưa dần khi lên tới đỉnh, hai bên lan can cũng bị bám nhiều dây leo, nhưng là một loại leo thân nhỏ gần giống dây tơ hồng chứ không phải loại khổng lồ tôi thường thấy. Con đường cắt ngang phía dưới cầu giờ là thiên đường cho địa y và dương xỉ. Do nền đất phía dưới khá ẩm ướt lại còn bị khuất sáng bởi cây cầu và những tán cây xung quanh nên đám dương xỉ được đà xâm chiếm toàn bộ, chúng mọc chi chít sát chân cầu, lan lên hai hàng tường đá, tràn ra cả lòng đường, nhiều đến mức tôi đã nghĩ bóng râm lan đến đâu là chúng sẽ đến đó.


Tôi đứng trên đỉnh cầu, nhìn về phía Tây nơi chút ánh sáng cuối cùng chuẩn bị vụt tắt mà lòng trống rỗng. Tôi cứ đứng đó mãi, cho đến khi bóng tối che phủ mọi thứ. Sợ thì cũng đã sợ rồi, lo lắng thì cũng đã lo rồi, giờ phút này đây tôi phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã rằng tôi đang phải đơn độc giữa một thành phố hoàn toàn hoang vắng.


Tối hôm đó, tôi đã quyết định ngủ lại trên cầu, vì chẳng còn biết đi đâu nữa. Có quá nhiều khúc mắc mà tôi cần phải tìm ra câu trả lời, chuyện gì đã xảy ra ở quá khứ, và lối thoát nào cho hiện tại.


Tôi lấy 3 chai nước suối trong ba lô, giữ lại một chai để uống, 2 chai kia thì dùng để rửa các vết thương. Tôi không chắc nước này có thực sự sạch như bề ngoài của nó không, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Người tôi đầy các vết cắt và trầy xước, những vết thương tuy không sâu nhưng lại bám đầy bụi đất và có nguy cơ bị nhiễm khuẩn nếu không được vệ sinh cẩn thận.


Sau khi rửa sạch các vết thương, tôi lấy phần cơm dừa còn lại để ăn tối. Tôi cố ăn hết, vì dừa rất dễ hư hỏng, không thể bảo quản lâu. Nước dừa thì đã uống hết từ lâu, chai nước còn lại sẽ đủ cho thêm một ngày nữa nếu tiết kiệm. Sáng mai, việc đầu tiên tôi cần làm là tìm kiếm nước và thức ăn, nhưng có lẽ sẽ không quá khó khăn, vì siêu thị Lotte giờ đã ở ngay trước mặt. Trời tối mịt nên tôi không thể thấy gì nhiều ngoài một bóng đen lớn vuông vức nằm chìm trong khu rừng rậm rạp.


Bóng đêm mỗi lúc lại thêm dày, Mặt Trời chỉ khuất bóng mới được gần nửa tiếng mà chẳng khác nửa đêm, tối đến mức ngay cả bàn tay đang giơ trước mặt cũng không thể nhìn thấy được. Thật may mắn vì tôi đang ở trên đỉnh cầu, cách mặt đất đủ xa để có thể tạm yên tâm về các loài thú dữ. Khi thị giác đã hoàn toàn vô dụng, thì thính giác lại trở nên vô cùng nhạy cảm, tôi có thể cảm nhận được đủ mọi loại âm thanh. Ban đầu chỉ là tiếng gió rào rào thổi vào đám lá rừng, dần dà lại thêm tiếng vượn "khọc khẹc" ở đâu đó vọng lại, nhưng kinh dị nhất phải là những tiếng "oọc oọc oọc..." kéo dài tưởng chừng tới vô tận. Tôi biết đó là tiếng cú mèo, nhưng không thể tưởng tượng được nó lại ghê rợn đến vậy khi được đặt trong hoàn cảnh này.

@TheYoungWolf 09/2014
#100
Ưng 4
Chương 5b


Suối Linh nằm ngay cạnh ngã tư Tam Hiệp, cửa ngõ vào trung tâm thành phố. Trước kia, tuy không phải là dòng suối ô nhiễm nhất, nó cũng thường ngập ngụa trong rác thải sinh hoạt của cư dân xung quanh. Nhưng bất ngờ thay, khi đến nơi, trước mắt tôi lại là khung cảnh đầy xao xuyến. Một làn nước trong vắt lấp lánh, lững thửng uốn mình qua giao lộ vắng lặng.



Trải dài theo hai bên bờ suối là một màu xanh ngắt của đủ mọi loại cây cỏ. Hàng trăm loài thực vật lớn nhỏ, lúc nhúc tủa ra từ hai dải bờ đất hẹp như muốn bao phủ luôn cả dòng nước. Chúng tranh giành nhau từng tấc đất nhỏ, làm bàn đạp để vươn mình ra cả lòng suối. Trên thảm thực vật xanh biếc đó, trổ ra hàng trăm bông hoa đỏ rực, nổi bật và đầy sức sống. Tất cả chúng ở đó, mạnh mẽ và đầy kiêu hãnh, như thể chẳng thèm ngó ngàng đến sự tồn tại của loài người.


Đứng trên bờ nhìn xuống, tôi bị dòng suối quyến rũ đến mơ màng, muốn rũ bỏ hết mớ quần áo bẩn thỉu trên người và hòa vào làn nước trong vắt. Tôi cởi hết quần áo rồi háo hức nhảy tùm xuống nước để giũ bỏ mớ bụi đất và mồ hôi nháp nhúa trên người. Mọi thứ tưởng chừng thật tuyệt cho đến khi tôi nhận ra một điều kỳ quái không xa lạ: dòng nước lạnh như băng, lạnh đến thấu xương. Ngay lập tức tôi nhảy vụt lên bờ với hai hàm răng va lập cập vào nhau.



