Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: Kiếp ở trọ

@Liễu Kỳ Nhân Joined: 02/2021
#1
Ưng 56
Gạch 1

Kiếp ở trọ

Po…
Pokemon.Meowth

11/2014

@Pokemon.Meowth 11/2014
#2
Ưng 6
Nghe giống bác nào cũng ở chỗ đó, cũng gần sông, lấy kệ bếp làm bàn làm việc với cũng có con mèo.

ki…
kiss-my-axe

@kiss-my-axe
#7
Ưng 4
Tiếp đi tml.
Có hơi hướng văn vẻ của Voz cũ.

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#25
Ưng 10
Ngủ một giấc dậy tự nhiên cái đầu nhức quá..

Chỉ muốn say sưa một trận để quên đi hiện thực, để quên đi cái màu xám xám bám lấy cuộc đời, tiếc là chẳng uống được bia rượu.

Đặt tay xuống bàn phím muốn viết gì ?

Viết về những tháng ngày đầy màu xanh lá cây đã qua, viết về màu vệt nắng loang trên biển chiều Sơn Hải..

Viết về cô em gái da trắng như bạch ngọc,đôi mắt sắc lạnh tựa tuyết vô tình trên núi cao..

Hay viết về thằng bạn mỗi lần chuyển trọ như cái sở thú di động, nào chim nào thỏ, nào chuột lang nào chó mèo. Cái đoàn người thú ấy đã không biết bao lần đổi nhà, từ vùng gió cát Ninh Hải lên đến chốn lạnh lùng hư ảo Sông Pha, hay vùng thôn dã Du Long tách biệt với thế giới bên ngoài, hay xứ sở của người Chăm, nơi nhà cửa tầng tầng lớp lớp như mê cung, ai đã một lần vào đó mà chưa từng lạc..

Ở trọ vùng tỉnh lẻ khác ở trọ thành thị sầm uất, ở trọ vùng tỉnh lẻ tùy thời tùy lúc chỉ cần hết hợp đồng là đổi view, tối nay mở mắt ra chỉ toàn sao trời với dế gáy thê lương, sáng mai đã có thể đổi view hít một hơi toàn mùi gió biển.

Nhất là ở cái tỉnh nhỏ vùng ven biển này, có núi đá khô cằn, có đồi cát vàng gió thổi quanh năm, có sông sâu, có suối nước trong vắt, có những khu rừng tịch mịch phủ sương, có vùng bán sa mạc hoang vu đi mãi không thấy dấu chân người..

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#35
Ưng 20
Vàng quan điểm
Thêm một miệng ăn

Con mèo hoang ấy từ ngày về đây dường như đã đánh mất đi phần nào bản chất hoang đàng lãng tử của mình, nó không còn chịu mò ra đường kiếm ăn nữa, cứ nốc xúc xích cho mập bụng rồi lăn ra ngủ khò, lại sinh ra kén ăn, không thèm cá chiên nữa, chỉ khoái khẩu món xúc xích.

Kỳ thực tôi cũng rất kén ăn, lại rước thêm một con mèo kén ăn xấu tính, có những ngày mưa rơi lất phất, tôi ngồi trên ghế ôm nó vào trong lòng, hai đứa nhìn nhau rồi nhìn ra màn mưa chiều ảm đạm với cái bụng trống rỗng.

Dịch hoành hành, giãn cách, cuộc sống càng thêm phần khó khăn. Trời sinh voi sinh cỏ chứ không sinh ra gạo cho tôi, không tự nhiên sinh ra xúc xích cho nó, vậy nên tôi quyết định phải kiếm việc làm thêm buổi tối..

.............................

Tạm gác vấn đề việc làm thêm, lại nói tiếp về con mèo lãng tử ấy.

Sau khi nhập khẩu vào căn nhà nhỏ nhỏ bên bờ sông, suốt ngày nó cứ bám đuôi theo con sen để đòi ăn, một con sen nghèo cùng cực.

Cuộc đời vốn dĩ là những mảnh ghép, có những mảnh ghép hoàn hảo, cũng có những mảnh hơi lệch lệch, suy cho cùng ghép kiểu gì thì cũng nương vào nhau mà sống, mà bổ túc cho nhau.

Khi một con mèo giang hồ ghép với một con sen nghèo thì chỉ có một kết cuộc, là đói.

Một con mèo thường thường nhịn đói rất là giỏi, con sen này cũng không kém, hắn thường thường có thể nhịn đói vài ngày chỉ uống nước cầm hơi, cơ thể suy nhược, ánh mắt đờ đẫn ngồi nhìn mưa rơi, hắn cũng quen rồi. Nhưng hắn dù có hơi kỳ kỳ, hắn vẫn là con người, hắn có tình cảm, cái thứ tình cảm của hắn còn nhiều hơn bất kỳ ai, dạt dào hơn bất kỳ ai mà bạn từng biết.

