Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: [REVIEW CÓ HÌNH] Bị lừa 2 tỷ và hành trình đi tìm công lý

@BeBua Joined: 08/2012
#1
Ưng 157

[REVIEW CÓ HÌNH] Bị lừa 2 tỷ và hành trình đi tìm công lý

@BeBua 08/2012
#2
Ưng 48
Vàng quan điểm
CHAP 1: THẰNG HẬU GÒM – KHỞI NGUỒN CỦA TẤT CẢ MỌI CHUYỆN.

Năm 2018, em đang là 1 thằng nhân viên quèn trong 1 công ty nước ngoài, lương lậu cũng khá, đủ ăn chứ ko đủ nhậu, nhưng nằm trong vùng an toàn, phúc lợi tốt. Em cũng đã lập gia đình, và có 2 con nhỏ, sống chung với mẹ. Mọi chuyện vẫn sẽ bình yên diễn ra nếu ko có sự xuất hiện của thằng Hậu gòm, 1 thằng cò đất khốn nạn nhất mà em từng biết.

Số là mẹ em có 1 cô giúp việc, làm cho nhà em cũng trên dưới 20 năm, rất là quý, xem như người trong nhà. Cô có 1 thằng em, chính là thằng Hậu gòm. Trước nó làm nghề thợ hồ, sau sức khoẻ ko tốt nên chuyển qua làm cò đất.

Sơ qua về thằng Hậu gòm, giống như cái nickname của nó, người ốm, dong dỏng cao, da đen, má hóp. Thường xuyên mặc quần jean và cái áo khoác sọc caro rộng phùng phình. Hàm răng ố vàng và hơi thở cực kỳ hôi, đặc điểm chung của các con nghiện thuốc lá.

Biết mẹ em có 1 khoản tiết kiệm đang gửi ngân hàng nên trong những lúc em đi làm thì nó sang nhà em, rù rì to nhỏ với mẹ, xúi mẹ em cho vay tiền theo hình thức công chứng chuyển nhượng giấy đất. Nó ba hoa các thứ rằng lãi suất cao hơn ngân hàng rất nhiều, từ 2-4%/tháng, mình cầm giấy đất nên coi như nắm đằng chuôi, con nợ sẽ ko dám trốn hay bậy bạ.

Mưa dầm thấm lâu, mẹ em cũng nghe nó nói xuôi tai. Thêm tin tưởng nó là em ruột của cô giúp việc, nên mẹ em cùng với nó đi đến 1 căn nhà của người vay đầu tiên. Sau 1 đoạn đường dài, vòng vèo qua 2, 3 ngỏ hẻm nhỏ thì cũng đến nơi.

Đó là 2 căn nhà nằm đối diện bờ sông, trước mặt là con đường 2m chưa được bê tông hoá. Tiếp đón mẹ em và thằng Hậu là 1 người đàn bà da ngăm, má hóp và đặc biệt có đôi mắt nhìn rất dữ tợn. Cố làm ra vẻ thân thiện hết sức có thể, bà Liên sai mấy đứa nhỏ đi kêu cà phê cho khách uống, và đon đã mời khách vào nhà, ngồi ghế và bật quạt cho mát.

Nhìn sơ qua căn nhà ko có gì giá trị, nếu ko muốn nói là sập xệ. Nền nhà xi măng cũ mèm, trần mái tole, vách tường cũ kỹ, ẩm thấp. Giá trị nhất có lẽ chỉ là cái tivi đặt giữa nhà, trên cái tủ kính, trước bộ bàn ghế đã phai màu cũ kỹ. Căn nhà kế bên là khá khang trang, tươm tất do mới xây, được ốp gạch và cửa sắt kéo.

Chỉ qua căn nhà kế bên, bà Liên nói căn nhà đó là mới xây cho thằng Luyến, con trai cả của bà, vì nó lấy vợ ra riêng. Chồng bà Liên là ông Tám, 1 người đàn ông cục mịch, nghiện rượu và lúc nào cũng cau có. Ông bà còn 2 thằng con nữa, tên là Luyền và Tuấn Anh. Luyền đã có vợ, còn Tuấn Anh thì chưa. Cả đại gia đình tổng cộng 10 người, bao gồm trẻ nhỏ, sống chung trong 2 căn nhà 137.5m2.

Nhìn sơ qua nhà 1 lượt, mẹ em cầm tờ giấy đất photo lên xem và hỏi:
- Vậy chị định vay bao nhiêu?

Bà Liên trả lời như đã thuộc lòng từ trước:
  • Dạ, chị làm ơn làm phước cho em vay 400 triệu. Như chú Hậu có nói thì em chấp nhận lãi suất là 3.5%/tháng. Hàng ngày gia đình em đi ghe cào (chỉ ra 3 chiếc ghe đậu trước nhà), bán cho chợ cá cũng được 1-2 triệu, chi xài trong gia đình còn dư lại 500 – 700k, em để dành lên đó, tuyệt đối ko đụng tới để cuối tháng gửi cho chị 14 triệu. Em chỉ vay trong 6 tháng, sau đó em hốt hụi, với gần Tết có người nhà ở nước ngoài gửi tiền về, thì chị cho em chuộc lại giấy ạ
  • Cả nhà chị có đồng ý cho mình mang giấy đất đi vay ko?
  • Dạ đồng ý chứ chị, mấy cái này đâu có làm lén được, mang tội chết. Bữa ra công chứng em sẽ dẫn cả nhà theo để ký tên cho chị yên tâm. Trước đây em cũng có vay ngân hàng nhưng phải vừa trả gốc, vừa trả lãi nên em xin rút ra để vay ngoài cho tiện.

Nhìn vào các trang A4 được đóng dấu chằng chịt sau tờ giấy đất, chứng tỏ bà Liên và ông Tám đã mang giấy đi thế chấp ra vô ngân hàng nhiều lần. Và bà Liên có vẻ là người chủ xướng thì đã nắm rõ đường đi nước bước, còn ông Tám thì chỉ im lặng ngồi nghe, lâu lâu ráng nặn ra 1 nụ cười gượng gạo.

Hỏi thêm 1 vài câu nữa, xong mẹ em và Hậu gòm lên xe về nhà. Trên xe, mẹ em đã quyết định là ko làm kèo này. Thứ nhất, bà Liên nói chuyện ko đáng tin, hay khen mẹ nhìn phúc hậu, làm việc phúc đức. Thứ hai, gia đình này chỉ trong chờ vào thu nhập từ 3 chiếc ghe cào. Nếu chẳng may thất thu hay bị công an bắt thì lấy tiền đâu trả nợ.

Thằng Hậu gòm cũng nói thêm vào rất nhiều, cố gắng thuyết phục mẹ em rằng đây là kèo thơm, bỏ qua sẽ rất uổng. Nhưng với kinh nghiệm làm ăn lâu năm, mẹ em có 1 sự quyết đoán rất cao, và những lời đường mật của Hậu gòm lại càng khiến mẹ em nghi ngờ về “kèo thơm” này.

Thấy coi bộ ko thể lay chuyển được mẹ, Hậu gòm chuyển mục tiêu sang em. Chiều hôm đó, nó hẹn em ra café, và kể về việc nó và mẹ em đang cầm đất để lấy lãi, và toàn bộ câu chuyện buổi sáng nay.

  • Kèo này thơm dữ lắm thơm, gia đình đã đi vay ngân hàng nhiều lần, chứng tỏ có khả năng trả nợ tốt. Anh đã điều tra rồi, nhà này hiền lành, lại rất sợ mất đất. Mà giá trị miếng đất này hiện tại ít gì cũng 800 triệu, chưa bao gồm 2 căn nhà. Mình cho vay có 400 triệu, ngta ko sợ thì mình làm gì phải sợ, em thấy anh nói có đúng ko?
  • Mẹ em cũng cao tuổi rồi. Người già thì hay lo sợ, rủi ro các thứ. Nên đôi khi bỏ qua cơ hội. Chỗ anh em mình trẻ, nói chuyện với nhau dễ hiểu. Nói thiệt chứ kèo này quăng ra cả đống người xúm vô giành. Em mà ko chớp lấy là mất cơ hội.
  • Nhà này đang vay ở ngoài lãi 5%/tháng mà ngta đóng đều đặn. Nay nhờ gặp được chỗ nhà mình, kêu lãi suất rẻ hơn nên người ta mang ơn dữ lắm. Coi như mình làm phúc cho người ta vậy đó.

Bỏ qua vẻ ngoài nhìn như thằng nghiện, Hậu gòm rất có tài thuyết phục. Hoặc là 1 thằng nhân viên chưa va chạm như em rất dễ xuôi lòng. Nên em đã hỏi lại mẹ về việc này. Mẹ em nhìn em và nói, kèo này mẹ ko thấy tin tưởng nên mẹ ko làm, nếu con thấy đây là cơ hội tốt thì con cứ bàn với vợ, 2 vợ chồng cân nhắc rồi cùng quyết định. Mẹ ko cấm cản, cũng ko ủng hộ.

Coi như được mẹ bật đèn xanh, tối đó em bàn với vợ, và dẫn chứng những điều mà thằng Hậu gòm vừa vẽ ra vào buổi chiều. Sau khi bàn bạc, 3 ngày sau em alo cho thằng Hậu gòm, đồng ý cầm kèo này.

Sáng hôm sau, như đã hẹn với Hậu gòm, em mang 400 triệu đến văn phòng công chứng.

Tại đây, em gặp gia đình bà Liên, ông Tám cùng với 2 người con trai, là Luyền và Tuấn Anh. Bà Liên vừa gặp em đã đon đã chào hỏi, không quên cám ơn em rất phúc đức, vì giúp gia đình bà trả bớt tiền lãi hàng tháng. Em hỏi Luyến, con trai cả đâu? Thì bà Liên nhanh nhảu trả lời rằng hôm nay nó đi ghe cào, lo lamn2 để kiếm tiền trả nợ, nên ko đến được.

Một lát sau, có 2 người đàn bà khác đến, cầm theo giấy đất của bà Liên. Hậu gòm nhanh nhanh đẩy em vào phòng công chứng, ở đó đã có sẵn 4 bộ hợp đồng với đầy đủ thông tin của 2 bên. Sau khi ký hợp đồng công chứng chuyển nhượng QSDĐ, bà Liên, ông Tám, Luyền và Tuấn Anh còn ghi thêm cho em 1 tờ giấy nhận tiền 400 triệu, cam kết sẽ hoàn trả sau 06 tháng.

Do trước giờ chưa từng làm qua các thủ tục này nên Hậu gòm đưa qua, em coi sơ rồi ký chứ cũng ko thắc mắc hay hỏi gì thêm. Phần nhiều là vì tin tưởng, nó là em của cô giúp việc, ko lẽ nó gạt mình (đây là 1 sai lầm em ko bao giờ tự tha thứ cho bản thân mình).

Sau khi ký các giấy tờ xong thì em để tiền lên bàn. Hai người đàn bà lạ mặt ngay lập tức chộp lấy và bỏ vào máy đếm. Hậu gòm thì gom các hợp đồng, giấy nhận tiền và giấy CNQSDĐ đưa cho em, không quên xin thêm 500k cho bà Liên, gọi là lấy lộc. Em cầm tất cả, cho vào 1 bìa sơ mi rồi ra về, sau khi nghe 1 tràng lời khen về phúc đức và tốt bụng từ bà Liên, mà không ngờ rằng đã bắt đầu những chuỗi ngày cho cả gia đình.

[Mẹ kêu em xuống dọn cơm ăn, các thím chờ em chút nhé]

@NobiEmon 03/2020
#4
Ưng 4
Xin chào các thím

Em lập nick này từ 2012 đến nay, chủ yếu làm tàu ngầm thôi. Nay dịch bệnh ở nhà rãnh rỗi, em xin phép review cho các bác hành trình 3 năm của em, từ 1 thằng nhân viên vô tư lự, sáng đi làm, chiều đi nhậu; lại trở thành 1 thằng rành ruột các thủ tục pháp lý, đất đai, chơi vs đủ các loại người, từ hình sự, giang hồ, tội phạm, cho đến cò đất, luật sư, toà án…

Đồng thời thay đổi cả cách nhìn nhận của em về hệ thống pháp lý, pháp luật, về người nghèo, về dân xã hội và các mánh khoé, chiêu trò của từng ngành nghề.

Tiền đem cho vay, liệu có đòi được ko?

Cảm giác bị lừa 2 tỷ nó ntn?

Giấy tờ đất đã sang tên, liệu có lấy nhà được ko?

Vay tiền không trả, là dân sự hay hình sự?

Lấy đất người khác đem đi cầm, xong bỏ trốn ko trả nợ, có phạm tội hay ko?

Toà án xét xử thắng kiện, yêu cầu con nợ trả tiền, liệu có thi hành án được ko?

Giang hồ đòi nợ, có uy tín hay ko?


Điểm giống nhau giữa dân xã hội, luật sư và xxx là gì?

Để thuận tiện cho các thím theo dõi, em sẽ chia sự việc theo từng chủ thể, tất cả đều diễn ra vào cùng 1 khoảng thời gian từ 2018 cho đến nay. Nếu được sự ủng hộ nhiệt tình của các thím, em sẽ cam kết ko drop và add nhiều hình ảnh/video/ghi âm vào cho thêm phần sinh động.

Các thím có thể comment, góp ý hoặc tư vấn cho em. Hạn chế chửi em nhé vì em đã biết mình ngu lắm rồi Hoặc các thím có thể tham khảo trường hợp của em để rút kinh nghiệm cho các vấn đề sau này nếu có gặp phải.

Xin mời các thím.

CHAP 1: THẰNG HẬU GÒM – KHỞI NGUỒN CỦA TẤT CẢ MỌI CHUYỆN.
https://voz.vn/t/review-co-hinh-bi-lua-2-ty-va-hanh-trinh-di-tim-cong-ly.386864/#post-12440959

CHAP 1: THẰNG HẬU GÒM – KHỞI NGUỒN CỦA TẤT CẢ MỌI CHUYỆN.

Năm 2018, em đang là 1 thằng nhân viên quèn trong 1 công ty nước ngoài, lương lậu cũng khá, đủ ăn chứ ko đủ nhậu, nhưng nằm trong vùng an toàn, phúc lợi tốt. Em cũng đã lập gia đình, và có 2 con nhỏ, sống chung với mẹ. Mọi chuyện vẫn sẽ bình yên diễn ra nếu ko có sự xuất hiện của thằng Hậu gòm, 1 thằng cò đất khốn nạn nhất mà em từng biết.

Số là mẹ em có 1 cô giúp việc, làm cho nhà em cũng trên dưới 20 năm, rất là quý, xem như người trong nhà. Cô có 1 thằng em, chính là thằng Hậu gòm. Trước nó làm nghề thợ hồ, sau sức khoẻ ko tốt nên chuyển qua làm cò đất.

Sơ qua về thằng Hậu gòm, giống như cái nickname của nó, người ốm, dong dỏng cao, da đen, má hóp. Thường xuyên mặc quần jean và cái áo khoác sọc caro rộng phùng phình. Hàm răng ố vàng và hơi thở cực kỳ hôi, đặc điểm chung của các con nghiện thuốc lá.

Biết mẹ em có 1 khoản tiết kiệm đang gửi ngân hàng nên trong những lúc em đi làm thì nó sang nhà em, rù rì to nhỏ với mẹ, xúi mẹ em cho vay tiền theo hình thức công chứng chuyển nhượng giấy đất. Nó ba hoa các thứ rằng lãi suất cao hơn ngân hàng rất nhiều, từ 2-4%/tháng, mình cầm giấy đất nên coi như nắm đằng chuôi, con nợ sẽ ko dám trốn hay bậy bạ.

Mưa dầm thấm lâu, mẹ em cũng nghe nó nói xuôi tai. Thêm tin tưởng nó là em ruột của cô giúp việc, nên mẹ em cùng với nó đi đến 1 căn nhà của người vay đầu tiên. Sau 1 đoạn đường dài, vòng vèo qua 2, 3 ngỏ hẻm nhỏ thì cũng đến nơi.

Đó là 2 căn nhà nằm đối diện bờ sông, trước mặt là con đường 2m chưa được bê tông hoá. Tiếp đón mẹ em và thằng Hậu là 1 người đàn bà da ngăm, má hóp và đặc biệt có đôi mắt nhìn rất dữ tợn. Cố làm ra vẻ thân thiện hết sức có thể, bà Liên sai mấy đứa nhỏ đi kêu cà phê cho khách uống, và đon đã mời khách vào nhà, ngồi ghế và bật quạt cho mát.

Nhìn sơ qua căn nhà ko có gì giá trị, nếu ko muốn nói là sập xệ. Nền nhà xi măng cũ mèm, trần mái tole, vách tường cũ kỹ, ẩm thấp. Giá trị nhất có lẽ chỉ là cái tivi đặt giữa nhà, trên cái tủ kính, trước bộ bàn ghế đã phai màu cũ kỹ. Căn nhà kế bên là khá khang trang, tươm tất do mới xây, được ốp gạch và cửa sắt kéo.

Chỉ qua căn nhà kế bên, bà Liên nói căn nhà đó là mới xây cho thằng Luyến, con trai cả của bà, vì nó lấy vợ ra riêng. Chồng bà Liên là ông Tám, 1 người đàn ông cục mịch, nghiện rượu và lúc nào cũng cau có. Ông bà còn 2 thằng con nữa, tên là Luyền và Tuấn Anh. Luyền đã có vợ, còn Tuấn Anh thì chưa. Cả đại gia đình tổng cộng 10 người, bao gồm trẻ nhỏ, sống chung trong 2 căn nhà 137.5m2.

Nhìn sơ qua nhà 1 lượt, mẹ em cầm tờ giấy đất photo lên xem và hỏi:
- Vậy chị định vay bao nhiêu?

Bà Liên trả lời như đã thuộc lòng từ trước:
  • Dạ, chị làm ơn làm phước cho em vay 400 triệu. Như chú Hậu có nói thì em chấp nhận lãi suất là 3.5%/tháng. Hàng ngày gia đình em đi ghe cào (chỉ ra 3 chiếc ghe đậu trước nhà), bán cho chợ cá cũng được 1-2 triệu, chi xài trong gia đình còn dư lại 500 – 700k, em để dành lên đó, tuyệt đối ko đụng tới để cuối tháng gửi cho chị 14 triệu. Em chỉ vay trong 6 tháng, sau đó em hốt hụi, với gần Tết có người nhà ở nước ngoài gửi tiền về, thì chị cho em chuộc lại giấy ạ
  • Cả nhà chị có đồng ý cho mình mang giấy đất đi vay ko?
  • Dạ đồng ý chứ chị, mấy cái này đâu có làm lén được, mang tội chết. Bữa ra công chứng em sẽ dẫn cả nhà theo để ký tên cho chị yên tâm. Trước đây em cũng có vay ngân hàng nhưng phải vừa trả gốc, vừa trả lãi nên em xin rút ra để vay ngoài cho tiện.

Nhìn vào các trang A4 được đóng dấu chằng chịt sau tờ giấy đất, chứng tỏ bà Liên và ông Tám đã mang giấy đi thế chấp ra vô ngân hàng nhiều lần. Và bà Liên có vẻ là người chủ xướng thì đã nắm rõ đường đi nước bước, còn ông Tám thì chỉ im lặng ngồi nghe, lâu lâu ráng nặn ra 1 nụ cười gượng gạo.

Hỏi thêm 1 vài câu nữa, xong mẹ em và Hậu gòm lên xe về nhà. Trên xe, mẹ em đã quyết định là ko làm kèo này. Thứ nhất, bà Liên nói chuyện ko đáng tin, hay khen mẹ nhìn phúc hậu, làm việc phúc đức. Thứ hai, gia đình này chỉ trong chờ vào thu nhập từ 3 chiếc ghe cào. Nếu chẳng may thất thu hay bị công an bắt thì lấy tiền đâu trả nợ.

Thằng Hậu gòm cũng nói thêm vào rất nhiều, cố gắng thuyết phục mẹ em rằng đây là kèo thơm, bỏ qua sẽ rất uổng. Nhưng với kinh nghiệm làm ăn lâu năm, mẹ em có 1 sự quyết đoán rất cao, và những lời đường mật của Hậu gòm lại càng khiến mẹ em nghi ngờ về “kèo thơm” này.

Thấy coi bộ ko thể lay chuyển được mẹ, Hậu gòm chuyển mục tiêu sang em. Chiều hôm đó, nó hẹn em ra café, và kể về việc nó và mẹ em đang cầm đất để lấy lãi, và toàn bộ câu chuyện buổi sáng nay.

  • Kèo này thơm dữ lắm thơm, gia đình đã đi vay ngân hàng nhiều lần, chứng tỏ có khả năng trả nợ tốt. Anh đã điều tra rồi, nhà này hiền lành, lại rất sợ mất đất. Mà giá trị miếng đất này hiện tại ít gì cũng 800 triệu, chưa bao gồm 2 căn nhà. Mình cho vay có 400 triệu, ngta ko sợ thì mình làm gì phải sợ, em thấy anh nói có đúng ko?
  • Mẹ em cũng cao tuổi rồi. Người già thì hay lo sợ, rủi ro các thứ. Nên đôi khi bỏ qua cơ hội. Chỗ anh em mình trẻ, nói chuyện với nhau dễ hiểu. Nói thiệt chứ kèo này quăng ra cả đống người xúm vô giành. Em mà ko chớp lấy là mất cơ hội.
  • Nhà này đang vay ở ngoài lãi 5%/tháng mà ngta đóng đều đặn. Nay nhờ gặp được chỗ nhà mình, kêu lãi suất rẻ hơn nên người ta mang ơn dữ lắm. Coi như mình làm phúc cho người ta vậy đó.

Bỏ qua vẻ ngoài nhìn như thằng nghiện, Hậu gòm rất có tài thuyết phục. Hoặc là 1 thằng nhân viên chưa va chạm như em rất dễ xuôi lòng. Nên em đã hỏi lại mẹ về việc này. Mẹ em nhìn em và nói, kèo này mẹ ko thấy tin tưởng nên mẹ ko làm, nếu con thấy đây là cơ hội tốt thì con cứ bàn với vợ, 2 vợ chồng cân nhắc rồi cùng quyết định. Mẹ ko cấm cản, cũng ko ủng hộ.

Coi như được mẹ bật đèn xanh, tối đó em bàn với vợ, và dẫn chứng những điều mà thằng Hậu gòm vừa vẽ ra vào buổi chiều. Sau khi bàn bạc, 3 ngày sau em alo cho thằng Hậu gòm, đồng ý cầm kèo này.

Sáng hôm sau, như đã hẹn với Hậu gòm, em mang 400 triệu đến văn phòng công chứng.

Tại đây, em gặp gia đình bà Liên, ông Tám cùng với 2 người con trai, là Luyền và Tuấn Anh. Bà Liên vừa gặp em đã đon đã chào hỏi, không quên cám ơn em rất phúc đức, vì giúp gia đình bà trả bớt tiền lãi hàng tháng. Em hỏi Luyến, con trai cả đâu? Thì bà Liên nhanh nhảu trả lời rằng hôm nay nó đi ghe cào, lo lamn2 để kiếm tiền trả nợ, nên ko đến được.

Một lát sau, có 2 người đàn bà khác đến, cầm theo giấy đất của bà Liên. Hậu gòm nhanh nhanh đẩy em vào phòng công chứng, ở đó đã có sẵn 4 bộ hợp đồng với đầy đủ thông tin của 2 bên. Sau khi ký hợp đồng công chứng chuyển nhượng QSDĐ, bà Liên, ông Tám, Luyền và Tuấn Anh còn ghi thêm cho em 1 tờ giấy nhận tiền 400 triệu, cam kết sẽ hoàn trả sau 06 tháng.

Do trước giờ chưa từng làm qua các thủ tục này nên Hậu gòm đưa qua, em coi sơ rồi ký chứ cũng ko thắc mắc hay hỏi gì thêm. Phần nhiều là vì tin tưởng, nó là em của cô giúp việc, ko lẽ nó gạt mình (đây là 1 sai lầm em ko bao giờ tự tha thứ cho bản thân mình).

Sau khi ký các giấy tờ xong thì em để tiền lên bàn. Hai người đàn bà lạ mặt ngay lập tức chộp lấy và bỏ vào máy đếm. Hậu gòm thì gom các hợp đồng, giấy nhận tiền và giấy CNQSDĐ đưa cho em, không quên xin thêm 500k cho bà Liên, gọi là lấy lộc. Em cầm tất cả, cho vào 1 bìa sơ mi rồi ra về, sau khi nghe 1 tràng lời khen về phúc đức và tốt bụng từ bà Liên, mà không ngờ rằng đã bắt đầu những chuỗi ngày cho cả gia đình.

[Mẹ kêu em xuống dọn cơm ăn, các thím chờ em chút nhé]

Đức ,chiếm luôn #3 nhầm #4

Gửi từ Sao Hoả bằng vozFApp

@thuminh211093 05/2021
#25
Ưng 4
ngon, hóng
đcm chuyện na ná mình, năm ngoái có thằng hàng xóm quen cứ kêu mình xây nhà, kêu má mình thì tin tưởng, mình thì thấy dịch dã ko nên, nó thì cứ pm zalo thuyết phục...
chuyện sau đó là: mình từ xây nhà mới, xong mất luôn căn nhà đó, từ bình chánh dọn xuống long an ở

@khunglongcon85
#45
Ưng 7
thanh niên trai tráng phải gặp những kèo như thế này mới trải nghiệm đc sự đời, mới khôn về chuyện tài chính, tiền bạc đc, còn ko thì cứ lơ ngơ như bò đeo nơ thôi. ..

cuộc đời này chỉ tin ông bà già thôi.

@BeBua 08/2012
#72
Ưng 40
Ưng 3
CHAP 2: KÉO DÀI CHUỖI NGU NGỤC

À em quên 2 chuyện. Thứ 1, hôm ra văn phòng công chứng, em có nhờ 1 thằng bạn xăm trổ đi cùng, nói là tiền của thằng này bỏ ra cho vay. Mục đích là để dằn mặt cả thằng Hậu gòm và gia đình bà Liên, kiểu “Đừng có lộn xộn với tụi tui, ko thì tới công chuyện à”.