Lần thứ hai chuyện kỳ lạ này xảy ra. Vậy là cái lạnh của dòng nước Suối Chùa không phải là cá biệt, cả hai con suối đều có một nhiệt độ thấp một cách bất thường dù chúng hoàn toàn độc lập. Chuyện này chắc chắn không phải ngẫu nhiên. Có lẽ nguyên nhân gây ra sự quái đản này cũng là thứ đã hủy diệt loài người? Tôi mặc lại quần áo, rồi múc đầy ba chai nước.



Một chuyện khác cũng kỳ lạ không kém là mặc dù nước rất lạnh nhưng lòng suối vẫn có vài còn cá đang tung tăng bơi lội. Nếu để ý kỹ, tôi có thể thấy nhiều loài cá xuất hiện, từ những con quen mặt như cá chép, cá trắm cỏ, đến những con mặt mũi xấu ma chê quỷ hờn mà tôi chưa trông thấy bao giờ. Chúng có một điểm chung là rất to, to hơn bình thường rất nhiều, vì con nhỏ nhất cũng bằng cỡ bắp đùi tôi rồi.



Khá bất ngờ là những loài cá nhiệt đới lại có thể sinh trưởng trong điều kiện lạnh lẽo khắc nghiệt đến như vậy, thiên nhiên quả là có khả năng thích nghi tuyệt vời, hoặc là có điều gì đó rất không đúng ở đây. Đứng trên bờ, tôi với tay xuống cố chộp thử vài con nhưng thất bại. Tôi cũng thử chế một mũi giáo từ những ống típ sắt, rồi dùng nó để phóng cá, nhưng cũng vô ích. Các con cá đều có lớp da trơn tuột, mạnh và rất nhanh. Gần như không thể bắt chúng bằng tay hoặc các dụng cụ thô sơ này, nhưng tôi nhất định sẽ tìm ra cách.



Bầu trời bắt đầu chuyển mình. Không rõ từ đâu mà mây đen đang ùn ùn kéo tới, mang theo một bầu không khí âm u khó chịu. Ở mảng trời phía Nam là một đám mây đen khổng lồ, tối sậm đầy u ám. Trông nó như thể một ngọn núi đá đang trôi lơ lửng trên nền trời xám xịt, theo sau là đám sấm chớp cháy nổ đùng đùng.



Bỗng, ngay từ giữa lòng đám mây, một ánh chớp giật mạnh sáng lóa rồi tỏa ra năm nhánh, hệt như vết móng vuốt của một con mãnh hổ đang cào xé trên nền trời. Ngay sau đó là một tiếng nổ lớn như muốn xé toạc không gian. Trong khoảnh khắc đó, tôi thoáng nghĩ mình sẽ chết.



Nhưng thật may, cả năm nhánh sét đều chỉ xoẹt ngang bầu trời, bỏ qua hoàn toàn không gian bên dưới. Đó là một cú bắt tay chào hỏi giữa hai đám mây tích điện trái dấu. Những tia sét liên tục bắn ra từ đám mây phía Nam rồi kết thúc ở một đám mây khác ở phía Bắc, mà không thèm ngó ngàng gì đến mặt đất. Tôi luống cuống đi tìm chỗ trú trước khi bị biến thành món xúc xích nướng.



Một cơn mưa đã đến ngay sau đó. Từ những đám mây trên cao, nước trút xuống xối xả, cuốn lớp đất mùn bám trên mặt đường xuống dòng suối lạnh lẽo, những ngọn cỏ cố gắng bám chặt mặt đất bằng bộ rễ mỏng manh nhưng lỳ lợm. Nhìn cách những thân cỏ nhỏ gồng mình chiến đấu với dòng nước lũ tôi mới hiểu ra rằng rồi tất cả nơi đây sẽ bị chúng khuất phục. Dần dà đất sẽ được giữ lại ngày một nhiều hơn bởi thảm thực vật, đẩy mặt đường chìm sâu xuống dưới, bất chấp mọi nỗ lực xói mòn của dòng nước cuốn.



Ngày vẫn còn dài nhưng trời đã chuyển tối. Những giọt mưa nặng hạt lao thẳng vào hiên nhà, vỡ nát thành những hạt nước nhỏ ti li văng tung tóe tới tận chỗ tôi đang đứng. Chúng lạnh nhưng còn kém xa so với nước dưới suối. Từ góc một ngôi nhà hoang, tôi nhìn ra mà lòng đầy thổn thức.

-----
Comment nhận xét nha các fen, khen chê gì cũng đáng giá cả

@TheYoungWolf 09/2014
#222
Ưng 4
Chương 12b

Không chỉ trạm xăng, nhữ màng căn nhà ở quanh đây cũng bị hư hại hơn nhiều so với ngoài kia. Có vẻ càng đi sâu vào trung tâm, mức độ thiệt hại của các công trình lại tăng lên, đặc biệt là với các căn nhà có lầu cao, chúng đều bị bung mái, nghiêng ngả, thậm chí vài căn còn bị sập hoàn toàn.

Bỏ công lùng sục khá nhiều căn nhà, tôi may mắn tìm thấy vài đoạn ống dây dài, có đoạn dài đến gần chục mét. Chúng là những đoạn ống của máy nén khí mà tôi tìm thấy ở một tiệm sửa xe lớn, nơi mà người ta dùng để bơm bánh xe. Tôi sẽ dùng những đoạn ống này để hút xăng lên, thế là giải quyết được bài toán nhiên liệu. Nhưng một lần nữa, đời lại chẳng dễ dàng.