Vậy nên hắn đói, hắn chịu được, nhưng hắn không thể nhìn con mèo ấy đói, hay bất quá hắn không thể chịu được cái tiếng "ngheo ngheo ngheo" phát ra từ cái máy sưởi ấm di động ấy.

Hắn ngồi đó suy nghĩ, cách gì đây, hay là bán cái loa cmn đi, có nghe bao giờ đâu mà giữ làm gì.

Cái loa ấy cũng như bao cái loa khác, đều dùng để phát ra âm thanh. Nhưng loa hắn làm thường thường cũng như con người hắn, cái loa cũng kỳ kỳ.

Kỳ kỳ nên hiếm, chính xác là khó có cái thứ 2, vậy nên có người thích, có người ra giá 3 triệu cho cái loa ấy, 3 triệu trong lúc hắn rỗng túi, 3 triệu trong lúc hắn đã mấy ngày nhai mì tôm sống cầm hơi, 3 triệu ấy quả thật quá lớn, nếu bạn là hắn thì bạn có bán không ?

Nhưng hắn chỉ cười cười, hắn không bán, có người hỏi lý do tại sao không bán lấy tiền ăn, hắn không trả lời được, chỉ là hắn không thích vậy thôi.

Vậy nên hắn nghèo, có muôn ngàn lí do để nghèo, để bao biện cho cái nghèo, nhân loại tranh đấu không phải là để thoát khỏi khổ đau, để đạt được hạnh phúc sao, để khỏi phải nghèo sao..

Hắn tự gạt mình ra khỏi nhân loại, hắn vẫn sống đó, vẫn yêu đời hơn bất cứ ai, vẫn yêu màu xanh của lá, yêu màu vàng của tia nắng sớm mai, chìm đắm trong tịch mịch cùng ánh trăng rồi nhỏ giọt lệ thầm lặng trong đêm mưa tỉnh lẻ.

Nghĩ đến cái loa, hắn vẫn không nghĩ đến chuyện bán, lúc đói cùng cực đến mức đó nhưng hắn vẫn không nghĩ đến chuyện nhờ cậy ai dù là người thân nhất.

Hắn ngồi đó lục lại cái bộ nhớ 128mb của mình, hắn nhớ ra còn sót lại 50k trong cái túi quần jean cũ lâu ngày không mặc do đợt dính mưa ngoài đường ướt như chuột, vừa về nhà là hắn vứt cái quần vào một góc rồi hắn quên luôn.

Moi tờ 50k ám mùi mốc mốc từ cái quần ra, ánh mắt u nhược bỗng lóe sáng như tinh quang, cái mùi mốc mốc ấy vào thời điểm ấy chừng như là cái mùi thơm nhất trần đời mà hắn từng được thưởng thức.

Sốc lại tinh thần, đeo cái khẩu trang vải đã giặt hàng trăm lần lên, rồi hắn thẳng lưng đội mưa bước sang cái tiệm tạp hóa kế bên nhà, như trạng nguyên vinh quy về làng.

Nhìn bộ dạng ấy, phong thái ấy, không ai nghĩ là hắn nghèo đến như vậy, nhưng riêng bản thân hắn, cầm 50k trong tay, hắn tự nghĩ mình giàu lắm rồi, giàu hơn bất cứ ai trên đời này, còn ngày mai có nghèo có đói, kệ, hắn không quan tâm.

Hắn ra đường rất kiệm lời, nhất là đối với bà chủ quán tạp hóa trẻ trung này thì hắn càng kiệm lời hơn. Đã hơn 1 năm ở đây, ghé qua mua đồ biết bao nhiêu lần, nhưng hắn chỉ mở miệng ra nói vài câu với chủ tiệm, mà đó là khi chủ tiệm hỏi han chứ bình thường hắn tuyệt không hé môi. Nếu muốn mua gói thuốc, hắn chỉ cần móc đúng ra số tiền đó là bà chủ tự hiểu, phần vì lịch mua hàng của hắn tại cái tạp hóa này rất cứng nhắc, mỗi ngày hắn đều qua mua 2k đá dù trời nắng hay trời mưa, thêm một gói thuốc Cotab là đủ cho một ngày.

Lần này thì khác, hắn thích làm loa nhưng tuyệt không thích cái máy sưởi di động kiêm loa ấy phát ra thứ âm thanh "ngheo ngheo ngheo" cả ngày như vậy, nên hắn qua mua xúc xích cho con mèo và một gói mì cho riêng mình.

- Chị lấy em 3 bịch xúc xích, 1 gói thuốc...thêm 1 gói mì.

Nói xong tay phải hắn móc tờ 50k mốc mốc ra đưa bà chủ, rồi tay trái cầm lấy xúc xích, thuốc và gói mì. Sau đó hắn nhanh chóng trở về căn nhà trọ, nơi còn 2 tờ bill điện nước và con mèo lười đang quanh quẩn trong nhà chờ hắn..

