Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: [Rì viu] Belarus, Kazakhstan cho những ngày nhàn nhã, tránh xô bồ.

@adamantan Joined: 03/2009
#1
Ưng 111

[Rì viu] Belarus, Kazakhstan cho những ngày nhàn nhã, tránh xô bồ.

@samarthas
#5
Ưng 15
Ưng 3
Đẹp gái quá, muốn chăm sóc cho em nó cả đời mà tiếc là chắc vợ mình không cho đâu

@vylkngo
#19
Ưng 5
hóng

@adamantan 03/2009
#20
Ưng 21
Chap 2.
Nhà cửa.
Minsk cũng không lớn lắm, chỉ có khoảng 2 triệu rưởi dân và rộng tầm hơn 400 cây số vuông. Khu trung tâm giới hạn trong đường vành đai 2 có bán kính khoảng 8 cây số. Metro chỉ phục vụ trong khu vực này và nhà cửa trong vòng này cũng thuộc dạng đắt đỏ nhất.
Tuy nhiên, trên đường từ sân bay về, mình cũng thấy các khu chung cư mới được xây dựng khắp nơi, khá ác liệt. Sân bay cách trung tâm thành phố 40 km, bạn chở cắt qua trung tâm về nhà nằm ở bến Metro cuối cùng phía Nam có tên Malinovka (Quả mâm xôi). Bạn thuê chung nhà với 1 cặp vợ chồng trẻ, chồng Trung Quốc, vợ Belarus. Cả nhà tầm 60 mét, có 2 phòng ngủ, 1 bếp riêng biệt, 1 phòng kho nhỏ, 1 WC và 1 phòng tắm tách biệt. Mỗi bên ở 1 phòng ngủ, các tiện ích khác dùng chung, giá thuê 700 BYN ~ 7 triệu VNĐ/ tháng cả nhà.
Giá chung cư mới xây tầm 60 - 100 mét cũng không đắt lắm, trung bình 15 - 25 triệu VNĐ/ mét tùy thuộc vào cự ly đến bến Metro. Ra ngoài tầm 3-4km khỏi bến Metro xa nhất thì chỉ cỡ 10-15 tr thôi. Có cỡ 7-800 trẹo là mua được 1 căn 1 phòng ngủ (1 komnatnaya kvartira) rồi, thêm mỗi phòng ngủ thì cứ + 400 trẹo. Ví dụ như khu trong ảnh này, cách trung tâm độ 10 km, bến met 2 km, vừa xây xong thì nhà loanh quanh 1 - 2 tỏi tùy kích cỡ.



2. Lương bổng nghề ngỗng

Tất nhiên nhà cửa giá rổ thế kia thì không có cửa cho sinh viên mới ra trường hoặc đi làm vài năm rồi mùa nhà thủ đô rồi. Vì đồng BYN khá bất ổn nên lãi vay ngân hàng cũng khá khiếp (toàn > 20%/ năm) vì thế dựa vào ngân hàng để mua nhà cũng chết. Do đó, anh em đi thuê nhiều. Nói về lương thì mạt hạng nhất là lao công, dọn dẹp lương cỡ 5-600 BYN/ tháng (5-6 tr VNĐ), thợ máy, lái xe cỡ 10-15 tr VNĐ, quản lý, ngân hàng 20 - 40 tr VNĐ, thu ngân siêu thị, bán hàng McDonald 8-10 tr VNĐ, etc... Sinh viên ra trường thường lương > 10 tr, thuê cái nhà 3-4 tr là miễn cưỡng bám trụ thủđôđược.

Ví dụ 1 quảng cáo tuyển lao công quét hầm đường bộ sang đường, lương từ 620 BYN/ tháng ~ 6tr2 VNĐ, chưa kể lễ tết thưởng thiếc này nọ.



3. Hàng hóa, chi tiêu. (p1)

Mục này có khi khá nhiều ảnh nên để post sau. mới hết, chỗ này mình tả mấy thứ dịch vụ khác như điện thoại, điện, nước.
Về điện: Giá điện không lũy tiến mà tính theo giờ, giờ thấp điểm 22h-17h (19 tiếng/ ngày) thì trả tầm 1200 đ/ số, giờ cao điểm 5 tiếng còn lại thì gần 3600 đ/ số, gấp 3 luôn. Điện thoại có nhiều tariff khác nhau nhưng tựu chung là cũng tương tự Nga, mạng lớn nhất là mạng A1, giá gói cước dùng độ 5Gb/ tháng 4G khoảng $8-10 gì đấy, riêng khoản này chắc không bằng mấy gói khủng bố của Việt Nam đâu. Tốc độ mạng cũng được, mình không chơi game nên chỉ xem video với lướt web thì thấy khá thoải mái.
Rượu:
Thứ này thì công nhận hàng Belarus rẻ kinh khủng. Quen mua vodka ở Nga quy tiền Việt độ 150 - 200K/ lít thì sang Belarus sốc luôn. Giá chỉ bằng 1 nửa đến 2/3, mẫu mã sang trọng, đa dạng.Bạn mình đùa bảo hay buôn rượu sang Việt Nam đê, mềnh bảo cho mày sang rồi chường mặt lên PR thì chắc bán x3, x4 vẫn khỏe. Nói đùa thế thôi chứ sân chơi buôn rượu ở VN có chủ hết rồi, dây vào làm gì.



À, hồi mình sang iPhone-11 mới ra, trả góp 24 tháng, 106 BYN~ 1tr60K/tháng, tính ra là ~ 25 củ tiền Việt, được dùng data chùa hết thời hạn trả góp, tuy nhiên cũng chát phết. Nói chung thế này là giới trẻ sẽ không vui.




(còn tiếp)

@d4_manager 05/2013
#31
Ưng 5
Belarus nghèo bỏ mẹ, minsk còn giàu tí chứ đi xa xa thì kém. Gái belarus cũng đẹp dịu dàng mà tỷ lệ nhiều hơn nam, các vozer nào chưa có ny mau qua mà hốt ko TQ nó sang hốt hết

@adamantan 03/2009
#33
Ưng 19
Chap 3. Hàng quán - Siêu thị - Hàng hóa tiêu dùng nói chung.
Về hàng quán thì mô hình tại Belarus cũng chả khác gì Nga, ngoài giá cả. Có các quán stalovaya tự chọn kiểu cơm bình dân giá 30-50K VNĐ/ bữa, nhà hàng thì vô cùng, còn junkfood thì đúng nghĩa junkfood, rẻ thối dành cho sinh viên và dân lao động, ví dụ cheesburger của BurgerKing là 1.7 BYN/ cái ~ 17K VNĐ.



Về siêu thị thì mình hay đi 1 cái tên là ProStore ở gần nhà cho tiện, quy mô cũng kiểu như cỡ BigC Trần Duy Hưng ngày xưa, hàng hóa chủ yếu là hàng nội địa, hàng Nga và 1 số ít hàng nhập châu Âu khác. Giá rổ rẻ so với các nước xung quanh và tất nhiên là rẻ hơn Việt Nam khơ khớ dù cho thuế VAT oánh tới 20%, tương tự mặt bằng chung ở châu Âu. Ví dụ dầu hướng dương Altero loại này cỡ 22K VNĐ/ lít, món này mà sang Nga thì gấp rưỡi, còn về VN chắc gấp đôi trở lên.



Bánh kẹo cỡ 4K - 5K - 10K - 15K VNĐ/ gói, mức giá này thì rất lâu ở Việt Nam mình không thấy rồi


Bia bọt khá phong phú, tuy nhiên có vẻ do đánh thuế cao nên giá cũng cao hơn so với mặt bằng các loại hàng hóa khác. Bia nội, Nga hoặc Ukraine 15-30K/0.5 lít, Séc, Ba Lan 20-40K, còn nhập từ các nước xa hơn như Đức, Nhật thì 5-60K/0.5 lít, tầm này là đắt hơn vodka rồi nên chắcít người uống. Về điểm này thì Kazakhstan, tuy là 1 nước Hồi giáo nhưng lại ngon lành hơn.



Thịt nguội , giò chả các loại giá từ 150 - 300K VNĐ/ kg, rất nhiều và rẻ. Thịt tươi còn rẻ nữa và nếu đi ra ngoại ô mua trong chợ truyền thống thì khỏi bàn. Mình vẫn trung thành với cách ăn khi ở Nga, đó là nấu súp khoai tây + nấm + rau bắp cải mi ni hoặc rau chân vịt + rất nhiều thịt nguội kiểu này, no lâu, bền sức.




Sữa thì rẻ vô đối, túi 1 lít là ~ 11K VNĐ, chai thì khoảng 15-17K/ lít, rẻ hơn cả nước lọc đóng chai nên uống sữa thay nước được. Sữa rẻ nên các sản phẩm từ sữa cũng rẻ theo nên tiền ăn nếu không bia rượu nhiều chắc chắn đỡ hơn tiền thuê nhà nhiều.



Hàng may mặc dân dụng thì mình không để ý nhiều vì mua đồ lưu niệm chủ yếu mua mấy món gear quân sự (Belarus khá nổi tiếng về mảng này, hàng bán sang Nga rất nhiều) nên chỉ chụp đại được ảnh mớ áo phông bán trong siêu thị, 45K - 65K VNĐ/ chiếc).



Hết phần 3
Từ phần 4 sẽ về phố xá, nhà cửa và 1 số thắng cảnh của Minsk.

@adamantan 03/2009
#40
Ưng 4
cái Minsk chắc là nơi phát minh ra con Min khờ ngày xưa dân ta hay đi có phỏng
Minsk là dòng xe nổi tiếng của Nhà máy Xe máy - Xe đạp Minsk (MMVZ). Mấy con ở Việt Nam là đời 1973 mới xấu vậy chứ mấy con đời mới như con Minsk TR-300 này trông cũng ngon nghẽ lắm.

@adamantan 03/2009
#44
Ưng 27
Chap 4. Metro - Khu trung tâm đầu não (1)
1. Metro.
Metro của Belarus xây khí muộn nếu so sánh với mấy tay khác trong Liên Xô. Minsk mới vận hành metro từ năm 1984 với 2 đường cắt nhau hình chữ X, 33 ga (trong khi Moscow vận hành từ năm 1935, Kiev vận hành từ năm 1960). Metro vận hành tương tự như Mát, từ 6h sáng tới 1h đêm nên đi lại nhìn chung là tiện về giờ giấc. Tuy nhiên, ít ga quá nên các ga xa trung tâm nằm cách nhau rất xa, bà con vẫn phải đi buýt nhiều.

Các ga metro ở Minsk về cấu trúc cũng tương tự như hệ thống thời Liên Xô, thường bao gồm 1 tổ hợp kết hợp các hệ thống hầm đường bộ lằng ngoằng, hàng quán như 1 khu chợ nhỏ bên ngoài và bên trong là ga. Hơi lạc hậu 1 tí là không dùng quẹt thẻ mà dùng xu nhựa bỏ để qua cổng. Giá một lượt đi metro là 65 kopek ~ 6.500 VNĐ, có thể đi chán chê bao giờ ra khỏi metro mới tính là hết 1 chuyến.
Chợ phía ngoài ga metro đây:

Xu nhựa đi metro Minsk, mua ở quầy ngay ngoài cửa vào. Buổi sáng đi chơi mình thường dùng 1 xu 2 rúp mua sẵn 3 đồng nhựa này và yên tâm đi lang thang cả ngày.


Platform metro thì khối Liên Xô nước nào cũng kiểu như nước nào. 1 platform ở giữa, 2 đường tàu chạy 2 chiều 2 bên. Khác với Moskva thường có nhiều cầu, cửa để đổi line, ở Minsk có mỗi 2 line cắt nhau nên không có mấy khoản này.



2. Quảng trường Độc Lập - Tòa nhà chính phủ (Dom Urada) và các trường Đại học.
Trung tâm thành phố Minsk là quảng trường độc lập, trước đây có tên là Quảng trường Lenin nên giờ cái ga metro dẫn ra quảng trường này vẫn tên là bến "Quảng trường Lenin". Quảng trường này là 1 trong những quảng trường rộng nhất châu Âu với diện tích khoảng 7 héc ta, được xây năm 1964. Xung quanh quảng trường có Tòa nhà chính phủ (Dom Urada), Đại học Sư phạm Quốc gia, Bảo tàng Lịch sử Văn hóa quốc gia, tòa thị chính và nhà thờ Xanh Xi-mông và Ê-lê-na.
Trước khi có vụ biểu tình giữa năm 2020, quảng trường rất tự do thoải mái, tha hồ đi dạo, lăn lê bò toài chụp ảnh bói không ra 1 bóng cảnh sát hay cảnh vệ. Đúng là chưa thấy có nước nào mà cơ quan chính phủ lớn nhất lại mở cửa thoải mái vậy. Phía dưới quảng trường là 1 cái siêu thị đại tướng nằm ngầm với đường ngang ngõ tắt khắp nơi. Những đài phun nước giữa quảng trường cũng là cửa trời lấy sáng của cái siêu thị luôn.

Quảng trường độc lập và tòa nhà Dom Urada, nơi làm việc của anh Lu-cà-sen-cô. Phía trước tòa nhà là tượng cụ Lê to đại. Mấy hôm biểu tình to nhất là chúng nó tập trung ở đây nên quân đội rào cmn khu này lại.



Cửa trời lấy sáng của cái siêu thị nằm dưới quảng trường. Góc 2 giờ là Đại học Sư phạm Quốc gia Belarus, góc 10 giờ là Đại học Tổng hợp Belarus.


Đài phun nước chính, cũng là cửa trời lấy sáng lớn nhất của cái siêu thị. Xung quanh đài là 4 biểu tượng của 4 thành phố quan trọng nhất Belarus: Minsk, Brest, Gomel và Mogilev.



Hết chap 4.

