Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: Mỗi nhà mỗi cảnh khổ. Các thím vào tâm sự khó khăn cảnh nhà mình đi

@GoTen Joined: 06/2012
#1
Ưng 13
Gạch 3

Mỗi nhà mỗi cảnh khổ. Các thím vào tâm sự khó khăn cảnh nhà mình đi

Ng…
Người Đốt Lò Tôn

@Người Đốt Lò Tôn
#3
Ưng 4
E lập thớt dành để chia sẻ, dãi bày những khúc mắc khó nói trong nhà mà không ai hiểu cho mình
Giá như sống được cho mỗi bản thân thì sướng quá, mà sắp đặt cuộc đời mất rồi.
Em thì khổ tâm nhất 2 ông bà, chứ bản thân em nghèo hèn thế nào cũng nuốt được. Mà đây bố mẹ e cán bộ về hưu, có sức khỏe + lương hưu lại cao, nhưng chả có đam mê gì, cứ kiểu sống chết bám con đến cùng, có điều lại chấp nhặt + nói nhiều + khó tính + tranh luận cứ phải nhất + thích kiểu cách kẻ cả, tiền thì 2 cụ ko thiếu, mà em vay mượn vài đồng hạch lên hạch xuống, vay làm ăn mà lỗ thì xác định hành đến u đầu, trót dại cầm nhầm tiền 2 cụ khéo em ĐỨT TAY thôi.
Đợt tết rồi, em về sớm đỡ đần 2 ông bà, thì cứ chạm tay làm gì cũng bới, cũng chê, tối vừa nằm nghỉ cũng vác lên chê công việc e, hành em quá, chịu ko nổi làm em điên lên cãi vài lần. Có lần em góp ý bố mẹ thừa thời gian + sức khỏe thì đi tăm chọn đất + kinh doanh nhỏ kiếm việc vui nhà mà mẹ thì bảo chả thích làm gì, chỉ ăn với ngủ, bố thì bảo mệnh rồi. Giờ cứ thấy con cái là trảm + bắt lỗi.
Về quê tết, ăn ít thì chê nấu không ngon, ăn nhiều thì giờ tăng mẹ 3 kí, mà thấy hói cả tóc vì trầm cảm rùi
Giờ trừ khi phải tự làm sếp + lính đông + lương to thì cuộc đời nhẹ gánh cha mẹ, chứ đòi hỏi, ao ước con thế này, con thế nọ, làm ko nổi rồi cứ thế phang,
Chắc fen loser quá nên ông bà bô ngứa mắt thôi

sa…
sakatakuon

@sakatakuon
#5
Ưng 39
Vàng quan điểm
2020, 2021, 2022 là ba năm gia đình mình không đi du lịch vòng quanh thế giới được do dịch Covid. Những năm còn lại là do gia đình mình không có tiền

xy…
xyz1

03/2013

@xyz1 03/2013
#9
Ưng 48
Vàng quan điểm
Mình mất mẹ trong dịch, lúc còn sống dù bà hay cằn nhằn mình cũng hay cãi lại ( bây giờ muốn nghe mẹ chửi cũng kg được),
ba mình nhậu nhẹt hay chửi linh tinh, tào lao,
trước mình rất ghét, sau khi mẹ mất mình suy nghĩ nhiều, cố cho tâm tịnh, sống biết tha thứ, biết cho đi, kg tham sân si,
từ đó đến nay hơn nửa năm, giờ tâm mình luôn thanh thản, lương làm kg cao nhưng đủ mua đồ ăn cho ông ba, tự đóng điện, nước, internet, mua vật dụng trong nhà
mẹ mình mất ổng cũng kg còn chửi nhiều như trước nữa ( do hai người kg hợp, hay cãi nhau),
nói chung cuộc sống này là kiếm tiền, ăn, biết quan tâm ba mẹ, giúp đỡ anh chị nếu có điều kiện, kg tham sân si thì nó sẽ tốt lên, mình hiện giờ thấy hài lòng

vi…
vitaminc2691

12/2010

@vitaminc2691 12/2010
#11
Ưng 17
tôi đây thì mong có nhà để về mà không được. bố mẹ bỏ nhau năm lớp 10 giờ mỗi người 1 nơi. lớp 11 vào nam học ở với các cô chú. hơn 10 năm nay tết nhất cứ ăn nhờ ở đậu nhà cô chú nay nhà này mai nhà khác. tết năm nay mùng 2 lên phòng trọ nằm. mùng 3 bắt đầu làm việc