Vừa vào đến cửa nhà, đã thấy con mèo chờ sẵn, nó vẫn ngồi lì trên cái ghế trước hiên chờ hắn, như nữ nhân chờ nam nhân của mình đến chở đi dạo phố, như người vợ chờ chồng ngoài biên ải gian lao 3 năm chưa về.

Nhưng bất quá lần này chỉ là một con mèo chờ xúc xích, việc đầu tiên hắn làm khi vào nhà là nhanh chóng tháo 1 cây xúc xích dâng đến tận họng ngài mèo, sau đó hắn bật bếp lên nấu nước chế mì.

Dù bạn có là IT lương ngàn đô hay chỉ là một anh phụ hồ nghèo thì một tô mì lúc trời mưa lạnh giá đều trân quý như nhau. Khói từ tô mì bốc ra thơm phức, hắn ngồi thưởng thức tô mì trên cái bàn trà, ăn rất chậm rãi, ăn như đây là một tô mì giống như trong quảng cáo đầy đủ thịt tôm với rau sống vậy.

Sau khi nhai hết tô mì, húp sạch nước mì, hắn liền rửa sạch sẽ rồi úp vào khay đựng chén, đấy là tập tính của hắn, dù quần áo hắn mặc có rách bao nhiêu, nhưng đụng đến vấn đề ăn uống là hắn tuyệt rất sạch sẽ, hắn không thích bụi bẩn mặc dù đang ở trong một cái nhà cũ kĩ.

Hắn đi quanh quẩn tìm con mèo rồi xách nó bên hông, châm một điếu thuốc, lại đi ra cái ghế trước hiên nhà, trời vẫn còn mưa, con mèo ngồi trên đùi hắn, hắn nhìn con mèo, hai đứa nhìn nhau, bất quá lần này con mèo đã rúc đầu vào bụng hắn ngủ vùi, không kêu đói nữa. Còn hắn lại nhìn ra màn mưa, màn mưa ảm đạm như cuộc đời hắn.

Nhưng có phải sau cơn mưa trời lại sáng ?..

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#41
Ưng 23
Gạch 1
Vàng quan điểm
Mini xuất hiện

Sau một thời gian lười biếng quanh quẩn trong nhà, con mèo lại bỏ đi.

Lần này nó đi lâu hơn bình thường, dạo trước thường là một tuần hay nửa tháng. Nhưng lần này nó đi 2 tháng chưa về.

Hắn lo lắng nghĩ ngợi, mặc dù từ ngày nó đi, hắn đỡ bớt một miệng ăn, đỡ phải nghe nó "ngheo ngheo ngheo" suốt ngày. Nhưng thiếu nó hắn lại nhớ, hắn chỉ có duy nhất nó là bạn ở ngôi nhà này, những đêm mưa lạnh không còn hơi ấm của nó rúc trong mền nữa.

Rồi không biết nó ở ngoài có ăn uống gì không, có mò vào nhà người ta trộm cá rồi bị đánh đuổi không, mưa như vầy thì nó chui đi đâu, có lạnh không..

Đến bữa sáng hôm ấy, một bữa sáng đẹp trời, hắn đã dậy từ sớm để tận hưởng ngày đẹp trời.

Hắn đang cắm đầu đánh răng ở sân sau, bỗng nghe tiếng "ngheo ngheo ngheo" quen thuộc.

Hắn tự hỏi không biết một con mèo ở nhà giàu có kêu "giau giau giau" không mà con đũy mèo này cứ "ngheo ngheo ngheo" như trêu ngươi hắn thế, rốt cuộc nó đã về.

Nhưng nó đứng trên mái nhà hàng xóm nhìn qua, ánh mắt rén rút, có vẻ như 2 tháng hoang đàng đã phục hồi phần nào bản tánh hoang dã của nó.

Những lần độc hành vãng du trước, có lúc nó về mình toàn vết thương rỉ máu, có lúc người đầy gai nhọn tua tủa, có khi lại tha về một con cá khô rồi giấu vào hốc nhai ngấu nghiến như sợ con sen giành đồ ăn với nó.

Nhưng lần này nó lại tha về một con mèo..


..............................

Lãng tử là gì ?

Phải chăng là một nam nhân cơ khổ lênh đênh, nay đây mai đó, tóc rối bù, khuôn mặt hằn đầy nét phong sương, xem tiền nhẹ như không. Tùy thời tùy lúc đều có thể dốc hết số tài sản ít ỏi của mình ra để trao cho người hành khất khốn khổ bên vệ đường, để rồi ngày mai ôm cái bụng trống rỗng vẫn không mảy may nghĩ đến bản thân mình, vẫn luôn tràn đầy nhiệt ái với sinh mệnh, với những thứ đẹp đẽ hay tối tăm nhất của thế gian. Lãng tử như vậy liệu có còn tồn tại ?