Thứ 2, hôm giao tiền 400 triệu, em đã trừ tiền lãi tháng đầu là 14 triệu (quy luật cho vay tiền lãi đóng trước).
Thấm thoát đã hết 1 tháng trôi qua, em nhớ rất rõ, đó là ngày 14 tháng 7 năm 2018. Em gọi cho bà Liên nhắc đã gần đến ngày trả nợ. Tút tút tút, gọi 3 lần, ko bắt máy (khác hẳn lúc đang chuẩn bị cho vay, chưa kịp tới hồi chuông thứ 2 đã alo tôi nghe nè chú)

Em cũng nghĩ chắc bả đang bận đi ghe hay buôn bán gì đó. Lát sau, em gọi lại thì bà Liên bắt máy. Nội dung em xin tóm tắt lại, còn thím nào muốn nghe toàn bộ câu chuyện (nhiều cuộc gọi em gom lại thành 1 video) thì em có post lên youtube (link bên dưới), các thím nghe tận tai cho em đỡ mỏi tay ạ

TÓM TẮT:

Em hỏi nợ tiền lãi, bà Liên nói do ghe cào đi ra sông cái, bị đứt cái máng cào cá (các bác lưu ý nhớ thật kỹ chi tiết này giúp em, sau này sẽ có chuyện hay) nên đang lu bu lắm. Rồi đứt cái máng cào nên chưa có tiền đóng lãi, xin ứng tiền lãi đóng đầu. Em nói ko đc thì bà Liên kêu e mượn giùm tiền để đóng, lãi suất bả chịu. Em ậm ừ xong cúp máy. Xong em quay sang gọi cho mẹ, hỏi mẹ thấy như thế nào? Mẹ em nói nghề ghe người ta rất kiêng kỵ vụ trục trặc như vầy, kiểu tâm linh sao đó nên chắc bả ko dám nói dóc đâu, con coi đc thì giãn cho ngta 5, 7 bữa. Em nghe lời mẹ.

Lát sau bà Liên chủ động gọi em, hỏi mượn thêm 6 triệu (cho chẵn 20 triệu) để trục vớt cái cào cá lên. Em khá bất ngờ vì tự dưng chưa đóng lãi mà còn mượn thêm. Em từ chối khéo thì bà Liên than khổ, mưa bão kiếm tiền khó lại mắc cái eo. Nếu ko mượn đc của em thì vay nóng bên ngoài rất cao, chịu ko nổi. Đồng thời cam kết tháng sau sẽ hốt hụi để đóng lãi và trả tiền cho em đầy đủ.

Sau khi confirm tổng số tiền tháng sau bà Liên phải trả cho em (14 triệu tiền lãi cũ + 6 triệu tiền mượn + 14 triệu tiền lãi tháng mới = 34 triệu), em quyết định giấu mẹ, giấu vợ để cho bả mượn 6 triệu (ko tính lãi). Đây chính xác là số tiền ngu nhất em từng chi ra trong suốt cuộc đời em. Để rồi sau này, mỗi đêm trước khi ngủ, khi nghĩ đến từng lời nói của bà Liên, em đều giận sôi gan đến ko thể ngủ được.

Khúc sau em chỉ nhà của em cho bà Liên lại (đã cắt để bảo mật thông tin), đây cũng là 1 cái ngu ngục mà em tức đến muốn đấm ngực hộc máu.

LINK:


Bài học cho các bác, nếu muốn đi vào con đường cho vay: 1 là từ chối hẳn, ko cho vay dù chỉ 2k. 2 là phải ác, nếu ko ác được thì đừng bao giờ cho vay tiền. Dù là bạn bè, người thân hay bất cứ người nào khác.

@[E]dogawa[C]onan
#80
Ưng 4
Bút mắt. Thớt hay quá. Thớt này mà bị oops del acc luôn.

@BeBua 08/2012
#87
Ưng 5
Ưng 1
Tới lúc đòi nó chơi kiểu liều mạng câu nói như sau " tao còn cái mạng nè mày lấy luôn đi, chứ giờ đâu còn tiền đâu mà trả

Trời ơi, thím nói ko sai 1 chữ. Thằng Luyến nó hùng hổ cầm dao ra nói với em vậy đó. Còn đế thêm 1 câu: Mày giàu mày có tiền còn tao thì có cái mạng, coi coi thằng nào sợ thằng nào.

@PCT_Q1_DoanNgocHai 08/2017
#93
Ưng 4
Rảnh ngồi viết thì viết hết hoặc ít nhất 1/2 sự việc ra rồi hẵng post,són són mất thời gian người đọc xong són thì được tí lại còn rảnh vào cmt rep nta nữa

@Cáp Ni Khắc Tư 03/2021
#98
Ưng 5
dm lạ gì tới lúc mượng tiền thì nói ngon ngọt như trong clip, lúc đòi thì hứa hốt hụi trả, xong mượng thêm, xong trả 1 mớ rồi mượn x2. hên là tui tỉnh đòi lại hết
Để ý bọn này nó không phải mượng 1 mình mình, nó mượng hết xóm làng rồi, xong nó lấy người này trả người kia tạo lòng tin mượng x2 trả phân nữa nó mượng thêm
Vãi mượng

@BeBua 08/2012
#106
Ưng 30
Ưng 2
CHAP 3: MẤT THÊM 11 TRIỆU TIỀN NGU

Rồi 1 tháng nữa trôi qua, lại đến ngày đóng lãi, bà Liên lại im lặng, em gọi cũng ko nghe máy. À mà có nghe, nhưng bả đưa cho con dâu nghe máy, và nói mẹ em đi công chuyện, bỏ điện thoại ở nhà.

Em lúc này cũng ko nghi ngờ gì, vì cũng còn tin bả, chắc bả lu bu đi ghe cào hoặc công việc gì đó, lát sau sẽ gọi lại thôi.

Xong trễ mấy ngày, cũng im hơi lặng tiếng, em kêu thằng Hậu gòm định ngày mai lên nhà bả để nói chuyện coi sao. Thế là tầm 30 phút sau, bà Liên gọi lại. Không 1 câu xin lỗi, bà Liên nói rằng có 1 người môi giới tìm được 1 chủ tiền khác, muốn cho bả vay lại 550 triệu, lãi suất rẻ hơn nên chắc nay mai bả sẽ đáo hạn khoản vay bên em. Màn kịch này chính xác là do thằng Hậu gòm dựng nên, phối hợp cùng bà Liên, mục đích là muốn chiếm đoạt khoản vay 400 triệu, em xin tóm tắt như sau:

CÂU CHUYỆN THẰNG HẬU GÒM VÀ BÀ LIÊN DỰNG NÊN:

Chủ tiền cho vay mới sợ bà Liên vay tùm lum, ko đáng tin nên chỉ muốn cho vay khi cầm giấy đất bản gốc trên tay (giấy đất em đang giữ), cho nên bà Liên nhờ em ra huỷ bỏ công chứng cũ, thằng môi giới sẽ chi cho em 4 triệu gọi là tiền dịch vụ. Sau đó em ra quán café ngồi, chủ tiền chồng tiền cho bả, xong bả ra trả cho em 400 triệu tiền gốc, kèm theo 20 triệu (14 triệu tiền lãi cũ + 6 triệu tiền mượn) còn tiền lãi tháng mới phát sinh thì bà Liên XIN. Em nói không chắc là chủ tiền duyệt cho tiền lãi phát sinh, nhưng em sẽ ráng xin cho bả (giả bộ để cho xong việc).

THỰC TẾ:

Không có chủ tiền nào ở đây cả, thằng Hậu gòm và bà Liên dựng nên câu chuyện này mục đích để em ra ký huỷ công chứng, coi như về pháp lý em ko còn liên quan hay mua bán gì miếng đất bả và gia đình đang ở. 4 triệu tiền dịch vụ đưa ra chỉ là mồi câu để em đánh mất 400 triệu của mình.

Vậy tiếp theo diễn ra như thế nào?

Phúc đức ông bà để lại, em cảm thấy vô lý khi chưa nhận tiền mà đã ký huỷ công chứng, nên em từ chối. Cảm thấy ko ăn đc em, nên bà Liên đổi qua phương án khác. 1 lúc sau (chắc đã hội ý với thằng Hậu gòm), bà Liên gọi lại cho em, nói đã thoả thuận xong với chủ tiền, và họ đồng ý ngày mai sẽ ra công chứng và chồng tiền.

Tuy nhiên, bà Liên đề nghị em cho mượn thêm ít tiền để xoay xở và đóng hụi. Số tiền bả đề nghị là 8 triệu đồng. Em thật sự không hiểu, lúc đó em ăn gì mà ngu ngục ko chịu nổi. Nếu ngày mai bả đã có tiền thì mắc gì hôm nay lại mượn em thêm (Lúc đó đã 16h chiều). Tuy nhiên, do quá tin tưởng vào lời nói của bà Liên, nên em cũng đồng ý cho bả mượn. Thế là bả bắt đầu vẽ ra thêm, tính là 14 triệu tiền lãi cũ + 6 triệu tiền mượn + 4 triệu cho em tiền dịch vụ, tổng cộng là 24 triệu, nên giờ em cho bả mượn thêm hẳn 11 triệu nữa đi, xong mai bả sẽ trả em tổng cộng 435 triệu.

LINK CUỘC GỌI:

Đừng thím nào chửi em nhiều quá nhé, vì em cũng thực sự ko hiểu sao mà e vẫn đồng ý cho bả đến nhà mượn thêm 11 triệu. Các lần gặp mặt em đều quay video lại, ghi giấy tay đầy đủ, và đặc biệt là bả rất hay mặc bộ đồ bộ bông. Kể từ đó, em cực kỳ có ác cảm với những người phụ nữ mặc đồ bộ bông.

Có thể các thím thấy em vô lý, nhưng kiểu em bị tự kỷ ám thị, khắc sâu vào tiềm thức nên nó sinh ra cái cảm giác như vậy.

Sau khi lấy tiền xong, thì lại 1 tràng cám ơn và khen phúc đức dành cho mẹ và vợ em (lúc đó em ko có ở nhà, nhờ vợ đưa tiền giúp).

Và tất nhiên, sang ngày hôm sau, không có chủ tiền hay cuộc công chứng nào xảy ra cả. Tất cả đều biến mất, giống như số tiền em đã đưa ra cho bà Liên.

@thurs090317 03/2017
#117
Ưng 4
trong đời ai cũng có những khoảnh khắc ngu ngục, chén cơm chén cứt bày ra trước mặt lại đâm vào chén cứt. Bởi vậy có một người tin tưởng bên cạnh để chia sẻ là rất cần thiết, họ sẽ thấy được một góc nhìn khác mà mình đang trong cơn ngu ngục không nhìn thấy đc.

@tonghuuhiep2
#126
Ưng 6
Ưng 1
tôi vẫn ko hiểu kiểu vay tiền đi công chứng đất này ntn, nếu thằng cầm sổ nó đi sang tên nó thì mất luôn miếng đất ak
Nó là một hợp đồng vay tiền kèm theo hợp đồng chuyển nhượng đất, nếu sai phạm về hợp đồng vay sẽ kích hoạt hợp đồng chuyển nhượng

@BeBua 08/2012
#129
Ưng 4
Ưng 1
Non thì đừng có tham gia mấy cái này, mình cũng đang cho vay xã hội 700 nhưng dây đứng ra cho vay lại là công an, công chức tỉnh, các giám đốc ngân hàng

Nhà ko có cái gì mà chơi như thiệt, lại còn yếu về kinh nghiệm mua bán chuyển nhượng đất, thì có chết thôi, mà 400 lên được 2 tỷ thì tôi cũng chưa hiểu thế nào.
400 triệu chỉ là 1 bên vay thôi thím. Cùng 1 thời gian thằng Hậu gòm nó môi giới cho em tổng cộng gần 2 tỷ, giờ giấy đất ở nhà 7, 8 bộ nhưng toàn bị vướng. Còn nó thì từ 1 thằng dựng cái chòi ở ké trên sông, nó xây đc 1 căn nhà luôn rồi ạ.
Sau em cũng có biết có những xxx đứng ra cho vay, đúng là tỷ lệ bị quỵt sẽ thấp hơn vì pháp lý và quyền lực trong tay họ, nhưng ko phải là ko có bị giựt nợ.
Thím từ từ hóng tiếp nhé.

@byebye_hl
#130
Ưng 18
Thím chia sẻ thêm chút đi
làm đúng như quy trình của bank ,như này là thằng kia đang thế chấp nhà đất cho bạn rồi đó , bạn cầm cán dao khi đã chuyển nhượng đất xong . Rùi ro ở chỗ nếu khoản vay bung bét thì đến đòi đất kiểu gì , thanh khoản ra sao .Vì nhà nó cố thủ trong nhà hoặc phá hoại thì thuê bên nào xử lí . Nếu mà thằng con ở nhà bên cạnh nó đòi chém thì bán cho ma . Cái này phải xem từng thành viên trong nhà . Giọng kiểu xã hội , xăm trổ , nghề ngỗng k ổn định thì toi . Cái thứ 2 mục đích nó vay để làm gì . Vay để đáo nợ , chơi banh bóng thì cút . Nguồn trả nợ ra sao , theo như thớt nói thì cái mục đích vay với trả nợ thì coi như nhà này vứt rồi . Vậy phải tập trung kĩ vào cái sẽ thanh lí kiểu gì cái nhà , ok làm được thì mới cho vay

@Độc Hành Vạn Lý 04/2021
#134
Ưng 4
Theo tôi đoán thì bị thằng Hậu ròm (miền nam thì gòm , nghĩa là ốm nhách) này thấy nhà chủ thớt có tiền nên bày mưu lập kế moi hết lần này đến lần khác.
Bởi vậy tôi thấy người ta khuyên chọn bạn mà chơi là đúng, chơi với thằng khố rách áo ôm thì trước sau gì nó cũng vay mượn gạt gẫm mình. không chơi thì chúng lại nói mình khinh dễ chúng đủ trò.

@BeBua 08/2012
#141
Ưng 52
Vàng quan điểm
CHAP 4: HÉ LỘ ĐƯỜNG DÂY MÓC NGOẶC VỚI NHÂN VIÊN TÍN DỤNG ĐỂ CHIẾM DỤNG VỐN NGÂN HÀNG

Qua hôm sau, sáng 7h em tranh thủ ăn sáng uống café, xong đến ngay văn phòng công chứng, nhờ các cô nhân viên xinh xinh soạn sẵn bộ huỷ hợp đồng công chứng. Xong xuôi cũng đã 8h, em gọi ngay cho bà Liên, bả ậm ừ xong nói là lát khi nào người ta đến thì người ta cho hay. Đợi đến 11h, em vẫn chưa thấy ai đến, kể cả bà Liên. Vừa lo vừa tức, em gọi liên tục thì bà Liên ko bắt máy. Nên em bỏ về nhà.

Đến chiều, em gọi tiếp thì bà Liên bắt máy, và báo cho em là chủ tiền nói không đủ tiền nên không làm nữa. Em như phát hoả lên, nói bả người lớn mà nói chuyện ko uy tín, bả cũng nói xuôi xuôi cho em dịu lại. Những câu nói cứ lặp đi lặp lại như thôi miên em, làm em nhớ mãi chắc cho đến hết cuộc đời này.

Xong bả chốt lại 2 vấn đề, nhưng trong 2 vấn đề đó, tuyệt nhiên, ko hề nhắc đến khoảng tiền nợ + mượn thêm của em.

1, Em tìm giúp bả kèo khác để bả sang tên qua cho người khác, mà yêu cầu phải lãi nhẹ hơn để bả dễ đóng (giống bà cố nội chưa)

2, Bả sẽ tìm ngân hàng để đưa miếng đất này vào làm hồ sơ vay.

LINK CUỘC GỌI:


Em nghe xong chán hẳn, vì bà Liên đã liên tục thất hứa. Nhưng cố gắng nghe lời bả thêm 1 lần, đợi thêm 1 tuần xem sao. Vì em nghĩ ko lẻ bả và gia đình ko sợ mất nhà cửa sao?

---

Đến đây các thím chưa biết sẽ thắc mắc, sao ngay từ đầu ko đi vay ngân hàng cho nhẹ lãi, lại dễ trả?

Em sẽ tiết lộ chi tiết quy trình vay bằng giấy đất, và mánh khoé của bọn cò đất khi móc nối với nhân viên tín dụng, từ đó có thể khiến cho những người chỉ vay vài chục triệu mà có thể mất luôn nhà/đất về tay ngân hàng. Thậm chí bị công an cưỡng chế.

QUY TRÌNH THẾ CHẤP GIẤY CNQSDĐ VAY NGÂN HÀNG:

Đầu tiên, phải có giấy đất (tất nhiên), sau đó là chủ thể đứng vay. Chủ thể đứng vay phải là người đứng tên trên giấy đất, và có thể chứng minh được có thu nhập thường xuyên và hợp lý thì mới được cho vay.

Thế nào là thu nhập thường xuyên và hợp lý? Đó là tổng thu nhập nhận được thường xuyên, định kỳ hàng tháng, có hợp đồng lao động, thoả thuận mua bán, số sách ghi chép thu chi,v.v…

Để được cho vay thì [TỔNG THU NHẬP] phải bằng hoặc lớn hơn [SỐ TIỀN TRẢ GỐC LÃI HÀNG THÁNG] + [TỔNG CHI TIÊU CỦA NGƯỜI VAY/CÙNG VAY VÀ NGƯỜI PHỤ THUỘC]

Ví dụ: Vay số tiền 500 triệu, lãi suất 6%/năm trong 10 năm thì 1 tháng phải trả tiền gốc là 4,160k, lãi là 2,500k. Vậy thì TỔNG THU NHẬP ít nhất phải là 4,160k + 2,500k + 10,000k (chi tiêu cho 2 vợ chồng) = 16,660k/tháng.

Nếu chủ thể đứng vay có thể chứng minh bằng lương, thu chi qua sổ sách, mua bán… rằng mình có thu nhập hơn 17 triệu/tháng thì sẽ được duyệt vay.

Sau khi được duyệt vay thì chủ thể và ngân hàng sẽ ra công chứng, sang tên trên giấy đất (trang A4 rời bấm vào). Sau khi giấy đất được chính thức sang tên thì ngân hàng sẽ đưa vào kho (tài sản thế chấp) và tiến hành giải ngân số tiền 500 triệu cho chủ thể.

Hàng tháng chủ thể phải đóng gốc lãi theo hợp đồng tín dụng. Nếu trễ hạn sẽ bị đánh giá vào nhóm nợ xấu. Nếu không trả thì ngân hàng sẽ thưa ra toà và nhờ thi hành án cưỡng chế tài sản thế chấp (nhà/đất theo giấy CNQSDĐ) để bán đấu giá phát mãi.

Nếu quy trình chặt chẽ như vậy thì sao ngân hàng bị gạt được? Ko đủ năng lực tài chính sao mà đi vay được? Rồi bộ người ta ko sợ mất nhà sao?

Mời các thím tham khảo bên dưới

MÁNH KHOÉ MÓC NỐI VỚI NHÂN VIÊN TÍN DỤNG:

Đầu tiên, cò đất hoặc chủ đất sẽ chủ động liên hệ nhân viên tín dụng, nói rõ tình hình cho NVTD nắm (khả năng tài chính, giá trị đất, khả năng trả nợ hay giựt luôn,…). Tuỳ theo tình hình mà NVTD sẽ ăn % nhiều hay ít, và có nhận làm hay ko.

Khi NVTD nhận kèo thì họ sẽ đến nhà chủ đất, để chụp hình và làm như 1 bộ hồ sơ bình thường. Giá trị đất thì đa số phải cao hơn giá trị vay theo tỷ lệ 10/7 (vay được 70%). Nếu giá trị đất thấp quá thì NVTD phải binh biến thêm để cho ra con số mà cò đất/chủ đất mong muốn.

Còn phần chứng minh thu nhập thì lại dễ hơn, có thể nhờ 1 công ty hay doanh nghiệp nào đó, ký khống 1 hợp đồng lao động hoặc phiếu chi lương của các tháng gần nhất. Số ghi trên giấy thì muốn ghi bao nhiêu cũng được nên nhiều khi chủ đất làm thợ hồ nhưng cũng được bổ nhiệm là Phó giám đốc công ty và hưởng lương 50 triệu là chuyện bình thường.

Tuy nhiên, có trường hợp chủ đất bị nợ xấu, ko thể làm hồ sơ được thì phải làm sao?

Đây là trường hợp bà Liên đề cập. Đó là bà Liên và ông Tám sẽ ký sang nhượng cho 1 người X, có chỉ số CIC sạch sẽ (tạm hiểu là chỉ số tín dụng ngân hàng). Người này sẽ được binh biến hồ sơ gọn gàng, để đứng ra vay.

Sau khi làm đẹp bộ hồ sơ thì NVTD gửi lên cho Giám đốc ngân hàng ký và phát hành Thông báo đồng ý cho vay. Từ đó tiến hành các bước như trên để giải ngân.

Vậy, từ đây phát sinh câu hỏi đầu tiên: Người X tự dưng đứng ra gánh nợ giùm, họ có ngu ko?

Xin thưa,họ ko hề ngu. Thường đứng sau họ là 1 ekip chuyên nghiệp, cố tình mượn tài sản của chủ đất để chen vào vay ké. Ví dụ Bà Liên ông Tám muốn vay 500tr, thì người X sẽ làm hồ sơ vay 700tr. 200tr dư ra thì ekip của người X sẽ hưởng lợi, chi 1 ít cho cho người X.

Nếu bà Liên đóng lãi ngân hàng đầy đủ thì cả làng vui vẻ. Còn nếu bà Liên trễ hạn thì ngân hàng sẽ tiến hành phát mãi tài sản, bà Liên cũng ko phản đối được vì đã cầm 500tr.

Câu hỏi tiếp theo là Vậy người X thì có bị nợ xấu ko? Chắc chắn là có, nhưng ekip thường sẽ sử dụng những người không có kiến thức, hoặc ko quan tâm nợ xấu, chỉ cần cho vài chục triệu là kêu gì làm nấy. Cho nên nợ xấu đối với người X ko quan trọng, hoặc họ chưa thấy được tầm quan trọng.

Câu hỏi cuối cùng là, vậy có ai bị xử lý hình sự không?

NVTD có thể sẽ bị đuổi việc và truy cứu trách nhiệm, nhưng khi đã chấp nhận làm thì NVTD đã có sự chuẩn bị trước (như nghỉ việc qua ngân hàng khác làm, hoặc chuyển ngành nghề, về nhà kinh doanh…) nên sẽ hốt cú chót.

Còn người X thì có bị xử lý hình sự ko? Thường ekip sẽ chuẩn bị 1 khoản tài chính để chắc chắn rằng bà Liên sẽ đóng gốc lại 3 tháng đầu, kể cả việc đóng giùm bà Liên khi bả ko đóng xu nào. Việc này sẽ được giải thích là tôi vay tiền, có ý thức đóng gốc lãi chứ ko chủ trương chiếm dụng vốn ngân hàng từ đầu, nên khi toà án hay công an vào cuộc thì tỷ lệ phạm tội hình sự cũng thấp.

Vậy ai là người thiệt hại?

Bà Liên, vì bả bị lỗ mất 200tr, chưa kể tiền dịch vụ.

Ngân hàng, vì bị mất 1 khoản cho vay 700tr, tỷ lệ nợ xấu tăng cao, bị cắt giảm thi đua. Và hành trình gian nan để thu hồi tải sản (thường là 2 năm, tỷ lệ thu hồi được cũng hên xui).

Và người được hưởng lợi nhất chính là ekip dàn dựng mọi chuyện.

Ngoài ra, có 1 trường hợp hiện nay rất phổ biến, đặc biệt rất nhiều ở vùng nông thôn. Chính xác là lừa gạt nhưng pháp luật ko làm gì được.

Đó chính là ekip sẽ đứng ra cho bà Liên vay vài chục triệu, ví dụ là 50 triệu. Ekip sẽ kêu bà Liên ra công chứng để làm hồ sơ giúp bà Liên vay ngân hàng, cam kết khi nào bà Liên trả thì sẽ trả giấy đất. Sau đó ekip sẽ sang tên cho người X và vay số tiền 700tr, hưởng lợi toàn bộ 650tr. Khi ngân hng ko còn nhận được gốc lãi thì sẽ thưa ra toà để lấy tài sản.

Lúc này bà Liên mới chưng hửng rằng mình sắp bị mất toàn bộ đất, chỉ vì ký vào hợp đồng công chứng để vay 50tr (mà theo ekip nói là làm tin để làm ngân hàng).

Trường hợp này pháp luật sẽ rất khó can thiệp vì bà Liên chủ động ký công chứng, và thường sẽ ko có giấy tay hay 1 bằng chứng nào chứng minh ekip đã hứa vay ngân hàng giúp bà Liên.

---

Tối rồi, em xin phép dừng bút để dỗ con ngủ. Mai em sẽ lên bài tiếp.

Các thím comment nhiệt tình để em có thêm động lực nhé.

@BeBua 08/2012
#144
Ưng 5
làm đúng như quy trình của bank ,như này là thằng kia đang thế chấp nhà đất cho bạn rồi đó , bạn cầm cán dao khi đã chuyển nhượng đất xong . Rùi ro ở chỗ nếu khoản vay bung bét thì đến đòi đất kiểu gì , thanh khoản ra sao .Vì nhà nó cố thủ trong nhà hoặc phá hoại thì thuê bên nào xử lí . Nếu mà thằng con ở nhà bên cạnh nó đòi chém thì bán cho ma . Cái này phải xem từng thành viên trong nhà . Giọng kiểu xã hội , xăm trổ , nghề ngỗng k ổn định thì toi . Cái thứ 2 mục đích nó vay để làm gì . Vay để đáo nợ , chơi banh bóng thì cút . Nguồn trả nợ ra sao , theo như thớt nói thì cái mục đích vay với trả nợ thì coi như nhà này vứt rồi . Vậy phải tập trung kĩ vào cái sẽ thanh lí kiểu gì cái nhà , ok làm được thì mới cho vay

Bác nói chỉ có chuẩn. Chính xác là người trong nghề đây rồi

@tonghuuhiep2
#149
Ưng 6
Ưng 2
CHAP 4: HÉ LỘ ĐƯỜNG DÂY MÓC NGOẶC VỚI NHÂN VIÊN TÍN DỤNG ĐỂ CHIẾM DỤNG VỐN NGÂN HÀNG

Qua hôm sau, sáng 7h em tranh thủ ăn sáng uống café, xong đến ngay văn phòng công chứng, nhờ các cô nhân viên xinh xinh soạn sẵn bộ huỷ hợp đồng công chứng. Xong xuôi cũng đã 8h, em gọi ngay cho bà Liên, bả ậm ừ xong nói là lát khi nào người ta đến thì người ta cho hay. Đợi đến 11h, em vẫn chưa thấy ai đến, kể cả bà Liên. Vừa lo vừa tức, em gọi liên tục thì bà Liên ko bắt máy. Nên em bỏ về nhà.

Đến chiều, em gọi tiếp thì bà Liên bắt máy, và báo cho em là chủ tiền nói không đủ tiền nên không làm nữa. Em như phát hoả lên, nói bả người lớn mà nói chuyện ko uy tín, bả cũng nói xuôi xuôi cho em dịu lại. Những câu nói cứ lặp đi lặp lại như thôi miên em, làm em nhớ mãi chắc cho đến hết cuộc đời này.