cu…
cuctaembe

09/2021

@cuctaembe 09/2021
#19
Ưng 30
Ba mẹ em li dị, em ở với ba. Mẹ em làm công nhân, lương tháng không đủ tiêu nên không trợ cấp gì cho em mà em cũng không đòi. Ba em thì thuộc dạng lười chảy thây, ăn không nằm rồi, từ ngày theo đuổi mẹ em đến khi cưới về đến giờ chưa từng đi làm 1 ngày nào trong đời. Ngày xưa cưới, ba em đi mượn tiền mua vàng, mới cưới về được 2-3 ngày thì phải đem vàng đi bán gấp tại không có tiền trả lãi . Từ ngày li dị, ba em và em phải sống nương tựa vào vài đồng bạc lẻ (bạc lẻ thật sự nha, có đợt học cấp 3 em tụt hơn chục kí do phải nhịn ăn để có tiền đóng tiền học, chuyện này em chưa bh kể với ai trừ các vozers) mỗi tháng của mấy cô bác trong nhà thương tình cho (À hồi li dị thì mẹ em ra đi tay trắng, không đòi hỏi bất kì thứ gì). Em bảo Ba thấy con sống khổ sở vậy mà ba chịu được hả thì ba em kêu Trời sinh trời nuôi . Thà ba em đi làm mà khó khăn, bệnh tật thì em còn thương, chứ đến vậy thì... . Nhiều lúc stress chuyện này kia nhưng không ai để chia sẻ, thôi thì nhắn gửi nỗi lòng nơi voz

ho…
hoangbluez

06/2017

@hoangbluez 06/2017
#22
Ưng 4
Hoàn cảnh nhà mình là mình cưới vợ, sanh con ở SG. Lập nghiệp SG 10 năm nay. Mỗi năm chỉ về thăm cha mẹ ở quê 1 lần. Đời sống đầy đủ nhưng sẽ cố gắng sau nay về chăm sóc ba mẹ

co…
conde

08/2012

@conde 08/2012
#23
Ưng 2
Gạch 4
Ngược dòng
Nhà mình khổ quá, vì không có tiền. Kiếm được bao nhiêu mua đất hết, mà đất thì đẹp, ngày càng lên giá, nên không dám bán. Thành ra không có tiền xài .. thật khổ quá đi.

sa…
sasuke_ango

03/2014

@sasuke_ango 03/2014
#28
Ưng 8
Mẹ mình ko biết chi tiêu, con nhà lính mà tính nhà quan hay xài lung tung rồi mượn lặt vặt. Năm nào cũng thiếu vài chục củ
Mình thu nhập đủ ăn, dư nhiêu bù trả nợ hết nên nhiều lúc nản vkl. Nói thì mẹ ko nghe, cứ giấu mình thích xài sao thì xài
Mình bảo mẹ rảnh kiếm gì nhẹ nhẹ làm để thêm thu nhập thì bị mạt sát là bất hiếu, lớn rồi còn bắt mẹ đi làm nhưng ở nhà ko thì ngứa tay cứ mua đồ miết. Nội rảnh quá ko có gì làm bắt điện thoại đi tám chuyện thôi tháng cũng 2 3 trăm tiền điện thoại, mình biết thu nhập ko cao ko dám xài điện nước gì nhiều chứ mẹ mình thì bắt máy lạnh tẹt ga, nói thì lại trách mình tính toán

Le…
Leopold123

@Leopold123
#29
Ưng 7
Hiểu cảm giác của thớt, có nhiều bệnh lý thuộc về tâm lý mà tôi đang bị thì phần lớn cũng từ áp lực gia đình, cha mẹ ko hiểu tâm lý con cái, và con cái cứ như là 1 nguồn tiền vô hạn vậy, nhiều khi nói chuyện với đồng nghiệp, bạn bè , nhân viên khoe dc ba mẹ mua cái này, cho cái kia, giúp cái này thì tủi thân đến phát khóc , nhưng giờ thì chỉ buồn chút rồi thôi , lại phải ra đời combat tiếp, với những ai có cha mẹ tâm lý thì quả là 1 món quà quý còn hơn tiền

Da…
Dante_202

02/2021

@Dante_202 02/2021
#32
Ưng 5
Mẹ mất mấy năm trước vì bệnh tim,Ba thần kinh còn nghiện rượu,uống vô là chử.i bới đau cả đầu,nhà cửa thì dột nát,thuộc diện nghèo nhất xã