@adamantan 03/2009
#50
Ưng 27
Chap 5. Phố xá Minsk. Sông Svislach.
Nhà thờ Saints Simon & Elena
Đây là một nhà thờ khá đặc biệt vì nó là Nhà thờ Thiên chúa giáo La Mã, nằm chính giữa thủ đô Minsk, ngay sát vách với các cơ quan đầu não của chính phủ. Nhà thờ này được xây bởi tiền đóng góp của khoảng 2000 dân theo TCG La Mã xây năm 1905. Từ năm 1921 - 1991 nó được trưng dụng thành Nhà hát Văn hóa nghệ thuật Ba Lan, và sau khi Liên Xô sụp đổ, nó lại được đưa về chức năng nhà thờ. Do đặc điểm bề ngoài, nhà thờ này còn được gọi là nhà thờ Đỏ. Nói chung kiến trúc khá đẹp và không giống phong cách Nga cho lắm vì tay kiến trúc sư thiết kế nó là Tomasz Pajderski là người Ba lan. Phía trước nhà thờ còn 1 gác chuông nhỏ tưởng niệm các nạn nhân của thảm họa hạt nhân do các nước chịu thảm họa hạt nhân đóng góp xây dựng, gồm Nhật, Kazakhstan, Belarus, Nga và Ukraine.
Nhà thờ nhìn từ mặt trước:


Gác chuông tưởng niệm các nạn nhân nguyên tử:


Đường phố khu trung tâm quy hoạch đúng kiểu bàn cờ. Trục chính 6-8 làn xe, nối các trục chính là đường nhánh 2-4 làn xe hoặc những ngõ đi bộ + vườn hoa nhỏ. Nhà cửa cũng là những khối nhà cổ 4-5 tầng, không có công trình hoành tráng giống kiểu Moskva mà hơi tây tây giống Saint Petersburg hơn. Có 1 điều khá thú vị là các wc công cộng ở Minsk thường được làm ẩn vào hông các tòa nhà, không dựng thành booth ngoài phố, chắc là đễ đỡ mất mỹ quan. Cũng không có những kiosk bán bánh trái hay báo chí như bên Nga hay Kazakhstan, người dân cũng thuần hơn, trên phố hầu như không gặp sắc dân Thổ hay châu Á.

Đường phố:


Ngõ Dzherzinsky, có đặt tượng đài Felix Dzherzinsky (Iron Felix - cha đẻ lực lượng NKVD).


Rời khu trung tâm hành chính tản bộ lên phía Bắc thành phố khoảng 1-2 km sẽ gặp sông Svislach, là con sông chính chảy qua Minsk. 2 bên bờ sông là 2 dãy phố cổ trông khá bắt mắt, với nhiều nhà hàng và khách sạn mini. Thực ra nếu không ở nhà bạn mình thì có lẽ mình sẽ chọn 1 cái khách sạn ở khu này nghỉ lại, vì view rất đẹp.

Dãy phố bờ sông Svislach:



Dân tình cho vịt ăn bên bờ sông.

@adamantan 03/2009
#53
Ưng 28
Chap 6. Đảo nước mắt - Công viên Starinskaya Sloboda.

Phải nói dọc sông Svislach là con đường tản bộ vô cùng đẹp, 2 bên là nhà cổ xây khiêm tốn, cùng hàng loạt các công viên trồng cây như rừng. Khí hậu Belarus khá ấm áp nên cuối tháng 12 mà vẫn không hề có tuyết đọng, trừ một số nơi trên mặt sông đóng băng nhẹ, nếu không mình còn chẳng nghĩ đây là mùa đông.

Một đôi vợ chồng đưa 2 đứa con đi dạo trên con đường dọc bờ sông Svislach:


1. Đảo nước mắt.
Đây là 1 hòn đảo nhỏ diện tích khoảng 1 héc ta, hình quả trứng, nằm trên sông Svislach chính giữa thủ đô Minsk. Trước kia cũng chỉ là cù lao bãi sậy. Sau chiến tranh Afghanistan, chính quyền Liên Xô dựng tại đây 1 nhà nguyện để tưởng nhớ những người Belarus hy sinh trong cuộc chiến này. Chính vì thế, lãnh thổ trên đảo được coi như vẫn là đất của Liên Xô. Trên cây cầu dẫn lên đảo là cột mốc biên giới Liên Xô:



Trung tâm đảo nước mắt là 1 nhà nguyện nhỏ, phía trên là bức tượng những người mẹ, góa phụ của các liệt sĩ với tạo hình u uất:



Một bia tưởng niệm khác đặt gần cầu, trên bia là tiếng Belarus nên mình đọc được mỗi chữ: "Afghanistan".


Một góc khác của đảo là tượng Thiên thần khóc, hòa chung với không khí tưởng niệm. Tuy nhiên, không biết thằng nào nghĩ ra truyền thuyết rằng các cặp đôi mới cưới muốn có con sớm thì phải qua đây xoa trym tượng một cái nên tượng bị xoa mòn trym luôn )



Sau khi rời đảo nước mắt, đi ngược lên phía Bắc sẽ là công viên Starinskaya Sloboda. Công viên này nằm dọc bờ sông Svislach với nhiều khách sạn và chung cư cao cấp ở rìa. Ở đây cũng có Casino Belarus nổi tiếng. Mỗi năm rất nhiều người Nga sang Belarus chỉ để được đánh bạc hợp pháp, như người Việt tràn qua Cambodia vậy.



Có vẻ là 1 lớp học, cô giáo dẫn học sinh đi dã ngoại, cho vịt ăn trên sông.

@adamantan 03/2009
#56
Ưng 25
review gái đi thím
Gái thì có gì mà review, ai lại đem bạn bè thân thiết ra review làm gì.
Với lại bạn tôi toàn người bên Bộ Tình trạng Khẩn cấp hoặc chơi mấy trò như leo núi, nhảy dù, lái máy bay cứng lắm, không phải gu các anh đâu.

Cỡ như em này trông yểu điệu thục nữ thế mà cũng gần m8, ngày 9/5 nó lái xe UAZ-469 chở cả hội bọn tôi đi đua )

@adamantan 03/2009
#59
Ưng 4
sao khoản lương lậu ảo thế : viet nam gdp per capital 2k7 còn belarus 6k6 (2019) gấp gần 3 lần mà sao lương chỉ same same việt nam thôi nhỉ
Tại bạn ở trên voz nhiều sẽ thấy lương ở VN cao ảo lòi như vậy.
Chứ lương trung bình ở toàn Belarus hiện giờ khoảng 9tr5, ở Minsk ~ 14 tr VNĐ.

Gross average earnings in the Republic of Belarus in February 2019​

Nominal gross and real earnings
in the Republic of Belarus
by regions and Minsk city


Nominal gross average monthly
earnings, BYN​
Real earnings,
as % of corresponding period of previous year​
February
2019​
January – February
2019​
February
2019​
January – February
2019​
Belarus
977.6​
979.0​
107.8​
107.6​
Brest
841.1​
837.1​
107.9​
107.7​
Vitebsk
825.2​
826.6​
106.9​
106.7​
Gomel
882.4​
887.4​
107.4​
107.5​
Grodno
831.1​
834.3​
107.9​
108.0​
Minsk city
1 382.1​
1 379.7​
108.5​
108.6​
Minsk
966.9​
973.5​
108.0​
106.9​
Mogilev
810.4​
813.0​
105.8​
106.1​


Còn lương bình quân Việt Nam thì đây, ở Hà Nội cũng chỉ 6tr1 - 6tr3 / tháng trong khối doanh nghiệp thôi:
https://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/tu-van-tai-chinh/muc-tra-luong-o-ha-noi-702589.html

@raumasinby 04/2021
#61
Ưng 4
Ôi e học ở belarrus này chủ thớt

Gửi từ Samsung SM-G980F bằng vozFApp

@adamantan 03/2009
#78
Ưng 24
Chap 7. Bảo tàng Lịch sử vệ quốc. Minsk về đêm.
1. Bảo tàng Lịch sử chiến tranh vệ quốc vĩ đại.
Như tên gọi của nó, đây là bảo tàng về Thế chiến II. Một điều thú vị là Bảo tàng LSCTVQ tại Minsk được bắt đầu xây dựng ngay sau khi thành phố được giải phóng khỏi phát xít Đức, tháng 9/1943 và hoàn thành 12/1944. Điều thú vị thứ 2 là lá cờ đỏ búa liềm của Liên Xô trên nóc bảo tàng chưa bao giờ bị hạ xuống, kể từ năm 1944 cho tới nay.
Bảo tàng có 2 khu trong và khu ngoài. Khu ngoài theo đúng concept của Liên Xô có 1 tượng đài mẹ tổ quốc (Mama Belarus) (có bài hát Mama Belarus rất hay mà phe ủng hộ Tổng thống Lukashenko đợt 2020 hát suốt). Bao quanh tượng mẹ tổ quốc là các tấm bia khắc phù điêu minh họa cho cuộc chiến:



Phía sau tượng đài Mẹ tổ quốc là một tượng đài khác về người mẹ tiễn con ra chiến trường.



Thông báo về giờ mở cửa/ đóng cửa (10h-18h hàng ngày) dán ở cửa bảo tàng. Thông báo này được viết bằng tiếng Nga vì nếu viết bằng tiếng Belarus thì sẽ làm khó khá nhiều người dân do họ không thành thạo thứ tiếng này. Trong bảo tàng các hiện vật trưng bày đều được chú thích bằng 3 thứ tiếng: Belarus - Nga - Anh. Giá vé bảo tàng là 9 rúp (90K VNĐ) cho người lớn, 7.5 rúp cho sinh viên và 4.5 rúp (45K VNĐ) cho học sinh và thiếu sinh quân.
À, cũng giống như các bảo tàng ở Nga, bảo tàng ở Belarus cũng đóng cửa vào thứ 2 để dọn dẹp nên ai đi du lịch nhớ chú ý điểm này kẻo lỡ.



Hiện vật trưng bày trong bảo tàng chủ yếu là giai đoạn đầu phát xít Đức xâm chiếm, vì Belarus là đất tiền tiêu của Liên Xô nên bị tẩn trước tiên ở Bretsk, sau đó là các hình ảnh khác về phong trào du kích và giải phóng. Hình thức tranh tường, sa bàn và các phối cảnh tỉ lệ thực rất phong phú. Vì bảo tàng được wargaming tài trợ khơ khớ tiền nên đầu tư rất hoành tráng, không thua kém gì bảo tàng Các lực lượng vũ trang ở Moskva.
Bảo tàng có hơn 10 sảnh trưng bày lớn trải dài 3 tầng nhà, đi theo kiểu xoáy trôn ốc nên rất tiện và không lo bỏ sót.



Tầng 4 là kiểu phòng khánh tiết để làm lễ lạt, tưởng niệm các kiểu:


2. Phố đêm
Nói chung mình mất đúng 4 tiếng để có thể đi kỹ càng, nghiên cứu, chụp ảnh lại các hiện vật trong bảo tàng. Một buổi thu hoạch khá đáng kể. Lúc về nhà thì trời cũng đã tối, bảo tàng cách ga Metro gần nhất khoảng hơn 1 km nên tranh thủ tản bộ chút. Đêm mùa đông phố xá khá cô liêu.





Một tấm Pano trên đường: Đời không phải là phim, bạn không phải siêu nhân, hãy để cho dân chuyên nghiệp làm việc



Hết phần 7, từ phần sau sẽ rời Minsk, hướng Tây thẳng tiến.

@adamantan 03/2009
#81
Ưng 12
Review con người, tính cách, ngoại hình, phong tục tập quán người Belarus đi thím xuantam.
Đã bảo tôi không liên quan gì đến Xuân Tâm xuân tiếc gì cả.

Tính cách gái Belarus thì lành tính vì không có tư tưởng nước lớn như kiểu Nga. Còn lại khi chơi cùng thì cùng 1 phẩm chất chung là nhiệt tình, dễ chịu. Có đợt ở Nga mình phải đổi hộ chiếu, qua nhà 1 ông chú người quen lấy vợ Belarus nghỉ nhờ, ông chú đi công tác, chị vợ gọi hết tất cả quan hệ bên sứ quán nhờ vả giấy má cho hôm sau lên làm 30 phút xong.

Còn ngoại hình thì Belarus, Nga, Ukraine hay thậm chí là Séc, Ba Lan nếu không nhìn hộ chiếu thì không phân biệt được đâu. Khác biệt so với Việt Nam chủ yếu là cùng 1 chiều cao thì chân nhỏ hơn, nhiều đứa chân nhỏ như tăm dù đi bộ nhiều (trừ mấy đứa béo) và bàn tay to hơn, chắc đặc điểm chủng tộc nó vậy.

Tính tình thì gái ở đâu cũng vậy, nhiều đứa hấp hấp dẩm dẩm, đặc biệt là những đứa > 30 chưa chồng.

@adamantan 03/2009
#82
Ưng 21
Chapter 8.
Lên tàu đi Brest. Nhà ga Brest lịch sử.
Sau mấy ngày lang thang khám phá thành phố Minsk, mình quyết định rời Minsk đi Brest chơi cho hết mấy ngày làm việc trong tuần vì dù sao bạn mình cũng phải đi làm không ở nhà.
Giới thiệu sơ qua chút về Brest, đây là 1 thành phố được người Rus cổ thành lập từ khoảng đầu thế kỷ 11 sau đó đến năm 1275 thì bị quân Mông Cổ đốt trụi. Đến đầu thế kỷ 14 nó được xây dựng lại và thuộc về Khối liên hiệp Ba Lan - Litva. Trong giai đoạn thế kỷ 14-18, nó đổi chủ vài lần giữa Ba Lan, Thụy Điển rồi lại bị quân Tatar đốt 1 lần nữa. Đến năm 1795, đế quốc Nga đấm dẹo Ba Lan - Litva chiếm luôn thành phố này và đặt tên là Brest-Litovsk, tức là "Thành phố Brest của Litva". Đây cũng là nơi ký hiệp ước Brest-Litovsk rất nổi tiếng khi Nga rút lui khỏi Thế chiến I.
Brest cũng khá nổi tiếng nhờ pháo đài Brest, nơi hứng chịu đợt tấn côngđầu tiên của quân Đức vào Liên Xô ngày 22/6/1941 trong Thế chiến II. Hiện nay, Brest là 1 thành phố nhỏ, nằm trên biên giới Ba Lan- Belarus. Thành phố khá thanh bình, cảm nhận cá nhân thấy có nét khá "Tây" và mình hứng thú với thành phố này hơn cả Minsk.
Vé tàu Minsk - Brest rất rẻ và dễ mua. Mình lên mạng check giá rồi ra luôn ga xe lửa trung tâm Minskđể mua luôn. Vé 14.7 rúp (~147.000 VNĐ) giường nằm hạng Platzkart khứ hồi. Với khoảng cách hơn 300 km, mình đánh giá vé này là quá rẻ. Không giống Nga khi mua vé tàu phải trình hộ chiếu,ở Belarus vác mặt ra mua thôi, về điểm này chắc dân sống bất hợp pháp sẽ rất thích. Tuyến tàu mình lựa chọn là tuyến liên vận chạy từ Saint Petersburg ở Nga sang tận Pháp hay Đức gì đấy. Tốcđộ chạy cũng ổn, 350 km hết chưa đến 4 tiếng.
Sân ga Minsk, tầm 8-9 giờ sáng gì đấy, mùa đông nên còn tối om.Đểý mấy bà trung niên bên Belarusít người béo hơn bên Nga, có thể là do thói quen ăn uống khác chứ mấy mụ Nga tu smetana hay slivki (kem sữa béo) ừng ực thấy khiếp.