Tôi quay lại trạm xăng đầu tiên của sáng nay, và suy nghĩ cách luồn ống dây xuống hầm xăng. Tôi không rành về thiết kế của cây xăng, nhưng tôi biết chắc phải có một đường ống được thiết kế để người ta bơm và nạp xăng lên xuống, xăng lên ở cột bơm, và xăng xuống ở họng nạp. Xăng chắc chắn phải được bơm lên từ hầm tra trụ bơm, thế nên việc đơn giản là tôi cắt đứt ống bơm xăng rồi luồn đoạn ống khí nén vừa tìm được vào, nhưng chỉ được vài mét thì đoạn ống bị chặn lại. Nếu tôi đoán không lầm thì đoạn ống bị chặn bởi một máy bơm đặt trong trụ. Không còn cách nào khác tôi đành mất thời gian tháo hết lớp áo bên ngoài của một trụ bơm, bên trong là một chiếc máy bơm nhỏ và hai đường ống nối, một ra một vào.


Sau một hồi tỉ mẩn với những đường ống chết tiệt thì tôi cũng luồn dây được xuống dưới, tôi khá chắc đã luồn dây tới đáy hầm vì cả đoạn ống gần chục mét đã được nuốt hết. Sau đó tôi ngậm lấy đầu dây rồi hút mạnh, hơi xăng chui tọt vào cổ họng rồi tràn vào phổi khiến tôi ho sặc sụa, ở những hơi tiếp theo tôi mới bắt đầu cảm nhận được một áp lực nhỏ trong ống do xăng bắt đầu dâng lên. Việc dùng miệng hút xăng lên tốn nhiều sức lực hơn tôi nghĩ, vì không chỉ mùi xăng cứ xộc vào miệng, mà áp lực trong ống mỗi lúc lại tăng lên, hơi sau luôn nặng hơn hơi trước. Tôi phải gập ống để nghỉ mệt vài lần trước khi ngụm xăng đầu tiên tràn vào miệng.


Cảm giác thật kinh khủng khi ngậm trong miệng thứ chất lỏng nồng nặc mùi hôi. Hơi xăng lập tức xộc lên mũi và tràn vào cổ họng khiến tôi muốn phun ngay ra ngoài. Phải rất cố gắng tôi mới lấy được gần một lít, bằng cách thủ công nhất là hút lên từng ngụm rồi nhổ lại vô chai nhựa. Dưới hầm xăng có thể còn nhiều hơn, nhưng tôi sợ nếu tiếp tục thì cơ thể sẽ không chịu nổi mùi xăng mà ngất đi mất, chừng này cũng là quá đủ rồi. Tôi lấy ni lông buộc kín đường ống, để giảm thiểu bay hơi nhiên liệu dưới hầm, vì mục tiêu dài hạn cho tương lai. Nhưng thực lòng tôi không muốn mình sẽ lấy xăng bằng cái cách khổ nhục này thêm một lần nào nữa.


Khi tôi quay trở lại trại thì cũng đã quá trưa, ngoài gần lít xăng và các vật dụng thu được, tôi còn chặt được một buồng chuối mọc ở dọc đường. Khi nhận ra những nải chuối còn xanh chát tôi đã khá hối hận, vì nếu chỉ cần để thêm vài ngày là tôi sẽ có được những qur chuối chín mọng. Nhưng thôi, chuyện cũng đã rồi, tôi cứ cất đó để đề phòng bất trắc. Tôi cũng không cần lo lắng về lửa, vì chiếc zippo sử dụng rất tốt sau khi được nạp đầy xăng, bây giờ chỉ cần vài giây tôi có thể tạo được một đống lửa lớn.


Tôi dành chút thời gian để nghỉ ngơi và ăn uống, sau đó gia cố lại mái của trại. Từ giờ trở đi tôi đã có chút tự tin về khả năng sinh tồn tại nơi này. Nhưng tôi biết không thể ở đây mãi, tôi cần lên kế hoạch. Tôi băn khoăn về những dự định sắp tới, tự hỏi rằng mình nên đi đâu. Thẳng về phía bắc theo quốc lộ là nơi ba mẹ tôi sinh sống, tôi rất muốn về nhà. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, trong hoàn cảnh này, với đoạn đường gần cả trăm cây số mà không có phương tiện di chuyển, tôi e mình khó mà toàn mạng để về được đến nhà.


Thay vào đó, tôi sẽ đi về phía Nam để tới Sài Gòn. Vì khoảng cách ngắn hơn nhiều, lại là đoạn đường hướng về trung tâm, sẽ tăng cơ hội để tôi tìm thấy những người sống sót khác. Và hơn hết, ở đó tôi có thể tìm thấy đứa em gái của mình. Điều làm tôi đắn đó là khoảng cách từ đây lên Sài Gòn cũng hơn ba chục kilomet, một quãng đường đủ dài để tôi phải ngủ qua đêm dọc đường nếu đi bộ. Cuối cùng tôi chọn phương án ở lại đây thêm vài ngày, để có thời gian tích lũy thêm lương thực và cố tìm ra một chiếc xe nào đó còn chạy được. Và biết đâu, tôi sẽ bắt gặp ai đó còn sống, ngay tại thành phố thân thương này.


