Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: Những ký ức hạnh phúc đơn sơ thời bao cấp

@thất nghiệp 1
#1
Ưng 3
Gạch 22

Những ký ức hạnh phúc đơn sơ thời bao cấp

cu…
cutocodon

08/2020

@cutocodon 08/2020
#2
Ưng 91
Vàng quan điểm
Tem phiếu à.

dr…
drakefortune

01/2021

@drakefortune 01/2021
#3
Ưng 43
Vàng quan điểm
Tụi nào nhớ cho tụi nó quay lại thời đó.
Đm. 4 tháng lock sg quay lại thời tem phiếu. Thằng nào muốn trải nghiệm, muốn nhớ không ?

Ig…
Ignatz

@Ignatz
#4
Ưng 20
Gạch 19
Ngược dòng
Cứ nhìn não trạng me Tây của dân Việt hiện nay là thấy những ám ảnh thơ ấu kinh khủng thế nào. Chúng ta là một đất nước phát triển quá nhanh trong 20 năm gần đây, với GDP tăng cả chục lần, đi từ một nơi đói ăn thành một cường quốc khu vực, và đang tiến thẳng đến vị thế một nước phát triển với GDP trong top 20 nước lớn nhất thế giới.

Tuy nhiên chính sự phát triển khủng khiếp đó làm cho nhiều người không quen được. Họ vẫn nhớ mãi tuổi thơ nghèo đói, với những linh vật thiêng liêng như cái tủ lạnh Nhật bãi rác, những chiếc xe Dream II, những trái táo Nga, con lật đật Nga hoặc sô-cô-la Thuỵ Sỹ, quần jean Mỹ,...

Chúng từng là biểu tượng thảm thương cho sự giàu có của một đất nước mới lết ra khỏi những cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại với các đế quốc hung ác nhất thế giới như Pháp, Nhật, Mỹ.

Vậy nên không thể trách được họ, vết thương mưng mủ cả tuổi thanh niên sẽ chẳng bao giờ lành hẳn. Họ sẽ còn sợ người Nhật, người Mỹ, người Pháp rất lâu, vì những đất nước ấy đã định hình trong đầu họ như những thiên đường ảo vọng với các vị thánh đeo vầng hào quang ngũ sắc tay cầm hàng nắm đô-la...

Cũng như chàng trai trong truyện ngắn tuyệt vời "Tình yêu cuộc sống" của Jack London, nhiều thế hệ người Việt đã mút xương đồng đội, đã đói gần chết suốt chặng đường dài, nên giờ đây, khi đã lên được con tàu no đủ, họ vẫn cứ nhét lương khô xuống dưới gầm giường...

Chỉ biết chờ vào những thế hệ sau này thôi.

An…
Anh Ba Ngọc Sơn

@Anh Ba Ngọc Sơn
#6
Ưng 26
Cứ nhìn não trạng me Tây của dân Việt hiện nay là thấy những ám ảnh thơ ấu kinh khủng thế nào. Chúng ta là một đất nước phát triển quá nhanh trong 20 năm gần đây, với GDP tăng cả chục lần, đi từ một nơi đói ăn thành một cường quốc khu vực, và đang tiến thẳng đến vị thế một nước phát triển với GDP trong top 20 nước lớn nhất thế giới.

Tuy nhiên chính sự phát triển khủng khiếp đó làm cho nhiều người không quen được. Họ vẫn nhớ mãi tuổi thơ nghèo đói, với những linh vật thiêng liêng như cái tủ lạnh Nhật bãi rác, những chiếc xe Dream II, những trái táo Nga, con lật đật Nga hoặc sô-cô-la Thuỵ Sỹ, quần jean Mỹ,...

Chúng từng là biểu tượng thảm thương cho sự giàu có của một đất nước mới lết ra khỏi những cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại với các đế quốc hung ác nhất thế giới như Pháp, Nhật, Mỹ.