Người có người lãng tử, mèo cũng có mèo lãng tử, bất quá mèo khi sinh ra đã có bản chất lãng tử đa tình, khắc sâu vào bản năng. Chỉ có số ít mèo sống quá lệ thuộc vào con người mới phai dần đi bản năng đó.

Một con mèo nhỏ bé sinh ra trong nhà bạn, được mèo mẹ nuôi nấng chăm sóc, được bạn bảo bọc trong vùng an toàn thì thường vẫn chưa bộc lộ được cái chất lãng tử ấy ra.

Mèo con rất nhiều năng lượng, ham thích khám phá thế giới mặc dù cái thế giới của chúng chỉ bó hẹp trong không gian nhà bạn.

Chúng thể chạy lăng quăng cả ngày, cào cái này, chụp cái kia, buồn buồn còn chụp luôn cả con sen khốn khổ của mình.

Trong ánh mắt của chúng không có đau khổ, không có buồn chán, vĩnh viễn luôn luôn tươi sáng như dương quang.

Nhưng khi đã đến tuổi trưởng thành, bé mèo ấy sẽ mất dần sự tinh nghịch, đôi mắt ngây thơ trong veo ấy sẽ đổi lại bằng những ánh nhìn lúc nào nghi hoặc mơ hồ về xung quanh.

Rồi đến một ngày nào đó nó sẽ ly khai ngôi nhà của bạn, ly khai nệm ấm chăn êm, ly khai khỏi những ngày ăn uống đầy đủ rồi ngủ khò trên cái bàn máy tính ấm áp của bạn.

Như một lãng tử đa tình, nó dũng cảm xông ra cái thế giới khốc liệt bên ngoài, nếm trải những ngày ăn uống thiếu thốn, nguy hiểm rình rập, tùy thời tùy lúc đều có thể hủy diệt triệt để sinh mệnh của nó.

Nhưng cái thế giới này vốn dĩ là vậy, dù là mèo hay người, là một chàng trai tỉnh lẻ bạn phải đơn thân độc hành trải qua những tháng tháng ngày ngày khó khăn ở nơi đô thị đất khách quê người, lao vào tranh đấu với hàng vạn người khác như mình để đạt được thành tựu mơ ước, để không làm thất vọng cha mẹ ở quê nhà.

Mèo thường không nhớ cha mẹ mình là ai, chúng lao ra đường phố chỉ để giành lấy bạn tình, thực hiện sứ mệnh bảo tồn nòi giống.

Chúng lẩn khuẩt trong bóng đêm với ánh mắt dò xét phòng bị, chúng chạy băng băng trên mái nhà, cắn xé nhau như kẻ thù truyền kiếp, rồi run run nép cái cơ thể nhỏ bé ướt nhẹp trên một tấm đan nào đó, để tránh cơn mưa đêm tàn bạo tưởng chừng như không bao giờ dứt..

Cái thế giới hắc ám đầy bạo lực đó đã cướp đi sinh mạng của bao con mèo đực. Những con mèo mạnh mẽ vẫn còn sống sót đổi lại được gì, những lần giao hoan với các cô mèo cái đa tình ôn ôn nhu nhu trên mái nhà, những vết sẹo hằn sâu trên bộ lông đẹp đẽ, hay là vĩnh viễn mất đi vẻ ngây thơ trong ánh mắt..

.................................

Con mèo ấy của hắn đích xác là một lãng tử không phải bàn cãi, nó đứng trên mái nhà hàng xóm, cơn gió sớm mai làm bộ lông xơ xác của nó rơi rụng tơi tả, tia nắng vàng chiếu thẳng xuống mái tôn, rọi vào cơ thể nó, cái khoảnh khắc ấy trông nó như một thiên tướng giáng trần.

Nó nhảy xuống, nhảy qua cái nóc WC của hắn để vào lại căn nhà cũ kĩ, nơi có một nam nhân kỳ kỳ nghèo cùng cực đang chờ nó về để được hầu hạ.

Một con mèo đi hoang hồi gia vốn không có gì là lạ, bất quá lần này sau khi nó nhảy xuống, liền xuất hiện một con mèo khác, một con mèo bé tí xíu nhảy theo nó, nhảy qua căn nhà cũ kĩ.

Một con mèo hoang bé tí xíu nhảy vào nhà cũng không có gì là hy hữu lắm, bất quá con mèo con này lại giống y hệt con mèo lãng tử của hắn, giống như hai giọt nước..

Nếu bạn là một nam nhân đa tình phong lưu, tùy thời tùy lúc đều có thể xuất hiện một nữ nhân với ánh mắt u buồn ẩn ướt chút hy vọng, ẵm theo một đứa bé đứng gõ cửa nhà bạn, rồi nói với bạn rằng đứa bé ấy là con của bạn.

Trong cái giây phút ấy bạn có thể sẽ kinh ngạc tột độ hoặc hoài nghi chất vấn trong lòng, rồi tự hỏi bản thân rằng điều này có thật không, chuyện gì đang xảy ra thế này, đứa bé kia có nét nào giống mình không.