Bầu trời dần ngả tối, và lần này tôi không cần vội vàng để thắp lửa. Chỉ cần vài thanh củi, một mảnh giấy, rồi chiếc hộp quẹt zippo sẽ hoàn thành nốt công việc còn lại một cách dễ dàng. Củi gỗ đã sẵn, tôi lục lọi khắp nơi để tìm những mảnh giấy nhặt được hồi hôm. Rồi từ trong ruột chiếc ba lô, một cuốn sổ cũ rơi ra. Tôi đã không ngờ rằng, ở bên trong là những trang giấy khốn nạn, thực sự khốn nạn.​

@TheYoungWolf 09/2014
#239
Ưng 5
Chương 13b

Cả đêm hôm đó, tôi thao thức rất lâu, và chỉ thiếp đi khi bóng tối nuốt chửng đốm lửa cuối cùng. Bầu không khí nực nội của buổi sáng mùa hè làm tôi thức giấc. Mặt Trời đã lên cao từ lâu. Vừa ăn sáng xong thì trời lại đổ một cơn mưa rào, lại làm một ngày của tôi mất đi vài tiếng.


Hai giờ sau, khi mưa đã tạnh và Mặt Trời lên tới đỉnh đầu, tôi dọn đồ và quay trở lại gầm cầu vượt Amata. Ban đầu, tôi tính sẽ ở lại khu trại nhà thờ thêm vài ngày trước khi khởi hành, nhưng sau khi bị đâm một nhát ngay tim thì tôi không còn muốn ở đó thêm một ngày nào nữa. Tôi sẽ lên Sài Gòn, tìm kiếm đứa em gái và sự giúp đỡ của những người khác, bỏ lại sau lưng cái thành phố chết tiệt này. Không cần thăm dò, không cần tìm hiểu thêm chi cho mệt.


Chiếc xe máy vẫn còn đúng nguyên vị trí cũ, không xê dịch một phân. Điều này càng khẳng định rằng thành phố này hoàn toàn hoang vắng, các loài động vật cũng không nhiều như tôi tưởng tượng. Lúc tôi đến nơi thì trời đã về chiều, tuy không phải là trễ lắm, nhưng không phải thời điểm thích hợp để xuất phát cho một chuyến đi dài.


Thời gian còn lại tôi tranh thủ dựng một cái trại nhỏ trên đỉnh cầu, bằng những viên gạch và những tấm gỗ mang theo từ trại cũ. Kỹ hơn, tôi gom những tấm bạt nhựa cũ nhặt được dọc đường phủ kín phần mái, với thiết kế này lều của tôi sẽ chịu được những cơn mưa nhỏ.


Khi chiếc lều thành hình thì trời cũng đã tối, nhưng nhờ việc dễ dàng làm chủ ngọn lửa thì buổi tối cũng không quá nặng nề như trước. Với đống củi mang theo tôi thắp được một bếp lửa ngay cạnh trại, rồi mang đuốc và xăng xuống kiểm tra chiếc xe. Xăng và xe đã có, tôi đã sẵn sàng phi lên Sài Gòn ngay sáng mai.


Nhưng cái chiếc xe khốn nạn này, mẹ kiếp nó chứ! Tôi đã làm đủ mọi cách nhưng nó vẫn trơ trơ ra đó. Nút "đề pa" dĩ nhiên không hoạt động, nhưng ngay đến cả bàn đạp khởi động cũng vô dụng một cách đáng thất vọng. Hai chân tôi rã rời vì phải thay phiên nhau đạp liên tục, nhiều đến nỗi tôi nghĩ chỉ cần đập mạnh thêm vài cái chiếc cần đạp sẽ rụng ra mất.


"Khốn nạn! Khốn nạn! Chó chết, Fuck…" - Tôi hét lên với đủ những lời lẽ kinh tởm nhất vào mặt chiếc xe vô dụng.


Tôi nổi điên và lồng lên như một con thú hoang. Siết chặt thanh sắt trong tay, tôi dùng hết sức lực đập phá mọi thứ trong tầm với, từ chiếc xe máy, bức tường thành cầu, đến cả những tảng đá ven đường cũng không thoát. Những tia sáng không ngừng tung tóe từ cú va chạm mạnh của thanh típ vào các phiến đá như mồi thêm lửa vào thùng dầu giận dữ đang sôi sục. Tôi cứ thế lao lên, như một con chó dại, cố phá nát mọi thứ cho đến khi hai bàn tay rướm máu và tê dại. Tôi quỳ xuống, gào thét thật to, rồi đấm thùm thụp vào mặt đất bằng tất cả sức lực còn lại.


"Khốn nạn...Khốn nạn..." - Tôi rên rỉ trong nước mắt khi cổ họng đã cháy khét và không thể gào thét. Tôi òa khóc như một đứa trẻ, khóc như chưa từng được khóc. Cô độc, khốn khổ, và đầy bất công. Tôi đã làm gì để bản thân phải rơi vào địa ngục này, tôi đã làm gì để bị mọi người bỏ lại trong cái thế giới khốn nạn này, tại sao lại là tôi, tại sao? Những giọt nước mắt cứ tuôn trào mãi dưới ánh sáng leo lét của ngọn đuốc sắp tắt. Xa xa chỉ toàn là bóng đêm, bao la, bất tận.


