Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: [Rì viu] Một vòng quanh Gruzia, phía bên kia Kavkaz có gì?

@adamantan
#1
Ưng 82

[Rì viu] Một vòng quanh Gruzia, phía bên kia Kavkaz có gì?

ad…
adamantan

@adamantan
#43
Ưng 9
Mặt tiền. Che mặt quen quá, bác có phải mod bên Nước Nga Hài Hước không?
Mình không phải là mod, mình là founder, lãnh tụ tối cao của NNHH và các sub-brand khác như Nhà thỏ, Planet Rus & Army of Thỏ

ad…
adamantan

@adamantan
#50
Ưng 31
Vàng quan điểm
Chapter 2. Tbilisi (P1) - Giat, Valera và Bernard.
Điều gì quý giá nhất nhì từ những chuyến đi ngoài những tấm ảnh, những khung cảnh hùng vĩ xứ lạ, những món ăn? Đó chính là những con người bạn gặp dọc đường. Và 3 người đầu tiên mình gặp & nói chuyện tại Tbilisi vô hình chung lại là những người cực kỳ thú vị.
Lấy hành lý xong, công tác này đã quá quen, mình từ tốn ra cửa, quang cảnh nó không giống ở sảnh đón Nội Bài đâu mọi người ạ, người đón thì ít mà quảng cáo thì nhiều. Các trai thanh gái lịch xồ đến nhét vào tay mình đủ thứ, nào là tờ rơi mời thuê khách sạn, tờ rơi quảng cáo trung tâm test PCR, mời đánh bạc, mời mát xa tẩm quất đủ thứ nọ chai... Tay cầm 1 nắm nhét vào túi, đi tìm công tác đầu tiên: Đổi tiền.
Hơn 1h sáng nhưng các quầy đổi tiền, cafe và bán sim cùng nghiệp đoàn taxi vẫn hoạt động hết công suất. Nhìn lướt qua các quầy đổi tiền, quầy thì 100 $ ăn 308 Lari (tiền Gruzia), quầy thì chỉ ăn 301. Rút 100$ ra quầy 308, em thu ngân giọng lạnh lùng: - Hộ chiếu. - Đây.
Em săm soi 1 lúc, rồi photo hộ chiếu mình, xong xuôi em lại lạnh lùng y vậy xé đôi tờ giấy phô tô:
- Không identify được, ra đổi chỗ khác đi.
Ơ, đậu móa mài... chửi thầm rồi lủi thủi ra quầy đổi lấy 301 Lari, vậy là lỗ 7 đồng Lari (sau này biết là tương đương với hơn 4 cân táo ngoài chợ rồi :v).

Tiền Lari của Gruzia, 1 Lari ăn khoảng 7400 - 7500 VNĐ


Bước tiếp theo là mua sim điện thoại. Đã tìm hiểu trước ở nhà nên không bỡ ngỡ, chọn 1 trong 3 nhà mạng của Gruzia là Magticom, bọn này phủ sóng cả mấy vùng cao & tốc độ ngon nhất, dù hơi đắt hơn tí, nhưng đáng bao nhiêu. Lấy luôn 1 SIM unlimited data 4G, gọi nhắn tin không giới hạn, cho 1 tháng ở đây, thiệt hại 60 Lari (~ 470K VNĐ, tính ra là tầm hơn 15K VNĐ/ ngày, cũng tạm ổn). Cắm vào máy bật lên thấy hiện cột sóng, yên tâm cài Bolt Taxi (1 ứng dụng công nghệ như Grab ở Việt Nam) và check giá về nhà nghỉ đã đặt trước. 23 Lari cho 25 km, tức là ~ 7K VNĐ/ km, không hiểu sao lại rẻ vậy trong khi giá xăng nó cũng tầm 22K VNĐ/lít. Biết giá tiền, đàng hoàng ra cửa sân bay.
Nhưng trong bán kính 10 km chả có xe nào. Muộn lắm rồi, nhè 1 tay taxi dù gần đó với vóc dáng trung bình, nhỏ hơn mình 1 chút đề phòng đôi co còn đấm lại được :v Hỏi giá, hắn giở điện thoại lấy bản đồ ra văn vở: Rằng thì là mà về đến chỗ mày là 25 km, mà taxi sân bay đưa về tp có bảng giá fix là 55 Lari, nhưng tao lấy 50 Lari thôi.
  • Biết rồi, 30 Lari đi không? Tao biết giá rồi.
  • Thôi, cho tao 40 đê.
Okay, cũng muộn, trời cũng trở lạnh < 0 độ, mình mặc mỗi 1 cái hoody ngoài áo phông ngắn tay nên đứng ngoài trời gió lùa cũng khá khó chịu. Đi thôi, cậu chàng tíu tít đỡ luôn 2 cái ba lô của mình xách chạy lon ton dẫn mình ra xe. Giữa đường mình nhờ chụp mấy kiểu ảnh cùng sân bay, cậu nhiệt tình hết mức.

Trên đường về, tuy chạy đêm nhưng được có khoảng 15 km cao tốc, còn lại cũng đường hẹp, đồi dốc cũng mất hơn nửa tiếng. Cậu chàng giới thiệu mình tên là Giat, bắt đầu thao thao bất tuyệt với trình độ tiếng Anh khá sõi:
- Mày sang đây sẽ thích Gruzia thôi. Đất nước tao top 5 an toàn thế giới này, cực kỳ dân chủ này - cậu nhấn mạnh chữ Democratic rất rõ ràng . Đấy, mày thấy cao tốc vừa xây đẹp không...Tụi trẻ bọn tao đứa nào cũng thạo tiếng Anh luôn, tao tốt nghiệp đại học nhưng chưa có việc nên tranh thủ lái taxi tí thôi, tao thích xe Nhật lắm (cậu đang lái con Prius), chứ xe bọn Hàn chán phèo à, ở Gruzia giờ bọn Hàn độc chiếm thị trường xe blah blah blah...
Mình cũng phụ họa khen mấy câu.
Tuy nhiên, được 1 lúc đi qua 1 toàn nhà khổng lồ sáng rực (lúc này là 1h30 sáng), cậu chỉ cho mình tỏ vẻ khó chịu.
  • Mày thấy tòa nhà to vcl kia không? Tổng hành dinh của bọn Police đấy. Chúng nó xây toàn bằng kính thôi. Ăn chơi vcl, tốn kém vcl.
  • Thế nước mày dân chủ mà, khó chịu thì cứ ý kiến thôi.
Giat có vẻ giật mình, lảng sang chuyện khác. Đến nơi hơn 2h sáng chút, cậu nhanh nhẹn bảo mình đưa số chủ nhà nghỉ, cậu gọi, nói chuyện xong xuôi, lấy đồ rồi đợi chủ ra mới lái xe đi. Nói chung độ hiếu khách khỏi bàn thật.

Cái trụ sở Bộ Công an (hay Bộ Nội vụ gì đó) của Gruzia chụp qua cửa taxi.



Valera.
Đến nhà nghỉ thì mới nhận ra là mình đặt từ đêm 16-17 trở đi , trong khi mình đang có mặt lúc 2h sáng ngày 16, cũng do lệch múi giờ mà tính toán nhầm cmn mất. Bác chủ nhà tầm 60 tuổi với vẻ mặt ngái ngủ chạy ra. Sau màn chào hỏi chớp nhoáng bằng tiếng Anh, bác bắt đầu lấy điện thoại ra gu gồ dịch.
Mình nhanh chóng:
- Thôi không cần gu gồ dịch đâu, tui nói được tiếng Nga bác nói luôn tiếng Nga đi.
Ông bác mừng rơn bắn 1 tràng:
  • Thật ngại quá. Phòng mày đặt có thằng sáng mai nó mới trả, giờ nó còn đang ngủ. Giờ tao dẫn mày lên ngủ tạm ở sảnh nhé.
  • Ok ông bác. (thầm nghĩ may không phải ngủ ngoài đường vì đến sớm quá).
Nhanh chóng chẳng cẩn kiểm tra hộ chiếu,ông bác bảo mình ghi tên vào sổ khách, thu tiền nghỉ (25 Lari/đêm.), rồi chỉ nhà vệ sinh, tủ lạnh, máy giặt. Xong xuôi ông bác ì ạch đi xuống ngủ. Ngả lưng xíu lại lôi điện thoại ra. Ơ, có sóng mà sao không vào được mạng thế này, setting đã mở mạng vào sim mới rồi mà. Đầu nảy số nhanh chóng: "Thôi, ăn l rồi, bọn Pixel 4XL hay kén sim lắm, hồi sang Hàn đầu tiên cắm cái sim LGU vào cũng không nhận được sim, quả này toi 470K rồi ( . Lại quên chưa hỏi mật khẩu wifi nữa chứ. Nằm khá ấm ức, nhưng vẫn phải cắm sạc điện thoại đi ngủ.