Xong bả chốt lại 2 vấn đề, nhưng trong 2 vấn đề đó, tuyệt nhiên, ko hề nhắc đến khoảng tiền nợ + mượn thêm của em.

1, Em tìm giúp bả kèo khác để bả sang tên qua cho người khác, mà yêu cầu phải lãi nhẹ hơn để bả dễ đóng (giống bà cố nội chưa)

2, Bả sẽ tìm ngân hàng để đưa miếng đất này vào làm hồ sơ vay.

LINK CUỘC GỌI:


Em nghe xong chán hẳn, vì bà Liên đã liên tục thất hứa. Nhưng cố gắng nghe lời bả thêm 1 lần, đợi thêm 1 tuần xem sao. Vì em nghĩ ko lẻ bả và gia đình ko sợ mất nhà cửa sao?

---

Đến đây các thím chưa biết sẽ thắc mắc, sao ngay từ đầu ko đi vay ngân hàng cho nhẹ lãi, lại dễ trả?

Em sẽ tiết lộ chi tiết quy trình vay bằng giấy đất, và mánh khoé của bọn cò đất khi móc nối với nhân viên tín dụng, từ đó có thể khiến cho những người chỉ vay vài chục triệu mà có thể mất luôn nhà/đất về tay ngân hàng. Thậm chí bị công an cưỡng chế.

QUY TRÌNH THẾ CHẤP GIẤY CNQSDĐ VAY NGÂN HÀNG:

Đầu tiên, phải có giấy đất (tất nhiên), sau đó là chủ thể đứng vay. Chủ thể đứng vay phải là người đứng tên trên giấy đất, và có thể chứng minh được có thu nhập thường xuyên và hợp lý thì mới được cho vay.

Thế nào là thu nhập thường xuyên và hợp lý? Đó là tổng thu nhập nhận được thường xuyên, định kỳ hàng tháng, có hợp đồng lao động, thoả thuận mua bán, số sách ghi chép thu chi,v.v…

Để được cho vay thì [TỔNG THU NHẬP] phải bằng hoặc lớn hơn [SỐ TIỀN TRẢ GỐC LÃI HÀNG THÁNG] + [TỔNG CHI TIÊU CỦA NGƯỜI VAY/CÙNG VAY VÀ NGƯỜI PHỤ THUỘC]

Ví dụ: Vay số tiền 500 triệu, lãi suất 6%/năm trong 10 năm thì 1 tháng phải trả tiền gốc là 4,160k, lãi là 2,500k. Vậy thì TỔNG THU NHẬP ít nhất phải là 4,160k + 2,500k + 10,000k (chi tiêu cho 2 vợ chồng) = 16,660k/tháng.

Nếu chủ thể đứng vay có thể chứng minh bằng lương, thu chi qua sổ sách, mua bán… rằng mình có thu nhập hơn 17 triệu/tháng thì sẽ được duyệt vay.

Sau khi được duyệt vay thì chủ thể và ngân hàng sẽ ra công chứng, sang tên trên giấy đất (trang A4 rời bấm vào). Sau khi giấy đất được chính thức sang tên thì ngân hàng sẽ đưa vào kho (tài sản thế chấp) và tiến hành giải ngân số tiền 500 triệu cho chủ thể.

Hàng tháng chủ thể phải đóng gốc lãi theo hợp đồng tín dụng. Nếu trễ hạn sẽ bị đánh giá vào nhóm nợ xấu. Nếu không trả thì ngân hàng sẽ thưa ra toà và nhờ thi hành án cưỡng chế tài sản thế chấp (nhà/đất theo giấy CNQSDĐ) để bán đấu giá phát mãi.

Nếu quy trình chặt chẽ như vậy thì sao ngân hàng bị gạt được? Ko đủ năng lực tài chính sao mà đi vay được? Rồi bộ người ta ko sợ mất nhà sao?

Mời các thím tham khảo bên dưới

MÁNH KHOÉ MÓC NỐI VỚI NHÂN VIÊN TÍN DỤNG:

Đầu tiên, cò đất hoặc chủ đất sẽ chủ động liên hệ nhân viên tín dụng, nói rõ tình hình cho NVTD nắm (khả năng tài chính, giá trị đất, khả năng trả nợ hay giựt luôn,…). Tuỳ theo tình hình mà NVTD sẽ ăn % nhiều hay ít, và có nhận làm hay ko.

Khi NVTD nhận kèo thì họ sẽ đến nhà chủ đất, để chụp hình và làm như 1 bộ hồ sơ bình thường. Giá trị đất thì đa số phải cao hơn giá trị vay theo tỷ lệ 10/7 (vay được 70%). Nếu giá trị đất thấp quá thì NVTD phải binh biến thêm để cho ra con số mà cò đất/chủ đất mong muốn.

Còn phần chứng minh thu nhập thì lại dễ hơn, có thể nhờ 1 công ty hay doanh nghiệp nào đó, ký khống 1 hợp đồng lao động hoặc phiếu chi lương của các tháng gần nhất. Số ghi trên giấy thì muốn ghi bao nhiêu cũng được nên nhiều khi chủ đất làm thợ hồ nhưng cũng được bổ nhiệm là Phó giám đốc công ty và hưởng lương 50 triệu là chuyện bình thường.

Tuy nhiên, có trường hợp chủ đất bị nợ xấu, ko thể làm hồ sơ được thì phải làm sao?

Đây là trường hợp bà Liên đề cập. Đó là bà Liên và ông Tám sẽ ký sang nhượng cho 1 người X, có chỉ số CIC sạch sẽ (tạm hiểu là chỉ số tín dụng ngân hàng). Người này sẽ được binh biến hồ sơ gọn gàng, để đứng ra vay.

Sau khi làm đẹp bộ hồ sơ thì NVTD gửi lên cho Giám đốc ngân hàng ký và phát hành Thông báo đồng ý cho vay. Từ đó tiến hành các bước như trên để giải ngân.

Vậy, từ đây phát sinh câu hỏi đầu tiên: Người X tự dưng đứng ra gánh nợ giùm, họ có ngu ko?

Xin thưa,họ ko hề ngu. Thường đứng sau họ là 1 ekip chuyên nghiệp, cố tình mượn tài sản của chủ đất để chen vào vay ké. Ví dụ Bà Liên ông Tám muốn vay 500tr, thì người X sẽ làm hồ sơ vay 700tr. 200tr dư ra thì ekip của người X sẽ hưởng lợi, chi 1 ít cho cho người X.

Nếu bà Liên đóng lãi ngân hàng đầy đủ thì cả làng vui vẻ. Còn nếu bà Liên trễ hạn thì ngân hàng sẽ tiến hành phát mãi tài sản, bà Liên cũng ko phản đối được vì đã cầm 500tr.

Câu hỏi tiếp theo là Vậy người X thì có bị nợ xấu ko? Chắc chắn là có, nhưng ekip thường sẽ sử dụng những người không có kiến thức, hoặc ko quan tâm nợ xấu, chỉ cần cho vài chục triệu là kêu gì làm nấy. Cho nên nợ xấu đối với người X ko quan trọng, hoặc họ chưa thấy được tầm quan trọng.

Câu hỏi cuối cùng là, vậy có ai bị xử lý hình sự không?

NVTD có thể sẽ bị đuổi việc và truy cứu trách nhiệm, nhưng khi đã chấp nhận làm thì NVTD đã có sự chuẩn bị trước (như nghỉ việc qua ngân hàng khác làm, hoặc chuyển ngành nghề, về nhà kinh doanh…) nên sẽ hốt cú chót.

Còn người X thì có bị xử lý hình sự ko? Thường ekip sẽ chuẩn bị 1 khoản tài chính để chắc chắn rằng bà Liên sẽ đóng gốc lại 3 tháng đầu, kể cả việc đóng giùm bà Liên khi bả ko đóng xu nào. Việc này sẽ được giải thích là tôi vay tiền, có ý thức đóng gốc lãi chứ ko chủ trương chiếm dụng vốn ngân hàng từ đầu, nên khi toà án hay công an vào cuộc thì tỷ lệ phạm tội hình sự cũng thấp.

Vậy ai là người thiệt hại?

Bà Liên, vì bả bị lỗ mất 200tr, chưa kể tiền dịch vụ.

Ngân hàng, vì bị mất 1 khoản cho vay 700tr, tỷ lệ nợ xấu tăng cao, bị cắt giảm thi đua. Và hành trình gian nan để thu hồi tải sản (thường là 2 năm, tỷ lệ thu hồi được cũng hên xui).

Và người được hưởng lợi nhất chính là ekip dàn dựng mọi chuyện.

Ngoài ra, có 1 trường hợp hiện nay rất phổ biến, đặc biệt rất nhiều ở vùng nông thôn. Chính xác là lừa gạt nhưng pháp luật ko làm gì được.

Đó chính là ekip sẽ đứng ra cho bà Liên vay vài chục triệu, ví dụ là 50 triệu. Ekip sẽ kêu bà Liên ra công chứng để làm hồ sơ giúp bà Liên vay ngân hàng, cam kết khi nào bà Liên trả thì sẽ trả giấy đất. Sau đó ekip sẽ sang tên cho người X và vay số tiền 700tr, hưởng lợi toàn bộ 650tr. Khi ngân hng ko còn nhận được gốc lãi thì sẽ thưa ra toà để lấy tài sản.

Lúc này bà Liên mới chưng hửng rằng mình sắp bị mất toàn bộ đất, chỉ vì ký vào hợp đồng công chứng để vay 50tr (mà theo ekip nói là làm tin để làm ngân hàng).

Trường hợp này pháp luật sẽ rất khó can thiệp vì bà Liên chủ động ký công chứng, và thường sẽ ko có giấy tay hay 1 bằng chứng nào chứng minh ekip đã hứa vay ngân hàng giúp bà Liên.

---

Tối rồi, em xin phép dừng bút để dỗ con ngủ. Mai em sẽ lên bài tiếp.

Các thím comment nhiệt tình để em có thêm động lực nhé.
Theo quy trình ngân hàng cho vay mà thím kể, nó có cái gì đó ko đúng

Thứ 1, muốn dùng tài sản của A để thế chấp cho B,C,D vay thì giữa A và người vay phải có quan hệ (mẹ-con-dâu-rể-anh chị em họ-con nuôi có giấy tờ chứng minh)

Thứ 2, nó có thể kể cho thằng ngân hàng bất cứ thứ gì nhưng riêng cái khả năng ko trả được thì ko bao giờ vì anh chưa hiểu được sự rắc rối khi giải quyết, kể cả thằng ngân hàng nghỉ việc vài năm vẫn bị réo tên như thường.

Thứ 3, vay ké nó phổ biến xưa giờ rồi nhưng người vay ké thường chả liên quan gì đến ngân hàng cả.

Thứ 4, nếu ký chuyển nhượng cho 1 ông nào đó CIC sạch rồi để ông đó vay trong khi chả biết ông đó là ai, dạng thuê để vay nợ, thì ký chuyển nhượng xong ổng ko vay thì làm gì ổng, mất đất à

@trick 01/2008
#153
Ưng 8
Anh thớt chính xác là nhân vật nằm trong vòng an toàn quá lâu rồi nên ngu đéo thể tả được.
Riêng đến cái đoạn bà kia gạ ra công chứng để sang tên lại trả cho bà í để bà í đổi qua kèo vay khác thì chốt luôn ngu 100% đéo bàn cãi nữa.
Nhưng cũng ủng hộ anh thớt viết tiếp để cảnh tỉnh các tấm chiếu mới tưởng mình khôn hơn thiên hạ.
Thật sự tôi cũng hóng để biết anh thớt làm thế nào để biến cái ngu 400tr thành cái ngu 2 tỉ.

@chinhnu10con 11/2010
#154
Ưng 11
Đó giờ làm ăn, mua bán từ kd cho tới bđs. Tôi đánh giá tiêu chí quan trọng nhất là con người. Nhìn 1 ng ko đáng tin, thì dẹp, ko làm ăn mua bán gì nữa. Tôi đó giờ đi mua nhà 5-10 tỷ chỉ cần nói chuyện 10p với chủ nhà là có quyết định xuống tiền hay ko.

trên đời mọi cái lừa đều bắt nguồn từ 1 thứ duy nhất là lòng tham. Nếu thấy ai đó tự nhiên đem đến 1 kèo "thơm" cho mình, thì tự biết là quit ngay. Khi bản thân bị lòng tham quyến rũ, thì phải bình tĩnh, ngồi suy nghĩ cẩn thận lại. Ngoài cha mẹ, a chị em ruột thịt, ko ai cho ko ai cái gì. Cứ nhớ nguyên tắc đó là cả đời chẳng ai lừa đc mình.
Sent from samsung SM-N975F via nextVOZ

@rjshkkj 04/2016
#161
Ưng 23
Chim chết vì mồi người chết vì tham.
Lòng tham làm cho con người ta mờ mắt không nhìn thấy gì cho dù chân dẫm bào bẫy nhưng mắt chỉ nhìn thấy ánh hào quang của kim tiền thì không thấy gì cả.
Mẹ bạn thông minh sáng suốt hơn bạn rất nhiều đúng cho câu tục ngữ con tôi lớp 1 đi học nó đọc: "cá không ăn muối cá hư, con không nghe cha mẹ trăm đường con ươn".
Ngân hàng là buôn tiền, họ ngửi mùi tiền nhanh lắm nhưng họ không bao giờ cho những người không có khả năng thanh khoản, không có khả năng trả vay như mẹ bạn đã nói và không làm với kèo đó. Khi có sự việc cần quan sát một cách tỉnh táo thậm chí lùi lại một tý thì nhìn rất rõ chứ đừng tiến lên. Trong kinh doanh nên đặt vào tình huống xấu nhất, nghi ngờ cao nhất rồi tự giải bài toán có những ẩn nghi ngờ đó, nếu thấy không giải được rút luôn thì không bao giờ mắc bẫy.
Một ngày đẹp trời có một đứa muốn hợp tác kinh doanh với bạn với những món lợi tốt thì bạn nên lùi lại bước và đặt dấu hỏi: "tại sao là mình không phải người khác? Miếng ngon này tại sao đến lân mình?" trả lời được câu hỏi đó thì bạn có thể tiếp tục hoặc không tiếp tục hợp tác.

@tonghuuhiep2
#166
Ưng 4
Ưng 1

2 Bác cho e hỏi trước nhà e có gửi ảnh sổ đỏ cho 1 người bên ngân hàng định vay tiền sau đó k vay nữa k biết có sao k nhỉ
Ko sao hết nha bạn
Sổ đất đăng rao bán đầy có sao đâu
Thằng nào muốn làm fake là việc của nó, chả ảnh hưởng gì đến mình, vì chắc chắn 100% ko có cửa qua Phòng công chứng và Văn phòng đăng ký đất đai

@misaka 02/2012
#176
Ưng 5
mình chưa hiểu chỗ đoạn cháp 4 lắm, ai gt giùm với
Đại khái là bà liên này bị bên thằng hậu thuốc. Giờ bà liên thuộc nhóm ko thể vay ngân hàng được vì ko chứng minh đc thu nhập. Nên thằng hậu hỏi bả. Giờ bà muốn vay tiền ko. Bà vay thì ra ủy quyền giấy tờ đất đây cho bên tui. Sang tên cho bên tui. Bên tui đưa bà 100 củ. Bà liên ok. Sau bên ekip thằng hậu lấy sang tên cho 1 bên khác rồi sau đó nhét sổ kia vào ngân hàng. Bà hậu biết dính trap vì nợ khống. Nên làm theo lời thằng hậu đi lừa đạt ( bác chủ) 400 củ. Sau đó càng bào nhiều càng tốt. Vì chắc chắn hiểu bác chủ có cầm sổ cũng ko làm đc gì.
Chắc có thể e hiểu sai. số chỗ. Tại sao bên ekip cầm sổ ngân hàng rồi mà vẫn đưa cho đạt ( chủ thớt) sổ nữa
Hoặc trình tự là bà liên đã thông đồng từ trước. Vậy là có 2 sổ đồng sở hữu. 1 sổ đưa bác đạt. Xong 1 sổ đưa ekip để cầm ngân hàng

@muacokho____ 10/2014
#179
Ưng 1
Ưng 4
Tóm tắt cái thớt ơi chứ viết truyện làm gì. Cả đống chữ đọc sao nổi.

Gửi từ Xiaomi Redmi Note 9S bằng vozFApp

@tonghuuhiep2
#186
Ưng 6
Ưng 1
Bác cho e hỏi vài chuyện với. Trong câu chuyện thớt kể. Nếu là 1 sổ đỏ của bà liên. Vậy làm sao mà thớt vừa nắm 1 sổ. Ngân hàng cho vạy giữ 1 sổ đc ạ
Thớt muốn lấy lại tiền, nên nó dùng chính tâm lý này để dụ thớt

Thớt muốn lấy lại tiền thì ký hủy công chứng---> giao lại sổ bà Liên---> bà Liên ký chuyển nhượng sang cho thằng X----> X vác sổ đi thế chấp---> X giao tiền lại cho Liên, Liên mới trả lại cho thớt

Chết là chỗ đấy, thớt chưa cầm tiền đã ký hủy giao đất lại cho người ta với hi vọng người ta vay được sẽ trả mình, trong quá trình làm nếu khéo miệng thì Liên có thể dụ thêm thớt cho vay thêm chi phí để làm hồ sơ và bôi trơn cho ngân hàng nữa ấy chứ

@levu103 11/2010
#193
Ưng 4
Mình vừa lấy được 1 tỷ tiền gốc sau 1 năm cho vay cũng hình thức giữ sổ đỏ và có công chứng khoản vay. Tự hứa với lòng không bao giờ cho vay nữa
Cảm giác bất an lắm.

via theNEXTvoz for iPhone

@Saint Castiel 07/2013
#205
Ưng 8
Đọc đến đầu chap 3 thấy thớt ngu và gà quá. Thôi k đọc tiếp, ức chế thay
ở đời có chuyện này chuyện kia, bạn ấy lên kể là cảnh báo cho những con gà ko dính vào chuyện này, và mình phải cám ơn.
còn nếu bạn quá giỏi, tin rằng ở đời ko ai lừa được bạn thì tôi cũng ko nói gì hơn
=======
P/S cho dù bạn ấy có kêu donate, tôi cũng sẵn sàng, nhiêu đây kiến thức để tránh bị lừa thì donate gì cũng làm

@tonghuuhiep2
#206
Ưng 5
Ưng 1
https://tuoitre.vn/tam-giam-them-3-...p-tinh-lam-dong-lua-dao-20200616163323902.htm

Vâng bác vụ này là giám đốc sở tư pháp mở văn phòng công chứng. Rồi công chứng 1 căn nhà bán cho trăm người. Rồi con kiến kiện củ khoai. Nghe đâu cần ngàn tỉ
Giỡn hoài bác
Em ko biết chỗ bác phòng công chứng thế nào
Chứ chỗ em sau lưng PCC đều là các tay góp vốn có khả năng khuynh đảo trong phạm vi tỉnh, tức nếu chẳng may PCC có gặp những tình huống làm sai thì họ có thể dùng thế lực ép người bán phải hủy hợp đồng làm lại cho đúng, hoặc những vụ phải kiện tụng ra tòa thì họ đi đêm để giải quyết bằng tiền chứ ko ai muốn dính dáng ra tòa đâu.

Thậm chí nó gặp những ca pháp lý về đất ko chuẩn nó còn ép phải bán cho nó giá rẻ nữa cơ vì mình nó mới có khả năng hợp pháp hóa.

Nếu trên tư cách ko sợ pháp luật, ko sợ ngồi tù thì cái gì người ta chả dám làm, anh dẫn link 1 vụ ko đồng nghĩa với việc tất cả dám làm thế, rồi xã hội này ko ai dám mua bán đất luôn hay sao?


Mới đọc bài báo, công an nói đủ điều kiện khởi tố 1 vụ là vụ bán 1 miếng đất nhiều lần là đúng rồi, mấy vụ còn lại là vay tiền thôi, án dân sự còn khướt.

@cafedabt248 09/2014
#214
Ưng 11
Khi cầm bds nên ưu tiên đất trống k có nhà, có thể hiện đường đi trên sổ, đất sạch sẽ chính chủ k tranh chấp thì hãy cầm. Khi A chuyển nhượng quyền sd đất cho B xong phải làm thêm 2 hđ nữa. 1 là hđ B cho A thuê bđs đang cầm với giá xx, xx đó là tiền lãi hàng tháng. 1 hđ cho phép A mua lại bđs của B với giá = giá bán ban đầu trong kì hạn yy, yy là tgian cầm bđs.

@sherry_flip 02/2012
#215
Ưng 16
Theard hay nè, nếu các thím thích thì e sẽ làm 1 theard kể về năm tháng e làm nvtd trước đây )) cũng hay ho và ra gì lắm

via theNEXTvoz for iPhone

@Moi_Lay_Vo 12/2016
#219
Ưng 7
Tóm tắt cái thớt ơi chứ viết truyện làm gì. Cả đống chữ đọc sao nổi.

Gửi từ Xiaomi Redmi Note 9S bằng vozFApp

mình nghĩ 1 người như này lười biếng, lười đọc ko nên vào diễn đàn và cũng ko nên vào comment ở những topic review. Dễ nản lòng người viết. Nói xong có thấy mình "dân trí thấp" ko

@Gau Mimosa 06/2013
#240
Ưng 2
Ưng 4
Tao kế nhà thằng Hậu đây, lúc làm ăn được sao mày không kể cùng nó vào sinh ra tử mấy lần nó kiếm mấy kèo êm mày ăn một mớ sao mày đéo kể ra ở đây hả thằng lol, nó từng bị dí mấy lần mặt lol mày ở đâu, mày vào bệnh viện quăng nó vài củ coi như xong, lúc mày năn nỉ nó kiếm kèo sao không kể hả.

@Siêu Nhân Thích Đục 04/2021
#254
Ưng 4
Tao kế nhà thằng Hậu đây, lúc làm ăn được sao mày không kể cùng nó vào sinh ra tử mấy lần nó kiếm mấy kèo êm mày ăn một mớ sao mày đéo kể ra ở đây hả thằng lol, nó từng bị dí mấy lần mặt lol mày ở đâu, mày vào bệnh viện quăng nó vài củ coi như xong, lúc mày năn nỉ nó kiếm kèo sao không kể hả.
Bắt đc 1 thèn trong ekip thèn Hậu này

@BeBua 08/2012
#292
Ưng 41
CHAP 4bis: GIẢI ĐÁP THẮC MẮC

Chào các thím, ngủ 1 đêm dậy thấy quá trời comment. Em ko ngờ review của em lại được đông đảo các thím hóng đến vậy.

Hôm qua tính ngủ sớm để sáng nay dậy sớm post bài tiếp, ai dè đâu lại có biến, làm em mệt mỏi hết sức.

Đầu tiên là 2 thằng con em chơi với nhau rồi đánh lộn, hậu quả là thằng lớn bị thằng nhỏ chọi cây kiếm đồ chơi rách mí mắt. Làm e 1 phen hoảng hồn hoảng vía, phải lo sơ cứu và chạy đi mua thuốc cho cu cậu, lại còn phải dỗ dành các thứ, và ko quên trừng trị cậu nhỏ.



Đến lên giường ngủ tưởng đâu êm xuôi rồi, thì tự dưng mình mẩy nó ê ẩm, nhức mỏi. Đồng thời còn bị hành nóng lạnh. Em rét quá, vì khu em đang trong vùng dịch, nên em kêu vợ lấy cho viên paracetamol uống. Đến 1h sáng thì đỡ đỡ rồi ngủ đc 1 giấc tới 7h.

Xuống nhà ăn sáng thì mẹ thông báo hôm nay khu vực của em có tổ chức test nhanh, lát đi test ko biết kết quả ntn, hơi rét nhẹ. Nếu các thím thấy e ngừng lại thì ko phải e drop mà bị bắt đi cách ly rồi ạ T.T

---

Thôi để tránh lan man, em xin đi vào chủ đề chính, sáng mở mắt dậy, thấy nhiều thím comment thắc mắc, nên em sẽ dành chap 4bis này để giải đáp cho mọi người dễ hiểu cái timeline. Sau đó sẽ ráng gượng viết tiếp chap 5.

Đầu tiên, như em đã nói ở #1, đây là giai đoạn tầm tháng 07/2018, khi đó em chưa biết gì cả, chỉ nghe lời thằng Hậu gòm nên mới bị lừa, và mới có review cho các thím coi. Sau đó thì em cũng đã có đc 1 ít bài học kinh nghiệm nên hiện nay có thể em đã bớt khờ rồi, nên các thím đừng chửi e ngu nhiều quá. Đâu ai sinh ra mà đã trên thông thiên văn, dưới tường địa lý. Cũng đều phải trải qua học hỏi, va vấp r ngộ ra bài học, từ đó mới bớt ngu. Các thím hạn chế chửi em ngu, em dỗi lại drop thì mất hay

Có 1 số thím nói em tham, thì em nhận. Con người mà, ai mà ko có lòng tham. Nếu tiền đem gửi ngân hàng thì lãi ít mà chắc ăn, hàng tháng nhận lãi đầy đủ. Còn đem cho vay ngoài thì phải có rủi ro cao, mà ko có kiến thức, kinh nghiệm thì rủi ro càng cao hơn. Đằng này lại bị 1 thằng khốn nạn lừa có tổ chức thì con gà tập tễnh như em sao mà tránh khỏi bị gạt.

+ Timeline em để là năm 2018, cho đến nay thì đã phát sinh ra rất nhiều vụ việc, ko chỉ riêng bà Liên. Cho nên các bác thắc mắc sao ra 2 tỷ thì từ từ hóng nhé.

+ Cùng 1 khoản thời gian nhưng em phải làm việc và xử lý rất nhiều vụ việc, tiếp xúc với nhiều người, vụ bà Liên xảy ra cùng 1 lúc với ông X, bà Y… Nhưng nếu kể theo timeline thì các bác sẽ rất rối nên em sẽ review theo từng người. Cho nên sau này các thím đừng thắc mắc tại sao đến 2021 rồi lại quay về 2018.

+ Timeline của bà Liên đến hết chap 4 thì bả vẫn nói với em tìm ngân hàng để bả TỰ VAY, em ko có liên quan gì và cũng chưa hiểu gì về các mánh khoé. Em chỉ lấy ví dụ tên bà Liên (là chủ đất) để các bác dễ hiểu.

+ Em ko có ký huỷ công chứng, và cũng chưa nhận được xu nào từ bà Liên. Sổ đỏ em đang giữ, là sổ thật 100%. Tình huống trong chap 4 chỉ là em ví dụ cho các thím dễ hiểu mánh khoé chiếm dụng vốn ngân hàng của tụi cò đất.