Vậy nên không thể trách được họ, vết thương mưng mủ cả tuổi thanh niên sẽ chẳng bao giờ lành hẳn. Họ sẽ còn sợ người Nhật, người Mỹ, người Pháp rất lâu, vì những đất nước ấy đã định hình trong đầu họ như những thiên đường ảo vọng với các vị thánh đeo vầng hào quang ngũ sắc tay cầm hàng nắm đô-la...

Cũng như chàng trai trong truyện ngắn tuyệt vời "Tình yêu cuộc sống" của Jack London, nhiều thế hệ người Việt đã mút xương đồng đội, đã đói gần chết suốt chặng đường dài, nên giờ đây, khi đã lên được con tàu no đủ, họ vẫn cứ nhét lương khô xuống dưới gầm giường...

Chỉ biết chờ vào những thế hệ sau này thôi.

Ra là dịch giả Thiên Lương, anh vẫn ko rời voz được


Gửi từ Mi 11 5G bằng vozFApp

ki…
kinrikas

11/2020

@kinrikas 11/2020
#7
Ưng 13
Cứ nhìn não trạng me Tây của dân Việt hiện nay là thấy những ám ảnh thơ ấu kinh khủng thế nào. Chúng ta là một đất nước phát triển quá nhanh trong 20 năm gần đây, với GDP tăng cả chục lần, đi từ một nơi đói ăn thành một cường quốc khu vực, và đang tiến thẳng đến vị thế một nước phát triển với GDP trong top 20 nước lớn nhất thế giới.

Tuy nhiên chính sự phát triển khủng khiếp đó làm cho nhiều người không quen được. Họ vẫn nhớ mãi tuổi thơ nghèo đói, với những linh vật thiêng liêng như cái tủ lạnh Nhật bãi rác, những chiếc xe Dream II, những trái táo Nga, con lật đật Nga hoặc sô-cô-la Thuỵ Sỹ, quần jean Mỹ,...

Chúng từng là biểu tượng thảm thương cho sự giàu có của một đất nước mới lết ra khỏi những cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại với các đế quốc hung ác nhất thế giới như Pháp, Nhật, Mỹ.

Vậy nên không thể trách được họ, vết thương mưng mủ cả tuổi thanh niên sẽ chẳng bao giờ lành hẳn. Họ sẽ còn sợ người Nhật, người Mỹ, người Pháp rất lâu, vì những đất nước ấy đã định hình trong đầu họ như những thiên đường ảo vọng với các vị thánh đeo vầng hào quang ngũ sắc tay cầm hàng nắm đô-la...

Cũng như chàng trai trong truyện ngắn tuyệt vời "Tình yêu cuộc sống" của Jack London, nhiều thế hệ người Việt đã mút xương đồng đội, đã đói gần chết suốt chặng đường dài, nên giờ đây, khi đã lên được con tàu no đủ, họ vẫn cứ nhét lương khô xuống dưới gầm giường...

Chỉ biết chờ vào những thế hệ sau này thôi.
Thôi bớt bớt lại đi anh gì ơi

th…
thanhbe1501

12/2013

@thanhbe1501 12/2013
#8
Ưng 6
Uống ly trà đá phải là cán bộ cấp cao có tiền mới uống đc. Cái áo sơ mi rách cổ k có tiền mua mới phải ra tiệm kêu thợ lật ngược lại hay đi xe đạp sợ lốp hỏng qua đường xấu phải vác lên vai. Clm hp vcd

via theNEXTvoz for iPhone

Ha…
HardwareEngineer

12/2011

@HardwareEngineer 12/2011
#9
Ưng 27
Gạch 10
Vàng quan điểm
Ngược dòng
Cần mợ gì thời bao cấp ??? Trước năm 2010, tầm 2005 đổ về trước là trên chỗ tôi còn chưa có điện...

Tuổi thơ của tôi triền miên là ăn cơm độn với mì, với khoai, hôm nào mà được ăn 1 bữa cơm trắng với rau xào thì gọi là thịnh cmn soạn đấy...

Nhà nghèo mà 6 tuổi đến lúc đi học, không có sách, vở, không có ăn người bé tí như trẻ con 3,4 tuổi, nên phải năm sau, 7 tuổi mới được đi học..