8h30 sáng, jet lag nên mình đã dậy từ sớm. Hít đất vài cái thì đã thấy bác chủ nhà đon đả chạy lên, ôm theo 1 đống chăn gối mới. Hóa ra tay kia đã trả phòng, bác gọi mình vào luôn.
Vừa dọn giường thay chăn gối, ông bác vừa nói chuyện. Tên bác là Valera. Hóa ra 1 thân già sống không lương hưu chỉ dựa vào 3 cái phòng cho thuê, nhưng dịch bệnh cũng vật vã. May sao có 1 phòng có người thuê lâu dài, đã ở đây nửa năm rồi nên cũng có tí nguồn sống trong mùa dịch.

Nhà nghỉ Valera. Mình lấy chỗ này vì nó gần ga trung tâm. Chỉ định ở lại thủ đô vài ngày rồi đi tàu xuống phía Nam. Dự định là đi ngược lại vớiđường tiến quân của quân Nga năm 2008 để nghiên cứu chứng tích chiến tranh luôn.



Bernard
Cuộc gặp gỡ thứ 3 của mình chính là người khách đã ở hơn nửa năm, nuôi sống ông chủ nhà.
Sáng lấy phòng xong xuôi, mình lôi túi G7 ra pha làm cốc cà phê, dự định tầm 11h sẽ khởi hành, làm 3 việc chính: Mua vé tàu, ra trụ sở bọn Magticom chữa hoặc đổi sim và kiếm nhà hàng nào ngon ngon đánh chén 1 bữa truyền thống của Gruzia.

Vừa rửa xong cái cốc thì thấy 1 cụ già mở cửa sảnh đi vào. Thoạt đầu mình nhầm với ông Valera hồi sáng vì 2 ngừi đều có cái đầu bạc khá giống nhau. Mình chào luôn:
  • Dobroe utro (chào buổi sáng).
  • Good morning - cụ đáp lại bằng 1 giọng tiếng Anh chuẩn mực.
Thằng bé ngớ người, nhảy ngay sang kênh Anh, mời cụ 1 gói cà phê luôn. Mình nhanh chóng cắm nước sôi và pha. Lúc đầu thấy cà phê 3 in 1 cụ có vẻ coi thường, mình văn luôn:
- Cụ yên tâm, đây là 1 trong những loại cà phê hòa tan ngon nhất VN rồi, mà cà phê VN thì có thể coi là ngon nhất thế giới. Cụ cứ thử xem.
Nhấp 1 ngụm, cụ ồ à 1 cái. Bảo rằng tao hoàn toàn bất ngờ, không nghĩ là cà phê 3in1 có thể ngon đến mức độ vậy )) Chắc là không văn vở vì cụ cũng khá khó tính. 2 ngươi nói chuyện, rồi dần về chính trị. Hóa ra cụ tên là Bernard, năm nay vừa 80 tuổi (cụ sinh 3/1942). Người Anh chính gốc. Cụ từng dạy địa chính trị ở Anh, sau đó vì chán ghét chính quyền, cụ bỏ xứ sang Canada. Ở đó cụ chán nghề trí thức nên người ta xếp cho cụ làm thợ điện. Về hưu, cụ lang bạt thế giới, từ Nam Mỹ, Trung QUốc, Ấn Độ và cuối cùng là đang ở lại Gruzia. Cụ thao thao bất tuyệt về sự lụi tàn trong 30 năm tới của Trung Quốc, về tiềm năng của Ấn Độ, về việc Mỹ sẽ xử lý TQ rồi Nga nhảy vào ăn hôi xâu xé luôn (rất giống kịch bản The Bear and The Dragon - Tom Clancy), hết chính trị, cụ nói đến vđ dinh dưỡng, rằng bí quyết để sống lâu là nạp ít calo, rằng cơ thể người được design để chống chịu nạn đói, rằng nhờ bí quyết nạp ít calo (ăn 1 ngày 1 bữa), cụ vẫn đang rất khỏe và cụ sẽ cố sống đến ngày bọn TQ lụi tàn (withered -nguyên văn).
Hết câu chuyện của cụ cũng đã 1 giờ chiều, cụ cảm ơn vì cốc cà phê còn mình thì cũng chuẩn bị đồ thực hiện kế hoạch ngày thứ nhất.

(Hết phần 2)

ad…
adamantan

@adamantan
#63
Ưng 22
Chapter 2.5 - Vài điều nho nhỏ.
Chap này thì không canonical theo mạch truyện, chỉ là một số thông tin bổ trợ, tip trick kinh nghiệm.
Có thể dùng ở Gruzia, có thể dùng ở nơi khác mà mình đã tích lũy lại được trong các hành trình.
1. Tiền
Đồng tiền liền khúc ruột, muốn làm gì cũng phải có tiền, đây là 1 chân lý muôn đời không bao giờ thay đổi được. Với các nước cấp visa từ trước, việc nhập cảnh đơn giản hơn nhiều vì khâu xét visa đã làm mọi công tác điều tra, tuy nhiên, nếu bạn đi nước nào được miễn visa (với bạn) hoặc chỉ phải làm e-visa, khâu nhập cảnh sẽ rắc rối hơn 1 chút.
Một số nước như các nước Đông Nam Á, Belarus hay Gruzia có quy định nhập cảnh sẽ phải cầm đủ số tiền ít nhất 35-50$/ ngày, tùy lúc. Nên chuẩn bị tiền mặt đủ số đó. Yên tâm, hộiTây cũng bị bắt show để đề phòng bọn begpacker, không có gì phải tự ái cả.
Về đổi tiền, chuyện xưa như Trái Đất là đổi ở sân bay sẽ bị thiệt khoảng vài % tỉ giá nênở sân bay chỉ cần đổi đủ tiền taxi và mua sim thôi, mình thường chỉ đổi 50 - 100$ là đủ. Cá biệt có những nước có xe buýt từ sân bay vào thẳng trung tâm thành phố thì còn bèo hơn nhiều. (VD: Nga, sân bay Zhukovsky, Kazakhstan, sân bay Nursultan Nazarbayev, hay Nội Bài, VN) Tất nhiên là nếu nhập cảnh nửa đêm thì vẫn cần taxi.
Về thẻ. Cứ thẻ thanh toán quốc tế là được,ưu tiên Visa với Mastercard. AMEX và Unipay nhiều nơi từ chối lắm. Nhắc cái này hơi thừa, nhưng thẻ chip thì ổn hơn thẻ từ. Mình có cái thẻ từ của vcb đi quẹt nhiều lúc đến khổ.
Để an toàn thì dùng 1 tài khoản riêng cho thẻ, hoặc thẻ liên kết víđiện tử, dễ kiểm soát dòng tiền, có bị lộ cũng không bị ăn thịt. Vđ cuối cùng là lựa chọn loại thẻ tính phí chuyển đổi ngoại tệ rẻ nhất thôi.
VD như thẻ VCB mình đang dùng tính phí chuyển đổi ngoại tệ 2,5%, tính trên tỉ giá của họ, nếu quy ra tỉ giá google thì rơi vào cỡ 3,2%. Còn thẻ Payco của bọn Hàn thì nó tính 3%, tuy nhiên sau khi trừ cashback trực tiếp thì chỉ còn cỡ 1,8%. Nếu tính thế này thì còn rẻ hơn đi mua USD từ Hàn rồi mang USD sang đây đổi ra tiền mặt.