Nếu bạn là một tên khốn nạn, chẳng cần suy nghĩ gì cả, liền chối ngay và xua đuổi nữ nhân tội nghiệp ấy.

Còn nếu bạn là một người tốt, không cần biết đứa bé có phải con bạn hay không, liền lập tức mở cửa chào đón nữ nhân ấy rồi tìm cách giải quyết vấn đề.

Còn nếu bạn là nam nhân cô đơn, đã trải qua bao mối tình nhưng không thành, kỷ niệm để lại như từng nhát đao dày xéo con tim mỗi khi đêm về. Thì đây phải chăng đích xác là hạnh phúc của đời bạn, là nỗi lo của bạn, cũng là chốn yên bình của bạn.

Còn nếu là hắn, nam nhân kỳ kỳ, một nam nhân FA tường chừng như đã hàng ngàn năm, nếu xuất hiện một nữ nhân với một sinh mệnh bé nhỏ đáng thương đứng trước của nhà hắn thì sao.

Có lẽ hắn sẽ bị "error 504" một chút, không gian sẽ bị ngưng đọng lại một chút, rồi bất kể nữ nhân ấy là ai, hắn có gặp lần nào trong đời hay chưa, bất cần nữ nhân ấy đẹp hay xấu, nguyên vẹn hay tàn tật, bất cần biết đứa bé ấy có phải là con hắn hay không.

Ngay lập tức hắn sẽ mở cười chào đón với một nụ cười thật tươi như đóa hoa xuyến chi đón nắng buổi sớm mai, lập tức mời người phụ nữ và đứa bé ấy vào nhà, rồi nhanh chóng dọn dẹp một chỗ thật sạch sẽ, nhường luôn cái nệm duy nhất của hắn cho hai mẹ con có chỗ nằm nghỉ ngơi.

Sau đó hắn lập tức đi kiếm thêm việc làm, dù là một việc hay trăm việc, chỉ cần ra tiền để lo cho hai mẹ con đó, mặc dù hắn còn không biết đích xác hắn có quan hệ gì với người phụ nữ ấy không, có lẽ là không..

Nhưng cũng không quan trọng, khoảnh khắc người phụ nữ ấy xuất hiện, cuộc đời của hắn đã cải biến, cải biến theo chiều hướng tốt hay xấu, hắn không quan tâm, hắn tự nhủ trong lòng sẽ không để hai mẹ con ấy phải chịu khổ thêm một giây phút nào nữa, hắn chấp nhận nuôi con tu hú, đứa bé ấy không có tội, nữ nhân ấy không có tội, hai người họ không đáng phải sống một cuộc sống cơ cực như vậy nữa..

................

Bất quá lần này chẳng có một người con gái nào đứng trước cửa nhà hắn, hắn cũng chưa bao giờ làm trò gì đồi bại với con mèo ấy.

Nhưng lần này khi con mèo hoang của hắn trở về, lại dắt thêm một con mèo con, con mèo con này nhìn kĩ cũng không có nét nào giống hắn lắm, vậy nên hắn tạm thời vẫn chưa sốt sắng nghĩ đến chuyện kiếm thêm một hay một trăm việc làm thêm.

Nhìn con mèo con nhảy xuống, giống y hệt con mèo lãng tử từ màu lông đến cái dáng gầy gầy, như một phiên bản copy mini, hắn cười khổ, lại thêm một miệng ăn nữa rồi..

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#51
Gạch 4
Ngược dòng
Lâu thế @Liễu Kỳ Nhân

via theNEXTvoz for iPhone
Hả, tưởng không ai đọc nữa nên ..từ từ viết.

Có lẽ voz giờ thích truyện trai xinh gái đẹp, công tử - tiểu thư hơn.

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#61
Ưng 4
Trước cũng có viết truyện tình cảm nhưng có lẽ mình tả thực quá, bi thương quá, cơ khổ quá, cũng chẳng có kỳ ngộ, càng không có happy ending nên không hợp gu vozer chăng.

Mình cũng thật sự chưa bao giờ đọc một truyện nào trên voz nên chẳng biết gu ae kiểu gì.

Truyện vui vui thì viết đoạn ngắn thôi nên cũng chẳng đâu vào đâu.

Mình thích viết truyện kiếm hiệp đô thị hơn vì như thế dễ phóng bút, nhưng cần nhiều thời gian, nên hiện tại khó viết, sau này sẽ thử.

Dạo này thì có tâm sự nên viết hơi lan man không đi vào mạch truyện.

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#62
Ưng 14
Vấn đề lương thực

Đúng là sau cơn mưa trời lại sáng.

Nhưng sáng được một lúc thì mây đen lại ùn ùn kéo đến, nhanh chóng phủ lấy bầu trời, vài vệt nắng còn luyến tiếc nhân gian cũng lùi dần vào màn mưa.