"Ngày mai là một ngày khác", một giọng nói vang lên trong đầu, tôi nhận ra đó là giọng của bố. Ông chẳng nói câu ấy bao giờ, thế mà giờ đây nó lại vang lên bằng giọng điệu trầm ấm không lẫn vào đâu được của ông. Đó là một câu nói nổi tiếng trích dẫn trong một bộ tiểu thuyết nổi tiếng, cũng là cuốn sách đầu tiên mà ông đưa tôi đọc. Nhân vật chính tuy là một nữ nhân liễu yếu nhưng lại có tinh thần rắn rỏi sắt thép, cuộc sống đầy gian truân trắc trở cũng không thể cản bước tiến của cô. Mỗi khi bi kịch ập đến, cô luôn tự nhủ: ngày mai là một ngày khác.


"Ngày mai là một ngày khác". - Câu nói đó lại vang lên lần nữa, lần này bằng giọng của chính tôi.


Những giọt nước mắt ngập tràn uất ức cũng đã phần nào làm dịu bớt ngọn lửa hận đang bùng cháy. Tôi gạt nước mắt, và một lần nữa đứng lên, rảo bước về lại đỉnh cầu rồi chui vào lều.


Sáng hôm sau tôi đã dậy từ sớm và tìm được một chiếc xô nhựa nhỏ để thu lại mớ nhiên đã lỡ đổ vào bình xăng. Chiếc xe này sử dụng kim phun xăng điện tử, thời gian dài đã khiến nó bị đóng cặn ở đầu phun hoặc hệ thống điều khiển điện tử đã hỏng (chẳng có thiết bị điện tử nào mà tôi thấy còn sử dụng được) và tôi không có cách nào để khắc phục lỗi này. Bởi vậy, tôi cá nhân tôi vẫn thích sử dụng phun xăng bằng chế hòa cổ điển, đơn giản mà hiệu quả.


Sau khi lấy được xăng ra, tôi đi bộ dọc theo đường Đồng Khởi, rồi dừng lại ở một sa lông xe máy lớn cách trại không xa. Cửa hàng này còn khá nguyên vẹn, trừ việc nó chẳng còn chiếc xe nào. Hẳn là khi chuyển đi người chủ đã mang theo hết tài sản giá trị, chỉ còn lại vài đồ dùng lặt vặt lăn lóc.


Lục tung cửa tiệm, tôi phát hiện ra còn nhiều chiếc xe máy khác trong một nhà kho trên lầu. Phần lớn chúng là các loại xe số rẻ tiền, có lẽ đã bị bỏ lại khi chủ nhà không thể mang theo hết. Có một điều đáng tiếc là không có chiếc nào trong số chúng sử dụng bộ chế hòa khí nữa mà tất cả đều dùng kim phun điện tử. Có lẽ đến thời điểm này, công nghệ chế hòa khí đã bị loại bỏ hoàn toàn rồi. Được cái, ở đây có đầy đủ đồ nghề sửa chữa để tôi có thể thể hiện hết khả năng cơ khí nghiệp dư của mình.


Tiếp tục tìm kiếm ở vài cửa hàng khác, tôi cũng phát hiện được một chiếc Wave cũ sử dụng bộ chế hòa khí. Tuy là xe cũ, vì được tôi tìm thấy ở một cửa hàng bán xe xê cần hen, nhưng trông nó cũng không đến nỗi tệ. Dĩ nhiên, nó cũng không thể khởi động vì thiếu chìa khóa và vài linh kiện đã hỏng do để không quá lâu.


Tôi lôi chiếc xe xuống đất, tháo tung ổ khóa rồi cố đi lại dây điện. Tôi không phải thợ sửa xe, và chỉ với chút kiến thức ít ỏi về điện và cơ khí, tôi không thể sửa chiếc xe một sớm một chiều được. Nhưng thời gian là thứ tôi không thiếu, và tôi cũng chẳng còn mục tiêu nào khác.


Thêm ba ngày trôi qua, tôi vẫn tiếp tục tìm kiếm những chiếc xe khác, với hy vọng vớ được một món quà may mắn từ Thượng đế. Nhưng rồi kết quả cũng không mấy khả quan. Cuối cùng, tôi đành từ bỏ hy vọng tìm thấy một chiếc xe nguyên vẹn và chuyển sang phương án sửa chữa. Tôi gom tất cả những chiếc xe mà tôi nghĩ còn hữu dụng về trại, và cố gắng tháo tung từng chiếc. Ở những lần đầu, tôi thậm chí không thể lắp lại chúng như ban đầu, nhưng dần dà mọi thứ bắt đầu trở nên dễ chịu hơn.


Thêm vài ngày nữa tiếp tục trôi qua. Lịch trình của tôi như sau: buổi sáng thì tranh thủ tìm kiếm thức ăn, còn buổi chiều thì thực hành lớp sửa xe máy. Tôi cố tiết kiệm thịt xông khói, để dành nó cho những chuyến đi dài. Thay vào đó, tôi sẽ dành thời gian đào thêm khoai, hái dừa, phơi chuối, và tích trữ quả bàng khô. Khi hiểu hơn về kết cấu của những con ngựa sắt, tôi bắt đầu cần trọng hơn trong công việc sửa chữa. Không còn cố gắng tháo rời toàn bộ, dần dà tôi mà chỉ vệ sinh bugi, xúc rửa bình xăng con, đấu nối dây điện bị đứt, và thay đổi linh kiện từ chiếc này qua chiếc khác.