Sent from Xiaomi Mi MIX 3 5G via nextVOZ

no…
noibuon12

02/2013

@noibuon12 02/2013
#36
Ưng 55
Vàng quan điểm
Mình cũng chia sẻ với bạn hoàn cảnh của mình để bạn đỡ nặng đầu 1 phần nào và mình cũng nhẹ lòng.
Mình từ nhỏ đã bị đối xử tệ bạc từ cha mẹ và bên nội.
Ngoại kể lúc mình khoảng 2 tuổi, ngoại đạp xe qua thăm mình thì thấy mình bị xích, bằng dây xích vào 2 chân rồi thấy ngoại tới mình chạy ra ngoại, thì bị té do chân bị xịch lại.
Ngay hôm đó ngoại mang mình về nuôi.
Từ đó đến lúc năm 10 tuổi ngoại nuôi mình ăn học, lâu lâu ba mẹ có đón mình về nội chơi vào t7, cn.
Rồi lúc này ngoại già ko kiếm tiền được mình mới xin tiền ba đóng tiền học để ngoại bớt cực thì ba mình kêu mình nghỉ học đi.
Rồi ba mẹ chính thức bỏ mình, lúc này mình và ngoại sống dựa vào tiền dì cho.
Do phải gánh thêm mình nên gia đình dì ngày nào cũng mắng chửi, anh họ thì luôn lấy mình ra làm trò chơi như đổ nước tương, nước mắm vào đầu mình.
Mình ko có quần áo mặc phải lấy đồ cũ của anh họ mặt đi học và khi nó thấy thì bắt mình cởi đồ ra ngay trong trường.
Sau đó mình mỗi ngày theo tụi bạn vào khu nhà nước dỡ bỏ các nhà xây trái phép, đi đập bê tông để lấy sắt bán bữa nào hên thì được dây đồng bán.
TB mỗi ngày mình ăn 1 bữa cơm trưa, tiết kiệm ít tiền để phụ ngoại tiền học phí.
Sách thì mình xin chị hàng xóm sách cũ, tập thì ráng lãnh thưởng.
Mình nhớ suốt 4 năm cấp 2 mình ko biết tới quần áo mới, đón tết hay lễ lộc gì cả, học xong thì nằm ngủ, lâu lâu mượn truyện của bạn đọc.
Lên Cao Đẳng thì mình tự đi làm thêm kiếm tiền trang trải việc học, ăn uống được.
Lúc này thì ba mẹ về lại nhà ngoại nhận mình và ở chung, nhưng đối xử ko khá hơn được, mình nhờ ba tập cho chạy xe thì ba lấy phí 200k 1 lần năm 2008. Tập được vài lần thì mình nhờ tụi bạn tự tập cho mình.
Rồi cũng đến lúc mình ra trường đi làm, tháng đầu bao ngoại ăn, cho ngoại 1 ít để cafe ngoại ko lấy, nói tháng thứ 2 rồi cho, để tiền mà ăn uống đi lại. Tháng thứ 2 thì ngoại mất ngày 3 ngày 5 là lãnh lương.
Ba mẹ chỉ gọi hay tìm mình khi có chuyện xảy ra như trả nợ, hay bệnh lo giùm viện phí...nói chung là tiền.
Mình cũng ko có tình cảm gì với họ hàng xung quanh và ba mẹ cả như bị lạnh cảm.
Khi họ bệnh thì cũng đến đưa tiền rồi đi, hay trả nợ giùm họ. Tết đưa họ ít tiền rồi thôi ko nói ch gì cả.
Mình nhập viện hay cấp cứu báo vài lần ko ai vào cả nên sau này tự thân.
Buồn nhất là dịch covid lần rồi mình bị dương tính khi chưa tiêm mũi nào, mình gửi họ ít tiền phòng giãn cách ko có xài.
Khi cách ly trong bv dã chiến về phát hiện họ thừa lúc đó vào nhà cại tủ lấy sổ đỏ của mình đi, nói sợ mình có gì nên giữ giùm, mình phải hâm báo công an sau đó mới trả lại.
Mình hiện tại ở riêng nên thoải mái ko chung đụng gì, chỉ hơi khó nếu lấy vợ thì ba mẹ, họ hàng nên như nào. Mình 1 lần bị nhà gái rút khi biết hoàn cảnh rồi.
Mình hậu covid cũng bị stress, rồi công việc áp lực, rồi cô đơn, mỗi ngày chỉ lên voz chơi, mình ko chơi facebook hay tiktok gì cả.
Cũng bị rụng tóc như bạn thêm khyến mãi vẩy nến nữa. Dùng thuốc thường xuyên thì ko sao.
1 vài tâm sự để bạn có thêm góc nhìn.

to…
tomoco

04/2017

@tomoco 04/2017
#62
Ưng 5
Cũng gần như từ rồi bác, chỉ gặp khi cho tiền còn lại ko nói chuyện gì cả.
sao phải cho tiền?