Đoá hoa bé nhỏ nở ra từ cây xuyến chi mọc sát tường, chưa kịp hưởng trọn ánh ban mai đã bị cơn mưa vô tình vùi dập tơi tả, cánh hoa rơi rụng chỉ còn lưu lại cùi hoa..


Mèo lớn nhảy xuống trước, mèo nhỏ nối đuôi theo sau, hai đứa nó hiên ngang bệ vệ đi thẳng vào trong nhà, chẳng thèm nhìn bằng nửa mắt tới con sen khốn khổ đang ngồi đánh răng mặt ngơ ngác.

Chừng như hai con mèo ấy là chủ ngôi nhà này vừa đi du lịch dài ngày về vậy.

.........................

Tháng mười, tháng của những cơn mưa rả rích như bất tận.

Nắng gió cũng tạm nhường chỗ cho những ngày ảm đạm thê lương.

Trong căn nhà bình thường cũng ảm đạm ấy dường như lại có thêm sinh khí, từ ngày bé mèo xuất hiện.

Nó hoạt động gần như cả ngày lẫn đêm, sục sạo mọi ngóc ngách, chụp lấy bất cứ thứ gì chuyển động, chơi chán lại đi tìm mèo lớn để mè nheo rồi rúc vào bụng mèo lớn ngủ thiếp đi.

Đến khi tỉnh dậy nó mới sực nhớ ra là đói, càng năng động thì càng tiêu hao năng lượng, càng mau đói. Vậy nên nhà lại có thêm cái loa di động thứ hai, công suất gấp đôi.

Con lãng tử khi đói thì chỉ xà quần dưới chân hắn kêu đói, phiên bản mini này thì bạo liệt hơn, mỗi lần đói là nó nhảy thẳng lên người hắn, bám dính trên quần áo hắn như thằn lằn rồi "ngheo ngheo ngheo"...


Xúc xích hắn mua để giành, chỉ dùng cho những ngày không có cơm ăn, thì sẽ không có gì để trộn cho hai con mèo, hắn chia mỗi đứa một cây qua bữa.

Chiều hôm ấy, lại một chiều mưa u buồn, cũng thanh niên ấy ngồi trước hiên nhà ngắm mưa với con mèo ngủ ngon trên đùi.

Bất quá lần lại có thêm một bé mèo con rúc đầu vào bụng con mèo lớn, còn con mèo lớn thì rúc đầu vào bụng hắn, ba đứa sưởi ấm cho nhau qua những ngày lạnh giá đói kém.


Hắn ngồi đó nghĩ ngợi, ngày mai không biết ăn gì đây, gói mì cuối cùng cũng hết rồi. Còn 2 con mèo nữa, cây xúc xích cuối cùng cũng cắt làm 2 chia cho hai đứa rồi, vậy nên nó mới chịu ngủ yên trên đùi hắn.

Đang suy tư thì bỗng có tiếng kèn xe kêu " ting ting" đưa hắn về hiện thực, hắn lấy cái kính cận ám hơi nước trên mặt xuống, dùng cái áo thun đang mặc lau sạch hơi mờ trên kính rồi đeo lại. Nhìn ra trước cổng hắn thấy một người xuất hiện, áo mưa khẩu trang kín mít khó nhận biết nhưng chiếc xe quen thuộc, là thằng bạn thân thân của hắn, tên là Tèo.

Tèo làm sale tạp hoá, thường chạy loanh quanh ngoài đường nên thỉnh thoảng hay ghé nhà hắn uống trà, rồi cùng hồi tưởng về những ngày tháng cởi truồng tắm mưa.

Tèo vốn con nhà khá giả trên huyện, trước làm chủ một tiệm net, dịch bệnh phải đóng cửa lâu ngày nên hắn chán quá đi kiếm việc sale luôn.

Tèo chạy xe vào sân rồi dựng chân chống xuống, trên tay cầm theo hai ổ bánh mì, chia cho hắn một ổ. Sau đó tự vào nhà lấy cái ghế nhựa ra hiên cùng ngồi thưởng thức bữa ăn chiều với hắn.

Đang ăn Tèo tròn xoe mắt nhìn hai con mèo trên đùi hắn rồi cất giọng hỏi:

- Ụa đẻ rồi hả ?

Hắn nhìn xuống hai con mèo trên đùi rồi cười khổ trả lời:

- Mèo đực mà đẻ gì mày, biến thái.

Ánh mắt đầy vẻ dò xét, Tèo cười cười nham hiểm rồi lại hỏi:

- Vậy chứ đâu ra ông nội, hai con giống y chang mà ?

Hắn trả lời:

- Mèo hoang, còn giống thì giống chứ sao, con rơi con rớt gì ai biết, may nó mèo đực chứ mèo cái mày lại nói là tao là thủ phạm.

Tèo cười khì khì rồi lại hỏi tiếp:

- Lại mèo hoang, hai con ăn gì chưa ?