Như một phép lạ, đến ngày thứ bảy thì tôi đã thành công. Với sự miệt mài của người thợ máy không chuyên và sự hy sinh thầm lặng của gần chục chiếc xe, một con chiến mã đã nổ máy trong niềm vui sướng vô hạn của "mọi người". Cuối cùng thì ngày tôi thoát khỏi đây cũng đã đến.​

@TheYoungWolf 09/2014
#265
Ưng 7
Vàng quan điểm
Chương 15a - BÃO SÉT


Tôi bật dậy với cả thân người ướt nhẹp. Trời đang đổ một cơn mưa lớn kèm với sấm chớp và gió giật dữ dội. Những tiếng sét liên tục nổ, nhiều đến nỗi tôi nghĩ rằng mình sắp phải đối mặt với cái chết. Bởi lẽ vị trí tôi ở đây là quá cao so với xung quanh, sẽ là một điểm hút sét của cả vùng. Và với tần suất thả sét như bây giờ, tôi sẽ sớm về chầu trời. Bỏ lại tất cả hành lý sau lưng, tôi phóng ra khỏi lều, chạy thật nhanh về phía chân cầu.


Tôi sợ, trong suốt những ngày qua, đây là lần đầu tiên tôi thấy kinh hãi như vậy. Tôi cứ ngỡ mình đã sẵn sàng với cái chết, nhưng giờ phút này tôi lại để nỗi sợ khiến tinh thần khủng hoảng đến như vậy. Cứ mỗi giây trôi qua, tôi lại đánh lô tô trong bụng, miệng lẩm bẩm cầu nguyện.


Ánh trăng đã mất dạng. Trời rất tối, thứ ánh sáng duy nhất là từ các ánh chớp. Mỗi lần ánh sáng loé lên là tôi cố chọn lấy một điểm làm mốc rồi chạy thục mạng về phía đó, cho tới khi chạm được những ngọn cỏ là tôi biết mình đã tới chân cầu. Nhưng chính cái lúc lao mình vào đám cỏ cũng chính là lúc tôi ngã nhào. Cả thân người đổ sập vào đám cỏ, mặt tôi đập xuống một lớp đất nhão, đất cát cứ thế tộng vào mũi miệng.


Không thể đứng vững, tôi cứ thế tiếp tục bò, nhưng hoàn toàn không còn phương hướng, mà chỉ cứ thế mò mẫm trong vô định. Những hạt mưa vẫn rơi, còn tôi mỗi lúc lại run rẩy hơn vì lạnh. Ít ra vị trí của tôi đã không còn quá nguy hiểm, nhưng ở giữa đồng cỏ thế này thì chẳng nói trước được chuyện gì.


Tôi cố gắng bò men theo chân cầu, và khi nhận thấy cỏ xung quanh tự nhiên mất hút, tôi đã biết mình đã đến được gầm cầu. Bằng chút trực giác cuối cùng, tôi biết cỏ không biến mất, mà vì tôi đã đến một khu vực thông thoáng. Và chỉ có hai nơi như vậy: trạm xăng và dưới gầm cầu, là hai nơi đã được tôi dọn cỏ trước đó.


Mưa vẫn không ngớt, nhưng cơn bão sét đã giảm phần nào. Những tia sét vẫn cứ giáng xuống nhưng tần suất thấp hơn nhiều lúc đầu. Lúc này tôi mới để ý, tất cả các tia sét đều giáng vào một điểm: một tòa tháp. Đó cũng chính là lý do tôi còn sống, hoàn toàn không phải do may mắn, mà là vì những tia sét quanh đây đều bị hút về phía tòa tháp đó. Nó mới là điểm cao nhất của cả vùng.


Dưới ánh sáng lập lòe của các tia chớp, tôi cố nhận diện công trình kỳ lạ đó. Nó trông như một tòa tháp phát sóng truyền hình, cao cỡ tòa nhà hai mươi tầng, kết cấu đơn giản nhưng có vẻ khá kiên cố. Dọc thân tháp có gắn nhiều khối hộp gì đó mà tôi không thể nhìn rõ, có lẽ là một loại máy móc hay linh kiện gì đó.


Điều khiến tôi ngạc nhiên là nó chưa từng hiện diện trước đây như những công trình bên cạnh. Tôi biết toà nhà hành chính công vẫn sừng sững ở đó từ xưa, toà nhà Dofico và siêu thị Big C cũng thế. Chỉ riêng cái tháp này là hoàn toàn chưa từng xuất hiện trong trí nhớ của tôi. Chắc chắn là nó phải được xây dựng sau này và tôi đã hoàn toàn không để ý tới nó khi đến đây vào ban ngày. Cỏ quá cao và cảnh vật thay đổi quá nhiều đã khiến tôi bỏ qua một công trình lạ mặt sừng sững ở đó tự bao giờ.


Khi cơn mưa ngớt cũng là lúc trời hửng sáng. Tôi vòng lại lên cầu để thu dọn đồ đạc. Mặt Trời từ từ nhô lên từ sau rặng cây xa tít, xua đi bóng tối ảm đạm và chút lạnh lẽo của cơn mưa đêm rồi. Bầu trời trong xanh quang đãng, không khí trong lành mát mẻ, tôi có thể cảm nhận được mùi đất trong từng hơi thở. Nhưng dưới những tia sáng của buổi bình minh, những hậu quả của trận mưa đêm qua để lại khá rõ ràng. Từng lớp lớp những ngọn cỏ lau bị xô ngã về cùng một phía và chưa thấy có dấu hiệu gì về việc chúng sẽ đứng dậy. Nhưng điều khiến tôi chú ý nhất là một cột khói đen lớn ở bầu trời phía Nam, ngược hướng di chuyển hiện giờ của tôi.