Trước giờ tàu chạy khoảng 30 phút, mình có mặt ở ga. Thấy tên chuyến tàu báo ở platforma nào thì cứ ra đó, chọn đúng toa rồi trình vé cho thím soát vé như hình. 5s là yên vị tại chỗ. Vì chuyến ngắn nên mình cũng không hạ giường ra, cứ để nguyên như thế.
Khoang giường nằm chung Platzkart hệ tàu Nga nó sẽ như thế này. Mình là giường dọc nên khi không hạ xuống thì nó là 1 cái bàn với 2 ghế 2 bên.


Sảnh trong ga Brest, rất sạch sẽ và cổ kính. Mình đến lúc hơn 12 giờ trưa mọi người chắc đi ăn trưa hết nên khá vắng vẻ.



Nhà ga Brest xây theo lối thành cổ. Nó được xây dựng nguyên bản từ năm 1886. Năm 1915, khi Ba Lan tấn công Liên Xô chiếm được Brest, nó đã được mở rộng thêm 1 chút. Sau Thế chiến 2, ga Brest bị hư hỏng nặng và được Liên Xô đổ tiền trong 3 năm để phục hồi lại hiện trạng bên ngoài cũng như tu bổ lại nội thất bên trong. Nói chung ga khá đẹp để chụp ảnh check in nhưng dịch vụ thì hơi hẻo, có mỗi vài quầy bán đồ lưu niệm + 1 nhà ăn.



Loanh quanh một hồi rồi về nhà nghỉ. Mình đã đặt sẵn 1 chỗ ở hostel trên phố Xô-Viết (tiếng Belarus: Vulisa Soveckaja), con phố đi bộ chính của thành phố để dễ bề hoạt động

Hết chap 8.
Chap 9 về nhà nghỉ và làm quen em gái Brest ^^

@adamantan 03/2009
#85
Ưng 5
Ưng 1
thích nhất chuyến đi Crimea của thím thớt, không biết ở o.voz còn không nữa
Còn nhé bạn
https://o.voz.vn/showthread.php?t=5228570

@quanglestar
#87
Ưng 4
Ưng 4
Ngược dòng
Hôm nào đi Patriot Park review mấy con tăng từ thời WW2 đến nay đi thím

@adamantan 03/2009
#95
Ưng 40
Vàng quan điểm
Chap 9. Nhà nghỉ. Phố xá Brest.
Nhà nghỉ ở Brest khá sẵn vì đây là thành phố du lịch. Dễ nhất là lên booking đặt. Giá cả chấp nhận được, giá phòng 15-30 rúp/ phòng/ đêm (150-300K VNĐ), khách sạn to thì 50-100 rúp. Mình chỉ cần đặt trước 1 ngày là ok, chọn đại 1 cái nhà nghỉ > 9.0 điểm ở đường Xô-viết, cũng là trục đường giao thông chính của Brest, trong đó có 1 phần đã chuyển thành phố đi bộ chuyên cho khách du lịch.
Từ bến tàu đến chỗ nhà nghỉ chỉ hơn 1 km, mình lang thang đi bộ. Tuy nhiên, dính ngay quả số nhà đánh lộn xộn. Đoạn giữa không vấn đề nhưng đầu cuối bị lẫn lộn số, kết quả đi ngược đi xuôi phải thêm vài km nữa mới tới được nhà nghỉ.
Nhà nghỉ là 1 căn nhà cổ 2 tầng trông khá cổ kính và lịch sự.


Tiếp tân là 1 thanh niên khoảng 24-25 tuổi tên là Andrey. Vì đã book trước nên thủ tục cũng đơn giản, hắn mượn hộ chiếu của mình nói để làm đăng ký tạm trú rồi giao chìa khóa. Tiền nong thanh toán bằng tiền mặt vì hắn thích thế. Mình cũng không hỏi han gì về thành phố nhiều vì cũng muốn vào phòng nghỉ ngơi chút, do đi bộ gần 1 tiếng tìm nhà nghỉ cũng hơi nhọc, với lại hộ chiếu mình nó cầm đi lung tung cũng không tiện, lỡ có gì lại phiền với mấy chú cớm (kinh nghiệm đi chơi nên luôn cầm hộ chiếu theo mình, tình huống gặp cớm sẽ rất hãn hữu, nhưng nếu gặp mà không có hộ chiếu giấy tờ sẽ mất thời gian)... rồi ngủ lúc nào không biết.
Quá trưa bò dậy, ra quầy bánh làm mấy cái bánh quy, cốc trà cho tỉnh rồi qua chỗ Andrey hỏi hộ chiếu, hắn trả lại, trong hộ chiếu đã có tờ giấy đăng ký tạm trú dấu má đàng hoàng của chính quyền. Chứng tỏ hắn đi làm cũng nhanh phết.

Trước cửa là 1 khu chợ cóc có tiệm bánh lưu động nhỏ, sang làm 1 cái bánh mỳ kẹp thịt ăn lấy sức để đi loanh quanh.



Phố xá ở Brest cũng na ná như Minsk, có 3 - 4 con đường trục chính gì đó song song với con sông chính của thành phố là sông Mukhavets. Nối các trục chính là các con phố nhỏ với vườn hoa ở giữa 2 làn đường. Ở giữa là lối đi bộ cực rộng rãi, có trồng hoa, cỏ, thường là tượng danh nhân hoặc ghế đá ngồi nghỉ cho nguời đi bộ. Đây cũng là lý do vì sao có vozer hỏi "ở nước ngoàiđi bộ nhiều".Đường phố ở Việt Nam mình đánh giá là khá "thùđịch"đối với người đi bộ.

Người đi bộ thênh thang nhưng dưới đường thì ô tô chen chúc.



Đáng lẽ chưa đến đoạn có gái đâu nhưng tua nhanh. Hết ngày thứ nhất, sáng hôm sau tỉnh dậy sảng khoái. Ra định hỏi Andrey về vụ quán ăn vì cả ngày hôm trước đi chơi bời ăn bánh với junkfood nên hỏi mấy nhà hàng có đồ ăn ngon.
Tuy nhiên chả thấy Andrey đâu, thay vào đó là 1 em gái trẻ măng. Ờ, có gái thì dễ nói chuyện hơn, mình ra hỏi luôn:
  • Chào em, Andrey đâu em?
  • Andrey nghỉ đi chơi rồi anh, tuần này em trực.
Trực cả tuần cơ đấy, làm quen luôn.
  • Em tên là gì nhỉ?
  • Anya. Anh là người Ki tai à? Chỗ em thi thoảng cũng có Ki tai vào, mà Ki tai nói tiếng Nga thế này lần đầu em thấy.
Thực ra thì Ki tai (Tầu) sang Brest chơi khá nhiều, chủ yếu từ Ba Lan nhập cảnh qua do dân Tầu từ Ba Lan sang thăm Brest được 3 ngày miễn visa (người Việt Nam cũng được 5 ngày miễn visa nếu cầm visa Schengen còn hạn, nhập cảnh ở sân bay Minsk và có vé máy bay quay lại EU).
  • À không, anh từ Việt Nam đến.
  • Ô thế à, lần đầu tiên em biết luôn.
Thực ra người Việt Nam cũng qua Brest nhiều, trước kia đây là tuyến đường buôn người chủ yếu từ Nga --> Belarus --> Ba Lan --> Đức. Tuy nhiên, khoảng 5-7 năm gần đây biên phòng Belarus cài sensor, lắp camera khắp rừng biên giới với Ba Lan nên các đường dây buôn người chuyển qua đi đường Grodno phía Bắc. Mặc dù vậy, dù dân Việt có đi qua thì dân thường người ta cũng không biết vì ngày thường dân vượt biên sẽ trốn trong nhà, đêm mới băng rừng.
....
Dài quá, thôi để kỳ sau kể tiếp. Đây là ảnh em Anya, ảnh này mình chụp lúc chia tay, heh heh.



Hết chap 9.

@huyimmortal 10/2009
#98
Ưng 4
Chap 9. Nhà nghỉ. Phố xá Brest.
Nhà nghỉ ở Brest khá sẵn vì đây là thành phố du lịch. Dễ nhất là lên booking đặt. Giá cả chấp nhận được, giá phòng 15-30 rúp/ phòng/ đêm (150-300K VNĐ), khách sạn to thì 50-100 rúp. Mình chỉ cần đặt trước 1 ngày là ok, chọn đại 1 cái nhà nghỉ > 9.0 điểm ở đường Lenin, cũng là trục đường giao thông chính của Brest, trong đó có 1 phần đã chuyển thành phố đi bộ chuyên cho khách du lịch.
Từ bến tàu đến chỗ nhà nghỉ chỉ hơn 1 km, mình lang thang đi bộ. Tuy nhiên, dính ngay quả số nhà đánh lộn xộn. Đoạn giữa không vấn đề nhưng đầu cuối bị lẫn lộn số, kết quả đi ngược đi xuôi phải thêm vài km nữa mới tới được nhà nghỉ.
Nhà nghỉ là 1 căn nhà cổ 2 tầng trông khá cổ kính và lịch sự.


Tiếp tân là 1 thanh niên khoảng 24-25 tuổi tên là Andrey. Vì đã book trước nên thủ tục cũng đơn giản, hắn mượn hộ chiếu của mình nói để làm đăng ký tạm trú rồi giao chìa khóa. Tiền nong thanh toán bằng tiền mặt vì hắn thích thế. Mình cũng không hỏi han gì về thành phố nhiều vì cũng muốn vào phòng nghỉ ngơi chút, do đi bộ gần 1 tiếng tìm nhà nghỉ cũng hơi nhọc, với lại hộ chiếu mình nó cầm đi lung tung cũng không tiện, lỡ có gì lại phiền với mấy chú cớm (kinh nghiệm đi chơi nên luôn cầm hộ chiếu theo mình, tình huống gặp cớm sẽ rất hãn hữu, nhưng nếu gặp mà không có hộ chiếu giấy tờ sẽ mất thời gian)... rồi ngủ lúc nào không biết.
Quá trưa bò dậy, ra quầy bánh làm mấy cái bánh quy, cốc trà cho tỉnh rồi qua chỗ Andrey hỏi hộ chiếu, hắn trả lại, trong hộ chiếu đã có tờ giấy đăng ký tạm trú dấu má đàng hoàng của chính quyền. Chứng tỏ hắn đi làm cũng nhanh phết.

Trước cửa là 1 khu chợ cóc có tiệm bánh lưu động nhỏ, sang làm 1 cái bánh mỳ kẹp thịt ăn lấy sức để đi loanh quanh.



Phố xá ở Brest cũng na ná như Minsk, có 3 - 4 con đường trục chính gì đó song song với con sông chính của thành phố là sông Mukhavets. Nối các trục chính là các con phố nhỏ với vườn hoa ở giữa 2 làn đường. Ở giữa là lối đi bộ cực rộng rãi, có trồng hoa, cỏ, thường là tượng danh nhân hoặc ghế đá ngồi nghỉ cho nguời đi bộ. Đây cũng là lý do vì sao có vozer hỏi "ở nước ngoàiđi bộ nhiều".Đường phố ở Việt Nam mình đánh giá là khá "thùđịch"đối với người đi bộ.

Người đi bộ thênh thang nhưng dưới đường thì ô tô chen chúc.



Đáng lẽ chưa đến đoạn có gái đâu nhưng tua nhanh. Hết ngày thứ nhất, sáng hôm sau tỉnh dậy sảng khoái. Ra định hỏi Andrey về vụ quán ăn vì cả ngày hôm trước đi chơi bời ăn bánh với junkfood nên hỏi mấy nhà hàng có đồ ăn ngon.
Tuy nhiên chả thấy Andrey đâu, thay vào đó là 1 em gái trẻ măng. Ờ, có gái thì dễ nói chuyện hơn, mình ra hỏi luôn:
  • Chào em, Andrey đâu em?
  • Andrey nghỉ đi chơi rồi anh, tuần này em trực.
Trực cả tuần cơ đấy, làm quen luôn.
  • Em tên là gì nhỉ?
  • Anya. Anh là người Ki tai à? Chỗ em thi thoảng cũng có Ki tai vào, mà Ki tai nói tiếng Nga thế này lần đầu em thấy.
Thực ra thì Ki tai (Tầu) sang Brest chơi khá nhiều, chủ yếu từ Ba Lan nhập cảnh qua do dân Tầu từ Ba Lan sang thăm Brest được 3 ngày miễn visa (người Việt Nam cũng được 5 ngày miễn visa nếu cầm visa Schengen còn hạn, nhập cảnh ở sân bay Minsk và có vé máy bay quay lại EU).
  • À không, anh từ Việt Nam đến.
  • Ô thế à, lần đầu tiên em biết luôn.
Thực ra người Việt Nam cũng qua Brest nhiều, trước kia đây là tuyến đường buôn người chủ yếu từ Nga --> Belarus --> Ba Lan --> Đức. Tuy nhiên, khoảng 5-7 năm gần đây biên phòng Belarus cài sensor, lắp camera khắp rừng biên giới với Ba Lan nên các đường dây buôn người chuyển qua đi đường Grodno phía Bắc. Mặc dù vậy, dù dân Việt có đi qua thì dân thường người ta cũng không biết vì ngày thường dân vượt biên sẽ trốn trong nhà, đêm mới băng rừng.
....
Dài quá, thôi để kỳ sau kể tiếp. Đây là ảnh em Anya, ảnh này mình chụp lúc chia tay, heh heh.