Hắn đáp:

- Ăn rồi, hai đứa nó chia một cây xúc xích rồi.

Tèo vờ như ngạc nhiên rồi nói:

- Sang dữ cha, xúc xích người chưa có ăn còn đem cho mèo, dạo này hàng vẽ nhiều hả.

Hắn hơi bực bực đáp lại:

- Nhiều cái quần, bữa nay không có cơm thì cho ăn xúc xích chứ sao.

Tèo hỏi tiếp:

- Ò, vậy mai hai đứa nó ăn gì ?

Hắn nhìn xa xăm ra trước sân, hắn cũng tự hỏi ngày mai hắn ăn gì, rồi nói:

- Không biết.

Tèo có vẻ đã kết thúc chuỗi hỏi dồn, ăn xong ổ bánh mì liền đi ra xe tháo cái bịch treo trên móc xe rồi xách tới nói:

- Xúc xích nè, để giành cho mèo ăn, này tui tính đem về cho con chó bên đó mà thôi để sau.

Hắn cầm lấy bịch xúc xích từ tay Tèo, ước chừng phải tầm gần 50 cây. Lần này là hắn tròn xoe mắt hỏi:

- Ụa đâu ra nhiều vậy, tao ăn được không.

Tèo cười cười lại lẫn chút như mếu:

- Xúc xích vừa hết hạn cty thải ra đó cha, cha nhắm ăn thử xem không đau bụng thì ăn, cho mèo ăn đi, mà cho ăn nhanh chứ để lâu quá là hư à, lúc đó thì mèo ăn cũng đau bụng. Chừng nào hết thì nói tui đem về nữa.

Hắn hơi hụt hẫng nhưng cũng vui vui trong lòng, từ nay đỡ đi một mối lo miếng ăn cho hai con mèo rồi.

Mưa vẫn chưa dứt, hắn ăn xong ổ bánh mì rồi vào trong nhà bật ấm nước, pha ấm trà, kéo cái bàn nhựa ra ngoài hiên, hai người bạn từ thuở nhỏ thưởng trà nóng dưới cơn mưa lạnh, thỉnh thoảng gió nổi lên tạt nước mưa hắt vào trong chỗ họ ngồi.

Hai con mèo sợ nước nhảy phắt xuống lủi vào trong nhà, còn họ vẫn ngồi đó, chút mưa gió ướt người chẳng thấm vào đâu so với sóng gió cuộc đời, từng làn khói thuốc phả lên không trung rồi tan biến trong cơn mưa..

pw…
pw023388428

@pw023388428
#64
Ưng 12
Minh họa


Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#69
Ưng 12
Đây là một bức vẽ của khách trọ cũ còn lưu lại.

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#76
Ưng 20
Vàng quan điểm
Chuột và gián

Mèo thì phải bắt chuột, đó là việc thiên kinh địa nghĩa.

Một gia đình bình phàm nuôi một con mèo bình phàm đều hy vọng lúc rãnh rỗi nó sẽ ra tay bắt vài con chuột phá phách.

Cái gia đình nhỏ đó của hắn cơ hồ dưới mức bình phàm, xem chừng là cùng cực thì đúng hơn, nhưng ở đó không có những lời oán trách nhau vì cuộc sống cơ cực, không có những tiếng thở dài về cơm áo gạo tiền lúc canh khuya.


Lãng tử cũng bình phàm như bao con mèo cỏ khác, cũng ăn cơm thừa canh cặn, cũng lao vào những cuộc tranh đấu với bao con mèo đực khác trong khu vực, cũng vác trym đi nhân giống quanh năm. Chỉ có một điều khác biệt là..nó không bao giờ bắt chuột.

Phải chăng từ ngày hoàn lương, giã từ kiếp trộm trở về với chính đạo đã làm cho nó trở nên mềm yếu đi ?

............................

Bất luận là biệt thự sang trọng trên đồi núi phủ sương hay túp lều rách nát của một người vô gia cư dưới chân cầu thì đều phải có bếp.

Bếp nhà giàu dùng ván cao cấp lõi chống ẩm, có bồn rửa, kệ, lò, hút mùi, thùng gạo phục vụ đầy đủ tiện nghi của một gia đình có điều kiện.

Bếp nhà nghèo chỉ cần một cái lò đất cũ kĩ nứt nẻ, thêm ít củi khô bên cạnh là cũng đủ để nấu một bữa cơm thơm ngon với lớp cháy vàng ươm dưới đáy nồi.

Bếp của người lang thang chỉ cần 3 cục đá gác lại là xong, đủ để hâm chút đồ ăn đạm bạc do người hảo tâm chia sẻ, chút than tàn sưởi ấm đêm đông, để qua những tháng ngày cơ khổ lênh đênh không có tương lai..