no…
noibuon12

02/2013

@noibuon12 02/2013
#69
Ưng 8
mà thím giờ cuộc sống ổn chứ. Thấy có sổ đỏ thì chắc kinh tế ổn. Bệnh tật thì kệ thôi mỗi người mỗi bệnh
Nhà chung cư nhỏ thôi bạn. Kinh tế hiện tại thì với bản thân mình cảm thấy ổn, có thể mua được quần áo gì mình thích, ăn gì cảm thấy thích và đi du lịch nơi nào muốn đi.
Với mình vậy là hạnh phúc rồi, mình tính cách hay sợ ko dám làm gì đột phá nên chắc ko lên được nhà đất hay oto.
Nhưng bản thân thấy hài lòng với những gì đang có, chỉ hay buồn khi cô đơn thôi.
Nên voz là nơi mình hay lui tới vì chỗ này chứa chấp và có ng tâm sự với mình.

Sc…
Scu-bi-du

11/2020

@Scu-bi-du 11/2020
#88
Ưng 4
Mình cũng chia sẻ với bạn hoàn cảnh của mình để bạn đỡ nặng đầu 1 phần nào và mình cũng nhẹ lòng.
Mình từ nhỏ đã bị đối xử tệ bạc từ cha mẹ và bên nội.
Ngoại kể lúc mình khoảng 2 tuổi, ngoại đạp xe qua thăm mình thì thấy mình bị xích, bằng dây xích vào 2 chân rồi thấy ngoại tới mình chạy ra ngoại, thì bị té do chân bị xịch lại.
Ngay hôm đó ngoại mang mình về nuôi.
Từ đó đến lúc năm 10 tuổi ngoại nuôi mình ăn học, lâu lâu ba mẹ có đón mình về nội chơi vào t7, cn.
Rồi lúc này ngoại già ko kiếm tiền được mình mới xin tiền ba đóng tiền học để ngoại bớt cực thì ba mình kêu mình nghỉ học đi.
Rồi ba mẹ chính thức bỏ mình, lúc này mình và ngoại sống dựa vào tiền dì cho.
Do phải gánh thêm mình nên gia đình dì ngày nào cũng mắng chửi, anh họ thì luôn lấy mình ra làm trò chơi như đổ nước tương, nước mắm vào đầu mình.
Mình ko có quần áo mặc phải lấy đồ cũ của anh họ mặt đi học và khi nó thấy thì bắt mình cởi đồ ra ngay trong trường.
Sau đó mình mỗi ngày theo tụi bạn vào khu nhà nước dỡ bỏ các nhà xây trái phép, đi đập bê tông để lấy sắt bán bữa nào hên thì được dây đồng bán.
TB mỗi ngày mình ăn 1 bữa cơm trưa, tiết kiệm ít tiền để phụ ngoại tiền học phí.
Sách thì mình xin chị hàng xóm sách cũ, tập thì ráng lãnh thưởng.
Mình nhớ suốt 4 năm cấp 2 mình ko biết tới quần áo mới, đón tết hay lễ lộc gì cả, học xong thì nằm ngủ, lâu lâu mượn truyện của bạn đọc.
Lên Cao Đẳng thì mình tự đi làm thêm kiếm tiền trang trải việc học, ăn uống được.
Lúc này thì ba mẹ về lại nhà ngoại nhận mình và ở chung, nhưng đối xử ko khá hơn được, mình nhờ ba tập cho chạy xe thì ba lấy phí 200k 1 lần năm 2008. Tập được vài lần thì mình nhờ tụi bạn tự tập cho mình.
Rồi cũng đến lúc mình ra trường đi làm, tháng đầu bao ngoại ăn, cho ngoại 1 ít để cafe ngoại ko lấy, nói tháng thứ 2 rồi cho, để tiền mà ăn uống đi lại. Tháng thứ 2 thì ngoại mất ngày 3 ngày 5 là lãnh lương.
Ba mẹ chỉ gọi hay tìm mình khi có chuyện xảy ra như trả nợ, hay bệnh lo giùm viện phí...nói chung là tiền.
Mình cũng ko có tình cảm gì với họ hàng xung quanh và ba mẹ cả như bị lạnh cảm.
Khi họ bệnh thì cũng đến đưa tiền rồi đi, hay trả nợ giùm họ. Tết đưa họ ít tiền rồi thôi ko nói ch gì cả.
Mình nhập viện hay cấp cứu báo vài lần ko ai vào cả nên sau này tự thân.
Buồn nhất là dịch covid lần rồi mình bị dương tính khi chưa tiêm mũi nào, mình gửi họ ít tiền phòng giãn cách ko có xài.
Khi cách ly trong bv dã chiến về phát hiện họ thừa lúc đó vào nhà cại tủ lấy sổ đỏ của mình đi, nói sợ mình có gì nên giữ giùm, mình phải hâm báo công an sau đó mới trả lại.
Mình hiện tại ở riêng nên thoải mái ko chung đụng gì, chỉ hơi khó nếu lấy vợ thì ba mẹ, họ hàng nên như nào. Mình 1 lần bị nhà gái rút khi biết hoàn cảnh rồi.
Mình hậu covid cũng bị stress, rồi công việc áp lực, rồi cô đơn, mỗi ngày chỉ lên voz chơi, mình ko chơi facebook hay tiktok gì cả.
Cũng bị rụng tóc như bạn thêm khyến mãi vẩy nến nữa. Dùng thuốc thường xuyên thì ko sao.
1 vài tâm sự để bạn có thêm góc nhìn.
Hoàn cảnh vậy sau này thành công thì mới càng quý giá và ý nghĩa hơn thím à.
Chúc thím luôn tìm thấy niềm vui trong cuộc sống!