Thẻ mình dùng




2. Nhà cửa
Mình thường đặt booking cho nhanh. Do đã dùng 7 năm,đặt rất nhiều lần nên các ưu tiên, khuyến mại đều max,được giảm giá rất rẻ. Ví dụ căn phòng đang ở đến nơi thấy niêm yết 35 Lari/đêm, nhưng mình đặt qua booking thì có 25 Lari thôi. Một số chỗ không tiện đặt booking thì cứ qua tận nơi mà xem rồi hỏi các ông bà cụ ngồi ở cửa các khu tập thể, thế nào cũng có. (Khách sạn sang chảnh thì không tính nhé :v).
Ở Tbilisi tuy giá rổ đắt nhất cả nước Gruzia rồi, nhưng mọi thứ vẫn rẻ, nếuđi đông thì đặt cả căn hộ ở các chung cư mới cũng không quáđắt. (Cả căn hộ 2 phòng ngủ thường rơi vào tầm 80-100 Lari - 25-30USD/đêm)

3. Ăn uống & các thứ khác thăm thú:
Tripadvisor với Wanderlust thẳng tiến thôi. Kết hợp trên đường đi thấy gì hợp nhãn thì bay vào nữa.
Khi đến nước nào/tp nào lần đầu mình sẽ tìm 2 thứ: Nhà hàng đồ ăn truyền thống ngon nhất để thử món và best budget restaurant để ăn thường xuyên :v Nếu là lần thứ n thì đi chợ tự nấu cho lành :v
À, khi ăn hàng quán lạ thì đưa tiền mặt tip riêng cho bồi ngay từ lúc gọi món, các em sẽ rất cảm kích, họ sẽ giới thiệu món ngon & giá hợp lý cho mình. Món nào đắt mà không ngon, rượu nào hợp với món gì, tất cả đều rõ ràng. Mấy vụ khác như chụp ảnh hay quay phim gì dù mình có tip hay không thì họ vẫn làm, nhưng tip trước thì họ làm tận tâm hơn nhiều ))

Ảnh: Nhà hàng Salobie Bia, 1 trong 2 nhà hàng đồ ăn truyền thống ngon nhất Tbilisi (theo Wanderlust), nằm trên đại lộ chính Rustaveli giữa trung tâm. Được em bồi dẫn vào bao phòng VIP luôn, trong khi bọn khác chen chúc, ồn ào ở ngoài :v



4. Ngoại ngữ, giao tiếp.
Tiếng Anh thì coi như là bắt buộc phải biết rồi nhé. Nhưng tất nhiên rất nhiều nơi tiếng Anh vô dụng, đặc biệt là Bộ 3 Đông Á và các nước Liên Xô cũ (trừ 3 nước Baltic, rất giỏi tiếng Anh).
Mình hay đi Liên Xô cũ nên tất nhiên lận lưng tiếng Nga là 1 lợi thế lớn và cũng gần như bắt buộc.
Nếu ai khoái các cung như Nam Mỹ hay châu Phi thì nên biết thêm tiếng Tây Ban Nha nữa.
Vậy là đủ. Còn chữ mấy thằng que gậy thì ai thích hẵng học, mệt đầu. VD bố mình thích học chữ Nho, đi Tầu rủ cụ đi cho cụ đọc menu và biển báo :v

5. Sim, apps và các thứ lặt vặt khác.
  • Sim nên mua trọn gói và kích hoạt đầy đủ chức năng trước khi ra khỏi quầy. Cái này mình vẫn dính sai lầm là không check mạng trước nên sau mất công xử lý. Nên tìm hiểu trước khi đi để xem nhà mạng nào ổn nhất.
  • Apps: Nên có apps taxi công nghệ, như ở Gruzia là Bolt hoặc Maxim, app bản đồ offline tùy thuộc từng nước như 2gis, mapme... Đề phòng đang tìm đường mà bị mất sóng. Nếu nước nào không nói ngoại ngữ thì thêm apps translate realtime nữa, ví dụ như ở Hàn Xẻng thì là Papago.
  • Thuốc hạ sốt cấp tốc (cảm sủi efferagan), thuốc đau bụng là những thứ buộc phải có.
  • Nhớ để ý chân ổ cắm điện các thiết bị sạc trước khi đi. VD sang Hàn Xẻng mang ổ dẹt thì khóc ra tiếng Mán.


Tạm vậy thôi, hẹn các bạn nửa đêm về sáng hôm nay (giờ Việt Nam) sẽ có chap 3.

ad…
adamantan

@adamantan
#68
Ưng 24
Chapter 3: Tbilisi (P2) - Những ấn tượng ban đầu.
Tbilisi là thủ đô của Gruzia, tập trung khoảng ~ 30% dân số cả nước (1,2/ 3,7 triệu dân). Cùng với Armenia, Gruzia có lịch sử khá lâu đời, như họ nhận thì lịch sử 5000 năm từ thời vương quốc Iberia với Colchis. Còn riêng Tbilisi đã được xây dựng từ thế kỷ thứ 5 sau CN, tức là có tuổi cỡ hơn 1600 năm rồi.
Về tự nhiên thì Tbilisi được xây trong 1 thung lũng, bao bọc bởi các ngọn núi thấp cỡ < 1000 mét phía nam Kavkaz. Thành phố gồm các cụm nhà cửa nằm rải rác giữa 2 bờ sông Kura, trên các sườn đồi, vách đá, với các tòa nhà to nhất nằm bên bờ sông. Đi bộ hay xe đạp ở trong thành phố khá là cực, vì nhiều dốc, còn khổ hơn Đà Lạt. Thành phố chia làm 2 nửa khá rõ rệt là "Tbilisi cũ" - Old town với nhiều nhà thờ, di tích lịch sử cùng thành cổ Narikala ở phía Nam và "Tbilisi mới" gồm các công trình nhà ở, hành chính xây dựng thời Liên Xô ở phía Bắc (mình đang ở khu "mới" này).

Ảnh: Một phần thành phố Tbilisi "mới" nhìn từ phía trung tâm qua sông Kura.



Tạm giới thiệu qua là thế, còn ấn tượng mấy ngày đầu của mình về Tbilisi và những người Gruzia thường gặp như sau:

1. Về đường xá
Ngoài những con phố đại lộ chính rộng rãi với các tòa nhà xây kiểu cách lớn thì hầu hết là các con đường ngõ, đường nhỏ chỉ đi lọt 2 làn ô tô. Chính vì vậy mà đường vào giờ cao điểm tắc khủng khiếp. Không biết có phải là đặc điểm chung trên cao nguyên không, mà ngoài trục chính ra thì Tbilisi có rất ít đèn xanh đỏ. Chính vì vậy dân sang đường đúng chất bạt mạng không khác gì người Việt Nam. Mà kể cả chỗ có đèn cũng vậy, người sang đường lẫn xe cộ vượt đèn đỏ và lách nhau như đúng rồi, mình thấy còn phát hãi.
Các con đường trung tâm không nói, nhưng xa trung tâm một chút thì lấn chiếm vỉa hè lòng lề đường cũng không có gì là xa lạ cả. Nhất là các khu chợ, đbl khu chợ gần nhà mình (Dezerte Bazaar) thì thôi rồi, vỉa hè còn khoảng 30 cm, ô tô đỗ chồng chéo ngang dọc, nước bẩn đổ tung tóe người đi bộ ra khiêu vũ cùng ô tô giữa đường luôn.

Một con đường (không phải trục chính) ở trung tâm Tbilisi. Bên vỉa hè có rào thì còn đi lọt được 2 người lách vai nhau, bên không rào thì khỏi đi luôn. Tầm 5-6 giờ chiều thì tắc thôi rồi luôn.



2. Nhà cửa
Trừ 2 bờ sông Kura nhiều nhà mới với các tòa nhà sang trọng, đặc biệt là đường Shota Rustaveli thì ở Tbilisi thịnh hành 2 kiểu nhà: Một là nhà riêng xây 1-2 tầng thấp lè tè, thường có khoảng chục hộ quây quanh 1 cái sân nhỏ, giống kiểu tập thể 39 Lý Thường Kiệt, Hà Nội cho ai khó tưởng tượng. Còn kiểu khác là những căn chung cư đồ sộ xây từ thời Liên Xô với những cánh cổng khổng lồ dẫn từ đường vào trong. Cả 2 loại hình này đều khá cũ và tiềmẩn nhiềuđiều khó chịu. Ví dụ như mình ở 1 phòng trọ chắc phải xây 40 năm trước. Các đặc điểm chính như nước chảy nhỏ (doống rỉ bị bít), vòi nước hú, cửa sổ hở gió lùa chẳng khác gì Việt Nam.
Thêm nữa có lẽ do không có chế tài phạt nên trẻ con vẽ bậy rất nhiều, cả Graffity tử tế, và cả những câu chửi tục.

Một tòa nhà 2 tầng cũ kỳ xây từ thời Liên Xô. Quả chuồng cọp và hình vẽ là giá trị mà dân chủ đem lại :v



3. Con người
Nói thế nào nhỉ, họ tự nhận là hiếu khách, đi trên đường thì thấy hiền lành, và hữu sự thì công nhận những người hày cũng giúp đỡ rất nhiệt tình. Tuy mang nhiều nét dân Kavkaz như tóc đen, râu rậm, chiều cao chỉ tầm 1m6-1m7, nhưng cảm nhận so với hội Chechen úc gặp ở Grozny thì đám này chỉ ù lì tí thôi chứ hiền hơn nhiều. Trong khi đó vẫn có lẫn những % người Nga, Belarus hay lai cao lớn, tóc từ nâu đến vàng...
Ngoài hiếu khách thì ý thức dân cũng khá chán. Ngoài quả đi xe, sang đường bát nháo thì mấy thanh niên nam giới cũng tường đè nhiều, ngay cả ở trục đường chính. Buôn chuyện nói to hay gọi điện ồn ào cũng là 1 điểm rất nổi bật. Trẻ con thì nghịch khá tợn, đi đường thấy mấy vụ ném pháo trêu nhau luôn.