+ Miếng đất bà Liên cầm cho em bao gồm 2 căn nhà, chứ ko phải chỉ căn nhà bà Liên đang ở.

+ Có thím nói trường hợp bà Liên ko trả nợ thì rao bán miếng đất, nhưng làm sao đi coi đất khi ko thể dẫn người mua lại xem đất (tụi nó quậy), chứ đừng nói là bán được lấy lãi. Kiểu “Tiền mượn gì tao ko biết, đứa nào đòi lấy nhà tao thì tao chém”. Còn thím nào nói nhờ xxx lại trình bày thì xin thưa, ko có đâu ạ.

+ Có thím nói ngân hàng phát mãi tài sản thì đâu có thiệt 700tr, vậy là các thímchưa biết bản chất sự việc. Ngân hàng cho vay chỉ muốn lấy tiền lãi, cực chẳng đã họ mới tiến hành phát mãi. Nhưng để phát mãi được tài sản thì phải qua rất nhiều khâu, từ hội sở, nhân sự phụ trách, toà án, công an, thi hành án, bán đấu giá,… Nhiều khi bán xong ko còn lại được nhiêu vì tất cả các khâu đều tốn chi phí. “Của đổ hốt lại”, từ giang hồ, luật sư cho đến xxx đều nói vs em câu này.

+ Có thím nói giọng em hiền, sao đòi nợ được. Có thím còn xúi em mất tí tiền đập nó què giò. Thứ 1, thời điểm đó em chỉ là 1 thằng nhân viên đang làm ở vùng an toàn, chưa va vấp, chưa có nhiều kinh nghiệm và mối quan hệ. Thứ 2, mẹ em quy y cửa Phật, nên không cho em làm bậy bạ, vừa sợ mang tội thất đức, vừa mắc công dính dáng tới pháp luật. Từ người đúng thành người sai.

+ Hình Hậu gòm em chưa post lên được, vì hiện tại em đang có 1 vài toan tính, nước đi chưa thể lộ ra, kẻo bứt dây động rừng.

+ Bà Liên trước có nói vs em, ban đầu chỉ vay 100tr hơn. Sau đó trả lãi gốc ko nổi, thêm bị cò đất dụ kèo vay cao hơn, nên mang ra mang vào ngân hàng và vay ngoài liên tục, lãi chồng gốc nên mới lên 400tr vay chỗ em. Giấy đất còn 1 trang A4 đóng dấu chi chít vay ngân hàng từ năm 2012. Có thể lúc đó bị ngân hàng siết hoặc chủ nợ máu mặt, làm dữ nên bả sợ mới đi vay trả. Còn em thấy hiền, với thêm thằng Hậu gòm chắc có nói ra vào kiểu nhà này lành lắm, nên bả và gia đình nói ngang ngược luôn. Nhưng ở đời đều có quả báo, chỉ là bả chưa thấy thôi.



+ Có thím nói ko sốt sắng lấy lại tiền, mình nắm số đỏ là nắm đằng chuôi, thì là thím chưa hiểu chuyện rồi. Mình bỏ 1 cục tiền vào, mục đích là lấy lãi. Giờ tiền nằm đó, lãi ko có mà gốc cũng ko. Nói thẳng ra là ban đầu giấy đất đứng tên ông Tám, bà Liên, hiện giờ em đã sang nhượng và đang đứng tên em, nhưng rao bán ko ai dám lại mua. Còn kêu giang hồ hay nhờ vả xxx, thưa ra toà án thì… hồi sau các thím sẽ thấy. Tóm lại là hiện nay, tháng 9/2021, em chưa lấy lại đc xu nào nhưng chi ra cũng tầm hơn 50tr để theo đuổi vụ việc của riêng bà Liên này.

+ Chỉ có ngân hàng mới có thể cho vay thế chấp giấy CNQSDĐ, cá nhân ko đc nhà nước cho phép, cho nên chỉ có thể cho vay giả cách bằng hợp đồng sang nhượng. Và hợp đồng sang nhượng vẫn có thể dùng để phong toả, ngăn chặn tẩu tán tài sản. Nhưng để bảo vệ quyền lợi của người cho vay thì lại là 1 câu chuyện khác.

+ Mục đích mình đăng review chính xác như các thím nói là để mọi người thấy cái ngu của em để tránh, ko bị lừa. Em ko có mục đích xin donate vì em là trụ cột trong gia đình, cha của 2 đứa nhỏ. Em ko thể ngửa tay xin tiền thiên hạ. Nhưng nếu bác nào trong nghề (luật sư, toà án, giang hồ, xxx…) thì có thể cho em xin tư vấn, 1 vài lời khuyên hoặc anh em gặp nhau kết giao để cùng phát triển, vì thực ra các kèo em đang vướng vẫn chưa giải quyết xong.

+ Có thím nói khi cầm BĐS thì ưu tiên đất trống ko nhà, có đường đi, ko tranh chấp, làm hợp đồng cho thuê… Em đồng ý, và xin bổ sung thêm là phải kêu bên cầm xác nhận giấy 3 không, hoặc kỹ nữa thì làm hợp đồng mua bán tài sản ở 1 vị trí ất ơ nào đó, vd như địa chỉ của UBND chẳng hạn, với giá trị đặt cọc là bằng số tiền vay. Nếu nó trở mặt thì đem ra công an thưa nó tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, vì nó có phải chủ tài sản đó đâu.

+ Có thím nói kế nhà thằng Hậu gòm, còn nói nó vào sinh ra tử vì mình, còn mình vào bệnh viện quăng vài củ cho nó thì mời thím đưa ra bằng chứng. Em nghĩ thím đang nhầm lẫn, hoặc đùa ko đúng chỗ. Thím cũng đừng nghĩ em là thằng khờ năm 2018 mà thím vào doạ làm trò vui. Em búng tay 1 cái 24h sau ko ai tìm thấy thằng Hậu gòm, và kể thím nếu đang đi chung với nó. Chỉ là giải quyết phần phía sau như thế nào thôi. Con người chứ ko phải con mèo đâu mà có 9 cái mạng để reset thím nhe.

---

Kết thúc giải đáp thắc mắc đợt 1, em gõ tiếp chap 5 đây

@BlackBerry Q10 03/2015
#292
Ưng 17
Tiền đem cho vay, liệu có đòi được ko?
- Có, đòi được. Quan trọng là mất cái gì và đòi được lại bao nhiêu, có đáng không?

Vay tiền không trả, là dân sự hay hình sự?
- Có thể cả hình sự lẫn dân sự. Vay thôi, không trả được là dân sự. Cố tình vay chiếm đoạt, bỏ trốn là hình sự.

Lấy đất người khác đem đi cầm, xong bỏ trốn ko trả nợ, có phạm tội hay ko?

- Có.

Toà án xét xử thắng kiện, yêu cầu con nợ trả tiền, liệu có thi hành án được ko?

- Như đi đòi nợ lần 2.

Giang hồ đòi nợ, có uy tín hay ko?

- Có đội làm uy tín, có đội chỉ chờ luộc của chủ nhà. Hoặc luộc cả 2 bên.

Điểm giống nhau giữa dân xã hội, luật sư và xxx là gì?
- Làm tiền dựa trên Luật pháp, mặt nào đó đều là cò, cũng đều có những thứ khốn nạn như nhau.

@BeBua 08/2012
#300
Ưng 15
CHAP 5: LẬT MẶT

Một tuần lễ trôi qua, ko hề có 1 tin tức hay động thái nào từ bà Liên. Em đã hết kiên nhẫn nên gọi liên tục cho bả, và như các thím cũng đoán đc là bả ko bắt máy. Nếu có bắt máy thì cũng là ông Tám, chồng bả bắt và nói là bả đi công chuyện. Em kêu thằng Hậu gòm đi với em lên nhà kiếm bả nói chuyện cho rõ sự tình. Nó nói nó đang đi công chuyện nên hẹn lại. Em thì đang tức muốn đi luôn 1 mình. Mẹ em thấy vậy nên nói thôi để mẹ đi chung với con, có gì mày nóng thì còn tao nguội.

Lên đến nơi thì ko thấy bà Liên. Chỉ có ông Tám ngồi ăn cơm trưa vs vài con cá lòng tong kho, và chai rượu đế. Bằng cái giọng lè nhè, ổng hỏi em lên làm gì, kiếm bả chi, bả đi công chuyện rồi, để đó đi chừng nào bả về kêu bả gọi lại cho em.

Em tức quá vì bị bả lừa hết lần này đến lần khác, và em khá chắc kèo là bả trốn trong nhà nên em có nói hơi lớn tiếng. Xong cái ông Tám liền trở mặt và chửi rủa mẹ con em.

Lúc này thì 1 thằng đi ra, miệng hô, tầm 1m6, cởi trần khoe hình xăm con rồng đang xăm dở bên cánh tay phải. Nó vừa gặp em thì bắt đầu la hét và nói đây là nhà của nó, ko có vay mượn mua bán gì hết. Bà Liên bả làm gì là chuyện của bả, ai mà đụng vô nhà nó là nó thí mạng cùi. Sau em mới biết rằng, thằng đó là thằng Luyến, con trai cả của bà Liên. Nó vốn ko đồng ý vụ đem giấy đất đi vay, trong khi 2 đứa con trai kia thì ủng hộ. Đó cũng là lý do vì sao nó ko đi theo hôm công chứng sang nhượng. Nhưng trên giấy tờ đất chỉ thể hiện tên của ông Tám và bà Liên, ko hề có tên của bất cứ thằng con trai nào.

Om sòm 1 lát thì hàng xóm chạy ra xem khá đông, 2 thằng con trai thứ cũng xồ ra làm dữ, trái ngược với vẻ tươi cười và khen em tốt bụng hôm đi công chứng. Em nói là bả đi vay 400tr xong còn mượn thêm tiền để vớt cái máng cào lên. Nghe tới đó cả nhà nó như bị kích động, liên tục la hét và chửi em, nói em trù ẻo gia đình nó, nói nhà nó làm nghề ghe, sống nhờ ơn cậu mà đi rủa bị rớt máng cào. Em định móc điện thoại ra cho nó nghe ghi âm thì cả nhà nó xồ xồ tới. Mẹ em thấy tình hình ko ổn, nên kêu em lên xe chạy ra đường lộ lớn.

Ra tới lộ lớn, em tìm sdt của ông trưởng khu vực, mục đích là để dò la xem gia đình này như thế nào.

Tìm đến nhà ông trưởng khu vực, em vào trình bày sự việc thì mới bổ ngửa ra là bà Liên bả vay mượn tứ xứ, có vay của bên tổ dân phố 3 triệu xong quỵt luôn. Hổ khẩu thì bả làm ra 3 cái hộ khẩu, mục đích là để đem đi cầm và khi đất bị giải toả thì được đền bù tiền nhiều hơn (sau em tìm hiểu thì đất này thuộc giải toả, nhưng rất lâu rồi ko làm, khả năng quy hoạch treo hay đã xoá bỏ). Ông tổ trưởng kể 1 hồi thì chốt lại, gia đình bà Liên chỉ đc cái miệng la bô bô thôi, ko có giang hồ hay chơi với chèo (xxx) nào cả. Rất nhiều lần ổng phải xuống giải quyết vụ chủ nợ đến đòi làm um sùm, nhưng chỗ nào mạnh vs có lực lượng thì mới đòi đc.

Nghe xong em cũng hiểu ngầm ý của ổng, nên gửi ổng ít tiền uống café rồi lên xe đi về.

Trên đường về thì bà Liên gọi lại cho em, và đã thay đổi giọng. Không còn nụ cười thân thiện hay cám ơn, phúc đức nữa mà bắt đầu lên giọng, thậm chí chửi em vì ngày 14 mới tới hạn 3 tháng mà nay 13 đã gọi hỏi. Ngoài ra, bả còn kêu em tìm người bán nhà cho bả đi, rồi bả sẽ trả nợ cho em. Điều kiện là phải bán theo giá bả kêu (bả là bà cố nội người ta chứ ko phải người phàm). Xong còn hứa chắc kèo là ngay mai sẽ trả bớt cho em 10tr. Nếu ko thì em muốn làm gì làm. Trong điện thoại ông Tám còn chửi vọng vào ĐM ĐM. Em tức run người nhưng mẹ em nói thôi để tới ngày mai coi sao con. Nên em cũng nguôi nguôi.

Sang hôm sau, gần 18h chiều thì bà Liên gọi cho em. Bả nói là có 1 bà chị muốn sang lại giấy đất, và muốn gặp em để trao đổi, nếu okie thì làm thủ tục sang nhượng để bà chị làm thủ tục ngân hàng. Em hỏi vậy 10 tr bả hứa trả cho em đâu, thì bả trở lại than nghèo kể khổ, tính bán chiếc ghe lấy 10tr trả cho em trước nhưng bà chị cản, nói để chiếc ghe làm phương tiện sinh sống, đợi bả làm hồ sơ xong rồi trả luôn 1 lượt.

Em đã quá mệt mỏi với bà Liên, hơn hết là gia đình bả còn dám chửi mẹ em. Cho nên em cũng ậm ừ cho qua chuyện, và bắt đầu tìm phương án khác để thu hồi tiền về.

LINK CUỘC GỌI:

@BeBua 08/2012
#304
Ưng 33
CHAP 6: CÓ BỆNH THÌ VÁI TỨ PHƯƠNG

1 điều hiển nhiên có lẽ các thím theo dõi từ đầu đều rõ, đó là ko có 1 cuộc gọi của bà chị nào, và cũng ko có xu nào về túi em. Vậy vấn đề bây giờ là em phải bắt bịnh cho bà Liên, xem gia đình bả là dạng như thế nào? Lực lượng ra sao? Thích ngọt nhạt hay thích nước biển mặn? Rồi nhờ ai vào làm sẽ được việc?

Đầu tiên, em nhớ ra có 1 ông chú làm văn phòng địa ốc, có mối quan hệ mật thiết với các xxx lĩnh vực đất đai ở khu vực. Thế là em mang giấy tờ ra nhờ ổng xem và tư vấn giúp.

Ổng xem qua 1 lượt, rồi lên máy tính tra tra gõ gõ xong kêu em giờ mày nhanh chóng đi sang nhượng qua tên đi, làm luôn dịch vụ cho nhanh. Khi mày đứng tên sổ rồi thì cầm cán, chủ nhà sẽ sợ và tự động kiếm mình. Còn trong trường hợp nó ko tìm thì chú gửi mày cho a xxx (ko phải giang hồ) ở khu vực đó, tốn ít chi phí rồi ảnh qua hét 1 tiếng là tụi này tự động xếp re, lo bán nhà mà trả nợ cho mày.

Xong em cũng có gọi cho 1 thằng bạn xã hội, hỏi nó coi nó biết tụi gia đình bà Liên ko. Đúng là bạn bè lâu ngày ko gặp, ít qua lại nên nó cũng ko mặn mà lắm (cũng tại em ít giao thiệp, có việc mới nhờ tới nên cũng ko trách đc gì). Xong nó chỉ phán cho em 1 câu là tụi nó giang háng chứ giang hồ gì, ba cái thằng lôm côm cắc ké. Em cám ơn nó rồi cúp máy.

Xong em về kể với mẹ, thì mẹ em cấm tuyệt đối ko đc sử dụng bạo lực, vì mình từ đúng sẽ thành sai, nó ăn vạ 1 cái là mất cả chì lẫn chài. Và yêu cầu em làm theo lời chú chỉ.

Em cũng nghe theo, đem hồ sơ gửi chú đi sang tên. Khi giấy đất đả chuyển qua tên em thì chú nói để chú gửi cho a xxx rồi có gì cho hay.

Bẵng 1 thời gian, em ko nghe tin tức gì từ chú, nhưng cũng ngại nên ít khi dám gọi hỏi, sợ chú nói mình thúc. Em chỉ nói nhấm nhá rằng nếu bên đó có cần chi tiền thì bên con vẫn sẽ chi, chỉ cần xong việc sớm và gọn gàng. Chú ậm ừ rồi nói có gì sẽ cho hay.

1 tháng, 2 tháng, 4 tháng, 6 tháng sau, ko hề có 1 cuộc gọi từ chú, cũng như bà Liên. Đến giờ thì em đã xách định là chú ko thể giúp gì được rồi, có thể chỉ là nổ hoặc ra vẻ với các anh chị em trong dòng họ. Em tức bà Liên 1 thì em tức chú 2, vì làm mất thời gian của em đến 6 tháng.

Vào 1 bữa nhậu nọ, em kể vs thằng bạn thân về vụ việc. Nó nói giờ cần gì xxx, mày kêu giang hồ làm cho nhanh gọn. Và nó hẹn cho em thằng Gentle (giấu tên), vừa mới ra tù. Nó kể thành tích của thằng Gentle e nghe cũng ái ngại, vì thằng này có máu điên. Lỡ nó hoả lên làm bậy thì lại mang hoạ. Nhưng cũng ra gặp mặt.

Cảm giác đầu tiên khi em ngồi đối diện với thằng Gentle và 1 thằng bạn nó là lạnh sống lưng. Cái mặt thằng này nếu ko làm giang hồ thì đúng là uổng phí. Gương mặt nhọn, mũi quặp, tóc tabu và đặc biệt là đôi mắt lừ đừ cực uy tín. Còn thằng đi chung thì mặt rỗ như té ổ đinh, bấm điện thoại suốt, dường như ko quan tâm lắm.

Sau khi nghe em kể sự tình thì nó hỏi e muốn giải quyết như thế nào? Em nói chỉ muốn hù cho bà Liên trả nợ thôi, tuyệt đối ko ồn ào, đổ máu. Nó nói vậy có chọi nhớt ko? Em nói ko, chỉ cần nói chuyện, có thể lớn tiếng áp đảo nhưng sẽ ko đụng tay chân, em ko muốn dính rắc rối tới pháp luật. Nó OK và ra giá 20 triệu, đưa trước 5 triệu làm chi phí, ngày mai lên đòi luôn. Đòi đc thì đưa đủ. Em đồng ý và móc ra 5 triệu trước sự chứng kiến của thằng bạn.

Chiều hôm đó, nó gọi cho em kêu lên nhà bà Liên. Em xách xe ra và vọt theo nó, kèm theo 1 cảm giác vừa run vừa kích thích khi bắt đầu “phi vụ” đầu tiên.

Đội của em chỉ có 3 người, em, thằng Gentle và thằng bạn nó. Em hỏi sao đi ít vậy, nó nói nhiêu là đủ rồi.

Đến nhà bà Liên, thì bả vẫn ko có nhà, và gặp ông Tám. Ông Tám thấy đội em, đặc biệt là nhìn mặt thằng Gentle thì ko dám ho he, chửi bới nữa mà chỉ nói bả đi làm rồi. Mấy thằng con cũng lo sửa ghe, đi tới đi lui chứ ko dám xồ xồ như lúc trc. Đợi bả hoài cũng ko phải phương án nên thằng Gentle kêu e ra ngoài đầu ngõ uống café, rình bả về thì bắt vào.

Ra quán ngồi được tầm 30 phút thì bà Liên gọi lại cho em, nói là về nhà rồi, làm gì kéo người tới làm om sòm vậy. Em cũng ko nói nhiều, chạy vào lại nhà bả.

Đến nơi thì bả đã đứng trước cửa chờ sẵn, và nói CỰC KỲ NHẸ NHÀNG Mấy chú có gì thì vào nhà uống nước nói chuyện đàng hoàng, có gì đâu à. Em cứ tưởng là bả đã thiệp nên cả 3 vào trong nhà ngồi.

Vừa đặt đít xuống ngồi thì bả đóng sầm cửa lại (loại cửa kéo), rồi thi nhau la hét là tụi em đến nhà đòi nợ thuê, quậy quạng. Tụi con trai thì cầm sẵn mấy cây gỗ vs ống tuýp, liên tục gầm gú là tụi mày ngon lắm, hôm nay tao sẽ đập chết m* tụi mày. Tụi mày mà còn sống đi về thì bao nhiêu c*t tao ăn hết.

Em cực kỳ kinh hoàng, vì chưa từng trải qua sự việc như vậy. Còn thằng Gentle cũng tỏ vẻ lúng túng, ấp úng là tụi tui chỉ lên nói chuyện chứ có làm gì đâu. Riêng thằng bạn thì vẫn bình thản ngồi bấm điện thoại. Tay em run run, bấm sdt vợ, nhờ vợ gọi cho 113 và ông trưởng khu vực để vào giải cứu. Sau này mới biết là 113 yêu cầu vợ em phải gọi bằng số bàn, hoặc xác định rõ vị trí, số nhà thì mới cho người đến. Em xin miễn bình luận.

Làm um sùm đc khoảng 3 phút thì bà Liên móc điện thoại ra gọi cho xxx khu vực. Tầm 5 phút sau, 1 anh xxx và 2 ông dân phòng đến, yêu cầu bà Liên mở cửa. Bà Liên liền quay ngoắt 180 độ, khóc lóc kể lể rằng bị đòi nợ thuê lên đây quậy nhà cửa, trong lúc đó thì đám con trai bả vẫn đang gào rú, đập vào tường và song cửa sổ bên ngoài vang cả 1 vùng.

Anh xxx tỏ thái độ ngán ngẩm và nói với em rằng, đây ko phải là lần đầu tiên có người đến đòi nợ bà Liên. Tuy nhiên, các anh đang làm là sai, chúng tôi có thể mời các anh lên phường để điều tra xem có dấu hiệu đòi nợ thuê hay ko?

Và quay sang bà Liên, cô nhốt người ta như vầy cũng là sai, là tội giam giữ người trái pháp luật. Bà Liên vội đỡ lời rằng đóng cửa lại sợ tụi con bả bức xúc, nhào vô làm bậy.

Xong anh xxx kêu bả mở cửa, và giải tán để đội em ra về. Khi vừa ra tới đầu hẻm, em vẫn chưa hoàn hồn, thì thằng Gentle dừng xe bên cạnh. Thằng bạn mặt rỗ giờ mới lên tiếng, nói rằng giờ em muốn sao, nếu chơi sát vát thì mai a cho người lên tạt c*t vào nhà nó, xong rình chơi nó 1 trận, chứ nãy là anh hỏng hài lòng với gia đình này rồi. Nhưng kèm theo điều kiện là ứng thêm 5tr.

Em nói để về nhà suy nghĩ thêm, nhưng trong đầu đã chắc mẫm là ko làm. Vì chưa đc gì đã mất 5tr, giờ mất thêm nữa mà ko đc gì thì lại ngu thêm. Chưa kể nó làm bậy thì lại liên can đến mình.

Mấy hôm sau thằng Gentle có gọi em hỏi làm ko, em từ chối khéo cũng cỡ 3, 4 lần nó mới thôi. Coi như mất 5 triệu tiền ngu đầu tiên cho giang hồ.

---

Qua đây em rút ra được 1 case study như sau:

  • Giang hồ cũng có giang hồ this, giang hồ that. Đừng coi phim nghĩa hiệp nhiều quá rồi nghĩ ngoài đời cũng vậy.
  • Giang hồ mõm luôn kêu đưa tiền trước, và có khi nó đi đêm với con nợ, ăn tiền 2 đầu xong xù kèo, vì biết mình ko dám làm gì nó. Uy tín là 1 điều xa xỉ.
  • Đáng sợ nhất là tụi nhóc ác, tụi này sẵn sàng lao vào chỗ chết 1 cách bất cần đời, ko cần biết đối thủ là ông trùm bà chúa nào. Em từng chứng kiến tụi nhóc ác đi đòi nợ, sẵn sàng đập đầu vào tường ăn vạ hay vạch bụng ra thách đâm.
  • Nếu được xử lý lại, em sẽ book bọn nhóc ác đi theo, cho bà Liên nhốt xong tụi nhóc ác sẽ tự làm đổ máu, hoặc thò tay ra cho tụi con trai bả đánh gãy. Công an đến nơi thì em quay video lại và tố cáo gia đình bà Hành hung và Giam giữ người trái pháp luật. Lúc đó sẽ có nhiều đứa đái ra máu.

@BeBua 08/2012
#305
Ưng 14
Em hơi chóng mặt với nóng lạnh nên đi ăn cơm rồi nằm nghỉ tí. Chiều khoẻ lại em lên bài tiếp các thím nhé.