May quá năm 2000 xuống HN ôn thi ĐH thế nào mà lại được 18.25 điểm, đỗ Mỏ - Cơ Điện... Ôi giời bố mẹ chạy vạy khắp làng mới lo được tiền đóng học, bố phải đưa cái xe đạp cho làm phuơng tiện đi lại dứoi HN... Hồi ý cao đc 1m63 mà cân nặng thường xuyên dưới 50kg, vậy mà không hiểu sao cũng qua được gần 5 năm ĐH.

Nhưng mà cho dù nghèo, không có 1 xu rách, có mỗi cái xe đạp cũ, vậy mà tuần nào tôi cũng chịu khó đạp xe từ khu cổ Nhuế cầu Noi xuống khu ĐHQG, Nghĩa tân nghĩa đô chở bạn gái ra công viên chơi... Nghèo không có tiền đi NN, chỉ có 1000d gửi xe đạp tôi tối đi dạo công viên nghĩa Đô, đê xa mê mút môi, móc lốp vá xăm...

À tôi quê Hạ Hòa, Phú Thọ 1981, 1m63, 65kg, đang ở với vợ và gần 3 đứa ở khu Ecohome Đông Ngạc nhé.

An…
Anh Ba Ngọc Sơn

@Anh Ba Ngọc Sơn
#12
Ưng 7
thiên lương có phải thanh niên ngược dòng vụ con chó và đoàn quay phim không nhỉ

Thằng này cái gì cũng ngược dòng đâu riêng gì vụ đó


Gửi từ Mi 11 5G bằng vozFApp

Cu…
Cukkoo

10/2017

@Cukkoo 10/2017
#13
Ưng 26
Đừng lãng mạn hóa thứ chính sách ngu loz đã hại cả 1 thế hệ nữa.

Bì…
Bình Lê (Cổ cồn trắng)

11/2021

@Bình Lê (Cổ cồn trắng) 11/2021
#14
Ưng 12
Kênh này làm lịch sử hay lắm, đây là video nó nói về bao cấp nè các fen

br…
brave-heart

10/2020

@brave-heart 10/2020
#15
Ưng 14
Thời kỳ quái thai có gì mà hạnh phúc

ng…
nguyenhaiduong

08/2008

@nguyenhaiduong 08/2008
#16
Ưng 7
Tôi may mắn sinh ra sau thời bao cấp nhưng ôbz lớn lên thời ấy nên vẫn giữ một vài thói quen và đồ dùng, buổi sáng múc mỡ heo từ cái cặp lồng liên xô, cho vào chảo gang, đổ bát cơm nguội vào rang rồi thêm quả trứng gà, múc ra cái đĩa sứ trung quốc, vừa ăn vừa uống nước trà trong cái cốc tráng men in hình cổ động thời chiến tranh.

Sỹ…
Sỹ Phu Bắt Cọp

08/2021

@Sỹ Phu Bắt Cọp 08/2021
#18
Ưng 15
Dù đời sống của một giai đoạn lịch sử Hà Nội khó khăn là vậy, nhưng ai cũng vất vả, cùng cảnh ngộ nghèo khó như nhau nên chẳng có sự bì tị bao giờ. Mọi nỗi thống khổ bỗng biến thành bình thường, chẳng ai kêu ca phàn nàn. Người Hà Nội cứ vui, cứ sống một cuộc đời êm trôi, hạnh phúc đơn sơ trong mỗi gia đình.....
Suxvat 9đ3m lại điêu, rặn ra chữ.
Dân VN mà không có sự bì tị thì lên CNXH mẹ rồi.

hi…
high and low

11/2020

@high and low 11/2020
#19
Ưng 17
Đúng là dân khổ dâm mới nhớ đến thời kỳ đó, chứ hỏi dân SG muốn quay lại thời kỳ bao cấp không thì nó lại đấm cho.