Cảnh buôn bán tấp nập ở chợ trời ngoài nhà ga Tbilisi



4. Chó
Thành phố Tbilisi là nơi mình gặp chó hoang nhiều nhất trong số những nơi từng đi. Chó hoang giống Kavkaz nhẹ nhàng 3-40 kg nằm la liệt. Chúng được bấm tag đánh số vào tai để quản lý và thường nằm ngủ khò không quan tâm đến những người xung quanh. Chó hoang có vẻ thân thiện đấy nhưng cứt chó thì không. Mình cảm thấy rất là may mắn khi tay lăm lăm máy ảnh để chụp nhưng vẫn chưa bị dính bãi mìn nào. Đường vỉa hè đã nhỏ, kết hợp với những bãi kít chó có khi nằm đó cả tuần không ai dọn đúng là thách thức những khách bộ hành luôn.

ad…
adamantan

@adamantan
#69
Ưng 15
Ế ẩm quá. Làm cái clip chợ Nhà ga trung tâm Tbilisi rồi từ từ viết tiếp.
Đm con 4XL của mềnh đã toạch, mua tạm con đt sơ cua chụp ảnh chán vcl

ad…
adamantan

@adamantan
#73
Ưng 33
Vàng quan điểm
Chapter 4. Tbilisi (Phần 3) - Dạo phố.
Mình cũng không có ý định ở Tbilisi lâu, hay ít nhất là lúc mới đến này. Chủ yếu để hồi sức sau chuyến bay + transit kéo dài hơn 30 tiếng thôi. Mùa dịch Covid này nên máy bay cũng giống xe dù, đợi gom khách đủ chuyến lâu phết.
Việc đầu tiên, như mọi lần đi khác là ra nhà ga hoặc bến xe trung tâm tìm mua vé tàu/ xe đến thành phố tiếp theo. Thủ vé sẵn thì đi chơi nó mới tự tin được. Ngay từ đầu lúc chọn phòng đã cố ý chọn gần nhà ga trung tâm nên đi bộ cũng không quá xa, chỉ khoảng dưới 1 km. Ơ nhưng mà cái gì thế này, bản đồ đã chỉ nhà ga ở đây nhưng sao không thấy nhà ga đâu cả. Trước mắt chỉ là 1 khu chợ sầm uất bán đồ năm mới, cửa hàng, kiosk khắp nơi với 1 tòa nhà có biển tiếng Anh to tướng là "Khách sạn trung tâm Tbilisi". Nhìn lại map, đúng tòa nhà này là nhà ga rồi, nhưng trước mắt mình là trung tâm thương mại cơ mà.

Nhà ga trung tâm Tbilisi. Nhìn từ bên ngoài thì không nghĩ là nhà ga luôn:



Sau mới biết, hóa ra đây đúng là nhà ga thật, nhưng hầu như toàn bộ mặt bằng đã bị trưng dụng làm trung tâm thương mại, cho thuê kiosk và buôn bán. Nhà ga lúc này chỉ còn khiêm tốn còn 1 quầy bán vé nho nhỏ ở tầng 4 và 3 cửa ra đường tàu, 2 ở tầng 4, quanh cửa bán vé và 1 cửa ở 1 góc tầng 3 mà nếu không hỏi đường mấy tay bảo vệ ở đó chắc mình không bao giờ tìm thấy. Mọi biển báo bằng tiếng Gruzia cả nên mình gõ cửa phòng trực, có 1 bác chắc quản lý nhà ga ngồi trong đó. Thấy mình gõ cửa, bác vội lôi cái khẩu trang trong túi áo ra đeo và trả lời bằng tiếng Anh, không sõi nhưng rành rọt:
  • Can I help you?
  • À bác già à, tui muốn mua vé tàu đến Batumi thì ra quầy nào?
  • Vậy cậu đợi chút,
Bác lật đật mở cửa box đi ra, dẫn mình đến cái máy điện tử lấy số. 8 cửa bán vé vắng tanh, nhưng nguyên tắc là nguyên tắc, sau khi lấy 1 thẻ số tự động, mình đi đến đúng quầy nó thông báo. 1 thím bán vé to béo tóc vàng ngồi sau quầy.
  • Thím cho 1 vé đến Batumi ngày xx tháng 1 nào.
  • Sò ri, Ai đôn ăn đơ sờ ten.
  • Thím cho 1 vé đến Batumi ngày xx tháng 1 nào - mình bấm nhảy sang kênh tiếng Nga.
  • À, xin lỗi, nhưng chúng tôi chỉ bán vé trước 1 tháng.
  • Ớ, em quên. Thím cho 1 vé đến Batumi ngày XX tháng 12, chuyến sáng nhé.
  • Hiểu rồi. Thế cậu lấy vé hạng nhất hay hạng 2? Hạng nhất 60 Lari, hạng 2 là 24 Lari.
  • Ôi, thím nhìn tui như bụi đời thế này chào mời hạng nhất làm gì, cho tui vé hạng 2 đi. Vậy là 24 Lari ~ 180K VNĐ cho 1 chuyến tàu gần 400 km, chạy trong 5 tiếng rưỡi. Thím bán vé cẩn thận giải thích cho mình chi tiết giờ chạy, sân ga nào, số ga, số ghế.

Tàu hỏa của Gruzia cũng lèo tèo, vì nước bé nên chỉ có 6-7 chuyến mỗi ngày đi những thành phố xa nhất. Từ Tbilisi đến Batumi coi như cũng là rất xa, 2 đầu Đông - Tây đất nước rồi.


Cám ơn thím rồi mình đi khỏi nhà ga, kiếm chỗ chữa sim điện thoại (đọc chap 1 hay 2 gì đó chắc các bạn cũng biết con SIM 60 Lari unlimited của mình chưa lên mạng được). Ra thơ thẩn 1 vòng nhà ga quay 1 clip ngắn cuộc sống tấp nập, rồi vào việc chính. Tìm đường bằng mapme 1 lúc cũng thấy quầy của Magticom, đi vào, vắng hoe, thấy 1 máy lấy số cũng bấm lấy talon, đã quen rồi. Quầy gọi luôn, 1 em gái Gruzia chuẩn xinh xắn thấy mình là người nước ngoài hỏi = tiếng Anh khá sõi và thân thiện:
  • Em giúp gì được?
  • À, kiểm tra giúp anh cái SIM. SIM unlimited mua ở sân bay nhưng không vào được mạng.
  • Anh đọc số đi em kiểm tra... xem nào, status bình thường. Anh đưa máy em xem.
Ẻm cầm con Pixel của mình bắt đầu mò mẫm, kêu mới thấy lần đầu lạ hoắc. (Chắc ẻm gà vì sau đó mình ra chợ điện tử ở Tbilisi - Dezerte Bazaar thì thấy Pixel bán đầy, chỉ chưa có Pixel 6 thôi :v). Loay hoay 10 phút cũng vào được mạng, đúng tay thợ có khác.
  • Ui, cám ơn em nhiều. Có cần trả thêm tiền gì không?
  • À không đâu anh - Ẻm cười tít mắt. Dễ thương thật.

Một trong những phố du lịch trung tâm của Tbilisi. Đây là chỗ mình sửa sim ĐT và tìm hàng cắt tóc đây.


Việc thứ 2 đã xong, tiếp theo việc thứ 3 là đi tìm chỗ cắt tóc. Định cắt ngay bên Hàn trước khi đi mà công việc lu bu quá, chỗ quen lại đột ngột nghỉ nên cũng chịu, giờ tóc dài sắp buộc được. Mình lang thang đi theo con phố du lịch chính của Tbilisi (Nữ hoàng gì đó, tên loằng ngoằng ngại tra), cuối cùng thấy 1 salon có tay chủ trông đầu tóc khá cá tính, vào chào hỏi.
  • Cắt tóc không bạn ơi?
  • Bro à, tui ngoài thằng này còn 2 khách đợi nữa. Bạn đợi nhé... xem nào, 2 tiếng được không?
(Cái gì vậy, cắt 2 thằng mà 2 tiếng, thằng này khùng cmnr. Nhìn đồng hồ 2h chiều rồi, thôi thì kiếm chỗ ăn vậy).
  • Ok, đợi thì đợi.
  • Bạn add whatsapp tui nhé, khi nào trước khi xong 30p tui sẽ nhắn - tay thợ nhanh nhảu.
  • Ok bạn ei.