@TuDragon76 02/2007
#306
Ưng 22
Hồi đó cũng cho 1 bợn xã hội (quen dắt dây) mượn tiền, hứa trả lãi này nọ, gặp tui hơi bị khái tính nên bảo khỏi lãi gì hết, chỉ cần hứa đến ngày nào trả thì trả, thế thôi, 1 cục 50tr

Đến hạn lần thứ 1 (6 tháng đấy, tiền nhàn rỗi nên chả cần đòi gấp, cho hạn 6 tháng luôn), trình bày vướng tiền góp làm ăn nên chưa đòi lại được, khất 2 tháng. Bắt đầu thấy có mùi, nhưng cũng OK xem kịch phía sau thế nào. Vẫn nói giọng tử tế lễ phép, chưa thấy lòi đuôi

Hạn lần 2, 2 tháng sau, bắt đầu hơi khó chịu. Kiểu "có vẻ bạn không tin tưởng mình ? Mình kẹt làm ăn chứ đâu có lô đề bóng bánh, mình hứa sẽ có trong tháng này, bạn yên tâm". ĐMM, mày lô đề bóng bánh kệ mẹ mày, chắc tao quan tâm, mày lấy tiền tao đi chơi đĩ tao cũng đéo care, nhưng hứa là phải trả đúng hẹn. Trong bụng bắt đầu hiểu rõ bài của bạn xã hội này rồi, nhưng vẫn muốn theo xem kịch bạn diễn thế nào nên vờ giả lả "thôi bạn kẹt cứ để hết tháng trả mình cũng được, nhưng mình cũng cần tiền, mong bạn hiểu"

Hạn lần 3, ngày cuối tháng, hẹn cà phê, bợn ấy dắt theo 1 bợn nữa, 2 cẳng tay xăm trổ như thằng bị ghẻ, má hóp môi thâm đúng chất nghiện lâu năm lên lão làng, tóc dài tới đít, ngồi 1 phút ngáp đủ 60 cái. Tui mới đến nhìn thấy đã buồn cười trong bụng, OK bài doạ chứ gì. Y như rằng mới hỏi thì bợn kia đã phun ra 1 tràng đm tùm lum, trở giọng đéo "tui bạn" gì nữa mà mày tao "thân thiết" luôn, giọng gằn và lớn như sợ tui bị điếc nghe không rõ hay gì ấy. Bợn nghiện kia thì chắc mắt cận lòi hay gì mà con mắt trợn muốn lòi mẹ tròng ra ngoài, thêm quả ngáp thối mồm nghe muốn mửa đéo chịu nổi. Bợn kia khất nợ kiểu "có mớ tiền rách đòi hoài, đm mày tin tao đéo trả không ? Giờ tao nói thật đại ca tao đây trừ nợ tao luôn, tao đéo có tiền trả mày đấy, sao nào ?". Tui lim dim ngồi nghe, vẫn trả lời nhẹ nhàng lịch sự như Bá Kiến dỗ Chí Phèo "có gì từ từ nói, sao lại mày tao thế này ?". Thấy tui nhỏ nhẹ thì càng làm tới, bắt đầu đập bàn đá ghế, anh nghiện còn vờ thò tay vào lưng và bụng như sắp rút cái gì ra. Nhân viên quán bắt đầu le ve xung quanh để tống cổ cả đám ra. Tui cười nhẹ, vứt 100k lên bàn, ngoắc nhân viên phục vụ lại lấy tiền rồi bỏ về không nói tiếng nào

Sáng hôm sau, bạn nợ gọi đt đến xin lỗi rối rít, bảo hôm qua EM có hơi say xỉn, nặng lời với ANH, mong ANH bỏ qua, đừng kêu bạn anh qua kiếm em nữa, em phải đi làm ăn mới có tiền trả anh. Tui ngạc nhiên hỏi "bạn mình có đứa nào biết bạn mà qua quấy rầy ấy nhỉ ? Bạn hỏi lại xem những người chủ nợ khác của bạn xem sao chứ mình quen toàn công an với hình sự không hà, không có quen giang hồ. Mà mình đâu có manh động đến mức làm phiền bạn chỉ vì món nợ nhỏ vậy, cùng lắm mình xem như làm từ thiện thôi. Chắc không phải đâu, bạn tìm hiểu lại nhé"

Vừa bỏ máy xuống đang suy nghĩ sao có chuyện lạ vậy thì thằng bạn bên hình ảnh bảo nó gọi cho mày chưa. Đù Hỏi thằng mặt lol sao mày biết mà nhảy vô, nó cười hề hề, thứ nhất thằng nợ tui trong hồ sơ mà tình cờ phe nó quản lý, thứ 2 là bà già mình thấy thằng mượn nợ bất ổn ngay từ đầu, bả báo cho thằng bạn theo dõi xem có ổn không, theo dõi từ xa thôi

Thấy rối như cục rắm, tui bảo thôi xem như bỏ, dây dưa mệt bỏ mẹ, bảo thằng bạn thôi mày tách vụ của tao ra đi, đừng quậy nó nhân danh vụ tao nữa, coi như nó trả tao rồi, nó dóc với bà già nó trả con xong hết rồi. Thằng bạn mặt lol cười gian, bảo ừ thì mày nói vậy thì cứ vậy đi. Thấy nụ cười của nó là thấy bất ổn rồi Tự nhiên 2 ngày sau anh bạn nợ của tui chạy đến tận nhà, cung kính trả 50tr kèm theo 5tr "xin lỗi", từ "bạn tui" xuống "mày tao đéo kẹc" gì tùm lum giờ lại "em anh", thật là vi diệu. Tui bảo không lấy 5tr đâu, hứa là hứa, và hỏi thêm làm ăn khó khăn vậy giờ trả 50tr vậy có khó khăn gì không ? Có cần mượn tiếp không ? Đéo mẹ bạn ấy thiếu điều muốn quỳ lạy, rối rít em không cần. Tiện mồm hỏi thăm anh bạn xăm trổ bữa trước đâu rồi, ngậm ngùi bảo đang trong trại Nhìn kỹ thấy sắc mặt anh bạn tui có vẻ không được tốt, có vài chỗ tím, chắc xài kem dưỡng da bị dị ứng

Mà lâu lắm rồi không gặp lại anh bạn này, không biết chôn ở đâu

@BlackBerry Q10 03/2015
#321
Ưng 6
Xã hội hiện đại, nếu có điều kiện, mỗi gia đình nên giắt lưng 2 chuyên gia tư vấn gia đình đó là Luật và Bác sĩ. 2 ông này đều ôm cả cuộc sống, tính mạng, sức khoẻ, của cải của gia đình các bạn, đừng để đến khi có việc rồi mới đi cứu là rất muộn.

Riêng về Luật, có tư vấn trước thì hạn chế tối đa rủi ro về phần mình trước khi xảy ra sự việc, đừng để thắng kiện mà không đc gì hoặc chi phí thắng kiện còn nhiều hơn chi phí đòi được. Ở VN, Luật kiêm thêm cò hoặc đòi nợ xã hội nửa đen nửa đỏ là chuyện bình thường.

Về mặt Xã hội, nói thật với các bạn là xã hội giờ toàn xã hội rơm thôi. Chả làm đc gì ai đâu. Doạ đc trẻ con, doạ người già và doạ gia đình yếu thế, thiếu hiểu biết. Thịt người giờ không ăn đc như hồi xưa nữa, chơi đc bài tạt cứt nữa là cùng. Mà hơn nữa, xã hội giờ rất lom dom, các bạn chưa đc gì nhưng đã mất 1 mớ cho chúng nó. Và … xã hội nó khá là sợ Luật, nếu làm đúng.

Còn xxx, đây mới là lưu manh nhất, ăn tiền 2 bên. Đc giá thì nó đẩy ai vào tù chưa chắc. Chơi với XH thì mất tiền, mất thời gian, rách việc chứ chơi với đội này có khi mất cả tự do đấy. Nhìn gương anh này đi, anh này mà không phải dân lắm tiền, lắm quan hệ, xã hội cứng thì giờ đang thụ án chờ ngày kêu oan.
https://tuoitre.vn/vu-gai-ma-tuy-va...ma-tuy-nen-co-cach-giup-20200108132054259.htm

@cậu bé bút chì 12/2009
#328
Ưng 7
tôi rất quí bà mẹ nhé bà nhìn người và nhận ra vấn đề rất nhanh, chỉ trong 1 cuộc gặp mặt. đó là điều mà tôi cố gắng để học được ấy. Thuật nhìn người
Ông thớt cũng khổ, vì đã đâm lao nên theo lao, theo lao nhưng ko có 1 ai am hiểu tường tận để khuyên ngăn nên lại càng trượt dài, càng lún sâu thì lại càng không thể để lộ cái ngu mình ra thì càng thương đau

Tôi cũng đau đáu không biết chị vợ ở đâu trong câu chuyện này ? tôi cũng từng có 1 2 kèo làm ăn kiếm thêm nhưng đơn thuần chỉ mới trái lương tâm thôi vợ tôi cũng đã phân tích can ngăn rồi
Thực ra cứ xác định thế này sẽ tránh gặp kha khá bẫy:
Miếng này có ngon ko, có thơm không, miếng ăn mình tự nhìn thấy hay thằng khác nó dâng lên mồm cho mình ăn? nếu ngon nếu thơm mà lại thằng khác đút tận miệng thì xác định luôn ko đến lượt mình cho nó nhanh

@trick 01/2008
#329
Ưng 4
Giống như vụ lừa đảo mua hàng cod đó thím
Mua cái ipad cọc 100k tiền ship. Bên kia giả vờ chạy ra viettel post kêu. Bên viettelpost ngoài em chỉ cod tối đa 5 triệu thôi. Nên bác ck cho e phần tiền còn lại để e gửi hàng cho bên viettel post cho bác. Sợ mất cái ipad giá rẻ. +100k mà ck tiền còn lại. Thế là lừa mất toi tiền
Thế này chắc chắn là ngu rồi còn gì, COD nó sinh ra là để bảo vệ người mua và người bán, ông tự overwrite lên nó thì ông phải chịu thôi.
Hôm qua tôi có tranh chấp 1 đơn hàng trên shopee, người bán gửi tôi hàng nhái không giống mô tả:
  • Tôi mở tranh chấp hoàn tiền thì shop gọi điện bảo "anh em mình giải quyết riêng, anh chuyển tiền trả cho em cũng đc, chứ chờ shopee giải quyết thì lâu lắm ".
  • Tôi cười khẩy bảo "shopee nó đang giữ tiền mà anh, chiều mai nó hoàn lại cho em luôn, em chả vội".
Nói xong bên kia tắt điện khỏi kèo nhèo.
Đấy, cứ làm đúng quy trình thì sợ lol gì bố con thằng nào.

@rjshkkj 04/2016
#336
Ưng 19
Cách đây hơn 15 năm mẹ mình có bị quả lừa nhưng mẹ mình đã khôn khéo rút ra được một cách ngoạn mục.
Năm đó mẹ mình chơi thân với một người cùng công ty, đợt đó bà ấy vạy một số người trả lãi và có vay mẹ mình một khoản tiền lớn. Mẹ mình tin tưởng bạn bè cho bà ấy vay. Một thời gian sau mẹ mình cảm thấy sự vay mượn không tin tưởng qua các cách nói chuyện, về công việc vì mẹ mình làm về kinh tế nên trong lòng thấy không ổn khi nghe câu chuyện bà đó kể dinh doanh.
Mẹ mình muốn rút tiền ra nhưng bà đó không đồng ý nên mẹ mình lừa là có số tiền lớn hơn số tiền đó mà cậu mình gửi thông qua câu chuyện úp mở không công khai. Bà kia thấy món tiền đó sáng mắt ra muốn mượn mẹ mình bảo đồng ý nhưng rút được tiền về cho chồng vì chồng đợt này nghi ngờ. Dựng kịch bản để lừa bà đó trả lại tiền. Khi lấy được tiền về mẹ mình như người ốm khỏi bệnh vì biết mất tiền nhưng phải vờ như không biết gì, nghỉ phép về quê 1 tuần lý do về chăm bà ốm. Bà kia lồng lộn lên khi mất miếng mồi ngon nhưng không làm gì được vì mẹ mình câu giờ tìm cách đánh bài chuồn một cách êm đẹp nhẹ nhàng.
Vài tháng sau thì bà kia vỡ nợ, con nợ đến xiết nhà xiết đồ bà đó phải trốn nợ chui lủi.
Bà đó cho vay nặng lãi với vỏ bọc là chồng đi tàu, nhà cửa đầy đủ sung túc nên lừa được rất nhiều người cho vay.
Đây là câu chuyện bà vẫn kể cho con cháu nghe bài học trong cuộc sống.

@BeBua 08/2012
#338
Ưng 23
CHAP 7: LẦN ĐẦU TỐ TỤNG ĐÌNH & CÁI KẾT

Lần đầu làm việc với giang hồ, đã mang đến cho em 1 sự hụt hẫng ko hề nhẹ. Nhưng lúc đó vẫn còn ngây thơ, chắc là mình chưa gặp đúng người đúng việc nên thôi cho qua, tìm phương án khác.

Thế là em bắt đầu tìm hiểu, thông qua internet, mấy người bạn làm ngân hàng, tài chính,… thì trường hợp này ko thể quy ra tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản, mà chỉ có thể thưa ra toà để:
1, là giữ nguyên bản chất sự việc, thưa nó vay tiền thế chấp tài sản nhưng ko trả. Toà án sẽ xét xử và buộc nó phải phát mãi tài sản để trả cho em.

2, là căn theo giấy tờ, thưa nó bán nhà mà ko giao nhà. Toà án sẽ xét xử và buộc nó phải giao nhà cho em.

Vì đang nóng hừng hực, lại mang tâm lý trả đũa nên em đã chọn phương án 2.

Em lại liên hệ ông trưởng khu vực và được tư vấn quy trình như sau:

1, Nộp đơn yêu cầu hoà giải tại khu vực (các bác note giúp em đoạn này)

2, Hoà giải tại khu vực

3, Hoà giải ko thành, khu vực đưa đơn lên toà án.

4, Toà án thụ lý, và thông báo đóng án phí

5, Toà gọi lên hoà giải 3 lần

6, Đưa ra xét xử

7, Đưa ra quyết định, chuyển qua thi hành án

8, Thi hành án lại hoà giải cho 2 bên tự thoả thuận và khắc phục

9, Hoà giải ko thành thì cưỡng chế và đưa tài sản ra bán đấu giá phát mãi

10, Liên hệ nguyên đơn để tiến hành giải ngân.

Đọc xong các bác rối hết phải ko ạ? Với 1 thằng nhân viên mới ra đời như em thì lại càng rối, nhưng vẫn làm theo, coi như cũng là 1 phương án để lấy lại tài sản.

Nhưng mà sự đời nào đâu được gọn gàng như 10 cái gạch đầu dòng kia. Và em đã mất thêm hơn 1 năm vô ích.

Khi trưởng khu vực gửi thư mời hẹn hoà giải, ông Tám và bà Liên ra, tụi con trai ko ai xuất hiện. Tại buổi hoà giải, giữa các cán bộ khu vực, 2 ông bà thi nhau kể tội em cho vay lãi cao, rồi kêu người lên quậy phá nhà cửa, trong khi mới chỉ trễ có 2,3 tháng. Ban hoà giải ko ai lạ gì 2 vợ chồng này nên đều lắc đầu ngán ngẫm, nhanh nhanh ghi lời khai và đề nghị 2 bên ký vào để kết thúc buổi hoà giải. Đến lúc này thì 2 vợ chồng bà Liên ko ký vào, nói ko đồng ý gì hết nên ko ký. Và lên xe về.

Em cầm về cái biên bản với xác nhận của trưởng khu vực là đương sự không đồng ý ký (chứ ko phải vắng mặt), cùng với hướng dẫn đem đi nộp lên toà cùng đơn khởi kiện. Vụ việc này mất của em 1 tháng.

Em nộp hồ sơ lên toà thì cầm giấy xác nhận về. 1 tháng sau, toà mời lên thông báo thụ lý đơn và yêu cầu em đóng tạm ứng án phí. Em tranh thủ đi đóng ngay trong ngày để nộp liền phiếu thu. Và tiếp tục chờ đợi.

Khoảng 2 tháng sau, toà mời lên. Em cứ tưởng mời cả bên bà Liên, nhưng không phải. Tiếp em là 1 anh thư ký trẻ măng, tạm gọi là anh X. (thư mời là thẩm phán), kêu em điền bản tờ khai. Xong vào trình bày 1 lần nữa cho anh X. nghe, xong anh kêu về đi, đợi thư mời tiếp.

Lần lượt mỗi 1,5 tháng sau, 2 lần anh X. gửi thư mời lên hoà giải nhưng chỉ có em đến, bên gia đình bà Liên ko đến. Nên em lên toà ghi tờ khai xong r đợi, đợi chán chê rồi về. Em có hỏi anh X là bộ mình ko có phương án gì sao chứ phải mất thời gian như vậy? Anh X. bình thản nói quy định nó là như vậy, phải làm đúng quy trình tố tụng là hoà giải 3 lần mới đưa ra xét xử.

Lần mời thứ 3 là 2 tháng sau, lần này thì ông Tám bà Liên xuất hiện. Vẫn 2 bộ mặt khinh khỉnh và có phần đắc ý khi gặp em, nhưng em thấy sâu trong đó là 1 sự bất an, lo sợ.

Vào buổi hoà giải, anh X. đã phải nhắc nhở bà Liên vì bả ngồi gác chân lên ghế, và nhai kẹo cao su. Xong tới phần trình bày thì bà Liên chối bay biến tất cả. Thậm chí khi em đưa ra ghi âm thì bả còn phán là ko phải giọng của bả. Và liên tục nhấn mạnh rằng em cho vay tiền nặng lãi, và kéo người đến quậy nhà bả. Nhưng bả đã nói hớ 1 câu là Không ngờ sự việc lại lên đến toà án.

Theo lời anh X, em đã chép các đoạn ghi âm vào 2 cái USB để gửi toà, nhưng đó chưa là bằng chứng do bà Liên không thừa nhận. Toà án phải gửi ra Viện khoa học hình sự ngoài Hà Nội để giám định. Khi có kết quả giám định thì mới đưa vào làm chứng cứ. Và chi phí này là 40 triệu, bên em phải ứng trước. Khi xét xử có kết quả, bên nào thua thì phải chịu chi phí này. Em đồng ý. Anh X kêu em về gõ ra thành văn bản, từng lời nói của 2 bên để Viện KHHS làm cơ sở giám định.

Sau buổi hoà giải, 2 vợ chồng bả sấn đến đe nẹt em, nhưng em nghe lời 1 người anh làm tài chính dạy rằng, “Chó sủa là chó ko cắn, mình sực nó mà cho người ta biết là mình dở. Cái hay là mình cho nó lên bờ xuống ruộng mà nó ko biết là ai” (các bác nhớ giùm em thêm đoạn này, nó có liên quan đến cái kết của chap về bà Liên), cho nên em ngó lơ rồi lên xe về.

2 lần hoà giải tiếp theo mất của em thêm 5 tháng nữa, vẫn làm những công việc cũ và gặp 2 khuôn mặt đáng ghét.

Xong đến 1 hôm, anh X. gọi cho em nói ngày xx lên gặp anh. Em hỏi có cần mang theo gì ko, hay có mang tiền đóng tiền giám định giọng nói trong 2 cái USB ko, thì anh X nói ko.

Lên đến nơi, anh X. vẫn phong thái từ từ chậm rãi, lấy hồ sơ ra và nói với em rằng vụ án của em sẽ bị đình chỉ do sai quy trình tố tụng. Đáng lẽ em thưa để lấy đất thì em phải gửi đơn hoà giải cho Phó chủ tịch UBND phường, đằng này em gửi cho trưởng khu vực hoà giải thì coi như đã sai ngay từ đầu.

Em nghe xong muốn phát cuồng lên, vậy hơn 1 năm qua của em đã ra công cốc rồi hay sao? Và lỗi này là của ai. Anh X. từ tốn nói thì lỗi trước là bên em sai quy trình, sao ko thuê luật sư người ta tư vấn cho, rồi anh cũng sơ xuất ko kiểm tra kỹ hồ sơ, cho nên thôi em rút hồ sơ về làm lại đi, rồi anh thụ lý nhanh cho.

Cái cảm giác của em các bác chắc cũng hiểu. Chán nản, tức giận, bất lực và vô vọng. Em cũng ko nói gì thêm nữa mà nhận tờ biên bản rồi ra về. Buồn cười là biên bản lại ghi rằng lý do đình chỉ: Nguyên đơn yêu cầu đình chỉ để bổ sung chứng cứ.

Thế là mất toi hơn 1 năm thanh xuân của em, và hơn ai hết, vợ chồng bà Liên là người hả hê nhất vì tưởng rằng đã nắm trong tay chiến thắng.

Nhưng bả đâu biết rằng, luật nhân quả thường đến muộn nên đôi khi người ta nghĩ rằng ko có.

@toilatoiktvn 11/2013
#342
Ưng 6
Bạn mình từng dính đến tranh chấp thì có nhờ đến giang hồ, chi trước 10tr nhưng khi xảy ra tranh chấp thì bên kia cũng có giang hồ, thế là hòa cả làng, và đương nhiên tiền chi trước ko lấy lại được, còn bị đòi thêm 5tr chi phí nước miếng của bọn nó. Còn bà cô thì dính đến tranh chấp nhờ đến CA, khi xảy ra tranh chấp thì nó chỉ đến bảo người ta về đi ko gây rối trật tự công cộng, hôm sau người ta lại đến như chưa hề có cuộc chia ly; mất tiền nhờ CA ko nói, sau này thỉnh thoảng lại bị CA vòi vình và dọa dẫm thêm tiền.

@BeBua 08/2012
#343
Ưng 31
CHAP 8: BÌNH TĨNH THẮNG LU BU

Em có thói quen đi café sáng, và cũng có gặp mặt 1 vài đứa em, làm cò đất cũng có, tài chính cũng có và cả toà án, viện kiểm sát cũng có. Nhưng ko phải gặp ai em cũng bô bô đi kể chuyện của mình ra, vì sợ ngta chửi mình ngu và vì 1 số lý do khác. Vì vậy, 1 số bác có thể biết sự vụ này, biết em hoặc 1 số nhân vật trong câu chuyện, đừng comment hỏi nhé. Em ko trả lời đâu, và cũng ko khuyến khích các bác để lộ thông tin. Cứ xem như đang đọc 1 câu chuyện phím e bịa ra cũng đc.

Một hôm gặp 1 thằng em tên S., nó là con của 1 chánh án tại quận khác. Cafe nói chuyện 1 hồi nó hỏi em có kèo làm ăn nào ko, cho nó tham gia, dạo này hẩm hiu quá. Em suy nghĩ 1 lát rồi cũng kể cho nó nghe sự vụ bà Liên, hiện đang gửi hồ sơ lên toà án, mà ko thấy kết quả. Nghe xong, nó kêu em gửi cho nó các giấy tờ, hợp đồng, giấy mượn nợ qua Zalo. Nó nói nó biết có người chuyên giải các kèo này, kiểu như mua nợ. Em và họ thoả thuận số tiền thu về, xong sang tên qua cho họ. Còn lại họ sẽ tự xử lý từ A đến Z, em ko liên quan gì cả.

Trưa hôm đó, S. gọi em nói giờ em kêu mấy thằng em lại đi chung với anh lên trển trước, để tụi nó nói chuyện, còn nếu ko đc thì chủ tiền bên này họ sẽ lên luôn. Em OK. Tầm 15h, 1 số điện thoại lạ gọi em, nói bên a S., hẹn e ra chỗ Y để đi lên nhà bà Liên. E chạy xe ra thì thấy 6 thằng đi 3 xe máy, nhìn phát biết dân uy tín rồi

Lên đến nhà bà Liên thì cả nhà ko có ai ở nhà, chỉ có 2 đứa con dâu đang làm cá. Em hỏi tụi kia giờ chờ hay sao thì nó nói đợi 15 phút coi sao, coi nó có trốn trong nhà ko, chứ ko có xông vào nhà nó được.

Chờ hẳn 30 phút vẫn ko thấy ai ra, tụi kia nói đi lên XX thu tiền nữa nên mạnh ai nấy chia tay ra về.

Trước khi về, nhỏ con dâu có hỏi lên đây làm chi thì em nói là lên đòi món nợ 35 triệu của em. Còn tiền nhà thì em đã sang tên qua cho bên khác rồi nên ko có liên quan nữa (theo đúng kịch bản S. dặn).

Xong em gọi báo lại cho thằng S. Nghe xong thằng S. hỏi confirm lại địa chỉ của bà Liên rồi nói khoảng nay mai bên đó sẽ đến nhà nói chuyện, coi thái độ gia đình như thế nào. Em cũng có nói là gia đình nó hay xồ xồ ra với có chiêu đóng cửa lại gọi công an nên em nhắc bên em cẩn thận. Nó cười hô hố rồi nói để em biết rồi.

2 ngày sau, tầm 20h, nó gọi lại cho em, nói bên nó ghé nhà rồi, thành phần gia đình và thái độ giống em mô tả. Bên nó thử lửa là nói em bán cho bên nó 1 tỷ 400, giờ bên nó đang làm thủ tục bàn giao, yêu cầu gia đình cho cái hẹn để nhận nhà. Thế là gia đình nó già trẻ lớn bé a lô xô lên giãy dụa và nói ko có nợ ai hết, giấy tờ đất vẫn còn đang ở nhà, giấy đất của em đang giữ là giả nên giao dịch vs em coi chừng bị công an bắt. Thằng em nó vừa kể vừa cười ha hả, vì bên nó đi gồm có 2 vợ chồng mặc đồ ngành (màu tím), kèm theo gần 7 8 thằng giang hồ mình mẩy toàn chì gai, mà đám này còn bày đặt giở trò nói ngang ngược.

Nhưng có điều là bên nó chê nhà này đất ko đẹp, đường lộ nhỏ nên ko làm. Và nó có nhắc em là có thể bên kia sẽ gọi cho em, nên em nói chuyện khôn khéo xíu, vừa đóng vai nạn nhân, vừa để làm bằng chứng, lại ko ảnh hưởng đến bên kia. Em OK.

Quả nhiên, vừa cúp máy thì 1 số điện thoại lạ gọi cho em. Đó là thằng Luyến.

Nó gọi ban đầu còn nhỏ nhẹ, giả vờ kêu em lên nhà để trả nợ. Em nghe đã biết có mùi, nên vừa hỏi cơ cầu, thì nó điên lên và chửi em tới tập, hăm doạ đâm chém cả nhà em. Em cũng tèn tèn, vừa nghe vừa giả bộ hỏi để nó confirm tên tuổi, nhà cửa rồi ghi âm, để mặc cho nó chửi. Nó chửi 1 hồi cái tắt (chắc hết tiền), xong tới bà Liên gọi cho em chửi tiếp. Em vẫn mở máy để đó, lâu lâu ậm ừ vài câu để cho bả chửi ngon miệng. Xong khi thấy vừa đủ chứng cứ rồi thì em cúp máy.

Sáng hôm sau, em lưu lại 2 file vào 2 cái USB bằng chứng hôm bữa, kèm theo 1 tờ đơn tố cáo hành vi đe doạ giết người của 2 mẹ con bà Liên, gửi lên công an Quận. Ngoài ra, em ko quên gửi file ghi âm qua Zalo cho 1 ông anh mới quen, nhưng khá tình nghĩa, ổng nhắn lại OK.

LINK CUỘC GỌI:

@nemocerpha 09/2011
#349
Ưng 6
Ưng 6
Ngược dòng
Cách đây hơn 15 năm mẹ mình có bị quả lừa nhưng mẹ mình đã khôn khéo rút ra được một cách ngoạn mục.
Năm đó mẹ mình chơi thân với một người cùng công ty, đợt đó bà ấy vạy một số người trả lãi và có vay mẹ mình một khoản tiền lớn. Mẹ mình tin tưởng bạn bè cho bà ấy vay. Một thời gian sau mẹ mình cảm thấy sự vay mượn không tin tưởng qua các cách nói chuyện, về công việc vì mẹ mình làm về kinh tế nên trong lòng thấy không ổn khi nghe câu chuyện bà đó kể dinh doanh.
Mẹ mình muốn rút tiền ra nhưng bà đó không đồng ý nên mẹ mình lừa là có số tiền lớn hơn số tiền đó mà cậu mình gửi thông qua câu chuyện úp mở không công khai. Bà kia thấy món tiền đó sáng mắt ra muốn mượn mẹ mình bảo đồng ý nhưng rút được tiền về cho chồng vì chồng đợt này nghi ngờ. Dựng kịch bản để lừa bà đó trả lại tiền. Khi lấy được tiền về mẹ mình như người ốm khỏi bệnh vì biết mất tiền nhưng phải vờ như không biết gì, nghỉ phép về quê 1 tuần lý do về chăm bà ốm. Bà kia lồng lộn lên khi mất miếng mồi ngon nhưng không làm gì được vì mẹ mình câu giờ tìm cách đánh bài chuồn một cách êm đẹp nhẹ nhàng.
Vài tháng sau thì bà kia vỡ nợ, con nợ đến xiết nhà xiết đồ bà đó phải trốn nợ chui lủi.
Bà đó cho vay nặng lãi với vỏ bọc là chồng đi tàu, nhà cửa đầy đủ sung túc nên lừa được rất nhiều người cho vay.
Đây là câu chuyện bà vẫn kể cho con cháu nghe bài học trong cuộc sống.
quả là cao tay ^^. thế nên bài học rút ra là tài chính trong nhà nên để đàn ông cầm 70-80%. k nên để vợ giữ. đàn bà là cái thứ ngu dốt. tầm nhìn kém. rất dễ hành động theo cảm xúc.