Ty…
Tywin Lannister

06/2014

@Tywin Lannister 06/2014
#20
Ưng 8
Cứ nhìn não trạng me Tây của dân Việt hiện nay là thấy những ám ảnh thơ ấu kinh khủng thế nào. Chúng ta là một đất nước phát triển quá nhanh trong 20 năm gần đây, với GDP tăng cả chục lần, đi từ một nơi đói ăn thành một cường quốc khu vực, và đang tiến thẳng đến vị thế một nước phát triển với GDP trong top 20 nước lớn nhất thế giới.

Tuy nhiên chính sự phát triển khủng khiếp đó làm cho nhiều người không quen được. Họ vẫn nhớ mãi tuổi thơ nghèo đói, với những linh vật thiêng liêng như cái tủ lạnh Nhật bãi rác, những chiếc xe Dream II, những trái táo Nga, con lật đật Nga hoặc sô-cô-la Thuỵ Sỹ, quần jean Mỹ,...

Chúng từng là biểu tượng thảm thương cho sự giàu có của một đất nước mới lết ra khỏi những cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại với các đế quốc hung ác nhất thế giới như Pháp, Nhật, Mỹ.

Vậy nên không thể trách được họ, vết thương mưng mủ cả tuổi thanh niên sẽ chẳng bao giờ lành hẳn. Họ sẽ còn sợ người Nhật, người Mỹ, người Pháp rất lâu, vì những đất nước ấy đã định hình trong đầu họ như những thiên đường ảo vọng với các vị thánh đeo vầng hào quang ngũ sắc tay cầm hàng nắm đô-la...

Cũng như chàng trai trong truyện ngắn tuyệt vời "Tình yêu cuộc sống" của Jack London, nhiều thế hệ người Việt đã mút xương đồng đội, đã đói gần chết suốt chặng đường dài, nên giờ đây, khi đã lên được con tàu no đủ, họ vẫn cứ nhét lương khô xuống dưới gầm giường...

Chỉ biết chờ vào những thế hệ sau này thôi.
Thảo nào hồi mày lải nhải về Đen Vâu tao cứ thắc mắc tml nào mà não trạng như ứt bò, thì ra là quý dịch giả Thê Lương

On…
OneWingedAngel

@OneWingedAngel
#22
Ưng 4
Đúng là dân khổ dâm mới nhớ đến thời kỳ đó, chứ hỏi dân SG muốn quay lại thời kỳ bao cấp không thì nó lại đấm cho.
đọc tit chết cười vl. ko giỏi gì chỉ giỏi cái ăn tục nói phét.

Những ký ức hạnh phúc đơn sơ thời bao cấp​

Ir…
IrisYuga

12/2014

@IrisYuga 12/2014
#24
Ưng 7


vi…
vienngocden5

10/2013

@vienngocden5 10/2013
#27
Ưng 14
Đm từ thớt chợ sài gòn qua tới đây. Bên kia đã không muốn còm rồi mà gặp thớt này éo chịu nổi.
Nếu ngôn luận đc “tự do” đúng nghĩa đen, nếu phổng đạn không kề cổ, thì Chi Dân nó đào cả mả tổ lên rồi ấy chứ. Hạnh phúc cái con bầu đuồi.

via theNEXTvoz for iPhone

ga…
gacobau

07/2011

@gacobau 07/2011
#28
Ưng 5
thời kỳ khốn khổ khốn nạn tăm tối tột cùng của dân tộc

li…
lilacxx

@lilacxx
#29
Ưng 4
Thời cha chú sống qua bao cấp, ông cậu nói trước bao cấp đời sống cực khổ nhưng ăn uống thoải mái, tới khi bao cấp vào rồi khổ đủ đường, ba tui kể chuyện mấy thằng du kích khệnh khạng hồi đó quài, thiệt bây giờ mà khệnh kiểu đó chắc dân bu vô đánh cho má nhìn hổng ra, ba tui kể hồi đó dân sợ mấy thằng đó lắm, vì tụi nó có súng.