Hết chap 9.
Hội gái đông âu tầm 30 trở xuống toàn cực phẩm.

@adamantan 03/2009
#101
Ưng 9
Hội gái đông âu tầm 30 trở xuống toàn cực phẩm.
Bạn mình, 38 tuổi (tại thời điểm chụp ảnh), 2 con. Hôm rủ đi off bia bọt có mấy đồng chí sinh viên VN ở Mát ngồi cùng đang tà lưa, khoe passport có năm sinh ra cái há mồm hết :v
À, cái tay cầm cốc bia trong ảnh là tay mình.

@adamantan 03/2009
#105
Ưng 18
Mod chuyển qua box này vắng vẻ quá.
Chap 10. Phố Xô viết - Trái tim Brest
Đối với khách du lịch, có lẽ thành cổ Brest nổi tiếng hơn cả thành phố Brest hay thậm chí là cả nước Belarus, nhưng đã đến Brest thì phố Xô Viết (Vulica Savetskaja) mới là nơi nên đến trước.
Con phố Xô-Viết kéo dài khoảng 2 km từ bến xe buýt trung tâm thành phố đến bờ sông Mukhavets và khoảng 2/3 phố cấm xe cộ chỉ dành cho người đi bộ. Đi trên con phố, có thể dễ dàng cảm nhận được nhịp sống cũng như lịch sử thành phố này.
Toàn cảnh phố Xô viết với những cây đèn đường kiểu cổ và dãy nhà 2 tầng 2 bên. Thoạt có cảm giác rất giống phố Ekaterinskaya tại Simferopol trước kia, nhưng phố Xô viết dài và rộng hơn nhiều.


Một người bán hàng bán tượng đồng ở ngã tư giữa phố Xô Viết và 1 con phố nhỏ khác. Những ngã tư này thường có 1 tảng đá trên đó sẽ có phù điêu khắc vắn tắt lịch sử của khu vực, hay con phố đó.(Tảng đá góc 8 giờ)



Một quá cà phê nhỏ tên Sonyet nằm cạnh đại lý của Mì xào. Nước nôi trong quán ở đây tùy bình dân đến sang chảnh sẽ dao động từ 20 - 100K.



Nghệ sĩ kịch câm đóng giả cột đèn, bỏ cho chú 1 rúp ^^


Trung tâm thương mại Moskva nằm ở đầu đường gần bến xe, một trong những trung tâm thương mại lớn nhất Brest. Các bạn đừng chê bé, vì bản thân thành phố Brest cũng khá nhỏ và ít dân rồi.



Cafe Paragraf, 1 trong 5 quán cafe nổi tiếng nhất tại Brest trên tripadvisor



La Kave, quán khá nổi tiếng chuyên về đồ ăn truyền thống Belarus, giá không quá đắt, súp 50-60K, các món chính loanh quanh 100K. Steak bê/ cừu khoảng 200K/ suất 350 gam, cá hồi 250-300K/ suất, nói chung giá rổ cũng tựa tựa như những nhà hàng trung bình ở Việt Nam. Quán này thường cháy chỗ muốn ăn phải đặt trước. Món nổi tiếng nhất của quán là đùi lợn hầm sốt signature. Order theo kg, mỗi kg khoảng 350.000 đ.



Suất steak 19 rúp (190K VNĐ)



Một địa điểm khá ý nghĩa khác nằm trên giao lộ giữa đường Xô viết và đường Gogol, đó là bức tượng "Nghìn năm Brest". Đây là bức tượng dựng năm 2009 bằng nguồn vốn xã hội hóa, do ngân sách thành phố và nhân dân đóng góp. Trên quần thể tượng là các nhân vật nổi tiếng đã từng trị vì Brest như Công tước Vladimir Vasilkovich, Đại Công tước Vitovt của Litva, Đại Công tước Nicholas Radzhivil của Litva cùng tượng đại diện những tầng lớp thị dân khác của thành phố tham gia các sự kiện lịch sử trọng đại như trận đánh Grundwall, trận bảo vệ pháo đài Brest năm 1941...
Có 1 điều buồn cười là trên biên niên sử khắc bằng tiếng Belarus ở chân tượng, không hiểu sao có tới 75 lỗi chính tả. Tuy nhiên, cũng chẳng mấy người đọc tiếng Belarus nên họ cứ để kệ xác đấy.



Một quán cafe khác cũng khá nổi tiếng tại Brest là Timescafe. Tuy nhiên, quán nào cũng vào ngồi làm bình trà thì tìm toa let cũng chết nên quán này mềnh không vào :v



Hết chap 10

@adamantan 03/2009
#108
Ưng 19
Chap 11. Sông Mukhavets - Công viên bờ sông Francisca.
Sông Mukhavets là một con sông nhỏ chỉ dài hơn 100 km, phụ lưu của sông Bug - con sông đóng vai trò biên giới tự nhiên giữa Ba Lan và Belarus. Sông Mukhavets cũng được coi là sông mẹ của thành phố Brest, cung cấp nguồn nước cũng như tuyếnđường buôn bán cho thành phố trong hàng trăm năm. Hào nước của pháo đài Brest huyền thoại cũng được đào thông với sông Mukhavetsđể lấy nước từ sông chảy vào, vừa là chướng ngại, vừa cung cấp nước cho quân phòng thủ.
Đoạn sông Mukhavets chảy qua Brest là hạ lưu, sông khá rộng và nhiều cồn đất nhỏ giữa dòng.



Cứ đi bộ dọc theo đường Xô Viết xuống phía Nam là sẽ đến một công viên có tên Công viên Francisca bờ sông. Cùng với pháo đài Brest, Công viên Văn hóa (Park Kultury); đây là 1 địa điểm rất được người dân Brest ưa chuộng để ra đi dạo, ngắm cảnh.
Đường bờ sông Công viên Francisca, tuyệt vời cho cả đi dạo hay chạy bộ buổi sáng:



Cù lao chính giữa sông có cầu nối sang công viên Francisca. Nhìn kiểu đổ cát nhân tạo với cắm ô xanh đỏ thì biết mùa hè bãi này sẽ là thiên đường bikini tắm nắng rồi. Cơ mà số mình hơi đen sang đúng giữa mùa đông



Mùa đông gió sông thổi khá lạnh, nhưng vẫn rất nhiều người ra bờ sông đi dạo và cho vịt ăn.



Mấy em gái không đem gì ra nuôi vịt thì đứng ngó. Mình nhanh miệng chào hỏi trước rồi bảo các bé cứ tự nhiên anh chụp ảnh cái nha ^^



Buổi sáng trước khi đi đã dặn em Anya kiếm cho chỗ nào ăn tử tế. Cả ngày loanh quanh khu sông Mukhavets và phía Nam Brest rồi nên hôm nay về sớm còn đi ăn.
Hết phần 11.

@Độc Cô Cầu Bại
#114
Ưng 56
Ưng 1
Vàng quan điểm
Đang chính đông nên nó xầm xì xám xịt vậy thôi, mùa hè sẽ xanh đỏ tím vàng lắm. Ở Belarus cũng chỉ có 1-2 tháng tuyết nên mùa hè dài hơn Siberia nhiều.
Tiếng Anh thì khó, dân họ cũng nhiệt tình nhưng họ chả hiểu cái mợ gì nên mua vé tàu xe, tìm đường khó lắm.
Topic hay đấy. Bố tôi cũng có thời gian ở Xô viết trước khi nó sụp đổ. Liên tưởng nhất đến Belarus là những chiếc xe Минск (Min-khơ) ngày xưa nổ phành phạch làm xe thồ hay xe chở lợn, gầm cao máy thoáng chạy đường núi phà phà, uống xăng như uống bia hơi, cần đạp khởi động thì lại thiết kế ở bên trái (có lẽ vì tư bản nó thiết kế ở bên phải nên XHCN ta phải khác đi chăng?). Giờ vào bãi đồng nát hết rồi, nhưng hình như ở Việt Nam vẫn còn những hội chơi Minsk thì phải!

@adamantan 03/2009
#115
Ưng 18
Chap 12. Nhà hàng Chemodan. Đêm Brest.
Lúc nhờ em Anya đặt chỗ ăn, mình cũng nói là đồ Nga mình cũng ăn nhiều rồi, đồ Belarus thì có mấy món Draniki đã thử, có thứ gì khác mới lạ hơn không. Ẻm khoe nhà có gốc gác Ba Lan (Ở Brest có khoảng 30.000 người Ba Lan và Ba Lan - Litva cũng đã kiểm soát thành phố mấy trăm năm) nên giới thiệu nhà hàng Chemodan, đó là 1 nhà hàng hay nấu mấy món Đông Âu kiểu Hungary hay Ba Lan. Mình đồng ý.
Đặt ăn lúc 18h30, mình đi chơi về đúng giờ. Nhà hàng trông cũng nho nhỏ, bài trí bên ngoài không cầu kỳ cho lắm. Một cái biển khiêm tốn và 1 menu tóm tắt viết bảng phấn như mọi nhà hàng khác.



Vì tên nhà hàng là Chemodan - Cái valy nên valy là chủ đề chính. Chỗ nào cũng trang trí bằng valy cả.


Một mình nên ăn menu đơn giản.
- Khai vị: Salad lườn vịt hun khói với rau xà lách, củ dền, đào nectari, rưới sốt mù tạt nguyên hạt. Giá 4.5 rúp ~ 45K VNĐ



- Món chính: Bograch
Bograch là một món súp khá cầu kỳ của cư dân vùng ngoại Carpath (một phần Hungary/Bulgaria).
Vì là 1 món cầu kỳ nên rắc rối từ khâu chuẩn bị nguyên liệu. Cần phải có: Thịt lợn xông khói (bacon), vai bò, thịt bê, sườn lợn, chân giò lợn, một chút xúc xích khô, hành, cà rốt, khoai tây, ớt, ớt chuông, cà chua, paprika, tỏi, bột mì, trứng, rượu vang đỏ, rau mùi, muối...
Cách nấu:
  • Dùng nồi gang, đun nóng nhẹ, cho bacon cắt nhỏ và hành vào phi cho thơm.
  • Đổ paprika vào trộn đều, sau đó thêm thịt bê và vai bò cắt thành hình khối cỡ 3-4 cm, thêm nước.
  • Cho sườn hun khói và chân giò vào sao cho phủ kín thịt. Khi thịt chân giò tụt khỏi xương thì tuốt thịt ra, cắt miếng, bỏ lại vào nồi.
  • Hầm nhỏ lửa, đảo đều trong 2-2,5 giờ và thêm nước vào nếu bị khô.
  • Trong khi hầm thì chuẩn bị phần Chipette, là phần bánh phủ trên nắp như hình: Trộn bột, trứng và muối, ngào đều, để trên bàn cho khô.
  • Cắt khoai tây, cà rốt, ớt chuông thành khối và cho lẫn vào thịt đang hầm, hầm thêm 20 phút, thêm rượu.
  • Cho ra hũ sứ, phủ Chipette, rắc xúc xích cắt vụn và rau mùi lên lớp Chipette và bỏ vào lò nướng 15 phút,
Bỏ ra và chén.
Vì món ăn cầu kỳ nên chỉ có quán này ở thành phố Brest phục vụ, và phải gọi điện đặt trước ít nhất 1 ngày.
Ngon hay không tùy mồm người ăn, nhưng phải nói là rất lạ


P/S: Suất trong hình 600 gam (không tính cái hũ), giá 15 rúp . Phần cách nấu sau này là mình google ra chứ lúc ăn thì chỉ biết tên món và chén thôi, thời gian đâu mà văn vở.



Tráng miệng 1 suất bánh lạ lạ với kem ở trên và 1 thứ gì đó như brownie vụn kèm hạt almond ở dưới, kèm đường caramel nấu chảy và đào ở trên, quên tên món rồi. 3 rúp.



Đồ uống gọi 1 cốc Glintwein đỏ gồm vang đỏ đun với cam, quế, mật ong, uống nóng cho ấm người, rất hợp với trời mùa đông. Giá 5 rúp.



Tổng thiệt hại 27.5 rúp ~ 275K VNĐ cho 1 bữa cũng không có gì là hoành tráng lắm, ăn cũng được, nói chung thử cho biết mùi vị.
Ăn xong lại lững thững đi bộ về ngủ, lấy sức cả ngày hôm sau đi pháo đài Brest từ sớm. Cuộc sống buổi tối của thành phố cũng chẳng có gì đặc biệt, không phải thành phố quen mình cũng không hứng đi bar sàn làm gì, dù sao ở tp lạ,đi những chỗ đó cũng không nênđi 1 mình.
Đèn cho người đi bộ sang đường nằm ngay dưới vỉa hè, trước vạch sang đường, 1 điểm khá thú vị ở 1 vài thành phố mình qua, ngoài Brest thì kiểu đèn này còn thấy ở Grozny:



Hết chap 12.
Chap sau sẽ tổng hợp phố phường, món ăn đường phố, nhà cửa, tượng đài trước khi tới pháo đài Brest nhé ^^

@adamantan 03/2009
#125
Ưng 12
Chap 13. Đường Lenin. Quảng trường Lenin. Nhà cửa phố xá Brest.
Nếu đường Xô Viết là khu ăn chơi cà phê, cà pháo và bờ sông Mukhavets là nơi tụ tập, tản bộ giải trí của dân tình thì đường Lenin là khu trung tâm hành chính với các kiểu nhà hát, rạp phim, tòa nhà văn phòng các cơ quan với quy hoạch vẫn giữ đúng theo kiểu từ thời Liên Xô. Đường chạy thẳng từ ga trung tâm đến bờ sông.
Đoạn đầu từ ga đi xuống, có trung tâm thương mại, 1 cửa hàng của McDonald. Giá McDonald combo 1+1 (bánh + (khoai tây chiên, hoặc kem, hoặc nước)) là 3.5 rúp ~ 35K VNĐ



Công viên Văn hóa - Công viên lớn nhất thành phố, kích cỡ khoảng 800 x 500 mét. Trong công viên có hồ nước có vẻ là nhân tạo có đảo, trên đảo là 1 nhà hàng cũng có tiếng, nhưng mình chưa có dịp ăn thử.