@maxxoros 07/2007
#356
Ưng 6
lại động viên thớt viết nhanh, sống gần 4 sọi thấy vụ này khá đặc sắc, dính đến hết từ xxx đến ao hồ.

Nếu có thời gian sẽ tiếp thớt bằng vụ đi đòi tiền đất cho bà gia, không gay cấn bằng nhưng cũng nhiều tình tiết

@naiveryan 07/2009
#362
Ưng 7
Mình làm ngân hàng trong Big4, mình confirm với các bác là chuyện ngân hàng có làm trường hợp như chủ thớt kể, gọi là sổ "đá" hay còn gọi là sổ cầm
Sau khi bên cho vay đã sang tên được trên sổ có 2 trường hợp xảy ra:
  • Chủ nợ sẽ đứng vay ngân hàng với điều kiện Cic sạch đẹp và bên phía ngân hàng sẽ làm hồ sơ lấy phí
  • Chủ nợ sang tên sang tên cho bên dịch vụ và nói sõ số tiền thu về; bên dịch vụ thế chấp ngân hàng và lấy phần chênh lệch tiền giải ngân trừ đi tiền trả cho bên chủ nợ
Mình chỉ giải thích cho các bác hiểu vấn đề chủ thớt đã đề cập

@BeBua 08/2012
#364
Ưng 41
CHAP 9: ĐI ĐÚNG HƯỚNG

Có thể 1 số bác thắc mắc rằng ông anh mới quen là ai, sao phải gửi file cho ổng, và để làm gì. Cái này em chỉ có thể bật mí là ông anh này (tạm gọi là B.) đi chung vs S. hôm uống café. Sau việc này 2 anh em khá thân vì anh này nghĩa khí, rõ ràng và đâu ra đó. Còn phần em, tốt thì ko dám nhận nhưng em chơi cực kỳ biết điều, giữ chữ tín và trọng danh dự. Trước đó làm nhân viên quèn nên ko giao du nhiều, khi ra xã hội thì em biết rằng ko thể sống 1 mình, nên em rất coi trọng các mối quan hệ. Và khi tiếp xúc với em, các anh, chị thường rất tin tưởng và hay giới thiệu để em mở rộng các mối quan hệ.

Quay trở lại vụ việc bà Liên, anh B. sau đó giới thiệu cho em 1 ông luật sư, chuyên xử lý các kèo này.

Em gọi điện thoại, nói là em của anh B, thì ông luật sư (gọi là ông T) hẹn gặp tại văn phòng.

Đến văn phòng ông T, sau khi trao đổi thì ông T tư vấn em là nên thưa ra toà đòi nợ, sẽ nhanh và okie hơn. Tất cả quy trình sẽ uỷ quyền cho ông T thay mặt em tham gia tố tụng, em ko cần ra mặt. Ông T sẽ tham gia các buổi hoà giải ở phường, ở toà và hợp đồng kết thúc khi có quyết định thi hành án. Và chi phí cho dịch vụ pháp lý này là 20 triệu, đưa đủ 100% sau khi ký hợp đồng. Còn tất cả tiền án phí thì em vẫn đóng, và sẽ thu hồi lại sau khi thắng kiện.

Chỗ anh B giới thiệu nên em yên tâm hoàn toàn, và ký luôn vào ngày hôm đó.

Việc này em có trao đổi qua với mẹ, mẹ em cũng đồng ý. Tất nhiên, mẹ em ko biết các vụ việc em kéo người lên nhà bà Liên.

Ngoài ra, vợ em ngay từ đầu đã phản đối cách cho vay này nên tất cả sự việc em thường ôm 1 mình xử lý. Đôi khi vợ thấy em căng thẳng thì cũng hỏi thăm, em trả lời sơ bộ chứ ko đi chi tiết. Một người rầu lo đủ rồi, ko cần thêm gánh nặng cho gia đình nữa.

Có bác hỏi thằng Hậu gòm, thì em sẵn kể luôn. Kể từ khi nó làm kèo xong thì nó ko hề xuất hiện nữa, và nó cũng xưng tên với bà Liên là tên Lộc. Ban đầu em cũng ko hiểu sao nó lấy tên Lộc. Về sau mới hiểu là nó biết kèo này thúi rùm rồi, cho nên nó ngăn ngừa từ ban đầu, lấy tên giả để bên bà Liên có muốn tìm nó thì cũng ko tìm ra.

Thôi em xin quay trở lại mạch truyện.

Theo lời ông T thì khoảng thời gian từ khi nộp đơn cho đến khi có kết quả, nếu nhanh thì tầm 3 tháng, nếu chậm thì 5,6 tháng.

Sẵn qua đây, em có 1 lời khuyên cho các bác:

1, Luôn thành thật với luật sư của mình (và cả bác sĩ) vì họ sẽ ko bao giờ tiết lộ điểm yếu của mình ra, và sẽ dễ bảo vệ cho mình hơn.

2, Không tỏ ra sợ sệt hay lo lắng, vì luật sư sẽ nắm thóp, và tô thêm nỗi sợ hãi cho bạn (thua kiện, mất tiền, pháp lý…) Mục đích để tăng phí dịch vụ.

3, Thời gian dự tính luật sư đưa ra, cứ x2 lần là vừa khớp.

Thật sự là vậy, thời gian ông T làm xong vụ án của em là khoảng 12 tháng, mặc dù ông Tám bà Liên cũng tham gia đầy đủ, và vẫn những lý lẻ hoang đường và ngược ngạo.

Kết quả là Toà án xử ông Tám bà Liên phải hoàn trả cho em 400tr tiền gốc và 162tr tiền lãi, tổng cộng 562tr. Đặc biệt, từ thời gian em làm đơn yêu cầu thi hành án, cho đến khi thi hành án thì bả vẫn phải chịu lãi suất nợ quá hạn cho tổng số tiền trên. Em có hỏi ông luật sư thì đâu đó em sẽ có tiền lãi ~5tr/tháng (10%/năm).



Thế là em vác cái quyết định thi hành án này, đi nhận lại tiền tạm ứng án phí. Số tiền án phí này ông Tám bà Liên phải đóng cho nhà nước, tầm 15tr (quả báo nhãn tiền).

Xong em làm cái đơn yêu cầu thi hành án, và gửi cho chi cục thi hành án dân sự vào tháng 10/2020.

Đến đây các bác đừng vội chúc mừng em, vì đến thời điểm hiện tại em vẫn chưa nhận được 1 xu nào. Ban đầu em cũng chờ đợi, sau ghé lên thi hành án, gặp chấp hành viên, em có hỏi thường thì vụ việc như vầy xử lý mất bao lâu.

Câu trả lời em nhận được là Cũng tuỳ vụ việc, có vụ thì 2,3 tuần; có vụ thì 5,6 tháng, có vụ kéo dài cả chục năm lận.

Em nghe xong hiểu ra vấn đề. Về nhà e gọi ngay cho anh B. Anh B nghe xong cười ha hả, xong nói mày ko làm việc trực tiếp được đâu, nên nhờ ông luật sư T. ổng làm cho mày.

Nghe lời anh B, em lại đến văn phòng ông T. Sau khi trao đổi, ông T ra giá là 30 triệu cho hợp đồng pháp lý, đại diện làm việc với thi hành án, từ lúc hoà giải cho đến khi thi hành án xong. Đến lúc nhận tiền thì em lên nhận.

Các bác đừng thắc mắc là sao phí cao vậy, còn cao hơn cả phí ra toà, em ko biết đường trả lời đâu

Mà xui 1 cái là vừa ký hợp đồng pháp lý thi hành án, chấp hành viên lên xác minh địa chỉ nhà bà Liên xong thì bùng dịch, ko thể làm việc được.

Cho nên đến giờ e vẫn chưa nhận được xu nào, nhưng số tiền nhận về có vẻ khả quan và rõ ràng hơn hồi 2018.

Tạm kết thúc vụ việc bà Liên, vì chưa có tình tiết mới. Khi nào có tiến triển, em sẽ update thêm ngay.

Ngày mai em sẽ kể về việc em đã cứu 1 mạng người, cũng như giúp 1 gia đình ko bị vỡ nợ tan nát như thế nào. Xin mời các bác hóng.

---

À quên, ông luật sư T có kể với em rằng, khi chấp hành viên lên xác minh địa chỉ nhà bà Liên, thì thấy đang đám tang, có 1 cái hòm ở trong nhà. Ổng nói là 1 thằng con trai của bà Liên vừa chết, nên ổng cũng ko tiện làm việc nhiều, chỉ hỏi thăm sơ bộ rồi về.

Các bác đừng hỏi em thằng nào chết, rồi sao mà nó chết, em ko biết đường trả lời đâu

@xanhleluon 02/2014
#367
Ưng 5
Tính ra thằng chó cò đất là hưởng lợi nhiều nhất, lụm tiền rồi sủi tăm, không rắc rối gì.

@Độc Cô Cầu Bại
#371
Ưng 77
Ưng 1
Vàng quan điểm
Tao kế nhà thằng Hậu đây, lúc làm ăn được sao mày không kể cùng nó vào sinh ra tử mấy lần nó kiếm mấy kèo êm mày ăn một mớ sao mày đéo kể ra ở đây hả thằng lol, nó từng bị dí mấy lần mặt lol mày ở đâu, mày vào bệnh viện quăng nó vài củ coi như xong, lúc mày năn nỉ nó kiếm kèo sao không kể hả.

Đưa bằng chứng "ở kế nhà thằng Hậu gòm" gì đó ra đây, cho anh tới 23h59 tối mai, ko đưa được ban never nick này nhé. Tôi rất cần nói có sách mách có chứng, đây là topic tự sự của 1 người rút kinh nghiệm cho anh em vozer chứ ko phải là chỗ để nhảy vào nói mồm suông như mấy đứa hay tung tin giả trên FB rồi phắn mất!

via theNEXTvoz for iPhone

@BeBua 08/2012
#376
Ưng 21
ý là câu chuyện đến đây coi như tạm hết đúng ko? bên luật sư có tư vấn là làm cách nào để lấy lại tiền ko? trong khi án này vẫn dân. sự mà? nó chày cối ko trả thì biết làm sao?
Đã có quyết định thi hành án tức là bà Liên đã ký xác nhận số nợ và cũng đồng ý với số tiền lãi.
Còn phần sao để lấy tiền lại thì thi hành án sẽ tiến hành huỷ hợp đồng công chứng, điều chỉnh lại trên giấy đất, trả lại cho bà Liên. Nhưng ko giao cho bả mà sẽ tiến hành bán đấu giá/ phát mãi tài sản để trả tiền cho em theo quyết định trên.
Nếu bà Liên có tiền trả lại cho em thì bả sẽ được hoàn lại giấy đất, và muốn bán cho ai thì bán.
Nhưng trường hợp khả dĩ nhất hiện nay là sẽ phải cưỡng chế, lấy nhà bà Liên rồi bán đấu giá. Nếu ko có ai mua thì em sẽ mua lại đúng bằng giá thi hành án, sau đó tìm người bán lại.
Nói chung là hành trình vẫn còn gian nan nhưng đã thấy đc ánh sáng cuối đường hầm.

@tonghuuhiep2
#387
Ưng 9
Đọc xong ngán ngẫm với luật pháp nên xhd mới tồn tại
Làm Luật thì ko đứng về phía ai.

Anh có góc nhìn từ kẻ bị thiệt nên kêu Luật lởm

Chứ thử anh là thằng thi hành luật, 1 nước đi sai bị đấu tố, đền bù, thậm chí tống giam thì chắc lúc đó anh ko nói vậy nữa đâu

Làm công ăn lương cứ cẩn thận, đúng mà làm, bị gì đéo có ai bênh anh đâu.

@hiepnongdan 06/2007
#391
Ưng 4
Lòng tham cả nể dẫn đến 1 kết quả là mua bực rôi mât tiền vào thân... tôi cũng vậy... Có đứa bạn bán cho con Sh, mà bán xong nó mượn xe đi đón chú rồi té mất, giấy tờ xe mình cầm, giấy mua bán mình cầm, clip mua bán mình có. Lên công an thì công an triệu tập nó mà nó mât tích khỏi địa phương, giờ thì cũng đã hơn 1 năm rồi vẫn chưa thấy gì

@hutcan24tren7 08/2017
#393
Ưng 1
Ưng 21
Ngược dòng
Spoil cho các thím đây. Thằng con bà Liên chết là thằng Luyến mặt lol bị thằng yang hồ phake 5 củ xiên thủng phổi do nó cay cú vì bị nhốt trong nhà dạo trước. Mấy tháng sau thằng yang hồ bị bắt, để chạy tội nó phịa ra việc chủ thớt thuê nó giết người. Chủ thớt tá hỏa phải xóa nợ 500 củ và đền bù 500 củ cho gia đình kia. Lại phải mất thêm 1 tỏi cho xxx và luật sư để chạy án, sửa kết quả khám pháp y từ thủng phổi thành viêm phổi do Covid. Tổng thiệt hại 2 tỏi. Hết chuyện.

// Đàn ông miền Nam hay miền Tây giọng nghe cứ ẻo ẻo, thiếu nam tính. Chửi nhau nghe không có tý uy lực hay đe dọa gì. Nghe như tấu hài.

@TuDragon76 02/2007
#420
Ưng 7
kể đi bác ơi. kể cho anh em trong đây có kinh nghiệm làm bài học cho đời

Xấu che tốt khoe, ai dám tự kể xấu mình ra fen ? Fen có nghe câu đùa này chưa : bạn cứ tâm sự với tôi, tôi hứa không khóc cùng bạn mà tôi sẽ cười vào mặt bạn. Đùa mà thật đấy ! Kinh nghiệm sống đến 45 tuổi giờ này của tui là ĐỪNG BAO GIỜ KỂ CHUYỆN THẤT BẠI CỦA MÌNH CHO BẤT CỨ AI KỂ CẢ NGƯỜI THÂN, nhớ nhé ! Nếu fen không tin thì cứ tự trải nghiệm cũng được, báo trước là giá không hề RẺ nhé

Tui có thằng bạn thân, nó cũng khá lầm lì như tui. Mỗi khi tui muốn tâm sự chuyện gì buồn thì nó chấp nhận nghe, nhưng bắt đầu đi vô tự vạch lá tìm sâu kể lỗi thì nó bảo "ngưng, tao không muốn nghe". Hỏi vì sao thì nó nói "mày sẽ kiếm người nào đó nói y như vầy, rồi người đó ba hoa đi kể cho người khác nghe, lúc đó mày sẽ không biết ai là người nói ra, sẽ nghi ngờ luôn cả tao. Tao không chấp nhận chuyện đó. Ngưng đi"

@rjshkkj 04/2016
#423
Ưng 14
quả là cao tay ^^. thế nên bài học rút ra là tài chính trong nhà nên để đàn ông cầm 70-80%. k nên để vợ giữ. đàn bà là cái thứ ngu dốt. tầm nhìn kém. rất dễ hành động theo cảm xúc.
Mẹ mình cao tay lắm.
Năm đó nhà mình có ông cậu nước ngoài, ông cậu mình thì chả bao giờ gửi tiền về đâu nhưng tiền nong nhà mình toàn nói cậu gửi cho thôi.
Đợt nó khi nghi ngờ và đánh tiếng chồng muốn kiểm tra lại số tiền trong nhà nhưng bà đó thoái thác khất lần trong khi vay hứa lúc nào lấy báo trước 3 ngày là trả liền.
Mẹ mình bắn tin là ông cậu muốn gửi ít tiền về mua ít đất sau này về dưỡng già, số tiền đó gấp 3 lần số tiền mẹ mình đang cho bà ấy vay. Mẹ mình thể hiện là người rất hám tiền muốn kiếm lời nhưng thể hiện bóng gió thôi chứ không làm lộ liễu vì bà bảo nếu làm quá thì sẽ nghi. Cũng thì thụt rồi báo bố mình tham gia đóng kịch nữa, nghệ sỹ làm sao bà đó cắn câu tự nguyện gom tiền đưa cho mẹ mình để về cho bố mình xem rồi định ôm luôn cả món tiền đó cộng với món tiền ông cậu mình gửi về. Cầm tiền xong mẹ mình báo bà ngoại ốm nặng lắm về quê gấp, thế là mẹ mình về quê luôn, hồi đó điện thoại chỉ có để bàn đâu có di động như bây giờ liên lạc nhau khó lắm. Bà đó cùng công ty nên không thể lật mặt ngay được chỉ có cách hoãn binh rút dần thôi. Khi hết tuần mẹ mình nói với bà cậu có bạn mua được mảnh đất mặt đường ưng ý lắm, tiền của mẹ cậu vay luôn để mua mẹ mình cứ giả vờ tiếc hùi hụi cái lãi suất còn giải ngây ngô sẽ cầm sổ đỏ thế chấp vay. Bà đó cứ mừng hụt lần này lần khác nhưng không làm gì được vì mẹ mình đổ lỗi hết cho bố mình không đồng ý.
Mẹ mình vẫn bình thường chơi với bà đó nhưng tuyệt đối nói không với tiền bạc sau này vỡ nợ mẹ mình không thiệt hại gì cả. Con cháu bảo sao mẹ không tố lên, mẹ bảo không có bằng chứng vả lại con người đã say tiền rồi thì bảo không ai nghe đâu không khéo chuộc hại vào thân.
Câu đúc rút là người khôn ngoan thì đừng bao giờ lộ cái khôn của mình ra mới là người khôn.

@namlun9a2 01/2013
#426
Ưng 6
Nhà mình thì lành, bố mẹ ít đầu tư lớn, nên ít bị lừa. Có 1 lần tí bị lừa to là mua mảnh đất gần tỉ thẳng cánh cò bay ở gần khu mà nó đồn là chân cao tốc. Cọc tiền rồi may sao cuối cùng rút lại được. Từ đấy bỏ luôn tư tưởng BDS


Nhưng mà toàn ăn quả lừa trong gia đình. Năm 2003 chơi họ với bà bác dâu bên ngoại, xong nó bỏ của chạy lấy người vô nam, mất toi mấy chục triệu, xong thỉnh thoảng chúng nó còn gọi ra than nghèo kể khổ, xin xỏ các kiểu.
Gần đây cho ông cháu con của bác bên nội, dày ăn mỏng làm, đi làm bên nước ngoài vay 4k, nói là để mở quán làm ăn, bác đứng lên bảo lãnh. Giờ bùng luôn rồi, bố với bác cũng từ nhau, bố mình mới về hưu lương cũng thấp, nhà cũng đang khó khăn nên dạo này trông ủ rũ buồn hết cả người.

@BeBua 08/2012
#437
Ưng 24
CHAP 9bis: GIẢI ĐÁP THẮC MẮC

Sáng nay dậy em thấy đỡ hơn nhiều rồi, ko còn nhức mỏi vs sốt nữa. Bên y tế phường cũng ko có gọi kêu đi cách li nên coi như em chỉ bị cảm thông thường thôi các bác ạ. Hú cả hồn.

Sau khi tổ chức ăn sáng mừng khỏi bệnh thì em lên voz để xem các bác comment. Thấy rất nhiều bác hưởng ứng thớt nên em cũng lấy đó làm động lực để tiếp tục review. Bên cạnh đó, có 1 số bác có ý kiến và thắc mắc, em xin tiếp tục mở topic giải đáp để mọi người rõ hơn.

Có bác hutcan gì đó spoil bậy bạ, em xin khẳng định em ko biết gì hết trơn. Và từ lần ngu cho bà Liên mượn tiền đến bây giờ, gia đình bả ko lấy đc em 1 xu nào cả. Và kể cả có 1 phần nào trong spoil của bác là thật thì tiền của em cũng dùng vào việc khác, nhà bả chỉ nhận đc đúng cái nịt, ko hơn ko kém.

THA giống như bác nào đó đã nói, cũng nhiêu khê lắm chứ ko phải dễ. Chưa kể nguyên đơn còn phải mất thêm 3% trên tổng số tiền nhận được, gọi nôm na là phí thi hành án. Tức là trường hợp tốt nhất là em sẽ nhận đc 97% số tiền về, chưa kể các chi phí râu ria.

Em ko có bán nợ cho bên thằng S. giới thiệu, vì họ chê đất ko đẹp. Thực ra bên mua nợ nếu ko có lực mạnh và thế vững thì cũng ko ai dám đứng ra làm, chưa kể, giá mua nợ thường là <=50% giá trị hợp đồng, mà phải là kèo nào thơm thơm, chủ nhà ko cứng thì họ mới nhận. Còn lại đa số từ chối.

Có bác hỏi trường hợp cho vay rồi sang tên xong bán luôn thì sao? Thì chủ đất chết ngắt chứ sao. Đa số khi chủ cho vay muốn làm bậy thì sẽ có 2 trường hợp: Sang tên xong rồi đem đi vay cao hơn; Hoặc sang tên xong đem bán luôn. Căng ra pháp luật thì chủ đất thua trắng, vì đã tự tay ký vào hợp đồng sang nhượng (cuối hợp đồng luôn có câu đại loại là Hai bên cam kết đã đọc và hiểu các nội dung ghi trong hợp đồng…), trừ khi có giấy tay hay bằng chứng, chứng minh là chỉ cho vay chứ ko phải là mua bán (hợp đồng giả cách). Nhưng thường khi có ý định lừa đảo thì bên cho vay sẽ ko để lại bằng chứng, chỉ nói miệng là Anh/Chị cứ tin tưởng em, này là hợp đồng thế chấp, để làm tin thôi chứ ko có mua bán gì hết. Đa số người bị lừa là người dân ở nông thôn, dễ tin người và đưa hợp đồng là ký, ko đọc.

Vụ 113, có bác nói gọi bằng di động mà anh xxx đã biết gọi từ đâu, vụ gì thì chắc 100% là có người gọi báo trước bác rồi. Vì 113 đâu phải tài thánh đâu mà mới gọi đã biết, cho dù có định vị bằng sóng điện thoại đi chăng nữa. Nhắc vụ định vị sóng điện thoại, hôm nào rãnh em sẽ lên 1 topic về 1 chuyến đi cùng các anh xxx xuống 1 trại giam. Trên xe nghe mấy ổng kể chuyện mà lạnh hết cả người, lại biết thêm được nhiều thông tin và cách phá án.

Có bác hỏi sao bà Liên chịu ký xác nhận, thì đó là nghiệp vụ của luật sư và toà án. Họ sẽ có cách mềm mỏng để gia đình bả đồng ý ký vào biên bản, nhưng nói cho cùng thì đó cũng là số tiền bả đã nợ chứ đâu phải ép cung hay gán ghép gì cho bả đâu. Em nói nhiều lại mất hay, và có thể bất lợi cho em khi chưa cầm được tiền.

Có bác nói tới giai đoạn "em trả anh/chị 1tr/tháng đc k, em k có tiền". Bác này này có vẻ khá rành về vụ thưa kiện nợ nần và thi hành án, nhưng đó là trong trường hợp nguyên đơn ko chứng minh được bị đơn có tài sản để thi hành án, hoặc ko có thế chấp. Hiện nay giấy đất em đang giữ, thì coi như ko có chuyện đó xảy ra được. Nhưng có 1 vụ án khác, em ko nắm được tài sản thế chấp của người vay, nhưng em đã đi đường khác để tăng khả năng thu được tiền về, đó là cố gắng chuyển từ dân sự qua hình sự. Vụ đó ra sao, cách làm như thế nào, mời các bác đón đọc.

Thằng Hậu gòm thì ko biết ăn 1 đống hay bao nhiêu, nhưng nó đã xây đc nhà sau mấy tháng làm môi giới cho em. Sau em được biết, thường các kèo cho vay này, môi giới thành công sẽ hưởng tầm 5-6% trên số tiền vay (người vay trả), tuỳ theo mức độ khó của kèo. Còn thằng Hậu gòm thì tất cả các kèo của em, nó hưởng 10%, chưa kể còn xin thêm tiền của em. Như vậy đủ biết “kèo thơm” cỡ nào rồi các bác nhỉ.

Về việc cá nhân có được làm hợp đồng thế chấp hay không, em xin đính chính lại là ĐƯỢC nhé. Quy định mới của Chính phủ đã cho phép cá nhân nhận thế chấp tài sản, nhưng chắc chắn 1 điều là quyền lợi ko đc bảo vệ như pháp nhân.

---

Các bác cứ comment, em sẽ giải đáp tất cả, giới hạn trong sự hiểu biết và kinh nghiệm của em.

Sau đây, mời các bác qua chương mới, người mới.

@BeBua 08/2012
#447
Ưng 20
CHAP 10: CUỘC GỌI ĐỊNH MỆNH

Đó là 1 buổi sáng sớm mùa thu, gió trời nhè nhẹ, như thói quen thường ngày, em đang ngồi café ở quán quen vỉa hè, hít thở không khí trong lành và ngắm dòng người qua lại. Các bác có thể hoài niệm về 1 thời thơ ấu, thời còn đi học, còn em thì cứ ước gì trở lại được thời điểm năm 2018, em sẽ tắt thẳng vào mặt thằng nhân viên quèn, và cấm nó ko bao giờ đc lao vào con đường của em. Để ko có những đêm thức trắng, những giây phút cân não và những tình huống căng thẳng đến nghẹt thở như hiện nay.

Quay lại thời điểm đó, đang ngắm đường ngắm phố thì điện thoại em reo lên, có 1 người anh làm chung, hỏi em đang ở đâu. Em chỉ quán thì anh ấy (tạm gọi là anh Pig) chạy lại.

Kéo cái ghế ngồi xuống, anh Pig vào thẳng vấn đề. Anh có 1 người hàng xóm, tên là Phong, vợ tên là Hiền. 2 vợ chồng này thân với anh Pig lắm nên hay qua chơi và tâm sự. Hôm qua anh Phong có nói là đang cần 1 số tiền, cụ thể là 800tr, để mua đất đầu tư ở Đà Lạt. 2 vợ chồng đi làm lương cán bộ, giờ đi vay tiền làm kinh tế ngoài thì ko hay, nên muốn thế chấp ngoài, tầm khoảng 3 tháng sẽ ra được miếng đất, lời được khoảng 300-350tr. Lúc đó sẽ trả hết tiền gốc, còn lãi thì đóng hàng tháng.