Sent from Chó con using vozFApp

2k…
2k14

06/2014

@2k14 06/2014
#30
Ưng 16

Ve…
Vedan đậm đà

09/2021

@Vedan đậm đà 09/2021
#31
Ưng 13
Thời cha chú sống qua bao cấp, ông cậu nói trước bao cấp đời sống cực khổ nhưng ăn uống thoải mái, tới khi bao cấp vào rồi khổ đủ đường, ba tui kể chuyện mấy thằng du kích khệnh khạng hồi đó quài, thiệt bây giờ mà khệnh kiểu đó chắc dân bu vô đánh cho má nhìn hổng ra, ba tui kể hồi đó dân sợ mấy thằng đó lắm, vì tụi nó có súng.

Sent from Chó con using vozFApp
bởi vậy phải kêu quân đội vào chống dịch đó fen, có gì lm thẳng tay lun

so…
solterohp

02/2017

@solterohp 02/2017
#32
Ưng 4
Ngày xưa mà bao cấp làm qué gì có keo mà vá sống . T nhớ không nhầm tận những năm 94 -95 vẫn còn vá chín , khói lửa mịt mù ở mấy hàng sửa xe , ở Hp luôn nhé các quý anh .

Si…
Silver Swallow

09/2012

@Silver Swallow 09/2012
#34
Ưng 10
Khổ vl ra, chỉ có 1 vài niềm vui nhỏ nhoi trong những chuỗi ngày đau khổ, đói quay đói quắt. Sao mà tôi kinh tởm mấy tml thủ dâm về các thời kỳ quái thai này thế nhỉ. "Nghèo mà hạnh phúc" cái căng củ cọt. ĐM giờ mà có máy thời gian tống chúng nó quay lại sống thời kỳ đấy có mà chúng nó chả quỳ xuống lạy như lạy mả bố xin tha ngay

zu…
zurek

02/2010

@zurek 02/2010
#36
Ưng 7
đéo có cái hạnh phúc nào trong cái khổ sở, thiếu thốn, đói kém đâu.
hoặc giả chỉ có khổ mà không biết thôi (nên thực ra ngu hoặc nhận thức kém cũng là một thứ hạnh phúc).

mo…
moonie

09/2010

@moonie 09/2010
#38
Ưng 6
Thời kỳ rác rưởi đó mà cũng có đứa bưng bô

pw…
pw023388428

@pw023388428
#43
Ưng 12
Sao không sướng luôn giai đoạn này


Cái thời kỳ đó vào ngay cái giai đoạn máu lửa nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Chiến tranh - cấm vận - hàng loạt sai lầm về kinh tế dẫn đến lạm phát. Tôi nhớ trong năm 1983 ( hoặc 1984 ) tháng 11 tôi cầm tiền mẹ đi mua thóc ( là thóc thôi nhé ko phải gạo ) theo giá niêm yết là 12 đồng. Chỉ trong cuối năm đó đến năm sau giá thóc tăng phi mã đến 14-15 và đợt tết là 20- 22 đồng ( tức là tăng gấp đôi trong khi lương không tăng ) và phải xách cái bao xi măng cũ rích đến đợi cửa hàng gạo nhà nước lúc có lúc không. ( dễ hiểu là 10 đồng năm trước một năm sau nó chỉ còn giá trị 1-2 đồng ) Đến mức tôi nhớ 1984 thì phải lương ông bà nhà tôi ( làm nhà nước ) chỉ còn đủ mua 12kg thóc.

Sau đó để các công bộc và nhân dân có tiền mua gạo chính phủ nghĩ ra cách đó là đưa ra quyết định :

+ Tăng lương, phát trái phiếu, tung thêm tiền ra thị trường ( mới có câu nói nổi tiếng của ai đó hết tiền thì in ra ... )