Vậy là tìm chỗ ăn, vụ ăn uống là kỳ sau nhé ^^
(Còn tiếp)

ad…
adamantan

@adamantan
#91
Ưng 21
Chapter 5 - Tbilisi (phần 4) - Phố cổ. Tìm quán ăn.

Rời quán cắt tóc, mình bắt đầu lấy điện thoại ra tìm quán ăn. Dù khi đi lang thang 1 mình, mình thường chủ động nấu nướng đúng công thức súp thịt bò + sữa tươi để đảm bảo sức khỏe, tuy nhiên đặc sản thì chắc chắn phải thử rồi. Google trả kết quả đầu tiên là nhà hàng Shavi Lomi, khá nổi tiếng, cũng không xa lắm, chỉ cách độ chưa đến 2 km trong khu phố cổ. Vậy là đi thôi.
Phố cổ cách chỗ mình 1 con sông có tên là Mtkvari, đi qua 1 chiếc cầu với cơ man nào là các đồ điện tử, đồ gia dụng cũ bày bán la liệt. Hầu hết chủ hàng là những người già, họ rao hàng bằng tiếng Nga và cũng cãi cọ nhau bằng tiếng Nga, tuy nhiên đó là 1 thứ tiếng Nga rất nặng, như ngạt mũi và phải mất 1 lúc mình mới định hình ra.
Hàng hóa thì cơ man nào là những thứ chổi cùn rế rách như điều khiển tivi, loa đài, dây cắm kiểu cũ như từ 40 năm trước cho đến các loại bình trà, đồ mỹ nghệ...

Đồ bán trên cầu bắc qua sông Mtkvari, dọc theo đại lộ Grigol Robakidze, các bạn nhìn thấy tượng ai rồi chứ? )



Đại lộ hoành tráng, nhưng đi rẽ vào đường nhánh một chút là đường hẹp, xấu. Các tòa nhà 2-3 tầng xây từ thời Liên Xô vốn rất đẹp nhưng lại bị bao phủ bởi những chuồng cọp và những lớp grafity bẩn thỉu. Rất ít bức vẽ đẹp, chủ yếu trẻ trâu nguệch ngoạc lấy số má.

Một ngôi nhà 2 tầng khá đẹp xây từ thời Liên Xô, nhưng đã xuống cấp và bị bôi bẩn nhiều.



Các ngôi nhà mặt đường cũng thường bị biến thành các cửa hàng tạp hóa bán đồ linh tinh và quần áo. Nói chung là quần áo từ Thổ lên khá rẻ, còn đồ ăn như hoa quả sản vật của địa phương thì còn rẻ nữa. Táo, lê khoảng 1,5 - 2 Lari/ kg, tức cỡ 10-15K VNĐ, cà phê take away bình dân thì 0.6-0.8 Lari/ cốc (5-6.000 VNĐ), còn sang chảnh cốc nhựa có nắp nhái kiểu Starbuck thì 1.5 - 2.5 Lari (10 - 20K VNĐ) 1 cốc. Nói chung như bác Bernard phần trước nói, tao để dành được nhiều tiền hơn sau khi về hưu chu du thế giới so với hồi tao còn đi làm, cũng đúng. Nhưng kiểu dùng ngoại tệ mạnh ăn chơi ở nước nghèo, giá cả thấp này nếu thành làn sóng thì cũng có thể gọi là 1 hình thức bóc lột tài nguyên vậy.

Táo, lê đồng giá 10K/ kg, mà lại không sợ hàng Chị Na ^^



Khoảng 25 phút đi bộ, mình đã đến đúng địa chỉ nhà hàng Shova Lomi, thấy trên google map vẫn mở cửa mà đi 1 vòng không thấy cái nhà hàng đâu. Vòng vèo chán mới thấy cái cửa như hình. Nhưng đóng im ỉm. Tiu nghỉu, mình mở điện thoại ra xem tiếp. Lần này vào Wanderlust đọc review. Ok, 1 trong 2 nhà hàng đồ ăn truyền thống ngon nhất, Salobie Bia. Thấy nhà hàng này ngay giữa trung tâm thành phố, có vẻ cũng khét, nhưng mà thôi, thử món thì sợ gì, thẳng tiến thôi.

Cánh cửa nhà hàng Shova Lomi, đến giờ mình cũng chẳng biết nó đang đóng hay mở nữa.



(Còn tiếp, chap sau sẽ review đồ ăn)

ad…
adamantan

@adamantan
#103
Ưng 28
Vàng quan điểm
Chapter 6. Tbilisi (phần 5). Review đồ ăn - 1.
Sau thất bại với Shova Lomi, mình theo chỉ dẫn của Wanderlust tìm đến 1 quán cũng khá nổi tiếng khác về đồ ăn truyền thống của Gruzia là quán Salobie Bia trên đại lộ Shota Rustaveli trên Phố cổ Tbilisi.
Nói một chút về khu phố cổ Tbilisi (Dzveli Tbilisi), nó có đặc điểm đúng như tên vậy. Đây là khu lõi đầu tiên của thành phố Tbilisi cổ, với các ngôi nhà và con đường lát đá cục từ thời thế kỷ thứ 5-19. Còn đại lộ Shota Rustaveli thì như kiểu Tràng Tiền trên phố cổ Hà Nội vậy, cực kỳ trung tâm, là nơi tập trung của các nhà hàng, khách sạn đắt tiền. Không thấy chúng nó review gì về giá rổ của Salobie Bia nên cũng hơi run ví. Không sao, thử đặc sản phải thử đúng chỗ.
Nói chung Tbilisi bé nên đi cũng nhanh.

Vỉa hè đại lộ Shota Rustaveli, cách nhà hàng Salobie Bia khoảng 50 mét.



Đến đúng địa chỉ, ơ kìa sao không thấy cái nhà hàng nào. Mà xem trên google map thì báo là vẫn đang hoạt động, lại còn đông khách hơn ngày thường nữa chứ. Cuối cùng để ý kỹ thì cũng thấy 1 cánh cửa kính dẫn xuống hầm, chẳng có biển mọe gì cả.
Và sau khi xuống hết cầu thang thì mới thấy 1 cái biển treo: Salobie Bia.

Cái cửa vào đây, chả có số nhà hay biển quảng cáo gì hết, không căng mắt ra thì cũng không nghĩ đó là cái cửa vào 1 nhà hàng nổi tiếng. Đúng là có tiếng rồi không cần phô nữa, thằng nào muốn ăn thì tự mà mò.



Biển treo vầy luôn, thách thức người khác tìm ra :v


Ok, cuối cùng cũng tìm thấy. Đi vào qua mấy lần cửa nữa thì tới khu quầy bar, không ai ngồi đó cả. Khách ăn tít bên trong. Bài trí thì không biết phải nói thế nào, chắc truyền thống nó vậy.

Quầy bar được trang trí bằng dụng cụ nấu rượu nho truyền thống của người Gruzia. Ở Gruzia có 1 câu: Tộc Gruzia sinh ra đã nằm giữa những dây nho và biết nấu rượu nho rồi.



Bài trí với những poster Xô Viết cũ.



Khách ngồi mấy phòng trong cũng đông, độ 6-7 bàn, thử ngó vào trong khu bếp ới thì 1 em phục vụ chạy ra. Thủ tục đầu tiên là hỏi hộ chiếu vắc xin (app, quét QR), cơ mà bọn Hàn Xẻng với EU không cùng hệ nên nó không nhận ra QR cùa app COOV Hàn. Tuy nhiên trên app vẫn có thông tin tên tuổi, loại vaccine, ngày tiêm bằng tiếng Anh nên vẫn Ok, mà là nhà hàng họ làm khó mình làm gì. Xong xuôi vụ xét giấy đó, mình mới bảo là tìm 1 bàn yên tĩnh càng tốt vì bên ngoài khá ồn, ẻm dẫn vào phòng trong, có 1 bàn nhỏ gần tường đúng ý, tiện đặt go quay luôn.