Anh Pig nói 2 vợ chồng anh Phong cùng làm ở 1 trường cảnh sát nhân dân, ngoài lương thì có nhiều khoản ngoài, nên cũng khó sao kê để vay ngân hàng. Cái quan trọng anh Pig muốn nhấn mạnh là, 2 vợ chồng làm cán bộ, nên ko dám làm bậy. Chưa kể, để có chân vào trường này, 2 vợ chồng đã phải bỏ ra 3 tỷ chi phí, cho nên chỉ cần có người vào đòi nợ là tiêu nên em cứ yên tâm.

Em nghe lý lịch cũng uy tín, nên đồng ý hẹn gặp. Trưa hôm đó, tại 1 quán cafe khuất trong 1 con hẻm, anh Phong và chị Hiền xuất hiện, cầm theo 1 tờ giấy đất. Anh Phong dong dỏng cao, gương mặt hiền lành, tóc chuẩn ngành, mặc chiếc áo cầu thủ và quần kaki, lộ dưới chân là đôi tất màu c*t ngựa. Còn chị Hiền thì mặc nguyên bộ đồ ngành màu xanh lá, khoác áo khoác bên ngoài. Anh Phong trình bày nội dung cũng giống anh Pig đã nói, và hỏi em có bớt đc tiền lãi chút nào ko. Sau khi xem qua giấy đất, em thấy có thể hiện là đất thổ cư 100%, diện tích tầm 100m2, nhưng bị quy hoạch (gạch chéo) hết 96m2, chỉ còn lại 4m2 là đất sạch. Thoáng thấy cái nhíu mài của em, anh Phong nhanh nhảu giải thích, cái này là theo quy hoạch cũ, để xây chung cư cho 1 tập đoàn nước ngoài. Nhưng hiện nay đã xoá quy hoạch, anh Phong đã hỏi kỹ trên phòng TNMT. Quy hoạch mới hiện nay là cách miếng đất tầm 20m sẽ là 1 ngã tư, lộ 30m trổ thẳng ra đường quốc lộ. Dự kiến sẽ làm trong vòng 2 năm tới. Cho nên giá trị miếng đất này là rất lớn, anh Phong ko muốn bán mà chỉ cầm đỡ để đầu tư.

Em ghi nhận thông tin, chụp vài tấm hình miếng giấy đất rồi tính tiền ra về. Xong em gửi cho ông anh làm ở Quỹ đất thành phố, nhờ ổng kiểm tra xem anh Phong có nói sự thật hay ko. Chiều hôm đó, ông anh gọi lại, nói đúng là đã huỷ dự án chung cư, con đường 30m thì cũng đã được duyệt quy hoạch, chỉ có điều là chưa biết nó cách miếng đất 20m hay đi xuyên qua miếng đất luôn. Nếu đi xuyên qua miếng đất thì sẽ được bồi thường, theo giá nhà nước. Còn nếu cách 20m như anh Phong nói thì 2 năm sau nó x3 x5 là chuyện bình thường. Em lại tra thêm thông tin giá đất của khu vực, thì được biết là tầm 13tr/m2 (em tự tra trên internet). Lấy đó làm cơ sở, em quyết định đồng ý xuống tiền.

Hẹn gặp anh Phong và chị Hiền ở phòng công chứng, hôm nay 2 vợ chồng mặc đồ ngành, chỉ riêng chị Hiền là có áo khoác. Sau khi ký hợp đồng xong xuôi, em trao cho anh phong 770tr (lãi suất 4%/tháng, em giảm 2 tr là tròn 30tr). Anh Phong cám ơn, xong cất tiền vào cốp xe và đi thẳng. Còn chị Hiền, vẫn như lần trước, ko hé răng 1 lời. Xong em cũng về, ko quên chuyển khoản cho anh Pig 1 số tiền, gọi là môi giới thành công.

Thấm thoát đã qua 1 tháng, em còn nhớ đó là ngày 9. Bấm số điện thoại anh Phong, em nhắc sắp đến ngày đóng lãi, thì anh Phong nói đang ở Đà Lạt, có thể du di cho vài ngày rồi về, ảnh sẽ gặp em để đưa tiền mặt. Em từ chối, nói anh tranh thủ ra ngân hàng chuyển khoản cho em đi. Anh Phong ậm ừ rồi tắt máy. Đến chiều thì điện thoại em ting ting, báo có 30tr. Em xem tin nhắn và mỉm cười, đồng tiền thật là dễ kiếm.

1 tháng sau, 1 buổi tối ngày 8, em còn nhớ rất rõ ngày đó như thế nào. Hôm đó em và vợ cãi nhau vì những việc em làm. Vợ em ko đồng ý cho em tiếp tục cho vay nữa, vì làm vậy thấy thất đức, và em ko rành vụ đất đai, lỡ bị lừa 1 kèo là coi như banh xác. Còn em, lúc đó tiền bạc rủng rỉnh, thêm chỉ mới có vụ bà Liên là hơi rắc rối (thiếu 1 tháng tiền lãi + 6 triệu), nên em ko nghe, cứ tự tin vào bản thân mình nên sinh ra cãi vả. Xong em cắp đồ ra ngoài ngủ, thì điện thoại reo lên, lúc đó tầm 21h.

Anh Phong gọi. Quái, ông nội này giờ gọi làm gì đây, mai tới ngày đóng lãi rồi, hay lại lý do lý trấu gì đây nữa?

E bắt máy alo, anh Phong chậm rãi nói (khúc này em xin để nguyên văn cho các bác đọc, em có ghi âm lại nhưng qua nay tìm hoài ko thấy, nào tìm thấy em sẽ post lên cho các bác nghe. Nghe áp phê hơn x10)

“Đức à em, anh xin lỗi vì tối rồi còn gọi làm phiền em, nhưng nếu a ko gọi cho e bây giờ thì anh sợ sáng mai a ko còn trên cõi đời này nữa. Em đừng hỏi, để anh nói. Anh ko giấu em nữa, anh chị hiện tại đang rất bế tắc vì nợ nần, số tiền lên đến hơn 5 tỷ, và anh chị không còn khả năng thanh toán nữa. Mà cái này ko phải anh chị chơi bời hay tiêu xài hoang phí, mà anh chị bị người ta gạt em ơi.

Trước anh chị cũng có làm ăn thêm, cho các anh em trong trường vay tiền, cũng cải thiện được đời sống, có thêm đồng ra đồng vào mua sữa với đóng tiền học cho con (cháu nhỏ 3 tháng tuổi). Sau bị lòng tham làm mờ mắt, lãi suất có khi lên đến 10%/tháng nên anh chị vay thêm bên ngoài để cho vay lại, ăn phần chênh lệch. Anh có quen 1 thằng em, nó là con của ông sếp cũ của anh (đã về hưu). Nó có hùn vốn với 1 sòng bài bên Cam nên có hỏi anh vay tiền. Anh biết nhà cửa, biết cha mẹ nó, nên cũng gom tiền cho nó vay 4 tỷ, chỉ bằng 1 tờ giấy tay.

Ban đầu nó đóng lãi đúng hẹn và đầy đủ, nhưng khoảng 3 tháng sau thì nó mất hút. Anh gọi hoài ko được, lại nhà kiếm nó thì cha mẹ nó nói nó đã bỏ đi rồi. Quá bấn loạn vì số tiền quá lớn, nên anh chị đã kể cho cha mẹ nó (sếp cũ của anh) nghe về việc nó mượn tiền, đưa ra cả giấy nợ, mong gia đình họ có thể hỗ trợ trả giúp cho anh được ít nhiều. Cha nó kêu anh về đi rồi để họ tính. Nhưng qua ngày hôm sau thì họ trở mặt, nói ko liên quan gì đến việc nó mượn tiền, và coi như từ mặt nó. Anh như chết đứng giữa trời, trong khi tiền vay ngoài 4-5%/tháng đã sắp đến hạn. Thế là anh chị phải vay mượn đầu này đắp đầu kia, kể cả nói dối họ hàng, cha mẹ đang cần tiền để đầu tư. Nhưng mà gia đình anh chị đâu có khá giả, bạn bè thì cũng chỉ cho mượn được ít, nên cũng ko đủ đâu vào đâu. Thời điểm đó, chị Hiền em tới ngày sinh bé, anh đánh liều mang thẻ ngành ra cầm, để đóng tiền lãi và chi phí sinh nở.

Áp lực tiền bạc, nợ nần, cộng thêm thức khuya dậy sớm chăm em bé, nên chị Hiền em giờ như người trầm cảm. Cuộc sống gia đình anh chị quá ngột ngạt, lúc nào cũng căng thẳng.

Giờ hàng ngày đi làm, anh ko có tâm trí gì để đứng lớp. Cứ nơm nớp sợ ngta đến tận trường đòi nợ, rồi mọi chuyện lộ ra, thân bại danh liệt, mất công ăn việc làm rồi mất cả danh dự, uy tín. Nhưng mà làm thì lương 2 vợ chồng anh cũng ko đủ để đóng lãi, mà hàng ngày thì lãi mẹ đẻ lãi con, chưa kể gia đình, họ hàng cứ hỏi về món tiền anh chị vay mượn.

Giờ anh cảm thấy quá bế tắc rồi, ko còn con đường sống nào nữa. Nên anh định sẽ từ bỏ cuộc sống này. Anh rất xin lỗi em vì đã kéo em vào rắc rối của anh. Thật tình anh cùng đường rồi mới phải như vậy. Về phần miếng đất, qua ngày mai em tìm người bán đi. Nếu không đủ tiền vốn thì anh xin lỗi em. Còn nếu có dư ra được phần nào thì nếu em thương anh chị thì em gửi lại cho chị Hiền để mua sữa cho cháu, còn ko thì thôi, anh cũng ko trách em được.

Qua ngày mai chắc anh ko còn trên cõi đời nãy nữa rồi, nên anh muốn gọi nói cho em biết mọi chuyện. Anh ko hiểu sao tuy mới gặp nhưng anh rất có cảm tình với em, cảm thấy em là người tốt, hiểu chuyện nên anh tâm sự. Tất cả mọi chuyện này chưa ai biết, ngoại trừ 2 vợ chồng anh, và người thứ 3 là em. Chúc em và gia đình sống tốt và nhiều may mắn. Cảm ơn em đã chịu lắng nghe anh.”

Sau cái cúp máy của anh Phong là 1 nỗi kinh hoàng tột độ của em, vì biết được có 1 người sắp tự tử, vừa nghĩ đến số tiền 800tr của em.

Giấy đất đó là giả hay thật?

Khả năng mất 800tr là bao nhiêu %?

Tại sao lại là mình?

“Anh Phong ơi, anh làm vậy là em chết theo anh rồi...”

@byebye_hl
#450
Ưng 7
CHAP 10: CUỘC GỌI ĐỊNH MỆNH

Đó là 1 buổi sáng sớm mùa thu, gió trời nhè nhẹ, như thói quen thường ngày, em đang ngồi café ở quán quen vỉa hè, hít thở không khí trong lành và ngắm dòng người qua lại. Các bác có thể hoài niệm về 1 thời thơ ấu, thời còn đi học, còn em thì cứ ước gì trở lại được thời điểm năm 2018, em sẽ tắt thẳng vào mặt thằng nhân viên quèn, và cấm nó ko bao giờ đc lao vào con đường của em. Để ko có những đêm thức trắng, những giây phút cân não và những tình huống căng thẳng đến nghẹt thở như hiện nay.

Quay lại thời điểm đó, đang ngắm đường ngắm phố thì điện thoại em reo lên, có 1 người anh làm chung, hỏi em đang ở đâu. Em chỉ quán thì anh ấy (tạm gọi là anh Pig) chạy lại.

Kéo cái ghế ngồi xuống, anh Pig vào thẳng vấn đề. Anh có 1 người hàng xóm, tên là Phong, vợ tên là Hiền. 2 vợ chồng này thân với anh Pig lắm nên hay qua chơi và tâm sự. Hôm qua anh Phong có nói là đang cần 1 số tiền, cụ thể là 800tr, để mua đất đầu tư ở Đà Lạt. 2 vợ chồng đi làm lương cán bộ, giờ đi vay tiền làm kinh tế ngoài thì ko hay, nên muốn thế chấp ngoài, tầm khoảng 3 tháng sẽ ra được miếng đất, lời được khoảng 300-350tr. Lúc đó sẽ trả hết tiền gốc, còn lãi thì đóng hàng tháng.

Anh Pig nói 2 vợ chồng anh Phong cùng làm ở 1 trường cảnh sát nhân dân, ngoài lương thì có nhiều khoản ngoài, nên cũng khó sao kê để vay ngân hàng. Cái quan trọng anh Pig muốn nhấn mạnh là, 2 vợ chồng làm cán bộ, nên ko dám làm bậy. Chưa kể, để có chân vào trường này, 2 vợ chồng đã phải bỏ ra 3 tỷ chi phí, cho nên chỉ cần có người vào đòi nợ là tiêu nên em cứ yên tâm.

Em nghe lý lịch cũng uy tín, nên đồng ý hẹn gặp. Trưa hôm đó, tại 1 quán cafe khuất trong 1 con hẻm, anh Phong và chị Hiền xuất hiện, cầm theo 1 tờ giấy đất. Anh Phong dong dỏng cao, gương mặt hiền lành, tóc chuẩn ngành, mặc chiếc áo cầu thủ và quần kaki, lộ dưới chân là đôi tất màu c*t ngựa. Còn chị Hiền thì mặc nguyên bộ đồ ngành màu xanh lá, khoác áo khoác bên ngoài. Anh Phong trình bày nội dung cũng giống anh Pig đã nói, và hỏi em có bớt đc tiền lãi chút nào ko. Sau khi xem qua giấy đất, em thấy có thể hiện là đất thổ cư 100%, diện tích tầm 100m2, nhưng bị quy hoạch (gạch chéo) hết 96m2, chỉ còn lại 4m2 là đất sạch. Thoáng thấy cái nhíu mài của em, anh Phong nhanh nhảu giải thích, cái này là theo quy hoạch cũ, để xây chung cư cho 1 tập đoàn nước ngoài. Nhưng hiện nay đã xoá quy hoạch, anh Phong đã hỏi kỹ trên phòng TNMT. Quy hoạch mới hiện nay là cách miếng đất tầm 20m sẽ là 1 ngã tư, lộ 30m trổ thẳng ra đường quốc lộ. Dự kiến sẽ làm trong vòng 2 năm tới. Cho nên giá trị miếng đất này là rất lớn, anh Phong ko muốn bán mà chỉ cầm đỡ để đầu tư.

Em ghi nhận thông tin, chụp vài tấm hình miếng giấy đất rồi tính tiền ra về. Xong em gửi cho ông anh làm ở Quỹ đất thành phố, nhờ ổng kiểm tra xem anh Phong có nói sự thật hay ko. Chiều hôm đó, ông anh gọi lại, nói đúng là đã huỷ dự án chung cư, con đường 30m thì cũng đã được duyệt quy hoạch, chỉ có điều là chưa biết nó cách miếng đất 20m hay đi xuyên qua miếng đất luôn. Nếu đi xuyên qua miếng đất thì sẽ được bồi thường, theo giá nhà nước. Còn nếu cách 20m như anh Phong nói thì 2 năm sau nó x3 x5 là chuyện bình thường. Em lại tra thêm thông tin giá đất của khu vực, thì được biết là tầm 13tr/m2 (em tự tra trên internet). Lấy đó làm cơ sở, em quyết định đồng ý xuống tiền.

Hẹn gặp anh Phong và chị Hiền ở phòng công chứng, hôm nay 2 vợ chồng mặc đồ ngành, chỉ riêng chị Hiền là có áo khoác. Sau khi ký hợp đồng xong xuôi, em trao cho anh phong 770tr (lãi suất 4%/tháng, em giảm 2 tr là tròn 30tr). Anh Phong cám ơn, xong cất tiền vào cốp xe và đi thẳng. Còn chị Hiền, vẫn như lần trước, ko hé răng 1 lời. Xong em cũng về, ko quên chuyển khoản cho anh Pig 1 số tiền, gọi là môi giới thành công.

Thấm thoát đã qua 1 tháng, em còn nhớ đó là ngày 9. Bấm số điện thoại anh Phong, em nhắc sắp đến ngày đóng lãi, thì anh Phong nói đang ở Đà Lạt, có thể du di cho vài ngày rồi về, ảnh sẽ gặp em để đưa tiền mặt. Em từ chối, nói anh tranh thủ ra ngân hàng chuyển khoản cho em đi. Anh Phong ậm ừ rồi tắt máy. Đến chiều thì điện thoại em ting ting, báo có 30tr. Em xem tin nhắn và mỉm cười, đồng tiền thật là dễ kiếm.

1 tháng sau, 1 buổi tối ngày 8, em còn nhớ rất rõ ngày đó như thế nào. Hôm đó em và vợ cãi nhau vì những việc em làm. Vợ em ko đồng ý cho em tiếp tục cho vay nữa, vì làm vậy thấy thất đức, và em ko rành vụ đất đai, lỡ bị lừa 1 kèo là coi như banh xác. Còn em, lúc đó tiền bạc rủng rỉnh, thêm chỉ mới có vụ bà Liên là hơi rắc rối (thiếu 1 tháng tiền lãi + 6 triệu), nên em ko nghe, cứ tự tin vào bản thân mình nên sinh ra cãi vả. Xong em cắp đồ ra ngoài ngủ, thì điện thoại reo lên, lúc đó tầm 21h.

Anh Phong gọi. Quái, ông nội này giờ gọi làm gì đây, mai tới ngày đóng lãi rồi, hay lại lý do lý trấu gì đây nữa?

E bắt máy alo, anh Phong chậm rãi nói (khúc này em xin để nguyên văn cho các bác đọc, em có ghi âm lại nhưng qua nay tìm hoài ko thấy, nào tìm thấy em sẽ post lên cho các bác nghe. Nghe áp phê hơn x10)

“Đức à em, anh xin lỗi vì tối rồi còn gọi làm phiền em, nhưng nếu a ko gọi cho e bây giờ thì anh sợ sáng mai a ko còn trên cõi đời này nữa. Em đừng hỏi, để anh nói. Anh ko giấu em nữa, anh chị hiện tại đang rất bế tắc vì nợ nần, số tiền lên đến hơn 5 tỷ, và anh chị không còn khả năng thanh toán nữa. Mà cái này ko phải anh chị chơi bời hay tiêu xài hoang phí, mà anh chị bị người ta gạt em ơi.

Trước anh chị cũng có làm ăn thêm, cho các anh em trong trường vay tiền, cũng cải thiện được đời sống, có thêm đồng ra đồng vào mua sữa với đóng tiền học cho con (cháu nhỏ 3 tháng tuổi). Sau bị lòng tham làm mờ mắt, lãi suất có khi lên đến 10%/tháng nên anh chị vay thêm bên ngoài để cho vay lại, ăn phần chênh lệch. Anh có quen 1 thằng em, nó là con của ông sếp cũ của anh (đã về hưu). Nó có hùn vốn với 1 sòng bài bên Cam nên có hỏi anh vay tiền. Anh biết nhà cửa, biết cha mẹ nó, nên cũng gom tiền cho nó vay 4 tỷ, chỉ bằng 1 tờ giấy tay.

Ban đầu nó đóng lãi đúng hẹn và đầy đủ, nhưng khoảng 3 tháng sau thì nó mất hút. Anh gọi hoài ko được, lại nhà kiếm nó thì cha mẹ nó nói nó đã bỏ đi rồi. Quá bấn loạn vì số tiền quá lớn, nên anh chị đã kể cho cha mẹ nó (sếp cũ của anh) nghe về việc nó mượn tiền, đưa ra cả giấy nợ, mong gia đình họ có thể hỗ trợ trả giúp cho anh được ít nhiều. Cha nó kêu anh về đi rồi để họ tính. Nhưng qua ngày hôm sau thì họ trở mặt, nói ko liên quan gì đến việc nó mượn tiền, và coi như từ mặt nó. Anh như chết đứng giữa trời, trong khi tiền vay ngoài 4-5%/tháng đã sắp đến hạn. Thế là anh chị phải vay mượn đầu này đắp đầu kia, kể cả nói dối họ hàng, cha mẹ đang cần tiền để đầu tư. Nhưng mà gia đình anh chị đâu có khá giả, bạn bè thì cũng chỉ cho mượn được ít, nên cũng ko đủ đâu vào đâu. Thời điểm đó, chị Hiền em tới ngày sinh bé, anh đánh liều mang thẻ ngành ra cầm, để đóng tiền lãi và chi phí sinh nở.

Áp lực tiền bạc, nợ nần, cộng thêm thức khuya dậy sớm chăm em bé, nên chị Hiền em giờ như người trầm cảm. Cuộc sống gia đình anh chị quá ngột ngạt, lúc nào cũng căng thẳng.

Giờ hàng ngày đi làm, anh ko có tâm trí gì để đứng lớp. Cứ nơm nớp sợ ngta đến tận trường đòi nợ, rồi mọi chuyện lộ ra, thân bại danh liệt, mất công ăn việc làm rồi mất cả danh dự, uy tín. Nhưng mà làm thì lương 2 vợ chồng anh cũng ko đủ để đóng lãi, mà hàng ngày thì lãi mẹ đẻ lãi con, chưa kể gia đình, họ hàng cứ hỏi về món tiền anh chị vay mượn.

Giờ anh cảm thấy quá bế tắc rồi, ko còn con đường sống nào nữa. Nên anh định sẽ từ bỏ cuộc sống này. Anh rất xin lỗi em vì đã kéo em vào rắc rối của anh. Thật tình anh cùng đường rồi mới phải như vậy. Về phần miếng đất, qua ngày mai em tìm người bán đi. Nếu không đủ tiền vốn thì anh xin lỗi em. Còn nếu có dư ra được phần nào thì nếu em thương anh chị thì em gửi lại cho chị Hiền để mua sữa cho cháu, còn ko thì thôi, anh cũng ko trách em được.

Qua ngày mai chắc anh ko còn trên cõi đời nãy nữa rồi, nên anh muốn gọi nói cho em biết mọi chuyện. Anh ko hiểu sao tuy mới gặp nhưng anh rất có cảm tình với em, cảm thấy em là người tốt, hiểu chuyện nên anh tâm sự. Tất cả mọi chuyện này chưa ai biết, ngoại trừ 2 vợ chồng anh, và người thứ 3 là em. Chúc em và gia đình sống tốt và nhiều may mắn. Cảm ơn em đã chịu lắng nghe anh.”

Sau cái cúp máy của anh Phong là 1 nỗi kinh hoàng tột độ của em, vì biết được có 1 người sắp tự tử, vừa nghĩ đến số tiền 800tr của em.

Giấy đất đó là giả hay thật?

Khả năng mất 800tr là bao nhiêu %?

Tại sao lại là mình?

“Anh Phong ơi, anh làm vậy là em chết theo anh rồi...”
sao ông hay con nợ của ông cho vay đều k tính đến trường hợp đòi nợ thế nào nhỉ , toàn chỉ nghĩ đến tiền lãi , lãi cao vậy thì rủi ro bùng nợ , phải thanh lý tài sản , phải đi đòi là rất cao nên phải đề cao phương án đó chứ , bọn cho vay nặng lãi thì phương án của nó là đến dọa nạt chém cả nhà , dùng áp lực tâm lý để đòi và chắc chắn trường hợp đó xảy ra nên thằng nào cũng hổ báo xăm trổ , chứ thớt cho vay đéo có 1 phương án đòi nợ gì cả mà rất máu đi cho vay @@

@hutcan24tren7 08/2017
#456
Ưng 13
Ưng 1
k có ý gì nhưng giọng miền nam mà chửi nhau mình nghe không khác gì mấy ông bê đê lao vào xé váy nhau cả ) , phải như miền bắc ấy , ĐMM Bố mày chém chết ... Nghe đã đủ vãi đái rồi , chứ đụ má sài gòn , tui cấu tui cấu )
Bất cứ thằng oắt con trẻ trâu nào ngoài Bắc chửi nghe cũng tạo áp lực khủng bố hơn mọi thằng boss có giọng miền Nam. Chất giọng nghe rất thiếu nam tính, éo có độ trầm ấm, hay nhấn nhá; chửi nhau, dọa chém nhau mà nghe như bọn lợn Trấn Thành, Trường Giang diễn hài là sao. Người Bắc mà nghe mấy ông miền Nam dọa dẫm chắc cười bò. Đoạn thằng con bà Luyến chửi chủ thớt mà là một giọng miền Bắc thì chủ thớt tđảm bảo tối không dám ra ngoài đường.

Phóng khoáng: "Đụ má mầy, bữa mai tao chém chết cha mầy nha, mầy láo quá rồi nha, trù ẻo nhà tao hoài hả mầy, giỡn hả mầy" .

Thanh lịch: " Cái ĐM con chó này, mày có tin tối nay bố cầm dao chọc chết con cụ cả lò nhà mày không"

@BeBua 08/2012
#462
Ưng 32
CHAP 11: XÂY 7 KIỂNG CHÙA

Anh Phong tắt máy, em gọi ngay lại thì đã thuê bao. Mặc dù vậy nhưng em vẫn gọi thêm 10 lần nữa, kết quả vẫn ko liên lạc được.

Ngồi bần thần cỡ khoảng 15 phút, vợ em nhìn ra, cảm thấy có biến nên ra hỏi. Quên hết tất cả những cãi vả vừa nãy, em kể hết cho vợ nghe, như cố tìm 1 chỗ để bấm víu, và hy vọng. Vợ em nghe xong thì hỏi sao em ko gọi thử cho chị Hiền, nhưng em ko có số. Vợ an ủi nói thôi chuyện gì thì cũng đã lỡ rồi, anh tranh thủ ngủ chút đi rồi sáng chạy lại nhà anh chị.

Tối hôm đó em ko thể nào chợp mắt nổi, chỉ mong trời mau sáng để chạy ngay đến nhà anh Phong.

Vừa đậu xe đến cửa, em đã thấy chị Hiền thất thiểu đi ra. Mở cửa cho em vào nhà, chị nói là tối hôm qua anh Phong nói là đi ra ngoài mua đồ. Lát sau, chị Hiền nhận được tin nhắn của anh Phong, nói anh xin lỗi về mọi việc và dặn chị ở lại chăm sóc con cho tốt. Chị hoảng loạn gọi lại thì cũng ko đc, sau đó chị có gọi cho các anh em đồng nghiệp để hỏi thăm, và báo luôn về việc anh Phong nhắn tin vậy. Ngay tối hôm đó, rất nhiều anh em làm chung đã đến nhà, động viên và chia nhau ra tìm kiếm, nhưng đều ko có kết quả. Đến sáng này thì các anh em về nhà thay đồ để chuẩn bị đến chỗ làm, còn chị thì cũng ko biết phải làm gì, cháu nhỏ thì đã mang gửi nhà ngoại.