Đứng ở trên đỉnh cầu và dưới ánh sáng ban ngày, tôi mới có thể quan sát rõ hơn về tòa tháp kỳ lạ kia. Chỉ một từ là có thể nói hết về cái bí ẩn của nó: "mới". Những trạm phát sóng khác tôi thấy trong thành phố đều trong tình trạng khá tệ, cái thì đổ bật gốc, cái còn đứng vững thì han rỉ và trọc lóc, các máy móc thiết bị đều rơi rụng tan tành.


Nhưng cái tháp này rất khác biệt, tuy nó không phải là một cái tháp mới tinh, nhưng có tình trạng tốt hơn nhiều so với bình thường. Nước sơn tuy đã xuống màu, nhưng từ nơi tôi đứng cũng không thể nhận thấy dấu vết han rỉ. Các thiết bị bố trí dọc theo thân tháp trông khá chắc chắn. Những đường cáp gia cố cũng còn nguyên vẹn, cũng đúng thôi, không thì nó đã đổ sập từ lâu. Ngay cả khi một công trình vững chắc bên cạnh là tòa nhà Dofico cũng đã xuống cấp trầm trọng, thì tòa tháp vẫn oai phong đứng vững. Không những thế, hệ thống thu lôi của nó vẫn còn hoạt động rất tốt, cảnh tượng đêm qua chính là minh chứng.


Dĩ nhiên, trong hoàn cảnh này, làm sao tôi có thể bỏ qua một điều kỳ lạ như vậy. Tòa tháp mới tinh đó có thể là bằng chứng về việc có người còn sống sót, và nó hiển nhiên đã thắp lên trong tôi một tia lửa hy vọng. Tôi đeo ba lô, xách dao rồi mò về hướng đó.


So với tòa nhà Dofico, thì nó cao gần gấp ba lần, và chúng ở rất sát nhau. Khoảng cách tính theo đường chim bay không quá dài, nhưngtôi không đi thẳng mà vòng qua phía quốc lộ 51 một đoạn, sau đó rẽ vào siêu thị Big C, rồi mới men theo đó để tiếp cận tòa tháp. Cẩn thận không bao giờ thừa. Dĩ nhiên tôi rất mong muốn bắt gặp ai đó trong khu vực này, nhưng tốt hơn là tôi nên phát hiện ra họ trước khi họ phát hiện ra tôi. Việc di chuyển theo đường thẳng vốn rất dễ bị phát hiện vì sẽ tạo nhiễu động trên mặt cỏ trong khoảng cách rất gần.


Đêm qua tôi đã đốt lửa, nếu có người sống ở đây, hẳn tôi đã bị phát hiện. Nhưng cả đêm qua và sáng nay vẫn không có chút dấu hiệu lạ nào, nên khó lòng mà tôi không nghi ngờ động cơ của những người này (nếu thực sự họ tồn tại). Tôi dừng lại ở một nơi cách mục tiêu khá xa, nhưng vẫn có thể dễ dàng quan sát khu vực chân tháp. Ngoài việc mới, cao và to hơn bình thường, tôi không thấy thêm điểm khác biệt nào của cái tháp này so với những tháp phát sóng điện thoại khác, đặc biệt là về thiết kế, chúng khá tương đồng.​

---
Thả ưng và còm men nha các thím

@[NFS]NeedForSpeed.2 01/2018
#311
Ưng 4
Kết truyện sẽ như này

@TheYoungWolf 09/2014
#383
Ưng 4
Chương 22b

Về đến trại, tôi vôi vàng thu tất cả đồ đạc chất lên thùng xe rồi mau mắn lên đường. Trời lại bắt đầu mưa phùn. Những giọt nước lơ thơ không còn có thể chạm được người trong xe, nhưng vẫn đủ để làm nhão mặt đường. Bốn chiếc bánh đúc đặc nặng nề mà phải lăn trên một con đường sình lầy thì thật tội lỗi, nó phải tiêu tốn lượng nhiên liệu gấp đôi mà tốc độ lại bị chậm đi một nửa.

Khi đi được một lúc khá lâu, tôi nhận ra mình đã vượt qua đám cháy hôm trước mà vẫn chưa thấy có thứ gì theo đuôi. Có lẽ nó đã bỏ cuộc và tôi có thể thả lỏng mình một chút.

Có người sẽ hỏi, tại sao tôi lại chạy trốn dù lúc nào cũng lảm nhảm về quyết tâm khám phá sự thật. Sau bao ngày khốn khổ, cuối cùng tôi cũng phát hiện chìa khóa có thể mở ra mọi bí ẩn, vậy mà tôi lại chạy, bỏ lại sự thật ẩn giấu dưới lớp vỏ kim loại đang gục ngã kia.

Câu trả lời rất đơn giản: là bởi CÁI XÁC TRONG HÒM.

Quả thực dù rất nguy hiểm, nhưng con rô bốt kia lại không phải là thứ khiến tôi bỏ chạy, nó chẳng qua là vật cản đường bất ngờ mà thôi. Vào cái khoảnh khắc nắp chiếc quan tài thép bật mở, tôi biết mình không những nên chạy, mà còn phải chạy cho thật xa, thoát khỏi thành phố này càng sớm càng tốt. Bởi cái xác, không ai khác, lại chính là tôi.

Khi nghĩ về chuyện này, đầu óc tôi trở nên trống rỗng hơn bao giờ hết. Tôi thực sự không muốn nghĩ về nó, không muốn thắc mắc chuyện gì, chỉ đơn giản chỉ muốn chạy thật nhanh, thật xa khỏi cái nơi quỷ quái này. Tôi... tôi không thể đã chết được, không thể.