Không gian phòng ăn


Ẻm đưa menu, nói thực là tuy có tiếng Anh nhưng tên món cũng toàn tiếng Gruzia phiên âm nên chẳng biết mọe gì. Dúi cho em 5 Lari tiền tip rồi bảo em lên cho cái thực đơn.
Món đầu tiên mình chọn là món Kharcho thịt thỏ. Kharcho là 1 món súp cực kỳ nổi tiếng của Gruzia đã được truyền bá khắp Liên Xô, hồi còn ở Nga mình cũng đã từng ăn Kharcho ở rất nhiều nhà ăn, tuy nhiên nó đã bị biến tướng và thiếu vị rất nhiều.
Kharcho nguyên bản phải có đầy đủ 1 chút ngũ cốc (gạo hoặc hạt mì), mận anh đào nghiền, hạt óc chó băm nhỏ và một loại thịt nào đó như bò, cừu hay thỏ. Thịt được hầm nhừ trước, hớt bọt và cho các thành phần vào. Tổng cộng thời gian nấu khoảng 2-2,5 tiếng. Sau khi múc ra bát thì rắc rau mùi lên. Nói chung ngon hay không tùy miệng nhưng vị thì rất đặc trưng.
Bát súp cũng khá to, giá 15 Lari (~ 110K VNĐ). Ăn với bánh mì dẹt Shoti mới nướng đặc trưng. Loại bánh mì này nướng cũng khá hay, họ cán dẹt bánh ra rồi dính thẳng cái bánh lên thành lò giếng để nướng luôn chứ không xếp khay. Ít bột nở nên bánh khá đặc và giòn. 2 Lari cho chỗ bánh (15K VNĐ)

Thịt cũng nhiều nhưng phù phù tại thượng, trầm trầm tại hạ nên nó thế:


Nhìn thấy bát súp cỡ này cùng đám bánh mì đã thấy no rồi. Nhưng chả lẽ lại ăn có thế, vì thế nên vẫn lướt menu gọi tiếp.
Bài cũng dài, cắt ra để chap sau tiếp nhé ^^

ad…
adamantan

@adamantan
#107
Ưng 4
Thím chỉ mình cách nấu súp thịt bò + sữa tươi của thím được không
À, là ăn súp thịt bò cà rốt + uống sữa đảm bảo sức khỏe khi đi dài ngày ấy mà, không phải nấu thịt bò với sữa (dù bọn Mông Cổ cũng hay làm vậy).
Bạn đọc cụ thể mình viết ở đây nhé.
https://www.facebook.com/photo/?fbid=179975286867246&set=a.103925694472206

ad…
adamantan

@adamantan
#110
Ưng 27
Chapter 7. Tbilisi (phần 6). Review đồ ăn - 2.
Sau Kharcho mình chọn 1 món vtaroy (món chính). Hỏi em bồi nên chén món nào dù mình định chọn món Khashlama (1 loại bò hầm). Ẻm nói Khashlama là món của bọn Armenia (và Khash nói chung) nên nếu muốn ăn đúng của Gruzia thì nên ăn món khác. Và ẻm cũng bảo là ăn súp thịt thỏ rồi thì không nên ăn bò hay cừu nữa nặng bụng. Cuối cùng em chọn hộ cho món Shkmeruli, một món gà truyền thống của Gruzia nấu với sữa và sốt tỏi.
Ngoài ra thì đúng bài phải gọi thêm 1 món rau (salad nữa). Với tiêu chuẩn chỉ gọi món đặc trưng của Gruzia nên mình tự chọn món salad nấm hương với sốt Kindzmari, đây là 1 món sốt truyền thống có từ thời hình thành nước Gruzia cổ, gồm dấm nấu từ rượu vang trắng & vài loại rau thơm.
Chốt hạ là chọn 1 cốc rượu phù hợp với tất cả thứ trên. Cũng nhờ em bồi chọn luôn. Mình không uống được nhiều nên gọi 1 cốc Tsitska-Otskhanuri Sapere trắng của vùng Imereti. Đi 1 mình khó gọi nhiều, nếu 2-4 mình thì dễ thử món hơn nhiều.

Ra món:


Cụ thể:
- Shkmeruli:
Món này là thịt lườn hoặc đùi gà lọc ra, áp chảo sơ. Sau đó phần gà này cùng sữa, tỏi và hạt óc chó đập vụn (hầu như món nào chuẩn của Gruzia cũng phải có hạt óc chó) được cho vào nồi đất và hầm trong khoảng 20-25 phút.
Ngon thì cũng không gọi là ngon lắm vì với khẩu vị mình thì món này họ nêm hơi mặn, nhưng được cái thịt mềm và rất đặc trưng. Cũng dùng để chấm bánh mì được. Phần ăn cũng nhiều nên khá no.
1 suất này 16 Lari (~ 120K)



- Nấm hương với sốt Kindzmari
Món này là món mình thất vọng nhất, kiểu bà dì ghẻ: "Tấm, tao đã cấm mày cho dấm vào nấm, cẩn thận tao cho mày vài đấm". Nấm mềm và ngon nhưng sốt chua vcl. Chắc món này ăn kiểu hương hoa với 1 đĩa cho bàn 4 thôi, mình mình làm cả nên hơi nhiều. Được cái vì nó chua nên giúp đỡ ngấy khi ăn các món thịt nấu sữa rất nhiều .
Về món sốt Kindzmari, món này làm cũng đơn giản. Thành phần chính là dấm từ rượu vang trắng nên mùi của nó phụ thuộc vào loại rượu làm ra nó, nói chung là phảng phất hương vị quả khô. Người ta thêm vào đó chút muối, kha khá nhiều rau mùi và tỏi. Ngày xưa thì người Gruzia dùng cối để nghiền nhuyễn các thành phần, còn giờ thì chắc dùng máy xay sinh tố cho nhanh. Sốt chua vcl nên cứ làm miếng gà mới dám làm miếng nấm và thêm tợp rượu mới chiêu được.

Món nấm với sốt Kindzmari, nói chung 1 mình ăn thì 1/2 hoặc 1/3 chỗ này là đẹp, nhiều voãi. Thiệt hại 13 Lari (~ 100K VNĐ)



- Rượu Tsitska-Otskhanuri Sapere: Đây là loại rượu vang trắng (drywine/ sukhoi), tức là toàn bộ đường trong nho đã lên men hết, tầm 13 độ và không ngọt. Tuy nhiên, uống vào thấy rõ mùi nho khô và dư vị rất ổn. Mình không sành rượu nên chỉ có thể nói được vậy. Bình thường ăn hay gọi nước khoáng cho nó dễ vào nhưng đến đây chả lẽ không thử rượu )). Cốc rượu 13 Lari (100K) nữa.

Toàn bộ mâm (đang ăn dở vì món nó ra lần lượt cho nóng):


Tổng thiệt hại: ~ 500K cả tip. No lặc lè và hơi tây tây luôn.
Nhắn tin cho thằng cha cắt tóc đếch thấy nhắn lại, bực mình đi lang thang chụp ảnh rồi về nhà luôn. À, trước khi về làm 1 gói Khinkali 1 kg ngoài siêu thị về để luộc ăn đêm và ăn sáng hôm sau.
Khinkali là 1 món như kiểu sủi cảo, món này đi theo quân Mông Cổ lan truyền khắp nơi ở Đông Âu và Trung Á, thành phần chính vẫn chỉ là thịt băm bọc bột rồi luộc/ rán. Mỗi nước nó có chút biến tướng về hình dạng, gia vị và tên gọi nhưng tựu chung thì sủi cảo vẫn là sủi cảo. Mình thử hàng chục loại từ Đông sang Tây rồi thấy khác biệt không đáng kể.

Khinkali:


Xong vụ rì viu đồ ăn ở Tbilisi. Sau đó là mình gặp 1 cái hạn lớn, sẽ viết ở phần sau.

ad…
adamantan

@adamantan
#119
Ưng 4
haha, cashback 64 ngày là còn nhanh mà, mình toàn 6 tháng , nhất là thằng aliexpress còn 8 tháng mới trả . Nhưng giảm được đồng nào hay đồng đó, bạn dư tiền thì có thêm nhiều chỗ để đi , trải nghiệm, ae voz cũng được ké qua ảnh . Đợi bài trải nghiệm du lịch mới của bạn
Hiện giờ bài viết đang đi sau hành trình thực khoảng hơn 1 tuần nên chắc thớt này sẽ có khoảng 30-40 chap :v

ad…
adamantan

@adamantan
#121
Ưng 6
Thằng bạn tôi (ảnh dưới) hồi grad school cũng mới sang Georgia cùng phái đoàn OSCE giám sát bầu cử:

View attachment 938580
View attachment 938581
Nói chuyện có nhắc đến Stalin, nó kể:
Ngày Khruschev ban hành chính sách bài trừ sùng bái Stalin bọn Gruzia nó bạo loạn chết hơn 20 mạng đấy.
Rồi đợt Sakashvili định phá nhà tưởng niệm Stalin ở Gori nó cũng bạo loạn phát nữa.
Nói chung dân Gruzia chống Nga chứ không chống Stalin. Mà cũng tùy chỗ thôi.