Em nghe xong biết ko thể nào là giả được rồi, nên móc máy gọi ngay cho anh Pig. Anh Pig nghe xong, kể rằng hôm qua anh Phong còn ghé nhà anh Pig chơi, thấy cũng buồn buồn chứ ko có nói gì nhiều. Để anh hỏi thăm các anh em vòng vòng khác xem sao.

Cảm thấy vô vọng, em lúc này phải tìm đường để tự cứu mình. Thế là em gọi cho thằng Hậu gòm, kể cho nó nghe mọi việc, và nhờ nó xem giùm giấy đất xem là thật hay giả, và có giá trị bao nhiêu. Hậu gòm ngay lập tức trách móc em, sao mấy cái này ko hỏi nó từ đầu? Rồi giờ đổ bể ra vầy thì lại gọi cho nó? Xong nói giá đất khu vực này chỉ tầm 4tr/m2 thôi...

Em cũng ko buồn cãi vs nó, chỉ dặn nó là đừng kể cho mẹ em biết, em ko muốn mẹ em lo thêm nữa.

Sau này em mới biết được là ngay lập tức nó đem chuyện này kể cho mẹ em. Và mục đích cũng ko phải tốt lành gì, mà nó chỉ muốn mẹ em và em ko tự làm các kèo nào khác ngoài nó, vì như vậy nó ko nhận được tiền hoa hồng. Và tất nhiên, nó cũng chẳng thèm nhìn đến tờ giấy đất em gửi, cũng như tìm hiểu hay rao bán giúp em.

Tâm trạng chán nản, em mở lại ghi âm cuộc gọi đêm qua, cố nghe lại xem có thông tin gì để khai thác không. Sau đó, vô thức em bấm gọi thử.

Chuông reo.

Anh Phong bắt máy, em hỏi anh đang ở đâu, mọi người đang rất lo cho anh. Anh về đi, mọi việc có gì từ từ giải quyết, còn người thì còn của.

Anh Phong nói anh đang chạy lên cầu XXX, hồi hôm qua đến giờ anh đi 4, 5 cái khách sạn, nhưng ko có cái nào có đèn/quạt trần để treo cổ. Sáng nay anh định đi vào sân vận động để tự tử thì đang có hội thao gì đó, người ta tập trung đông nên ko làm gì được.

Kể thì nghe có vẻ buồn cười nhưng lúc đó em lại cực kỳ hoảng. Em vừa khuyên anh Phong, vừa chạy thật nhanh quay lại nhà chị Hiền. Em nói mình là đàn ông, phải có trách nhiệm với gia đình. Nếu có khó khăn thì phải mạnh dạn đối mặt và tìm cách giải quyết, chứ anh làm vậy là trốn tránh, xong để lại vợ con lãnh toàn bộ hậu quả như vậy thì có đáng mặt người chồng, người cha hay không? Biết bao nhiêu người còn khổ hơn anh, nợ nần nhiều hơn anh, không lẽ người ta ai cũng tìm đến các chết? Anh làm trong ngành, bản lĩnh phải hơn người khác, rồi con cái anh nữa, sau này anh muốn ngta nói về cha nó như thế nào? Rồi tình huống xấu nhất, anh ko thể trả được nợ, thì tại sao mình ko cùng vợ con mình trốn đi nơi khác, làm lại từ đầu? Có vợ có chồng, tát biển Đông cũng cạn, mắc gì anh tìm đường dễ cho anh, bỏ lại tất cả mọi rắc rối cho vợ con anh hưởng?...

Em nói nhiều lắm, cuộc gọi phải đâu gần 30 phút, em cũng chưa từng nghĩ em sẽ nói chuyện nhiều với người lạ (chưa thân) như vậy, cũng ko nghĩ là em có thể nói hay như thế

Anh Phong nói em nói đúng, nhưng anh giờ rối quá rồi, anh ko có suy nghĩ được gì nữa. Từ tối qua đến giờ có hàng trăm cuộc gọi và tin nhắn, từ chị Hiền, gia đình, đồng nghiệp đến cả thủ trưởng của anh (sếp hiện nay), nhưng anh đều ko trả lời. Chỉ có em gọi a mới bắt máy.

Vừa đến nhà chị Hiền, em liền kêu chị ra để nói chuyện với anh Phong, thì anh Phong cúp máy.

Ting ting, tin nhắn đến “Anh chỉ muốn tâm sự với em, cám ơn em đã chia sẻ với anh. Vĩnh biệt em”

Chị Hiền xem tin nhắn thì oà khóc. Nhưng em thì bình tĩnh hơn. Em nhận định anh Phong có ý định tự tử, nhưng vì lý do gì đó nên vẫn chưa thực hiện. Có thể vì gánh nặng vợ con, trách nhiệm, hoặc cũng có thể vì chưa đủ can đảm nữa.

Em bàn với chị Hiền, việc cần ưu tiên bây giờ là tập hợp tất cả những người có khả năng tác động được với anh Phong, để cùng nhau lên phương án. Chị Hiền ra ngoài gọi điện thoại, 30 phút sau, 4 người đàn ông mặc đồ ngành đã có mặt trước cửa nhà.

2 người là bạn thân của anh Phong, 1 người là anh Q. thủ trưởng của anh Phong. Còn người còn lại là anh Hậu mập, cũng trong ngành, nhưng ko công tác chung.

Sau khi bàn thảo, em bấm máy gọi cho anh Phong. Đúng như em dự đoán, chuông reo, và anh Phong vẫn bắt máy.

Giải pháp được đưa ra, anh Hậu mập sẽ đứng ra mua lại miếng đất cầm cho em với giá 1,2 tỷ. Trả nợ cho em 800tr, dư ra 400tr. Số tiền này ưu tiên để chuộc thẻ ngành về và lo cho cháu nhỏ, còn dư 1 ít thì để trong nhà để giải toả tâm lý.

Anh Hậu mập cũng sẽ ra mặt để nói chuyện với các bên cho anh Phong vay, xin khoanh nợ và trả từ từ.

Anh Q. thủ trưởng sẽ duyệt cho anh Phong tạm nghỉ 1 thời gian để bình tâm và giải quyết sự vụ. Hai người bạn thân cũng được duyệt nghỉ để hỗ trợ tinh thần cho anh Phong, và cùng anh Phong qua nhà ông sếp cũ để tạo áp lực buộc gia đình đó phải chịu trách nhiệm trả nợ cho thằng con.

Anh Phong im lặng nghe em trình bày giải pháp, xong lặng lẽ cúp máy.

Em và mọi người đang hoang mang ko hiểu vì sao, thì điện thoại nhận tin nhắn “Chiều anh về gặp em và anh Q.”

Đọc xong tin nhắn, mọi người thở phào nhẹ nhỏm. Xong các anh trở về đơn vị, còn chị Hiền cũng sửa soạn để đón cháu nhỏ về từ nhà ngoại.

Em ngồi quán cafe trước đơn vị anh Phong đợi, chợt nhớ ra rằng từ sáng đến giờ chưa có gì trong bụng, 1 giọt nước cũng chưa uống. Nhưng các bác phải trong tình trạng như em mới biết được, không thiết tha gì ăn uống cả, mà có ăn uống cũng ko thấy ngon.

Chiều tầm 18h, anh Phong gọi em, hẹn gặp ở đầu hẻm X. Em gọi cho anh Q. để ra cùng.

Anh Phong xuất hiện, với gương mặt thất thần, trên chiếc xe Wave cũ kỹ. Anh xin lỗi em và anh Q. vì đã làm cho mọi người lo lắng, ảnh còn mở cốp xe và chỉ cọng dây dù, nói là mua mà chưa có dịp xài. Em chụp ngay cọng dây, quăng vào đống rác kế bên “Đừng có giữ mấy cái này, xui lắm”. Anh Q. cũng động viên anh Phong vài câu, kêu về xin lỗi chị Hiền nữa, vì chị Hiền là người phải chịu đựng nhiều nhất. Xong còn yêu cầu anh Phong sáng mai đến đơn vị làm kiểm điểm, vì tự ý ca trực. Em nghe thấy hơi buồn cười, ngta đã định tự tử mà còn kêu làm kiểm điểm. Sau này em mới được biết là, dù bất cứ lý do gì, quân nhân tự ý bỏ vị trí trực đều phải bị kỷ luật, hoặc nhẹ nhất là kiểm điểm.

Vài ngày sau, anh Phong hẹn em ra để huỷ công chứng miếng đất, và chuyển qua cho anh Hậu mập. Mọi việc cũng suôn sẻ, em nhận lại được tiền, không quên dành 1 ít gửi cho anh Phong, gọi là tiền sữa cho bé.

2 năm sau, tiến hành dự án mở lộ 30m, dân trong vùng gọi là hốt bạc. Anh Hậu mập chắc là vô mánh.

Còn anh Phong, lâu lâu cũng gọi điện cho em, hỏi thăm thì ít nhưng mượn tiền thì nhiều. Tất nhiên, em từ chối khéo. 1 lần thôi tởn tới già

---

Kết thúc chuyện anh Phong, hôm nay sẽ ko có chap mới (cho em nghỉ tí).
Ngày mai sẽ bắt đầu chap 12, chuyển qua bà Hồng, 1 con cáo già chuyên lừa đảo chuyên nghiệp.

@tonghuuhiep2
#465
Ưng 6
Ông thớt ổng cũng tìm hiểu kĩ về gia đình, tài sản, tính cách, tính tình của người vay trước rồi. Nhưng đời đâu biết trước đc chuyện gì. Ông có thể mở file ghi âm từ chap 1->8 để nghe thái độ và hành vi của bà Liên là biết.

Ban đầu cách nói chuyện của bả cực kì tử tế và mát tai, người nhẹ dạ ai mà không mủi lòng. Nhưng khi tiền đã trao thì trở mặt.

Bởi người ta có câu lòng người khó đoán là vậy.
Tìm hiểu chỗ nào vậy bạn?

Vụ bà Liên trước khi cho vay thì lòng vòng hỏi hàng xóm, hỏi ông tổ trưởng thì lòi ra ngay rồi còn gì

Vụ ông Phong kêu mua đất đà lạt thì bảo ổng đưa theo đi công chứng mua bán đất đà lạt, em giao trực tiếp cho người bán, chả nghẻo ngay.

Nói chung bác thớt tin người quá, ko đủ sắc và nhẫn tâm để làm nghề này.

@Moi_Lay_Vo 12/2016
#467
Ưng 4
CHAP 11: XÂY 7 KIỂNG CHÙA

Anh Phong tắt máy, em gọi ngay lại thì đã thuê bao. Mặc dù vậy nhưng em vẫn gọi thêm 10 lần nữa, kết quả vẫn ko liên lạc được.

Ngồi bần thần cỡ khoảng 15 phút, vợ em nhìn ra, cảm thấy có biến nên ra hỏi. Quên hết tất cả những cãi vả vừa nãy, em kể hết cho vợ nghe, như cố tìm 1 chỗ để bấm víu, và hy vọng. Vợ em nghe xong thì hỏi sao em ko gọi thử cho chị Hiền, nhưng em ko có số. Vợ an ủi nói thôi chuyện gì thì cũng đã lỡ rồi, anh tranh thủ ngủ chút đi rồi sáng chạy lại nhà anh chị.

Tối hôm đó em ko thể nào chợp mắt nổi, chỉ mong trời mau sáng để chạy ngay đến nhà anh Phong.

Vừa đậu xe đến cửa, em đã thấy chị Hiền thất thiểu đi ra. Mở cửa cho em vào nhà, chị nói là tối hôm qua anh Phong nói là đi ra ngoài mua đồ. Lát sau, chị Hiền nhận được tin nhắn của anh Phong, nói anh xin lỗi về mọi việc và dặn chị ở lại chăm sóc con cho tốt. Chị hoảng loạn gọi lại thì cũng ko đc, sau đó chị có gọi cho các anh em đồng nghiệp để hỏi thăm, và báo luôn về việc anh Phong nhắn tin vậy. Ngay tối hôm đó, rất nhiều anh em làm chung đã đến nhà, động viên và chia nhau ra tìm kiếm, nhưng đều ko có kết quả. Đến sáng này thì các anh em về nhà thay đồ để chuẩn bị đến chỗ làm, còn chị thì cũng ko biết phải làm gì, cháu nhỏ thì đã mang gửi nhà ngoại.

Em nghe xong biết ko thể nào là giả được rồi, nên móc máy gọi ngay cho anh Pig. Anh Pig nghe xong, kể rằng hôm qua anh Phong còn ghé nhà anh Pig chơi, thấy cũng buồn buồn chứ ko có nói gì nhiều. Để anh hỏi thăm các anh em vòng vòng khác xem sao.

Cảm thấy vô vọng, em lúc này phải tìm đường để tự cứu mình. Thế là em gọi cho thằng Hậu gòm, kể cho nó nghe mọi việc, và nhờ nó xem giùm giấy đất xem là thật hay giả, và có giá trị bao nhiêu. Hậu gòm ngay lập tức trách móc em, sao mấy cái này ko hỏi nó từ đầu? Rồi giờ đổ bể ra vầy thì lại gọi cho nó? Xong nói giá đất khu vực này chỉ tầm 4tr/m2 thôi...

Em cũng ko buồn cãi vs nó, chỉ dặn nó là đừng kể cho mẹ em biết, em ko muốn mẹ em lo thêm nữa.

Sau này em mới biết được là ngay lập tức nó đem chuyện này kể cho mẹ em. Và mục đích cũng ko phải tốt lành gì, mà nó chỉ muốn mẹ em và em ko tự làm các kèo nào khác ngoài nó, vì như vậy nó ko nhận được tiền hoa hồng. Và tất nhiên, nó cũng chẳng thèm nhìn đến tờ giấy đất em gửi, cũng như tìm hiểu hay rao bán giúp em.

Tâm trạng chán nản, em mở lại ghi âm cuộc gọi đêm qua, cố nghe lại xem có thông tin gì để khai thác không. Sau đó, vô thức em bấm gọi thử.

Chuông reo.

Anh Phong bắt máy, em hỏi anh đang ở đâu, mọi người đang rất lo cho anh. Anh về đi, mọi việc có gì từ từ giải quyết, còn người thì còn của.

Anh Phong nói anh đang chạy lên cầu XXX, hồi hôm qua đến giờ anh đi 4, 5 cái khách sạn, nhưng ko có cái nào có đèn/quạt trần để treo cổ. Sáng nay anh định đi vào sân vận động để tự tử thì đang có hội thao gì đó, người ta tập trung đông nên ko làm gì được.

Kể thì nghe có vẻ buồn cười nhưng lúc đó em lại cực kỳ hoảng. Em vừa khuyên anh Phong, vừa chạy thật nhanh quay lại nhà chị Hiền. Em nói mình là đàn ông, phải có trách nhiệm với gia đình. Nếu có khó khăn thì phải mạnh dạn đối mặt và tìm cách giải quyết, chứ anh làm vậy là trốn tránh, xong để lại vợ con lãnh toàn bộ hậu quả như vậy thì có đáng mặt người chồng, người cha hay không? Biết bao nhiêu người còn khổ hơn anh, nợ nần nhiều hơn anh, không lẽ người ta ai cũng tìm đến các chết? Anh làm trong ngành, bản lĩnh phải hơn người khác, rồi con cái anh nữa, sau này anh muốn ngta nói về cha nó như thế nào? Rồi tình huống xấu nhất, anh ko thể trả được nợ, thì tại sao mình ko cùng vợ con mình trốn đi nơi khác, làm lại từ đầu? Có vợ có chồng, tát biển Đông cũng cạn, mắc gì anh tìm đường dễ cho anh, bỏ lại tất cả mọi rắc rối cho vợ con anh hưởng?...

Em nói nhiều lắm, cuộc gọi phải đâu gần 30 phút, em cũng chưa từng nghĩ em sẽ nói chuyện nhiều với người lạ (chưa thân) như vậy, cũng ko nghĩ là em có thể nói hay như thế

Anh Phong nói em nói đúng, nhưng anh giờ rối quá rồi, anh ko có suy nghĩ được gì nữa. Từ tối qua đến giờ có hàng trăm cuộc gọi và tin nhắn, từ chị Hiền, gia đình, đồng nghiệp đến cả thủ trưởng của anh (sếp hiện nay), nhưng anh đều ko trả lời. Chỉ có em gọi a mới bắt máy.

Vừa đến nhà chị Hiền, em liền kêu chị ra để nói chuyện với anh Phong, thì anh Phong cúp máy.

Ting ting, tin nhắn đến “Anh chỉ muốn tâm sự với em, cám ơn em đã chia sẻ với anh. Vĩnh biệt em”

Chị Hiền xem tin nhắn thì oà khóc. Nhưng em thì bình tĩnh hơn. Em nhận định anh Phong có ý định tự tử, nhưng vì lý do gì đó nên vẫn chưa thực hiện. Có thể vì gánh nặng vợ con, trách nhiệm, hoặc cũng có thể vì chưa đủ can đảm nữa.

Em bàn với chị Hiền, việc cần ưu tiên bây giờ là tập hợp tất cả những người có khả năng tác động được với anh Phong, để cùng nhau lên phương án. Chị Hiền ra ngoài gọi điện thoại, 30 phút sau, 4 người đàn ông mặc đồ ngành đã có mặt trước cửa nhà.

2 người là bạn thân của anh Phong, 1 người là anh Q. thủ trưởng của anh Phong. Còn người còn lại là anh Hậu mập, cũng trong ngành, nhưng ko công tác chung.

Sau khi bàn thảo, em bấm máy gọi cho anh Phong. Đúng như em dự đoán, chuông reo, và anh Phong vẫn bắt máy.

Giải pháp được đưa ra, anh Hậu mập sẽ đứng ra mua lại miếng đất cầm cho em với giá 1,2 tỷ. Trả nợ cho em 800tr, dư ra 400tr. Số tiền này ưu tiên để chuộc thẻ ngành về và lo cho cháu nhỏ, còn dư 1 ít thì để trong nhà để giải toả tâm lý.

Anh Hậu mập cũng sẽ ra mặt để nói chuyện với các bên cho anh Phong vay, xin khoanh nợ và trả từ từ.

Anh Q. thủ trưởng sẽ duyệt cho anh Phong tạm nghỉ 1 thời gian để bình tâm và giải quyết sự vụ. Hai người bạn thân cũng được duyệt nghỉ để hỗ trợ tinh thần cho anh Phong, và cùng anh Phong qua nhà ông sếp cũ để tạo áp lực buộc gia đình đó phải chịu trách nhiệm trả nợ cho thằng con.

Anh Phong im lặng nghe em trình bày giải pháp, xong lặng lẽ cúp máy.

Em và mọi người đang hoang mang ko hiểu vì sao, thì điện thoại nhận tin nhắn “Chiều anh về gặp em và anh Q.”

Đọc xong tin nhắn, mọi người thở phào nhẹ nhỏm. Xong các anh trở về đơn vị, còn chị Hiền cũng sửa soạn để đón cháu nhỏ về từ nhà ngoại.

Em ngồi quán cafe trước đơn vị anh Phong đợi, chợt nhớ ra rằng từ sáng đến giờ chưa có gì trong bụng, 1 giọt nước cũng chưa uống. Nhưng các bác phải trong tình trạng như em mới biết được, không thiết tha gì ăn uống cả, mà có ăn uống cũng ko thấy ngon.

Chiều tầm 18h, anh Phong gọi em, hẹn gặp ở đầu hẻm X. Em gọi cho anh Q. để ra cùng.

Anh Phong xuất hiện, với gương mặt thất thần, trên chiếc xe Wave cũ kỹ. Anh xin lỗi em và anh Q. vì đã làm cho mọi người lo lắng, ảnh còn mở cốp xe và chỉ cọng dây dù, nói là mua mà chưa có dịp xài. Em chụp ngay cọng dây, quăng vào đống rác kế bên “Đừng có giữ mấy cái này, xui lắm”. Anh Q. cũng động viên anh Phong vài câu, kêu về xin lỗi chị Hiền nữa, vì chị Hiền là người phải chịu đựng nhiều nhất. Xong còn yêu cầu anh Phong sáng mai đến đơn vị làm kiểm điểm, vì tự ý ca trực. Em nghe thấy hơi buồn cười, ngta đã định tự tử mà còn kêu làm kiểm điểm. Sau này em mới được biết là, dù bất cứ lý do gì, quân nhân tự ý bỏ vị trí trực đều phải bị kỷ luật, hoặc nhẹ nhất là kiểm điểm.

Vài ngày sau, anh Phong hẹn em ra để huỷ công chứng miếng đất, và chuyển qua cho anh Hậu mập. Mọi việc cũng suôn sẻ, em nhận lại được tiền, không quên dành 1 ít gửi cho anh Phong, gọi là tiền sữa cho bé.

2 năm sau, tiến hành dự án mở lộ 30m, dân trong vùng gọi là hốt bạc. Anh Hậu mập chắc là vô mánh.

Còn anh Phong, lâu lâu cũng gọi điện cho em, hỏi thăm thì ít nhưng mượn tiền thì nhiều. Tất nhiên, em từ chối khéo. 1 lần thôi tởn tới già

---

Kết thúc chuyện anh Phong, hôm nay sẽ ko có chap mới (cho em nghỉ tí).
Ngày mai sẽ bắt đầu chap 12, chuyển qua bà Hồng, 1 con cáo già chuyên lừa đảo chuyên nghiệp.

Mình đọc mà cứ thấp thỏm, tưởng hội Phong - Hiền chơi chiêu bài quá cao tay, rủ 2 thằng khác mặc đồ ngành đóng giả cấp trên mua lại, chỉ đợi thớt sang tên là mất trắng lô đất + 700tr -30tr lãi , ai ngờ happy ending quá

@BeBua 08/2012
#468
Ưng 4
Thím làm ngân hàng hay công ty tài chính mà liều vậy
Đừng nói em liều, nghe sang thằng người. Phải nói là em ngu, vì quá tin thằng Hậu gòm.
Sau này còn nhiều vụ, nó chỉ cần đi coi đất, rồi chụp hình gửi em, nói là kèo thơm làm đc. Em xem giấy đất là xuống tiền ko suy nghĩ thêm.
Nghe khó tin đúng ko bác, nhưng đó là sự thật.

@hoangsangtravel 02/2014
#481
Ưng 5
Ông thớt quay đầu hoàn lương là tốt rồi cố gắng giải quyết hậu quả nhé xong rồi cứ tìm 1 bộ môn nào lành tính và an toàn mà đầu tư nhé. Môn mua đất cho vay kiểu này rủi ro cao vl

Còn ông nào bảo ông thớt cho vay kiểu này là thất đức thì vào đây tôi vả 2 cái cho mà tỉnh cái thằng người nhé. thứ nhất là ông thớt không kề dao ép ai vay cả, ông chấp nhận vay thì đến để giao dịch, thứ 2 là giao dịch được thỏa thuận lãi suất thì ông phải trả theo thỏa thuận, chứ nói ông thớt lãi cắt cổ là thế nào quê tôi chơi hụi là 1, cho vay là 2, sáng xúng xính chiều đi tù, lương 4 triệu 1 tháng nhưng vỡ nợ chưa có case nào dưới 10 tỷ

@daugio_thailan 03/2015
#485
Ưng 4
sao ông hay con nợ của ông cho vay đều k tính đến trường hợp đòi nợ thế nào nhỉ , toàn chỉ nghĩ đến tiền lãi , lãi cao vậy thì rủi ro bùng nợ , phải thanh lý tài sản , phải đi đòi là rất cao nên phải đề cao phương án đó chứ , bọn cho vay nặng lãi thì phương án của nó là đến dọa nạt chém cả nhà , dùng áp lực tâm lý để đòi và chắc chắn trường hợp đó xảy ra nên thằng nào cũng hổ báo xăm trổ , chứ thớt cho vay đéo có 1 phương án đòi nợ gì cả mà rất máu đi cho vay @@
ngoài đấy không biết sao. chứ trong nam, ngoài những tay anh chị chuyên nghiệp ra, thì cá nhân mình thấy, có rất nhiều người như ông thớt.
kiểu như đang bình thường đùng 1 cái quy hoạch đất, ôm vài tỷ trong tay. Hoặc cưới vợ, sanh con xong gia đình 2 bên cho "chút đỉnh" làm ăn.
Thế là bị cò nó dẫn dắt, rủ rê, dụ dỗ....
1 phần là muốn chứng tỏ bản thân biết cách làm ăn xoay sở, phần thì thấy ngồi không mà tiền vẫn đẻ ra tiền...
và thế "tập tành" bước vào vòng xoáy đầy cam go

@merciless
#488
Ưng 11
Tôi hỏi thật ông thread là tiền ông mang ra làm trò này là tiền 2 vợ chồng tự kiếm hay tiền gia đình cho lận lưng làm vốn thế? Theo như timeline ông kể thì tính tới 2018 lúc bập vô mới ra trường đi làm vài năm. Từ đó đến nay chắc ông tầm 29, 30 tuổi.

Lúc cho vay chắc chỉ cỡ 26 tuổi. Nếu tầm này thì không phải ngu, cũng chả phải liều mà là đang trong giai đoạn thích chứng tỏ/ thể hiện bản lĩnh luôn cho mình là nhất, là điểm 10, là siêu cấp vip pro vũ trụ (quá lời tí nhưng nó kiểu kiểu thế)
Cái tầm tuổi học sinh thì khích đểu mấy câu là lao vào đấm nhau túi bụi.
Cái tầm tuổi dở dở ương ương mới ra trường vài năm thì hy vọng làm ăn kinh doanh thành ông này bà nọ.
Qua 30 tuổi chút thì nghĩ kinh nghiệm làm thuê đã đủ, thường "chống đối" cấp trên là vậy.
Nói chung mỗi giai đoạn sẽ có 1 cái tôi riêng mà anh em cứ ngẫm thế nào cũng thấy có phần liên quan đôi chút.

Thế nên góp ý mấy vozer, ông nào mà có thằng em, đứa cháu hay bạn bè trong cái tầm đang mang hoài bão làm giầu thì lúc nó kể chuyện cũng đừng có khuyên ngăn bóc phốt quá kẻo nó lại nghĩ mấy thím chả biết cái vẹo gì, chỉ ăn tục nói phét giỏi bàn lùi & ngăn cản ước mơ của nó. Lỡ nó điên lên xiên cho bỏ mẹ Có phân tích thiệt hơn = giời thì chúng nó cũng không nghe đâu, cứ phải tự bản thân trải qua mới biết được.

@Codobung 03/2020
#491
Ưng 1
Ưng 5
Ngược dòng
Fen nào ưng hộ em cái tối đọc

via theNEXTvoz for iPhone