Và đây là đỉnh cao trí tuệ giải quyết lạm phát mà đến bây giờ tôi nghĩ lại là cười ngoạc mồm thay vì tăng hàng hóa nhu yếu phẩm, họ càng bơm tiền cho dân làm cho đồng tiền năm đó giảm kỷ lục, nhận lương xong là phi ngay ra tiệm thóc nhà nước ( giá niêm yết sẵn ) nhưng ko có gạo mà bán, thế là mua ở thị trường, và nó tăng theo từng phút các bác ạ, tôi ngồi sau xe đạp ông già như sắp méo, ổng là bộ đội nên khỏe cực đẩy bên này hất bên kia làm tất cả chỉ để gia đình có...cháo ăn, còn tôi thì mót hột rơi vãi, dân đói nay lại đói thêm ( đỉnh cao chưa )

Thế là lương tăng vẫn ko đủ sống, nhà nước thấy vậy lại tiếp tục tăng lương ??? haha và mỗi tháng tôi lại ngồi sau ông già tôi đi mót gạo dưới đất. Gia đình tôi còn đỡ, nhiều nhà khổ lắm Thấy lạm phát tăng cao hơn lúc trước, IQ cao lại tiếp tục đưa ra một quyết định then chốt ( cái này mới hài vì nó đúng là CNXH ) :

+ Đổi tiền cũ lấy tiền mới.

Nhưng quy định thêm một cái đó là : "mỗi gia đình chỉ được đổi xxx đồng" ( tôi ko nhớ rõ ). Thế là ai nhà giàu hay nghèo, tích lũy được bao nhiêu thì đều giống nhau, Anh có 10 tỷ, cũng ngang với tôi có 20 triệu hehe đúng là CNXH, trước ngày G cũng có mấy bài báo như thế này nên giờ tôi đọc cũng sợ sống lưng

Nghị quyết được diễn ra bí mật nhằm đánh úp sọt dân, chiều tối hôm đó trước một ngày vụ đổi tiền, thông tin bắt đầu rò rỉ ra ( giấu thé méo nào được). Nhiều ông làm chức cao bảo người nhà lấy tiền mua được cái gì thì mua, mấy bà vợ đi nói cho người khác thế là đó là một ngày đêm kinh hoàng ( nhà tôi gần chợ ). Trong đêm đó từ mấy chục đồng mua đc ký gạo nay cầm cả xấp mà được 1kg rồi 100đ 2 chén vài phút sau 500đ /lon, ai đến trễ thì quỳ lạy năn nỉ khóc lóc, có người đập đầu xuống đất năn nỉ, tiếng dân quân trật tự la hét, tiếng phát thanh ....tin đồn càng ngày càng loạn nào là chính phủ hết gạo, lính abc gì đó sắp đánh đến...chỉ có 2 từ KINH HOÀNG. Một đêm không ngủ đầy nước mắt lo âu của nhiều người

Thế là từ một xã hội có người giàu người nghèo, người siêng năng kẻ làm biếng, người làm chủ có tiền thuê người nghèo thành ra toàn dân đều nghèo ( lol đang gõ tới đây mà vẫn phải cười ). Đúng là CNXH luôn, tiền thành giấy đúng nghĩa để đốt. Thằng công tử bạc Liêu đốt tiền nấu trứng đã là gì, thời đó tôi cầm tiền nấu cơm đây này.

Tất nhiên cái trò giết gà lấy trứng này đã làm cho nhiều người nghèo mua được gạo, nhưng kéo dài đâu được 2-3 tháng thì nó vẫn như cũ vì hàng hóa vẫn khan hiếm tiền mới ko mua được gạo vì nó tăng, mà tiền tích trữ lại không có ( đâu còn ai giàu nữa đâu nghèo hít rồi ). Thế là nó trở thành như cũ, mà giờ còn căng hơn vì tiền trong dân bị mấy ông lấy sạch rồi.

P/s : đây là câu chuyện ở một quốc gia nào đó nằm ở 1 hành tinh nào đó trong hệ mặt trời do tôi ngủ nằm mơ thấy...

le…
levisg

@levisg
#50
Ưng 4
Thật ra VN nghèo khó và thụt lùi là do thời kỳ này gây ra chứ chẳng phải là do chiến tranh.

Gi…
Giáo Sư Peterson

08/2021

@Giáo Sư Peterson 08/2021
#71
Ưng 5