Ở Batumi mình chủ động nói tiếng Nga, 1 số đứa English, english ngay
Còn qua Poti thì ngược lại, nói tiếng Anh nó éo hiểu khó chịu ra mặt, trả lời = tiếng Nga rồi quát: Hiểu không :v

P/S: Mà chính ra đồ liên quan đến Stalin ở Nga thấy bán khá ít, còn sang Belarus với Gruzia bán nhiều khiếp luôn.
Belarus còn mớ tượng Stalin :v

ad…
adamantan

@adamantan
#122
Ưng 11
Định tối nay post phần tiếp mà lại ế ẩm rồi, chán quá.

Hôm qua đi ăn tối đêm Noel cũng đỡ chán phần nào.
Về chất lượng âm thanh hình ảnh thì tôi quay bằng điện thoại đểu, lại live trong nhóm kín nên không down file gốc về được phải quay màn hình nên hơi phèo. Các anh thông cảm nhé.

ad…
adamantan

@adamantan
#123
Ưng 7
Vừa ra biên giới với Abkhazia ^^

ad…
adamantan

@adamantan
#130
Ưng 13
Chap 8. Tbilisi (part 7) - Gặp hạn.
Còn 2 ngày nữa là đi tàu rời Tbilisi. Còn full 1 ngày cuối cùng định lên kế hoạch đi thăm thành cổ Narikala rồi quay về trường bắn chỗ ngoại ô đì đòm tí súng đạn. Buổi sáng vẫn hứng khởi yên tâm đi ăn sáng, ngó nghiêng rồi về chuẩn bị, dự định 10 giờ sẽ ra khởi hành.
Cắm điện thoại vào sạc cho đầy pin, dự định chuẩn bị 1 ngày dài và nằm chợp mắt 1 lúc. 11 giờ bò dậy, hơi quá giờ tí nhưng không sao. Lại nai nịt máy ảnh, chân cẳng túi đeo gọn gàng và đi ra đường. Tới ngã 4 đầu đường, lôi điện thoại ra định bật map, quái, sao đen thui thế này, mình có tắt lúc sạc đâu.
Ấn giữ bật, không dấu hiệu. Chột dạ.
Ấn giữ lâu để reset cũng không dấu hiệu gì, nghĩ bụng như con Sam dùng ngày xưa thì dù có treo ấn reset cũng phải lên chứ.
Giữ nguồn + volume down, không 1 dấu hiệu phản hồi, im lìm đen thui như cục gạch. Chính thức hoảng.
Điện thoại liên kết với cả mớ tài khoản ngân hàng ở Việt Nam, Hàn, nhất là những app xác nhận danh tính kiểu pass hay kakao của Hàn. Không điện thoại = không bản đồ + không quẹt thẻ (vì cẩn thận nên mình dùng thẻ debit và để không quá 1-200$ trong thẻ thôi, lúc tiêu mới chuyển tiền từ tk chính vào).

May phước còn máy tính, bật vội tìm chỗ sửa hoặc phương án mua đt mới. Cuối cùng cũng ra 1 khu kiểu trung tâm thương mại/ chợ lộn xộn cách nhà tầm 500 mét. Cẩn thận lấy giấy ra vẽ lại bản đồ rồi đi ra đó.
Khu này có tên là Dezerter Bazaar, theo lẽ thường thì mình cũng chả bao giờ chui vào làm gì, hôi hám, bẩn thỉu, xe cộ đi bát nháo, ngõ ngách lại chằng chịt nữa. Nhưng vì việc thôi cũng đành.
Đường đi từ khu nhà mình đến khu Bazaar:

Khu Bazaar là 1 cái chợ có mái, trong đó khu điện thoại ở tầng hầm với khoảng 5-60 quầy. Thôi thì đủ loại thượng vàng hạ cám trên trời dưới biển, từ iP13PRm cho đến những hãng điện thoại lạ hoắc không tên của Thổ được đặt la liệt trên các giá hàng, tủ kính với giá bán ghi nguệch ngoạc bằng mẩu giấy phía dưới.
Đi loanh quanh hơn 1 tiếng trong đó tìm quầy sửa, nhưng quầy nào nhìn thấy con Px4XL cũng lắc đầu nguầy nguậy, mặc dù Google Pixel ở đây cũng bán đầy, chỉ thiếu mỗi Px6 với Px6Pro vừa ra. Sau khi hết hy vọng sửa, đành phải quyết định mua 1 con đt mới sơ cua. Nói chung là trong tình trạng không dùng được thẻ + tiền mặt mang đi hạn chế thì cũng khó kiếm 1 con điện thoại đắt tiền được, và mua mấy con điện thoại ở những quầy kiểu này thì cũng hãi, dù sao mình cũng còn gần cả tháng ở đây nữa, nó lăn ra tiếp thì nhục.

Sau khi vòng quanh bên ngoài Bazaar mấy vòng cũng thấy 1 showroom đt khá to kiểu TGDĐ của 1 bọn có tên là Zoomer, thấy cũng phổ biến ở Gruzia phết. Vào chọn đại con Sam A03 giá 500 Lari (3tr7 VNĐ) chống cháy, pin tạm được, cấu hình vừa phải đủ chạy apps, có cam tạm đủ chống mù, dù nó thua xa lắc PX4XL mà mình mang theo với mục đích chụp ảnh phụ máy ảnh.

Ảnh chụp = cam con sam lúc thử máy trong showroom




Lắp sim Gruzia vào, vẫn có tín hiệu 4G, thôi cũng được.
Và cả buổi chiều và tối hôm đó, không thành cổ, không bắn súng nữa, ở nhà loay hoay log in mọi thứ vào điện thoại mới. Trước nay tính cách cẩn thận toàn cài bảo mật 2 lớp, giờ mới thấy khốn nạn. Ngay cả app authenticator cũng ở trong đt cũ. Nhưng rồi khốn khổ đến tối cũng xong.
Đành xếp hành lý gọn gàng, sáng hôm sau theo vé đi tàu sớm rời Tbilisi.

ad…
adamantan

@adamantan
#137
Ưng 18
Chap 9. Batumi (Part 1). Chào những ngày mưa.
Batumi là thủ đô nước Cộng hòa tự trị Adjara thuộc Gruzia. Đây là thành phố lớn thứ 2 của Gruzia với khoảng 150 nghìn dân với 1 nền kinh tế cực mạnh và năng động, gồm cảng biển, bất động sản và đánh bạc. Chính vì vậy, Batumi còn được mệnh danh là Las Vegas bên bờ biển Đen.
Thành phố Batumi ngày nay được phát triển từ thành Bathus, do người Hy Lạp xây dựng cách đây 2000 năm. Trong suốt chiều dài lịch sử, Batumi đã có rất nhiều lần bị các đế quốc đô hộ và đổi chủ như Byzantine, Ottoman, Gruzia và đế quốc Nga.
Cuối thế kỷ 19, Nga xây dựng các nhà máy lọc dầu và các tuyến đường sắt nối liền Batumi - Tiflis (ngày nay là Tbilisi) - Baku giúp nền kinh tế ở đây bùng nổ mạnh. Dưới thời Xô Viết, Batumi cũng có 1 cuộc sống khá trù phú khi chịu trách nhiệm lọc dầu Baku và xuất cảng chúng qua biển Đen.
Sau khi Liên Xô tan rã, Batumi có cuộc sống khá thoải mái khi đóng vai trò thủ đô Cộng hòa tự trị Adjara và khi Adjara mất đi nền tự trị, Batumi vẫn được đầu tư và trở thành 1 thành phố khá phát triển với nhiều nhà cao tầng, khu phố cổ rất đẹp (ảnh) và nhiều sòng bài cùng các cơ sở ăn chơi giải trí khác.
Về khí hậu thì Batumi là 1 trong những thành phố mưa nhiều nhất vùng với lượng mưa 1 năm khoảng 2.500 mm (gần gấp đôi mức trung bình Hà Nội là 1.500 mm). Mà mưa ở Batumi thường rơi vào mùa đông (nhiệt độ loanh quanh 0 độ nên khá là khó chịu.