"Sau khi lìa khỏi xác, những linh hồn chưa sẵn sàng, sẽ không chấp nhận được sự thật rằng họ đã không còn là con người", tôi đã đọc được ở đâu đó như vậy, tôi không nhớ được và cũng không muốn nhớ. Tôi không thể nào chỉ là một linh hồn được. Một con người và một linh hồn sao có thể giống nhau đến như vậy được. Chẳng phải thời gian qua tôi luôn hoạt động như một người sống bình thường sao, tôi có gì khác với một người bình thường chứ, ăn uống, ngủ nghỉ, mệt mỏi... Ngoại trừ...

Tôi run lên khi nghĩ đến những thứ ngoại trừ, vốn là những điểm kỳ lạ trên cơ thể mà tôi từng thắc mắc: chứng sợ nước, khả năng phục hồi, và những giấc mơ kỳ lạ. Phải chăng tất cả chúng chính là đặc tính của một linh hồn. Vô lý, thế quái nào mà một linh hồn lại biết lạnh, lại có thể mơ cơ chứ. Khóe mắt ướt dần, đầu óc trống rỗng, tôi còn chẳng biết mình đang làm gì, chẳng biết thế giới này có tồn tại thật không?

Đi! Tôi sẽ đi tiếp, mặc kệ mọi thứ có là gì? Chẳng còn lựa chọn nào nữa. Giữa màn đêm tĩnh lặng, chiếc xe vẫn đều đều tiến về phía trước.

Đã bao lâu trôi qua rồi nhỉ, một hay hai tiếng, tôi cũng chả rõ, có thể ít hơn mà cũng có thể dài hơn, ai quan tâm chứ. Tôi bắt đầu mệt mỏi vì bị màn đêm bao bọc quá lâu.

"GOÀMMM..", có một tiếng gầm lớn xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Mặc dù không thể nhìn thấy, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được cái cách mà nguồn âm xe gió lao đi. Đám cây rừng bị một cơn gió quạt mạnh, nhiều mảnh đá vụn văng lên cả mặt kính. Vài giây sau, một góc trời bừng sáng, theo tiếp là tiếng nổ vang trời và mặt đất bắt đầu rung chuyển.

"Rồng?", tôi đã nghĩ nó là một con rồng thực sự, có thể lắm chứ. Tôi chẳng qua chỉ là một linh hồn chưa siêu thoát, mãi lẩn quẩn trong limbo do chính mình tạo ra. Quái vật, rô bốt, rồng thần..., tất cả cũng chỉ là là ảo tưởng của một linh hồn cô độc mà thôi. Chẳng phải vậy sao?

Mất thêm gần hai chục phút tôi mới có thể tiếp cận nguồn sáng. Đó là một đám cháy nhưng không lớn, lửa chỉ loe ngoe ở vài bụi cỏ, thứ đáng chú ý nhất là có một miệng hố rộng cả chục thước nằm chình ình ngay giữa đường. Rồng cũng khó mà làm được việc này với cái vòi phun lửa của nó, đây hẳn là là một hố bom, và con rồng khi nãy chính là một chiếc chiến đấu cơ. Một chiếc máy bay thì thực tế hơn một con rồng, nó cũng làm tôi tin tưởng thêm phần nào về việc mình chưa chết. Nhưng phán đoán này cũng đồng nghĩa với việc đang có một thế lực cố giữ tôi lại thành phố. Hai cây cầu gãy, đám cháy, rồi đến cả máy bay đánh chặn, rõ ràng ai đó không muốn tôi chạy thoát.

Tôi đoán mình đang bị theo dõi, nhưng không rõ kẻ đó lấy tín hiệu vị trí từ đâu? Từ thiết bị định vị trên xe, trên hành lý, hay đơn giản là từ hệ thống ánh sáng đèn xe lúc nào cũng nổi bật giữa đêm. Dù là gì đi nữa, tôi phải loại bỏ chúng.

Việc đầu tiên tôi làm là tắt hết hệ thống đèn của xe. Kế đến là kiểm tra kỹ chiếc xe một lần nữa nhằm loại bỏ những thiết bị định vị nếu có. Không có gì đáng ngờ được tìm thấy, nhưng cũng chẳng nói được gì vì thiết bị định vị có thể được thiết kế ẩn hẳn trong xe. Do không đủ ánh sáng cũng như thời gian, việc tìm kiếm kỹ hơn đã ngoài tầm với, tôi đành phó mặc khả năng đó cho số phận.

Nếu vị trí đã bị phát hiện bởi ánh sáng, thì việc tắt đèn thôi chưa đủ. Tôi cần tìm chỗ ẩn náu cách xa đám cháy để phòng hờ trường hợp chúng sẽ tiếp tục tấn công. Chỗ này chỉ vừa qua ngã ba Trị An một đoạn, vì thế tôi sẽ đánh xe vào đường 767, tìm một chỗ trốn rồi tiếp tục quan sát tình hình.

Nhưng khi xe và người đã yên vị giữa màn đêm thinh lặng, thay vì nên căng mắt theo dõi động tĩnh tình hình thì tôi lại bị hút dần vào cơn buồn ngủ. Thật kỳ lạ là sau bằng đấy sự kiện, tôi vẫn có thể ngủ được. Những giấc mơ vẫn chập choạng đến rồi đi, không có cái nào rõ ràng để có thể ghi nhớ trọn vẹn. Hình ảnh duy nhất mà tôi nhớ được cũng chính khoảnh khắc cuối cùng trước khi thức giấc: một bé gái gắng gọi tên tôi ngay trước khi nắp chiếc quan tài thép đóng sập lại.​