Khu quảng trường Lenin rộng rãi. Ở đây có trụ sở tòa thị chính, các sở ban ngành linh tinh và 1 nhà thờ Công giáo La Mã. Ở Belarus khá nhiều người theo Công giáo La Mã chứ không thuần Chính thống giáo như Nga. Trên tất cả các ngôi nhà phù điêu, quốc huy Liên Xô thứ nào đắp nổi thì được giữ nguyên, thứ nào gắn mới thì gắn quốc huy Belarus, vốn khá giống quốc huy Liên Xô, chỉ thay búa liềm bằng bản đồ Belarus.



Tượng Lenin, một phần gần như không thể thiếu trên các thành phố Belarus. Toàn bộ lãnh thổ Belarus có 115 thành phố thì chỉ có 15 thành phố không có tượng Lenin tại nơi công cộng. 100 thành phố còn lại chia nhau 400 tượng, tức trung bình 4 tượng/ thành phố. Số liệu năm 2020.



Xung quanh khu tòa thị chính là các cửa hàng ăn vặt, bán đồ lưu niệm linh tinh cho du khách hoặc cho trẻ con, kiểu như ở phố đi bộ VN vậy.



Một em gái Belarus trước nhà thờ. Một đặc điểm để đoán nhanh tuổi gái Slav là nhìn vào chân (chân nhé, không phải bàn chân). Gái càng trẻ chân càng nhỏ ^^



Biển "Tôi yêu Brest" làm ra để check in. Trò này hình như bắt nguồn từ New York, giờ thấy thành phố nào của Nga, Belarus hay Kazakhstan cũng có.



Phố xá cổ kính, nói chung thích, mình chụp khá nhiều ảnh ở phố Lenin này cùng với các conphố giao cắt với nó nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ. Nếu có thời gian, hết Covid có khi vẫn phải quay lại đây ít nhất 1 lần nữa.



Hết phần 13, từ phần sau sẽ là khám phá pháo đài Brest.

@adamantan 03/2009
#127
Ưng 4
Không biết dân Belarus nghĩ sao về nước Nga thím ?
Tháng 11 năm ngoái theo bọn Bel tân bên Ba Lan làm cái poll online thì 40% ủng hộ liên minh với Nga, 33% ủng hộ liên minh với EU.
Trên thực tế thì dân họ chủ yếu quan tâm đến vấn đề trong nước hơn là liên minh với ai.
Chính trị thì khá phức tạp vì Lukashenko 1 mình 1 kiểu, pro-Tây như Tikhanovskaya phải vác vếu chạy sang Litva, pro-Nga như Viktor Babariko thì lão tống mệ nó vào tù :v

@adamantan 03/2009
#128
Ưng 10
Chap 14. Pháo đài Brest. (1) Vòng ngoài - Khu Kobrinsk

Đế quốc Nga xây pháo đài Brest năm 1833, là tiền đồn phòng thủ phía Tây.
Toàn bộ pháo đài chia làm 2 khu vực chính là khu Vòng ngoài, chủ yếu là trại lính đồn trú và các công trình phụ trợ. Vòng ngoài này được xây hình ngôi sao nhiều cánh, có kích cỡ 2 x 2 km (tổng cộng pháo đài rộng khoảng 350 héc ta với hào được đào phía ngoài dẫn nước sông Mukhavets vào.

Thành nội phía trong được gọi là khu Citadel, nằm trên 1 hòn đảo giữa ngã 3 sông Mukhavets và sông Bug, có cầu bắc từ vòng ngoài vào. Tường của khu Citadel chính là dãy nhà 2 tầng để cho binh lính đồn trú, dài 1,8 km được xây bằng gạch đỏ đặc rất vững chắc dày khoảng > 1 mét, có thể chịu được pháo binh một cách tương đối. Pháo đài thiết kế cho khoảng 12.000 quân đồn trú nhưng cao điểm có thể chứa tới 20.000 quân. Khu Citadel có kích cỡ khoảng 0.8 x 0.4 km, là trung tâm chỉ huy đầu não, cũng là nơi có hệ thống hầm hào, kho bãi đảm nhận hậu cần cho pháo đài.

Vòng ngoài pháo đài chia ra làm 3 khu khác nhau, khu rộng nhất là khu Kobrinsk, quay về thành phố Brest, khu thứ nhì là Volnysk quay về vùng ngoại ô phía Nam của Brest,đi từ phía trong ra qua cổng Homs và khu thứ 3 là Tirashpol quay sang Ba Lan, là khu vực đồn biên phòng, người không phận sự không được vào, từ phía trong đi ra cổng Tirashpol.

Mình chuẩn bị hành lý gồm máy ảnh và ít đồ ăn vặt khởi hành đi pháo đài từ lúc 7h30 sáng, trời còn khá nhá nhem. Pháo đài cách chỗ ở khoảng hơn 2 km nên thong thả đi.
Mấy em Belarus tập thể dục buổi sáng:



Cổng phía Đông Bắc đi vào pháo đài. Để vào vòng ngoài từ thành phố có 2 cổng, 1 cổng phụ cho ô tô và 1 cổng chính cho người. Lúc đầu mình không biết đi vào từ cổng phụ Thoạt trông bảo pháo đài quái gì mà phèn thế :v



Hào nước phòng thủ, mùa đông nên nước khá cạn. Tay phải là thành phố Brest, bên tay trái là pháo đài.








Tường pháo đài nhìn từ phía trong, ra dáng hơn.



Khu vòng ngoài trước đây cũng là nhà cửa, kho bãi, hầm ngầm san sát. Tuy nhiên năm 1941 quân phòng thủ bám đánh trả quá dữ nên phát xít Đức san bằng luôn khu này nên giờ trông như bãi đất trống vậy. Một mảnh tường hiếm hoi còn sót lại được biến thành bia tưởng niệm.



Bản đồ pháo đài cho khách du lịch định hướng. Mình đang đứng ở khu Kobrinsk phía Bắc.



Biên giới tự nhiên giữa khu Citadel và khu vòng ngoài. Dãy nhà 2 tầng đã bị phá 1 phần kia chính là trại lính ngày xưa đấy.



Hết phần 14. Phần sau sẽ bắt đầu vào khu Citadel ^^

@adamantan 03/2009
#136
Ưng 11
Như bạn thread nói là dân họ không rành tiếng Anh nhưng mà biển báo hay hướng dẫn có tiếng Anh không bạn? Nhà nghỉ hay khách sạn giá rẻ thì có nhân viên biết Tiếng Anh không bạn? Mình cũng muốn làm 1 chuyến bụi mà không biết tiếng.

Nếu chỉ cần đi 1 quốc gia để trải nghiệm cái cảm giác XHCN thì quốc gia nào đáng đi và an toàn nhất thế bạn?
Bạn nhìn ảnh mình chụp rồi đấy.
Tên đường thì chỉ có tiếng Belarus.
Biển quảng cáo thì tiếng Nga.
Nếu bạn thích cảm giác XHCN thì nên đi Cu ba
Thích cảm giác Liên Xô cũ thì nên tới mấy thành phố nhỏ nhỏ của Nga cách xa Moskva (vì Moskva Tây lắm) hoặc Belarus, Kazakhstan. Dùng tiếng Anh dễ nhất là Kazakhstan vì thứ nhất là đi Kazakhstan không phải xin visa, thứ 2 là giới trẻ Kazakhstan chịu khó học tiếng Anh và quan trọng nhất là thích bắt chuyện với người lạ.
Bạn cứ theo dõi thớt này tầm 9-10 chap nữa sẽ đến phần Kazakhstan.

@adamantan 03/2009
#138
Ưng 32
Vàng quan điểm
Chap 15: Pháo đài Brest - (2) Citadel
Khu Citadel là trung tâm của pháo đài Brest, như mình đã nói ở phần trước rộng khoảng 30 héc ta, là 1 hòn đảo ở giữa ngã 3 sông Mukhavets và sông Bug. Bao quanh khu này là dãy trại lính dài 1,8 km, có khoảng 500 phòng cung cấp chỗ ở cho 12.000 quân đồn trú. Phần tường quay ra phía ngoài của dãy trại lính này dày tới 2 mét, gần như vô hiệu hóa các loại đạn pháo cỡ bình thường đổ xuống. Khu Citadel nối với 3 khu Volynsk, Kobrinsk và Tirashpol bằng cầu kéo.
Cầu bắc vào khu Citadel, dãy nhà lính đã bị phá sập quá nửa trong chiến tranh nên từ phía này vào chỉ thấy chân tường (ở bên trái)



Một khu nhà lính bị sập còn khá nhiều chân tường để các bạn có thể ước lượng độ dày. Phía tay trái là tường quay ra phía ngoài, dày ~ 2 mét, phía quay vào trong dày ~ 80 cm.



Khu Citadel giờ có 1 nhà thờ, 1 bảo tàng, 1 club, một trại lính (chủ yếu là lính tiêu binh danh dự) và quần thể tượng đài tưởng niệm. Đây là tượng 1 chiến sĩ Hồng quân bò ra sông Mukhavets lấy nước khi bị vây trong pháo đài.
Ở Nga/ Belarus, thay vì bỏ tiền lẻ hay cắm nhang thì họ sẽ bỏ hoa Phăng để tưởng niệm.



Binh sĩ đi tuần dưới bức tượng có tên "Lòng dũng cảm", biểu tượng của pháo đài Brest.



Bức tượng "Lòng dũng cảm" cao 33,5 mét, dài 55 mét được tạc từ đá nguyên khối. Dưới chân tượng là hàng bia đề tên những người đã hy sinh tại chỗ để bảo vệ pháo đài năm 1941. Chỉ có 216 người trong số 860 người hy sinh được biết tên. (Những người chưa biết tên và những người chết sau khi bị bắt làm tù binh không tính). Giữa những hàng bia là ngọn lửa bất tử, trong ngày sẽ được canh bởi các Thiếu sinh quân.



Bên cạnh tượng đài "Lòng dũng cảm" là 1 tượng đài khác, tạc 1 lưỡi lê cao đúng 100 mét. Tượng đài này có thể nhìn thấy khi đứng ở bất cứ đâu trong pháo đài Brest.



Ngoài chức năng là 1 pháo đài, Brest còn là 1 đồn biên phòng. Vì thế cũng có 1 tượng đài tưởng niệm lực lượng biên phòng Liên Xô tại đây, khiêm tốn hơn.




Nhà thờ Thánh Nikolai, xây từ năm 1876




Nhược điểm đi 1 mình là không phải lúc nào muốn chụp 1 bức ảnh tử tế cũng được. (Đứa nào khoe đi phượt phẹt này nọ 1 mình mà về khoe chụp tám vạn bức ảnh các kiểu tự sướng thì 100% là khoác lác). May thấy 1 đám gái, có vẻ là cô giáo đang dẫn học sinh đi thăm quan, mình ra nhờ luôn. Thật bất ngờ khi nói chuyện vài câu em ấy cũng tên là Anya (Anna), tự nhủ, quái sao cả cái thành Brest này tên là Anya hết hay sao vậy. Trước khi chia tay bấm cho em ấy 1 tấm để có cớ xin vkontakte về gửi. Em này khá đứng tuổi, có lẽ gần 30 nhưng xinh hơn em Anya ở nhà nghỉ ^^




Hết phần 15.

@quanglestar
#141
Ưng 4
Ưng 4
Ngược dòng
@adamantan Tại VN có thể mua mỡ muối Nga ở đâu vậy fen?

@adamantan 03/2009
#147
Ưng 11
Chap 16. Cổng Kholm - Khu Volyn.
Cổng Kholm là cổng thông giữa khu trung tâm Citadel ra khu phòng tuyến Volyn ở phía Đông Nam pháo đài Brest. Đây là 1 công trình mang tính biểu tượng của Brest vì nó là 1 trong 2 cổng duy nhất trong số 8 cổng của Brest còn nguyên bản.
Cổng Kholm nhìn từ trong Citadel ra:



Nhìn từ ngoài, phía Volyn vào. Góc này là góc chụp ảnh check in khá nổi tiếng của pháo đài Brest, quân Đức năm 1941 lúc chiếm được pháo đài cũng chụp khá nhiều ảnh ở đây:



Bảo tàng Khảo cổ Berestye được xây dựng trong khu Volyn. Đồ trưng bày trong bảo tàng chủ yếu là di vật từ thời thế kỷ 14-15 khi khu vực Brest còn trong quyền kiểm soát của Khối thịnh vượng chung Ba Lan - Lithuania.



Cổng và rào ngăn sang khu biên phòng ở phần pháo đài Tiraspol.



Đang lang thang trong khu Volyn, nhìn thấy một bệ cao như đài quan sát có view khá đẹp mình leo lên chụp ảnh. Chụp choẹt xong xuôi lúc leo xuống tự nhiên thấy 2 chú mặc thường phục, 1 chú cao khoảng m9, 1 chú thấp cỡ mình đứng chặn cầu thang ở dưới.
Mình chưa kịp phản ứng chú cao hơn đã đến sát gần, giơ thẻ ngành ra và nói tiếng Anh khá sõi:
- Chúng tôi là KGB Belarus, nói chuyện chút được không?
(Thời Belarus tách ra khỏi Liên Xô, ủy ban an ninh quốc gia vẫn giữ nguyên tên KGB).
- Ok. Tôi nói được tiếng Nga, nếu các anh thấy ok thì cứ nói tiếng Nga.
Quá tốt, 2 chú đổi sang tiếng Nga và bắt đầu hỏi giấy tờ, lịch trình, mục đích đi lại. Kể cũng lo vì hộ chiếu không có dấu nhập cảnh Belarus, trước khi sang đây có đứa bạn bảo mình là không có dấu nhập cảnh có thể khá phiền phức. Tuy nhiên, 2chú không nói gì, chỉ chăm chú chụp lại giấy tờ. Xong xuôi hỏi tiếp:
  • Vậy anh từ Nga qua à?
  • Ừm. Tiện đường đi chơi chút.
  • Anh làm gì ở Nga?
  • Công vụ. - Nói rồi chìa cái passport ngành bên Nga ra. 2 chú xem kỹ nhưng lần này không chụp lại, rồi lại hỏi:
  • Còn ở đây lâu không?
  • Cũng không lâu, mấy hôm nữa về Minsk, rôi đi chơi vài nơi nữa rồi sẽ quay lại Nga theo thời hạn trên visa ấy. - Đoạn này mình chia nhầm động từ đi chơi thành ngôi thứ nhất số nhiều. 2 tay đó lập tức nghiêm giọng:
  • Ý anh là anh còn bạn bè đi cùng? Họ đâu?
  • Không, mình tui thôi. Chia nhầm động từ số nhiều :v Thế tui có vi phạm gì không?
  • À, chưa vi phạm gì cả. Nhưng cẩn thận, ở đây có rào, tuy thấp, nhưng đừng trèo qua, và đừng cố chui vào khu Tiraspol nhé.
  • Ok. À 2 chú KGB, mình chụp 1 kiểu ảnh chung kỷ niệm được không?
  • Không, chúng tôi đang làm nhiệm vụ.