Trước khi xuống Batumi, mình cũng xem dự báo thời tiết biết là trời nó sẽ mưa cả tuần rồi, nhưng vẫn xuống, vì 1 cái hẹn, vì 1 sự cố chấp.
Đường tàu từ Tbilisi xuống Batumi dài tầm ~ 400 km dù đường bộ 2 thành phố chỉ hơn 300 km. Nguyên do trước năm 2004, Batumi còn thuộc Cộng hòa Adjara độc lập, 2 bên suýt đấm nhau năm 2004 nên khá nhiều đường xá không kết nối thẳng mà lái vòng qua phía bắc qua 1 thị trấn kiểu vùng biên tên là Ureki trên đó. Vì thế tàu phải đi vòng Tbilisi tới Ureki, sau đó đi dọc bờ biển để tới Batumi.
Như thường lệ mình ra ga trước khoảng gần 1 tiếng. Ga Tbilisi kết hợp cái trung tâm thương mại hơi rối, nhưng mất khoảng 10 phút hỏi đường mình cũng ra được đúng platform. Tàu Tbilisi tới Batumi khá lịch sự và hiện đại so với 1 con tàu chỉ chạy trung bình không quá 80 km/h:



Nội thất trong khoang tàu, không tệ chút nào. Vé tính ra tầm 180K VNĐ/ 400 km cũng ổn.



Gần 400 km, tàu đi mất 5 tiếng rưỡi. Công nhận đến Tbilisi cũng chỉ như một thủ đô khác. Cũng đặc trưng, nhưng là đặc trưng Xô Viết kiểu cổ cổ, như lời cụ Bernard là đến đây để được quay trở về quá khứ chứ mình chưa thấy đặc trưng gì của Gruzia cả. Nhưng khi đi qua những vùng nông thôn, vùng núi và bờ biển, ngày càng thấy nhiều thứ mà mình mới được thấy lần đầu.

Vùng Gori, quê hương Stalin, giáp ranh giữa Cộng hòa Nam Ossetia - Gruzia. Trông khác gì quang cảnh trong Fallout New Vegas đâu.



Vùng Imereti, miền trung của Gruzia. Dân ở vùng nông thôn hay ngoại ô thường sống trong những căn nhà 2 tầng, kích cỡ phụ thuộc vào số thành viên hộ gia đình.



Sau 5 tiếng rưỡi, đúng 1h30 chiều, khá đúng giờ tàu đã tới nhà ga Batumi. Trời mưa ướt lướt thướt, nhìn chán. Mình lôi hành lý đi thẳng ra đường, lách qua đống taxi đang chèo kéo đi thẳng ra đường bấm app. Nhà chọn trước cách nhà ga khoảng 6-7 km gì đó. Mất 5 phút xe đã đến và đưa về, mưa buồn vcl.



Căn hộ studio mình thuê, tầm > 30 mét, nhỏ nhắn, vừa xinh cho 1 người hoặc 1 đôi vc trẻ. Giá 45 lari/ đêm ~ 350K VNĐ. Đợt này gần Noel nên hơi đắt, nếu tầm 1-2 tháng trước có khi 2/3 - nửa giá.
Vứt đồ lăn quay ra nghĩ... mình còn nhiều việc phải làm quá.



Hết chap 9.

ad…
adamantan

@adamantan
#145
Ưng 14
Chapter 10. Batumi - Cắt tóc ở Batumi. Mua đồ Việt Nam.
Buổi chiều đến Batumi mưa đã lộp độp rồi, bộ tóc như đống rơm trên đầu vẫn chưa cắt được ngày cuối ở Tbilisi còn bận lu xu bu với cái điện thoại hỏng. Cất đồ với ra cafe ngay dưới chân tòa nhà đớp cái burger, mua 1 cái ô rồi tìm chỗ cắt tóc.
Thành phố phát triển bùng nổ sau khi cả Gruzia và Thổ ném tiền vào, các cao ốc mọc khắp nơi, nhưng cũng giống như tình trạng các thành phố phát triển bđs nóng khác, hạ tầng của nó không chịu nổi. Nước đọng, ngập lúp xúp khắp nơi, vỉa hè vỡ vụn, nát bét, sình lầy, cỏ mọc. Đi bộ trong tình trạng vừa né nước vừa che ô trong gió biển giật đùng đùng thật vcl.
Cuối cùng sau chiến thuật đi bộ kiểu xoáy trôn ốc mở rộng dần lấy tâm là tòa nhà mình đang ở khoảng 1 tiếng đồng hồ cũng thấy 1 hiệu cắt tóc nam. Bác chủ cắt tóc trông rất là tín đang cắt & tạo kiểu râu dở cho 1 anh bạn trong đó. Mở cửa vào:
  • Cắt tóc không bác chủ? (tiếng Anh)
  • Có. Đợi 10 phút. Ở ngoài. (tiếng Anh bồi, ngoài đang mưa gió).
  • Tui ngồi góc này đợi được không? - Chỉ cái đôn cho khách ngồi xỏ giầy ở góc.
  • Không. Ra ngoài.
Vcl. Cơ mà người ta là chủ nên mình tuân thủ. Lòng phân vân không biết có phân biệt chủng tộc gì ở đây không.
Đúng 10 phút sau anh bạn làm kiểu râu kia mở cửa ra, ra hiệu cho mình vào.
Đi vào, vẫn thủ tục cắt tóc thông thường.
  • Bỏ kính và khẩu trang ra (tiếng Anh bồi - riêng từ kính và khẩu trang bác nói = tiếng Nga luôn, đm khổ râm, vì lúc mình nói tiếng Nga ổng vẫn cố trả lời = tiếng Anh :v ).
  • Ok.
Ông bác cắt công nhận tỉ mỉ và cẩn thận. Trong lúc cắt có 1 bạn Gruzia nữa cũng đến cắt. Ông bác lạnh lùng:xx phút (chả biết bao nhiêu vì nói tiếng Gruzia, đoán), bạn kia tự giác ra ngoài che ô đứng đợi luôn.
Cắt, gội, tạo kiểu khá cẩn thận, hết tầm 40 phút, công nhận cầu kỳ, thấy riêng kéo ông bác đã dùng đến 8 cái kéo khác nhau rồi. Thu tiền đúng như bảng giá: 25 Lari ( 185K VNĐ)/ đầu. Đắt so với VN nhưng quá rẻ so với cắt bên Hàn. Mà công xá bỏ ra như vậy mình thấy cũng xứng đáng. Cắt xong, ra gọi ông bạn đang đứng co ro dưới mưa vào. Cảm giác đứng đợi trong nhiệt độ 4-5 độ C, gió biển quất cong ô và mưa sầm sập nói thật không vui tí nào.



Cắt xong, ông chủ trông khá mãn nguyện.



Xong xuôi cái đầu mới dám phone cho gái.
  • Anh đến Batumi rồi, gặp nhau thôi.
  • Ôi, thật đấy à? Nhưng tối nay muộn rồi. Mai gặp nhé.
  • Ok. Em ở lâu biết quán xá nào thì mình đi ăn luôn.
  • Không. Em không vào nhà hàng hay quán cafe được. Em không tiêm vaccines, không có hộ chiếu covid.
  • Vậy à, khó nhỉ. Thôi qua luôn anh nấu phở cho ăn.
  • Ô gô, tuyệt. Sáng mai em qua.

Cũng chưa chuẩn bị cho kế hoạch nấu phở lắm, đến bánh phở còn không mang, mình mạnh miệng vcl. Trong đầu đã nghĩ nấu nước phở rồi mua mì Ý bỏ vào. Phúc đức sau hơn 1 tiếng lượn 4 cái siêu thị ở Batumi cũng mua được đủ cả.
  • Bánh phở Hà Nội, nhập khẩu từ Moskva, khá đắt, hình như là 10,5 Lari (~ 80K VNĐ)/ nửa kg.
  • Xương ống không có, nhưng mua được 1 thanh Antrekot (thăn bò) hơn 2 kg đi kèm với 1 khúc xương sống & 1 dẻ sườn. Đủ ninh.
  • Tương ớt Vifon, nhập khẩu từ Nga, có luôn.
  • Hành mùi (cái này đơn giản nhất rồi)
Gia vị phở thì mang gia vị tổng hợp từ Hàn sang (mua ở chợ Việt), bột canh.
Rồi về thịt chia phần ướp tái lăn, phần luộc chín với gừng bỏ tủ lạnh để làm phở chín, etc...
Thành công tốt đẹp, cả tuần mưa đành rúc ở nhà, hôm thì phở, hôm thì draniki nấu cho nhau ăn. Hết 1 tuần mưa vcl, chia tay, gái bay về quê ăn Noel và Tết dương, cũng là lúc mình té khỏi Batumi.

Kỳ sau vẫn là Batumi, nhưng là ngày cuối sau khi gái về, trời tạnh, mình tranh thủ lượn mấy vòng 1 mình & thử món ăn truyền thống Gruzia.

Có nằm mơ mình cũng không ngờ mua được thứ của nợ này ở tận Batumi :v



Thành phẩm. Không có đũa phải ăn bằng dĩa, hơi nhọ.



Hết phần 10.