hi…
hiepnongdan

06/2007

@hiepnongdan 06/2007
#126
Ưng 8
Gạch 1
kể cuôc đời gia đinh bà chị : bố mất sớm, 3 mẹ con bị nhà bố hắt hủi, dắt díu đi ở chỗ khác.. bà chị lớn lên học đai học xong thi buôn bán kiêm được, mở cửa hàng các kiểu.. Rôi trong 1 lân đi chơi, bị bạn đểu lừa giới thiệu cho 1 thằng ( thăng này ơ miên nam nhưng làm ngoài hà nội, ơ nha riêng, sô điên thoai liên lạc vơi chi mình riêng) thế rồi có bầu nó té, 1 mình mang thai đẻ con nuôi con, stress nên viêc kinh doanh toang hết, mẹ thi hắt hủi.. sau đó quen 1 thằng, yêu nó 3 năm, rồi nó bât ngờ lấy vợ bỏ rơi cmnl.. Trong lúc đau buồn thì mình có gth ông anh mình cho bà ấy, 2 người yêu nhau thât.. Mẹ chị ấy chì chiết quá nên 2 người ra thuê trọ ở riêng, dki kêt hôn ko cưới đươc vi covid.. Đẻ đươc thằng cu 2 thang tuổi thì thấy mệt mệt, vô xnghiem ơ bv huyêt học thì phat hiện ung thư máu giai đoạn 3 ( đung ngay 22 tết ), trời đât suy sụp, đang hóa trị.. Bao mộng mơ, 36t 2 đưa con, chưa 1 lân mặc váy cưới, con thì 1 đưa 4t ko có cha ruột bên cạnh, con thứ 2 thì mới 3 tháng tuổi ko có mẹ ở bên.. Đang hóa trị, chắc là cũng ko sống được lâu, nghĩ mà thấy nao nao lòng..

ho…
holland194

@holland194
#167
Ưng 5
bản thân thì bệnh tật ốm yếu, cha mẹ thì già cả, cũng bệnh đầy mình, nhà thì nghèo, năm nào cũng nhận được suất hỗ trợ gia đình khó khăn. Nghèo đói, bệnh tật làm bản thân mặc cảm không dám yêu ai vì có yêu ai mình cũng ko xứng với họ, liên lạc với bạn bè thân thuộc cũng ko dám

uo…
uoca495

11/2013

@uoca495 11/2013
#189
Ưng 4
Nhà tôi được 2 ông rễ bóng bánh nợ đầm đìa, obg thương con gái nên cũng bay hơn mẫu ruộng rồi, còn tôi thất nghiệp cả nửa năm nay, ôbg ở nhà mê tín hay xem bói toán, xem ở đâu cho tôi bảo số tôi sau này được lắm, thế là kệ con mẹ tôi muốn làm gì thì làm, tôi thất nghiệp ở nhà lông bông nửa năm nay mà cũng chả đoái hoài gì, cứ kệ vậy bảo dịch bệnh m ở nhà cũng được, ấy thế mới tài. Mình thì trầm cảm vkl, 27 niên, nhảy việc chưa tìm đc cv mới, ny người ún cũng chưa, thanh niên làm ko ra tiền chán vkl, đèo mẹ tính ra Hn làm mà bạn bè thằng đéo nào cũng ổn định cả rồi, ra chả biết ở với ai, ở 1 mình thì tốn kém, tiền thì làm ko ra, đu đi moẹ chán