Ờm, vậy thôi, chào tạm biệt 2 chú rồi mình cũng ra khỏi khu Volyn. Hơi mất hứng. Chắc 1 phần ở Brest đón khách Tầu từ Ba Lan sang không cần visa + những năm trước người Việt vượt biên qua đây nhiều nên họ cảnh giác; mà cũng có thể họ sợ mình chụp ảnh bố phòng phòng thủ gì đó, vì dù sao đây cũng là khu biên giới tiếp giáp với NATO.


Rồi, giờ quay về khu Bảo tàng Brest chụp hiện vật như ý định ban đầu.
Hết chap 16.

@adamantan 03/2009
#151
Ưng 11
Chap 17. Pháo đài Brest.(4) Bảo tàng - Di tích

Trong pháo đài Brest có 1 bảo tàng khá hoành tráng trưng bày các hiện vật lịch sử từ khi xây dựng thành phố Brest cho tới nay, tập trung chủ yếu vào giai đoạn phòng thủ pháo đài Brest năm 1941 cho đến khi Brest được giải phóng năm 1944.
Bảo tàng Brest nằm trong 1 trại lính cũ trong khu Citadel, quay mặt về hướng Tây. Vé vào 6-7 rúp gì đó quên mất rồi.



Tầng 1 chủ yếu là khu sảnh chính, quầy bán vé, khu hành chính, 1 khu triển lãm định kỳ theo chủ đề, hôm mình qua là triển lãm tranh của học sinh. Ngoài ra là các khu triển lãm về lịch sử Brest từ khi thành lập. Ví dụ như đây là 1 số áo giáp, gươm của quân Ba Lan - Litva và quân Nga.


Lối lên tầng 2, cả tầng này là triển lãm về giai đoạn Thế chiến II.


Sa bàn 1 phần trận Brest. Ngày 22/6/1941, quân Đức nổ phát súng đầu tiên xâm lược Liên Xô tại Brest. 17.000 quân Đức cùng 2 sư đoàn xe tăng (Panzer Division) đã tấn công vào pháo đài Brest nơi có 9.000 quân Liên Xô (tính cả biên phòng) phòng thủ. Quân Đức đã chiếm được pháo đài Brest sau 8 ngày tấn công, tuy nhiên chỉ riêng tại pháo đài này, quân Đức tổn thất tương đương 5% toàn bộ mặt trận phía Đông trong giai đoạn đó.



Mặc dù quân Đức chiếm được pháo đài Brest ngày 29/6/1941, tuy nhiên vẫn có những người lính Liên Xô trốn dưới hầm ngầm tiếp tục chiến đấu. Sau này, người ta tìm được 1 bức tường có ghi dòng chữ: "Tôi chết nhưng tôi không đầu hàng. Tạm biệt đất mẹ - 20/7/1941"



Người cuối cùng bị phát xít Đức bắt được tại pháo đài Brest là Pyotr Gavrilov, ngày 23/7/1941 ông đã chỉ huy 1 tiểu đội 12 người trốn xuống hầm ngầm của pháo đài và chiến đấu với quân Đức trong suốt 1 tháng. Khi chỉ còn 1 mình sống sót, Pyotr Gavrilov vẫn chiến đấu, bị ném lựu đạn bất tỉnh và bị bắt. Năm 1945, sau khi được cứu trở về, do không còn giấy tờ nên Pyotr Gavrilov bị nhiều nghi hoặc, bị tước hết chức vụ, khen thưởng phải lang bạt từ Siberia với vai trò quản giáo tù binh Nhật, rồi trở về Kazan và Krasnodar. 11 năm sau, năm 1956 nhờ 1 nhà báo điều tra về những tấm gương anh hùng của pháo đài Brest là Sergei Smirnov, Pyotr Gavrilov mới được minh oan, phục hồi chức vụ, được trao tặng danh hiệu Anh hùng Liên Xô, huân chương Lenin, huân chương Sao Vàng và 1 căn hộ 3 phòng tại thành phố Krasnodar. Năm 1979, ông mất và được chôn tại nghĩa trang pháo đài Brest cùng đồng đội theo đúng nguyện vọng.

Bàn làm việc và chân dung của nhà báo Sergei Smirnov tại bảo tàng pháo đài Brest, người đã tìm ra và minh oan cho Pyotr Gavrilov. Ông cũng minh oan cho rất nhiều tù binh Liên Xô khác được cứu từ trại tù quân Đức, mất hết giấy tờ chứng nhận nhân thân:



Khu trưng bày ngoài trời của bảo tàng:


Đoàn đại biểu Việt Nam đến thăm pháo đài Brest ngày 21/8/1970. Khi đến thăm, đoàn có tặng bảo tàng 1 bộ khay + gạt tàn + lược nhôm làm từ xác máy bay Mỹ.



Hết chap 17.

@adamantan 03/2009
#152
Ưng 10
Chap 18. Pháo đài Brest. (5) Tiêu binh đổi gác. Kết thúc pháođài Brest.
1 cảnh cũng khá đáng xem ở pháo đài Brest là tiêu binh đổi gác. Tiêu binh gác ngọn lửa bất tử ở pháo đài này không phải quân nhân mà là mấy em cấp 3 sinh hoạt thiếu sinh quân địa phương. Mỗi ca gác có 4 em, 2 giai, 2 gái.
Một chỉ huy dẫn 4 đứa đến.


Mặc niệm


Chia ra đến từng vị trí đổi với gác cũ.


Đứng nghiêm, gái bu xung quanh cũng không được nhúc nhích



Cơ mà em này mình lượn xung quanh bấm máy nhiều quá nên ẻm bật cười.



Nghiêm mặt lại làm 1 tấm so deep )



Xem xong đổi gác cũng coi như hoàn thành chuyến thăm pháo đài Brest. Mình đi về bằng cổng chính (lúc đi vào bằng cổng phụ ) )

Đồ lưu niệm:


Cổng chính pháo đài Brest nhìn từ ngoài vào (xây trên nền cổng cũ đã sập trong chiến tranh).



Hết chap 18.

@asklyking
#162
Ưng 7

quá xinh

@adamantan 03/2009
#169
Ưng 11
Chap 19. Brest - Lang thang vòng cuối. Tạm biệt Brest.
Nói chung đến pháo đài Brest là chiếm quá nửa nội dung thăm thú Brest rồi. Thời gian còn lại mình đi mấy chỗ khác như bảo tàng Tàu hỏa, thử mấy món trà bánh đường phố hay ngồi nhà tán phét với Anya ở nhà nghỉ (không biết ẻm có chán cái mặt mình không, nhưng cũng vắng khách nên chắc ngồi 2 mình đỡ buồn hơn ngồi 1 mình).
Cái này gọi là bảo tàng xe lửa cho oai chứ chỉ trưng bày được mấy đoàn tàu. Lúc nào nó mở cửa thì tiện cho team chụp hình sống ảo hơn. Lúc mình qua nó đóng:



Pa nô cảnh báo an toàn giao thông, nội dung đại loại: Sang đường nhớ nhìn trái nhìn phải cẩn thận, nếu không đầu chúng mày sẽ nát bét như quả dưa này (còn cái bên phải là quảng cáo cho câu lạc bộ bóng đá địa phương Dynamo Brest, vừa vô địch giải Premier Belarus năm 2019) :



Sân vận động Brest, sân nhà của Dynamo Brest. Vào ngó tí rồi về vì chẳng có ai ở trong.



Một biển quảng cáo hàng giảm giá ở 1 siêu thị. Cá nục vằn Nga 52K VNĐ/ kg, phi lê cá ba sa Việt Nam 68K/ kg. (Riêng món phi lê cá ba sa VN này là nhập từ EU lộn ngược lại nên đắt chứ VN không xuất thẳng sang Belarus).


KFC Brest. Giá rổ thì hot dog 25K VNĐ, burger 40 - 80K, nước 25-30K, nói chung nếu đi du lịch không ăn được đồ địa phương thì chén junk food cũng không đắt đỏ lắm.



Ngân hàng Paritet, 1 trong những ngân hàng lớn nhất Belarus. Lãi gửi đồng rúp Belarus là 13%/ năm, lãi gửi USD là 3.3%/ năm. Lãi này cho thấy mức độ lạm phát của Belarus khá nặng, vay vốn làm ăn hay mua nhà thì vỡ mồm. Làm mình nhớ lại thời kỳ đồng chí X cách đây hơn chục năm



Khu bán hàng ăn vặt và đồ lưu niệm đằng sau quảng trường Lenin. Trông khá giống khu Kim Liên, Hà Nội, được cái quy củ và sạch sẽ hơn nhiều. Mấy em bán hàng ở đây cũng khá xinh.
Clip quay lại lúc mua bánh bliny ở đây (trước khi quay xin phép rõ ràng là quay về làm blog nên em ấy vui vẻ đồng ý) :
Video



Vườn thực vật (Botanical Garden) của thành phố Brest. Kể từ hồi chơi game Syberia mình cực kỳ kết những vườn thực vật của Liên Xô xây thế này, rồi hồi ở Nga sống gần vườn thực vật Siberia nữa. Nói chung nhìn có phong thái phảng phất steampunk thế này rất khoái.



Tính kiếm shop mua mấy đồ quân sự để kỷ niệm. Cơ mà chán, đồ toàn đồ Nga, đến cái cờ cũng cờ Nga luôn thì vác về làm gì



Khăn gói quả mướp đi về sau gần 1 tuần lang thang. Đùa đùa với em Anya là thành phố rất dễ thương, rảnh anh lại qua và lại ở chỗ này. Em ấy bĩu môi bảo : Mấy ông chỉ văn vở, thành phố buồn chết mợ có ông nào quay lại đâu
Nghĩ tầm cuối 2020 rảnh lại qua 1 phát thì đòm 1 phát Covid, rồi mình cũng khó sắp xếp kế hoạch sang Nga và Đông Âu nữa, hóa ra là em ấy nói đúng, khí buồn


Hết chap 19. Kỷ niệm 9/5 sẽ bắt đầu up về Stalin's Line

@adamantan 03/2009
#183
Ưng 7
Chap 20. Phòng tuyến Stalin (1)
Phòng tuyến Stalin không phải là hàng rào hay tường thành là một loạt các cụm cứ điểm trải dài trên biên giới phía Tây của Liên Xô để phòng ngừa phương Tây tấn công sau vụ Ba Lan dẫn quân đến đấm lúc lạo nhạo năm 1920. Nó trải dài từ bán đảo Karelia phía Bắc cho đến tận Moldova. Đến năm 1941, khi phát xít Đức tấn công thì phòng tuyến Stalin đã lỗi thời hơn 20 năm và các thiết kế của nó như chiều dày boong ke, bố trí các ụ pháo, súng đã không còn phù hợp để chống lại hỏa lực tăng thiết giáp, pháo binh hạng nặng của đời 194x. Tuy vậy, phòng tuyến Stalin vẫn là những cụm cứ điểm khó nhằn và quân Đức phải khá vất vả mới vượt qua được như cụm cứ điểm Minsk chống được 3 ngày, Polotsk 20 ngày hay cụm cứ điểm Kiev chống được 2 tháng.
Sau khi Liên Xô tan rã, các cụm cứ điểm này bị giải tỏa gần như sạch sẽ, chỉ còn ở Belarus là phòng tuyến Stalin được bảo tồn khá kỹ càng, trong đó cụm cứ điểm ở làng Loshany, cách Minsk khoảng 40 km về phía Tây Bắc là được bảo tồn khá kỹ càng. Mấy năm gần đây, với tiền tài trợ của Wargaming, Phòng tuyến Stalin tại Loshany đã được nâng cấp thành 1 kiểu tương tự như Park Patriot bên Nga để đón khách du lịch. Thi thoảng, họ có tổ chức những kiểu trận giả đấu tăng khá hoành tráng.

Bình thường, muốn đến chỗ nào đó, mình sẽ ngồi nhà tìm tuyến xe buýt trên google rồi mua vé và đến, rất đơn giản. Tuy nhiên lần này tra mãi không ra tuyến xe buýt nào đến thẳng phòng tuyến Stalin. Hỏi đứa bạn bản địa thì nó nói là bọn tao đến đó chơi toàn tự lái xe chứ có đi buýt bao giờ đâu. Kết cục là đành mò đến bến xe từ sáng sớm, ngồi đọc bảng tuyến xe xem có tuyến nào chạy qua gần đó không, kết cục mình cũng tìm ra 1 chuyến xe đến làng Molodechno gần đó. Mua vé, ra xe, bảo với bác tài là đến phòng tuyến Stalin thì thả xuống nhé, bác tài ok. Mọi chuyện dễ dàng như xe dù. Vé 4 rúp ~ 40K VNĐ cho quãng đường 40 km.

Chuyến xe đến Molodechno, chỗ mình nhảy xuống ngoài rìa khu phòng tuyến Stalin:



Xuống xe độ 9 rưỡi sáng. Nhìn ra trời thì buồn nẫu cả mề vì sương mù dày đặc. Đi chụp ảnh mà vớ phải sương mù thì đúng là quá tệ hại, thôi đành chặc lưỡi đi vào.

Rào của khu phòng tuyến với biển: "Cảnh báo. Khu này có chó dữ canh phòng" bằng tiếng Nga. Tuy nhiên đi cả ngày trong đó mình không thấy con chó nào cả.



Bản đồ phòng tuyến Stalin ở cổng vào.


Bên trái là đài tưởng niệm Stalin. Có đặt hoa tươi, chắc được thay hàng ngày. Nhà thờ phía sau thờ thánh Dmitri Donskoy, cũng là 1 anh hùng chống quân Mông Cổ của Nga.



Quầy bán vé mở cửa 10 giờ nên mình đành đợi ở ngoài mất gần nửa tiếng. Giá vé cho người lớn là 15 rúp (~150K VNĐ).



Ảnh quảng cáo các hoạt động đánh trận giả được tổ chức trong khu. Thường thì họ chỉ tổ chức vào các ngày lễ lớn như 23/2 hoặc 9/5 hoặc khi có ai bơm tiền tài trợ. Nói chung để gặp được đúng ngày thì chắc phải có cơ duyên.



Mua được vé rồi thì bắt đầu vào từ đây. Không khí trông như Silent Hill.
Hết phần 20.

@adamantan 03/2009
#195
Ưng 8
Chap 21. Phòng tuyến Stalin (2)
Phòng tuyến Stalin ở khu Loshany này có thể chia làm 3 phần chính. Phần thứ nhất là các lô cốt và pháo đài cũ, phần thứ 2 là khu phục dựng chiến trường Thế chiến II để quay phim hay tổ chức các sự kiện văn hóa kỷ niệm, còn phần thứ 3 là khu bảo tàng trưng bày các loại khí tài, cả những con tăng lịch sử được đào về và phục chế bằng tiền tài trợ của Wargaming.
Video mình quay loanh quanh mấy cái hầm pháo:
https://www.facebook.com/102137591314416/videos/1469393699907669

Hệ thống pháo được đặt trong các lô cốt ở điểm cao chốt chặn các con đường lớn, có pháo chống tăng và súng máy. Sương mù nhiều quá nên ảnh khí mờ. Nội thất của hầm ngầm bên trong thì các bạn ấn vào link trên xem video.


Ụ súng máy hỗ trợ xen kẽ các ụ pháo. Trông nhỏ nhỏ thế này nhưng dưới hầm đầy đủ chỗ ngủ, lương thực, đạn dược, nước nôi cho cả tiểu đội:



Các ụ súng máy bên đường. Con đường nhỏ này là đường cho khách du lịch đi thăm thôi, còn con đường giao thông thì lệch bên trái khoảng 50-70 mét, có rào chống tăng, mìn và nhiều lớp dây thép gai hơn.



Bên trong 1 ụ lô cốt súng máy. Phần vòi bên phải là để bơm nước làm mát. Đại liên Maxim thiếu nước làm mát sẽ không bắn được.



Tháp pháo xe tăng cũng được sử dụng làm ụ phòng thủ:


Tháp canh. Tiếc là đã bị khóa thang không cho trèo lên nếu không sẽ có nhiều ảnh view đẹp hơn.



Hết phần 21.

@adamantan 03/2009
#200
Ưng 5
Chap 22 - Phòng tuyến Stalin (3) - Khu tái hiện chiến trường.

Đi hết khu lô cốt trong tổ hợp phòng tuyến Stalin, bạn sẽ bước chân vào 1 khu chiến trường mô phỏng lại Thế chiến II. Trong những dịp lễ hội, đây cũng là nơi người ta tổ chức cài thuốc nổ, cưỡi xe tăng và đánh trận giả.
Cổng vào khu chiến trường. Khán đài bên trái là để khán giả ngồi xem đánh trận giả và trình diễn xe tăng.



Khung cảnh hoang tàn đổ nát.



Ơ, nhưng sao WW2 lại có xác con BTR-152 thế này, chắc là xuyên không về rồi



Làng mạc bị tàn phá. Đây cũng là chỗ lý tưởng để tổ chức đấu airsoft:


Chỗ này là chạy đua vượt chướng ngại vật giống như mấy bài của bộ binh. Vé 15 rúp (150K VNĐ)/ lượt chơi cho người lớn, 10 rúp cho trẻ em dưới 16 tuổi. Đắt qué.



Dịch vụ cưỡi xe tăng/ thiết giáp chạy 1 vòng khu chiến trường (1,7 km). Thấy có cưỡi PT-76, BTR-40 và MTLB nhưng chỉ có PT-76 niêm yết giá là 200 rúp (2 triệu VNĐ) cho 1 nhóm 10 người trở xuống/ lượt chạy.



Xe kiểu Mad Max, có 1 dàn cho thuê để quay phim, chụp ảnh, tổ chức đêm nhạc Rock, etc...



Khu bắn súng, pháo cho khách du lịch. Có từ pháo 76 mm, trọng liên 12ly7, AK các kiểu. Súng đạn nhọn 20-50K VNĐ/ viên, pháo tầm mấy đôi triệu/ phát nhưng là bắn đạn nước, nếu cần hiệu ứng cháy nổ tại mục tiêu thì nôn thêm tiền ra để họ cài thuốc mìn rồi giật kíp.



Hết chap 22.

@adamantan 03/2009
#202
Ưng 7
Đám này tôi thấy đc cái tuy phèn nhưng dễ hoà nhập với không racist như đám anglo. Như mấy lão Ngú sang chuyển giao vũ khí ở chỗ tôi, vẫn đi ăn lòng lợn hút vinataba với ng Việt. Nhưng mà lười tắm vcl, may mà chúng nó trắng chứ đen thì trông tởm vl

via theNEXTvoz for iPhone
Người Slav nói chung không thảo mai như bọn Âu - Mỹ. Ví dụ đơn giản là chơi với nhau chúng nó sẵn sàng thử văn hóa, ẩm thực của dân tộc khác mà không ngại, vậy nên ngày xưa mới dễ đồng hóa 1 lèo mấy chục dân tộc phương Đông.

Bạn mình ăn đũa như thần nhé, cho về Việt Nam đi ăn hàng không phải mượn thìa

@adamantan 03/2009
#205
Ưng 9
Chap 23. Phòng tuyến Stalin (cuối). Khu bảo tàng.
Khu bảo tàng của phòng tuyến Stalin có thể chia làm 4 vùng khác nhau, 1 vùng để trưng bày pháo, 1 vùng cho xe công trình, tên lửa các kiểu, 1 vùng cho máy bay, và 1 khu trong nhà để các hiện vật lịch sử, trong đó có nhiều đồ khá độc lạ thời thế chiến. Ngoài ra còn có 1 số tiểu vùng lặt vặt như phục dựng các đoàn tàu bọc thép và nhà ga tiền tuyến thời thế chiến, tàu tuần tra sông lặt vặt khác.

Khu máy bay có MiG-25, MiG-29, Su-25 và trực thăng Liên Xô các đời. Ngoài ra cũng có nhiều loại bom đạn tên lửa khác:



Khu máy móc công binh. Mình đánh giá đây là khu độc lạ nhất của bảo tàng này, kể cả mấy bảo tàng trên đất Nga mình đi cũng chưa có chỗ nào đầy đủ các loại xe công binh của Liên Xô như Phòng tuyến Stalin, gần như đầy đủ các loại xe bắc cầu, xe đào hào, xe quét mìn... đã từng được Liên Xô biên chế, nhiều hơn cả bảo tàng tăng Kubinka.



Khu trưng bày radar, tên lửa phòng không, tên lửa đối đất các loại. Trong đó nổi bật, to nạc nhất là quả tên lửa đạn đạo tầm trung R-12 được đặt ở Belarus để phủ sóng toàn bộ châu Âu và Thổ Nhĩ Kỳ (nếu đặt ở Belarus thì có mỗi 1 phần Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha là nằm ngoài vùng phủ sóng). Mỗi quả R-12 có tầm bắn 2.100 km và mang theo đầu đạn hạt nhân sức nổ tương đương 2,3 triệu tấn thuốc nổ TNT, đủ làm bay hơi bất kỳ thành phố châu Âu nào sau vài phút nhấn nút.



Khu tăng, pháo, pháo tự hành. Chỗ này có khoảng 7-80 mẫu vật, trong đó nổi bật nhất vẫn là con pháo tự hành 203 ly 2S7 Pion này.



Khu trưng bày trong nhà với nhiều mẫu vật xe cộ của cả Liên Xô, Anh, Đức... quý giá. Trong đó phải kể đến con KV-1 này, 1 mình đối đầu 40 xe tăng Đức, trúng hơn 150 phát đạn vẫn sống sót.
Sau nó bị sa lầy và nằm dưới đất gần 70 năm cho đến khi Wargaming tài trợ tiền người ta mới đào được về và phục chế lại:



1 số trưng bày đặc biệt khác như đoàn tàu hỏa bọc thép này chẳng hạn:



Hay con tàu tuần tra Pobeda trên sông:


Tượng đầu Lenin, gần giống với phiên bản ở quảng trường Ulan Ude bên Nga.


Vậy là xong phòng tuyến Stalin. Lúc về tìm mãi mới ra mấy bà nhân viên để mua ítđồ lưu niệm như magnet hay tượng Stalin để bàn, giá cả cũng khôngđắt không rẻ, mỗi món 50- 100K VNĐ.
Trước lúcđi không biết về sao vì không có bến xe, hóa ra lại dễ không tưởng. Cứ đứng ở bênđường hướng về Minsk rồi vẫy đại 1 cái xe, họ dừng luôn. Lên trả tiền vé xe có 2 rúp 7 (~ 27K VNĐ), rẻ hơn cả lúc đi.
Hết chap 23, chap 24 sẽ sang thành phố mới các bạn nhé ^^

@adamantan 03/2009
#207
Ưng 4
Chap 24. Thị trấn Mir.
Nghiên cứu lịch sử hiện đại rồi thì quay qua lịch sử cổ đại, điểm đến cuối trong chuyến lang thang Belarus của mình là thị trấn Mir (đầu tiên nghe bạn xúi tính đi Mir + Nervish mà đi đen đúng ngày không có xe đi Nervish)
Mir là một thị trấn nhỏ nằm ở miền Trung Belarus. Cách thủ đô Minsk khoảng 90 km về phía Tây.
Thị trấn này vốn là làng Mir, được thành lập từ đầu thế kỷ 14, khi đó nó là một thành lũy của Khối thịnh vượng chung Ba Lan – Litva và thuộc về gia đình Illinic, sau đó là Radziwill. Nằm ở địa thế ngã 3 đường, thời trung cổ Mir liên tục bị tấn công và hết lần này đến lần khác bị quân Thụy Điển đốt trụi trong thế kỷ 17 – 18. Năm 1792, sau trận Mir, quân Nga đã lùa hết quân Ba Lan khỏi Mir và chính thức chiếm đóng vùng này. Khi quân Napoleon tấn công nước Nga năm 1812, nhà nước bù nhìn “Công quốc Ba Lan” do Pháp lập lên cũng kéo quân tấn công Nga nhưng bị kỵ binh Cossack phục kích và đánh bại tại Mir.
Sau khoảng thời gian đó, Mir là thị trấn rất nổi tiếng với 2 phiên chợ bán ngựa mỗi năm ngày 9/5 và 6/12. Tuy nhiên, những phiên chợ này đã không còn do năm 1941, quân Đức xâm lược và giết sạch những người digan tại Mir. Cùng với người digan, khoảng 99% người Do Thái tại Mir cũng bị tàn sát, chỉ có khoảng 50 ngươi chạy thoát.
Hiện nay, Mir nổi tiếng nhất với lâu đài Mir, đã được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới. Tổng thống thứ 3 của Israel là Zalman Shazar (nắm quyền từ năm 1963 – 1973) cũng sinh ra tại Mir.

Xe đi Mir chạy từ Minsk lúc sáng sớm, khoảng hơn 1 tiếng thì đến quảng trường thị trấn, quảng trường bé bé xinh xinh có 2 cái nhà thờ, 1 cái Thiên chúa giáo La Mã, 1 cái Chính thống giáo.
Đường vào thị trấn Mir.



Quảng trường thị trấn. Tòa nhà góc 2 giờ có cái máy kéo xanh đỗ trước cửa kia chính là trụ sở bến xe. Trong có bản đồ các tuyến xe đi nơi khác ở Belarus và quầy bán vé.



Đối diện bến xe là khách sạn Mir, khách sạn lớn nhất thị trấn. Mình cũng không hiểu xây khách sạn ở đây làm gì, nơi này có mấy ai ở qua đêm đâu cơ chứ )



Nhà thờ Chính thống giáo tại quảng trường.


Đối diện qua quảng trường là 1 nhà thờ công giáo La Mã, phong cách xây kiểu Áo - Hung:


1 quán cà phê kiêm cửa hàng tạp hóa bên đường. Thị trấn nhỏ xíu chỉ có 2.000 dân nhưng không dưới 10 quán cà phê.



Chợ thị trấn, khá lèo tèo, bà con bán hàng trong các lều vải kín để tránh mưa, gió.Khu này có lẽ chính là vị trí của chợ ngựa nổi tiếng do dân Digan vận hành ngày xưa.



Hết chap 24

@adamantan 03/2009
#209
Ưng 13
Ưng 1
Chap 25. Lâu đài Mir (P1)
Quần thể lâu đài Mir là điểm sáng đáng chú ý nhất của thị trấn Mir. Đây là một trong những pháo đài hiếm hoi còn sót lại khá hoàn chỉnh được xây dựng từ thời vùng đất này còn nằm trong tay Khối thị vượng chung Balan-Litva.
Lâu đài Mir được xây dựng vào khoảng đầu thế kỷ 16, dưới sự chỉ đạo của Công tước Ba Lan Jerzy Iwanowicz Ilinicz. Trong suốt gần 3 thế kỷ sau đó, pháo đài này là căn cứ địa của triều đại Ilyinich và sau đó là Radziwill .
Năm 1812, chủ nhân lâu đài Mir là Dominik Hieronim Radziwill đã mang quân Ba Lan gia nhập quân Napoleon tấn công quân Nga, kết quả quân Ba Lan tại Mir bị tướng Nga là Matvei Platov kéo 8 trung đoàn quân Cossack đánh tan. Dominik tử nạn và lâu đài Mir bị bỏ hoang hơn 100 năm. Sau thế chiến thứ II, Liên Xô đã phục chế lâu đài Mir và nó được UNESCO xếp hạng di sản văn hóa thế giới vào năm 2000.
Tổ hợp lâu đài Mir gồm 1 tòa pháo đài mỗi chiều rộng 75 mét gồm 5 tháp canh kiên cố với tường gạch dày trên 1 mét. Xung quanh pháo đài này còn có một số công trình phụ cận cùng nhà thờ và hầm mộ của các chức sắc Thiên chúa giáo địa phương.Trướcđây, phía ngoài pháođài Mir còn có 1 vòng thành ngoại nữa bao bọc 1 vùng rộng khoảng 30 héc ta. Tuy nhiên trong cuộc chiến năm 1812, vòng thành này bị phá hủy hoàn toàn.

Khuôn viên tổ hợp pháo đài Mir, hàng rào thép bên ngoài tương đương với vòng thành ngoài của Mir thời thế kỷ 17-18.



Cổng lâu đài Mir quay về phía Tây, đối diện thị trấn Mir, còn phía Nam là 1 hồ nước thông với sông Miranka, giúp mặt này được phòng thủ vững chãi hơn.



Cổng chính vào pháo đài thường đóng, chỉ mở cho xe chở hàng vào. Khách tới thăm bắt đầu từ cổng phụ bên phía tay phải, cổng này dẫn xuống hệ thống hầm ngầm khá ngoắt nghéo.



Khu gửi áo khoác ngoài, ba lô dưới hầm lâu đài. Đây sẽ là nơi đầu tiên khách đến thăm ghé qua. Sau đó sẽ lên tầng 1 mua vé. Vé sẽ có 4 mục thăm quan gồm khu bảo tàng, khu tháp canh, nhà thờ và khu hầm mộ. Mua vé xong sẽ thăm khu bảo tàng trước, tuy nhiên để dễ theo dõi hơn mình sẽ review từ trong ra ngoài, gồm khu tháp canh, sân trong trước, sau đó là nhà thờ, hầm mộ và cuối cùng là bảo tàng của pháo đài.



Sân trong lâu đài. Cảm giác so với lâu đài Dimitrescu trong Resident Evil 8 thì Mir còn rộng hơn nhiều, nhất là hệ thống tháp canh và hầm ngầm về sau.



Khách vãng lai đến thăm có thể đi hết khoảng 3/4 phần bên trong lâu đài Mir. 1/4 còn lại để dành làm nhà hàng và khách sạn 5*.



Hết chap 25.

@adamantan 03/2009
#226
Ưng 4
Không ra nữa ah thím

via theNEXTvoz for iPhone
Đánh dấu bằng tấm ảnh em Anya ở Brest, từ mai viết tiếp.

@adamantan 03/2009
#234
Ưng 5
Chap 26. Lâu đài Mir - P2
Hiện tại thì lâu đài Mir được sử dụng để làm du lịch. Khoảng 1/4 diện tích lâu đài được trưng dụng thành khách sạn và nhà hàng, còn 3/4 còn lại được sử dụng làm bảo tàng, chủ yếu trưng bày các hiện vật lịch sử của Belarus và lâu đài từ tầm thế kỷ 15, khi còn thuộc đất Ba Lan cai quản cho đến đầu thế kỷ 20.

Cổng chính của lâu đài, tuy nhiên cổng này chỉ mở ra để cho xe vào, khách vào sẽ đi bằng cổng phụ bên cạnh:



Một lối vào khác từ bên sườn, giờ dẫn thẳng đến khu sử dụng làm khách sạn. Cũng chả biết nó được mở từ nguyên bản hay mới xây nữa. Tuy nhiên xem các ảnh ngày xưa thì không có (vì bản thân lâu đài Mir gốc nằm trên 1 ngọn đồi khá cao) nên chắc cổng này mới xây cho khách ở trong dễ đi.



Khoảng sân chính giữa. Chỗ góc 2 giờ đi xuống hầm kia đã được trưng dụng thành nhà hàng.



Cầu thang đi lên tháp canh. Toàn bộ lâu đài có 5 tháp canh xung quanh thì 4 cái mở cửa cho khách vào thăm quan. Cầu thang chỉ rộng khoảng 40 cm, dốc đứng, mỗi bậc cao khoảng 25-30 cm nên mình leo lên đã khó khăn rồi, mấy tay lính to cao mặc giáp nữa chắc chắn không có cửa. Vì vậy đánh mấy pháo đài kiểu này chỉ có cách 1 là vây cho nó chết đói, 2 là có máy quăng đá thì quăng sập mấy cái tháp canh thôi, chứ cầu thang kiểu này trên có 1 thằng cầm giáo chọc xuống thì trăm quân cũng chả xông lên được.



Súng Pichard gắn trên tháp canh. Đây là loại súng sơ khai thời thế kỷ 15-16, có tầm bắn khoảng 300 mét, súng dài khoảng hơn 2 mét, nặng cỡ 20-25 kg nên thường chỉ gắn trên pháo đài để phòng thủ. Nếu đem ra chiến trường thì phải có giá đỡ và cần 2-3 người mới bắn được. Tường pháo đài có thể thấy dày khoảng 1,5 - 1,7 mét, pháo cỡ nhỏ cũng chẳng xi nhê.




Từ tháp canh trên cổng nhìn ra thị trấn Mir



Lối đi trên tường pháo đài. Các lối đi này đều được lợp mái ngói kín để tránh bắn tên. Có lỗ châu mai hướng ra để bắn tên và thỉnh thoảng có lỗ hướng xuống để đổ dầu sôi.



Hệ thống hầm ngầm của lâu đài cũng đồ sộ không kém để cất trữ thực phẩm, vũ khí ...



Hay đơn giản là rượu.



Hết chap 26.

@adamantan 03/2009
#236
Ưng 9
Cái cần xem nhất thì lỗi not found
Bù cho bạn :v

@adamantan 03/2009
#243
Ưng 7
Chap 27, (cuối)
Lâu đài Mir là một minh chứng cho thời kỳ cai trị của đế quốc Ba Lan - Litva trên đất nước Belarus nên hiện giờ ở đây phong phú nhất là các hiện vật của đế quốc này. Khu trưng bày được đặt trên các tầng nổi của lâu đài và với người yêu lịch sử như mình thì đó quả là một kho tàng quý báu.
Các bộ giáp thời cổ được trưng bày, trong đó nổi tiếng nhất có thể kể đến giáp của đội Long kỵ binh có cánh (Winged Hussar) của Ba Lan, vốn làm mưa làm gió chiến trường châu Âu trong khoảng thế kỷ 16, đầu thế kỷ 17 với bộ giáp siêu dày và đôi cánh đặc trưng đằng sau:



Sa bàn hệ thống phòng thủ lâu đài Mir khi còn sử dụng:



Phòng dạ tiệc của lâu đài, với diện tích rộng và nhiều gương (một thứ xa xỉ phẩm siêu đắt thời bấy giờ) để phục vụ các buổi dạ tiệc và nhảy nhót của giới quý tộc.





Phòng làm việc của chủ nhân lâu đài.


Hệ thống trần kèm đèn chùm xa xỉ của một căn phòng khác.



Hỏa pháo phòng thủ trên cửa sổ pháo đài.



Cầu thang dẫn lên 1 tháp canh, chỉ rộng khoảng hơn 40 cm, dốc ngược. Mình cũng không to béo lắm mà phải đi nghiêng nghiêng và bám mới lên được. Lính phòng thủ chỉ cần mỗi ông 1 cây giáo thì đúng là đánh đến tết Nhật cũng chẳng lên được.



Nhà thờ của pháo đài, xây trong 1 khuôn viên phía ngoài cách đó không xa, ở đây còn có hầm mộ của rất nhiều đời giáo chủ, và rất vui là em hướng dẫn viên ở đó không tiếc công đưa mình thăm hết cái hầm )



Khu hầm mộ, nghe nói là đã được bảo quản nguyên vẹn sau cả nhiều cuộc chiến tranh + 2 thế chiến.


Sau chuyến thăm quan cả buổi sáng, ra quảng trường thị trấn, chọn 1 quán nhẹ nhàng, nhâm nhi vài chiếc Draniki đúng kiểu Belarus và tận hưởng những ngày cuối cùng ở đất nước tươi đẹp này.



Tạm biệt Belarus...
.
.
.
.
.
hơn 1 năm sau, tình cờ bạn (người đã đón mình ở Minsk và host luôn mấy ngày tại Minsk) đột ngột pm:
  • Antonushka, dạo này thế nào?
  • Trôi dạt rồi bạn ơi, COVID thế này muốn qua thăm bạn khó quá... thông cảm.
  • Xời, thông cảm giề...
hươu vượn 1 lúc...
- Này, nhớ em **** xinh xinh tao mời về ăn tối mấy hôm không?
-Ờ, nhớ, ẻmđẹp voãi, đẹp hơn mày bao nhiêu :v
- Xời, dân đây đứa nào chả đẹp. Mà sao tự nhiên mày lại khen người lạ không tiếc lời vậy? Thích ẻm à?
Con gái quá nhạy, mềnh giả lả:
  • Ờ, thích, thì sao?
  • Tao giới thiệu nhé? Ẻm cũng thích đến sống ở Việt Nam lắm đấy?
  • Ơ, thôi, mày đừng hâm
  • Thôi, tao nói với ẻm là mày muốn lấy ẻm làm vợ rồi đấy
Nói rồi vứt cho quả ảnh chụp đoạn chat.



  • Ơ, đmm, bạn với bè...
  • Thế nhé, 2 người cứ xúc tiến đi. Tao sẽ giúp hết sức, giúp không được tao đền.
  • Ơ, đm...

Ôi, Belarus ơi là Belarus, biết bao giờ trở lại đây

@adamantan 03/2009
#249
Ưng 5
Mong là bác thớt đc đi du lịch nhiều nơi, để viết đc thêm nhiều review nữa nhé. Xem kiểu review dạng bài viết này ưng hơn làm kiểu video nhiều.
Mình sắp viết series mới, kiểu ký sự, nhớ đón xem nhé

@adamantan 03/2009
#264
Ưng 5
Chap 28.
Kazakhstan, tóm tắt trước khi đi vào chi tiết.

Mình lang thang Astana cùng với 3 anh bạn cùng tuổi, 2 đến từ Argentina, 1 là Sri Lanka, mấy ngày cuối có thêm 2 ông người Brazil , 1 bạn người Australia và 1 bạn Mexico nữa. Ở cái tuổi đầu 3 đít chơi vơi, người ta khó kết bạn hơn, nhưng thân rồi thì cũng cởi mở và sâu lắng hơn.
Phải nói là Astana đường phố đẹp, ông tổng thống cũ là Nursultan Nazarbayev, người được coi là cha đẻ của nước Kazakhstan hiện đại đã thuê hẳn 1 đội kiến trúc sư Nhật về quy hoạch và xây dựng thủ đô từ con số 0 trên thảo nguyên, rời khỏi thủ đô cũ là Almatư. Đường đi bộ rất sướng, rộng rãi, cây cối mát mẻ nhưng cũng kèm nhược điểm khác Nga là dân đi lại siêu bát nháo, sang đường hỗn loạn bất kể đèn. Taxi dù sân bay cũng có và nói thách, nhưng cũng lịch sự không chèo kéo, lúc mình xuống sân bay có chú mời về khách sạn (cách đó 13 km) hô giá 2000 Tenge (khi đó = 150K), mình rút đt ra bật app Maxim gọi có 800 Tenge (60K), hỏi chú 1000 đi không? Không, ok, không mời thêm câu thứ 2, mình mất thêm 10 phút đợi Maxim taxi.
Thành phố quy hoạch đẹp nhưng dân đổ về trung tâm nhiều vào giờ tan tầm (chả hiểu, chắc để chơi) nên chiều thường hay có kẹt xe tại các tuyến đường trung tâm, nhưng đi bộ không ảnh hưởng lắm, bình thường thì đi bus cũng rất tiện. Sở dĩ có 1 đội đa quốc tịch bám lẵng nhẵng mình ngay từ đầu vì mình thạo tiếng và biết cách đi xe buýt. (Ngoại trừ đám China cao ngạo nhiều tiền thì 100% đi taxi đi chơi).
Biết nhiều nhưng chắc chắn là không biết đủ, nhờ đội đa quốc tịch này mình cũng biết thêm mấy chỗ chơi, mấy quán ăn ngon, đặc biệt là quán "Bầu trời tự do" trên tầng 25 1 trung tâm thương mại ngay gần phủ tổng thống, chuyên các món Trung Á. Đổi lại là dẫn mấy chú đi đủ thứ, nào là tìm mua vé xem bóng đá, mua đàn, trung tâm cosplay đủ thứ. Dân Argentina và Brazil cuồng bóng đá, nằng nặc đòi xem ít nhất 1 trận bóng đá địa phương, nhưng quá đen cho các chú là trận nào cũng hết vé
Cuồng chân, có chú nhảy vào đá phủi với đám thanh niên ngoài công viên luôn. Mà mình rất phục mấy chú Nam Mỹ vì họ sẵn sàng vào cửa hàng đàn, mua đàn và vừa đi vừa đánh, vào nhà hàng thấy đàn là đánh, luôn là tâm điểm sự chú ý của mọi người. Không trách văn hóa Latin này đi đến đâu gái đổ rầm rập đến đấy.
Người Kazakhstan thì siêu thân thiện, kiểu người Việt. Trên xe buýt, trên đường không thiếu các thanh niên, sinh viên bắt chuyện làm quen với mục đích "rèn luyện tiếng Anh". Hơi đen cho các bạn, tiếng Anh bọn mình, kể cả em người Úc mà rèn cùng thì hỏng bét

Món ăn Kazakhstan nói chung cũng khá dễ ăn, nhiều món hầm, nướng đậm vị. Duy chỉ có điều món nào cũng đẫy thịt nên em người Úc đi cùng ăn chay khá khốn khổ. Vấn đề đã được giải quyết 1 phần nhờ mình mang đi khá nhiều bánh đậu xanh vị trà xanh, cộng với mọi người san sẻ phần rau trang trí (đổi lấy thịt) mà em ấy có thể sống sót qua các bữa trưa & tối đi lang thang

Cuối cùng là sự thật thà, bọn mình đi khá nhiều chợ búa, tất nhiên toàn dân phiêu lưu cả thế giới rồi nên trước khi đi ông nào cũng check giá cẩn thận. Kết quả vào chợ giá cũng same same thế, hầu như không bị nói thách nhiều, mua bán rất thoải mái.
Sau khi mình về 1 thời gian, nghe tin Kazakhstan miễn visa cho người Việt, định quay lại chuyến nữa thì lại Covid, nói chung là duyên quay lại chưa tới, hẹn lần sau.
Ảnh minh họa. Bạn trong ảnh có gương mặt và vóc dáng khá phổ biến của người Kazakhstan đấy các bạn