Dù nhà bạn giàu hay nghèo thì bên trong căn bếp ấy đều có một nữ nhân lấm lem dầu mỡ, mắt đỏ hoe vì khói, chờ bạn về ăn cơm chiều sau một ngày đi làm mệt mỏi ngoài xã hội. Cười cười với bạn mỗi ngày, lột sạch tiền của bạn vào cuối tháng, lo lắng cho bạn khi bạn ốm đau.

Nếu ta không trân trọng điều đó thì sẽ có một ngày căn bếp lạnh tanh, lúc ta về không một ai ra mở cửa, chỉ còn nước một mình lặng lẽ đi ăn cơm tiệm mà thôi..

...............................

Hắn cũng có một cái bếp, lúc hắn về cũng có hai con mèo ra đón.

Một cái bàn đơn sơ dùng vài tấm ván cũ ghép lại, trên mặt bàn có đặt một cái bếp từ Sanaky rẻ tiền mà hắn mua lại của người quen, nép vào tường là đủ thứ các loại chai lọ mắm muối gia vị, vậy là cũng có một cái bếp ngon lành, hắn nghĩ vậy.

Có bếp là có chuột, chuột với bếp cũng như hai mảnh ghép vậy.

Không ai ưa chuột, chuột trộm đồ ăn, chuột đào lỗ khắp nhà, chuột nghiên cứu may mặc cắn xé quần áo, chuột làm thợ điện gặm nhắm đồ điện tử, chuột mê âm thanh vào làm ổ đẻ trong các thùng loa sub.

Nếu có một ngày thùng loa sub của bạn bị hư. Và khi bạn tháo nắp sau thùng loa ra để sửa thì lại phát hiện một ổ chuột nhắt 4-5 con đỏ hỏn đang chờ chuột mẹ về cho bú, thì bạn sẽ làm gì ?

Có phải bạn sẽ thấy kinh tởm rồi ngay lập tức tống chúng hết vào thùng rác, rồi mong xe đẩy rác mau mau đến để đưa chúng đi khuất khỏi tầm mắt của bạn. Hay bạn sẽ thả con mèo lười của mình ra cho nó thưởng thức một bữa ăn đầy chất hoang dã.

Hắn thích mày mò sửa đồ điện tử, máy móc loa đài trong nhà hỏng hóc đa phần cũng là hắn tự sửa lấy.

Hắn không nhớ nổi đã bao nhiêu lần phát hiện các ổ chuột con trong các thùng sub hay box loa hoặc trong cái thùng giấy to to mà hắn hay gọi đùa là tủ áo của hắn. Mỗi lần như vậy hắn chỉ lẳng lặng giữ yên hiện trường, gắn nắp thùng lại như cũ.

Những sinh mệnh nhỏ bé kia sinh ra từ khắp các ngóc ngách trong nhà, yếu đuối mỏng manh và luôn cần được che chở, hắn mường tượng nghĩ đến cảnh chuột mẹ về lại ổ bỗng không thấy các con mình đâu, hắn bất nhẫn.

Vậy nên chuột nào mà nhập cư vào nhà hắn, thì cứ yên phận mà sống, không lo đến một ngày đẹp trời nào đó bị vứt ra lề đường.

Chuột trong nhà hắn vẫn thái bình.

Lãng tử cơ hồ không thích săn chuột, đối với nó việc làm một Bad Miêu chân chính không cần phải biết bắt chuột.

Cả con mèo mini từ ngày xuất hiện cũng tuyệt không thấy bắt được một con chuột nào, nhưng lúc đói nó thường đi dò xét khắp nhà như tìm kiếm điều gì đấy..

Có chuột thì thường thường cũng có gián, như đôi bạn thân.

Gián trong nhà không hề ít, gián tụ tập ăn nhậu bê tha trong các căn phòng bỏ hoang, gián từ dưới hố ga, từ ngoài đường tràn vào. Gián tổ chức các cuộc diễn tập không kích từ trên cao với đủ kiểu bay loạn xạ ngầu, đáp vô tội vạ lên bất cứ địa hình nào. Nếu một chiếc phi cơ có thể bay lượn kiểu gián thì liệu có hệ thống phòng không nào bắn hạ nổi ?

Dạo gần đây cứ mỗi buổi sáng lại có 1-2 con gián rụng đầu, xác gián rải rác tuỳ tiện khắp nơi, duy có thủ pháp gây án thì như nhau, gián chết chỉ bị mất đầu, phần cơ thể còn lại vẫn nguyên vẹn.

Cứ vậy kéo dài cả tháng, sáng nào hắn cũng phải dọn xác gián là việc đầu tiên của ngày mới.

Cộng đồng gián có vẻ như hoang mang tột độ, các cuộc không kích cũng thưa dần, bóng đen tội ác gây ra cho loài gián tại căn nhà này ngày càng khủng khiếp.

.........................

Khuya, không trăng, không sao.

Hắn giật mình tỉnh giấc, không ngủ lại được.

Sân sau vắng lặng tĩnh mịch, một cái bàn gỗ nhỏ, một ấm trà nóng, thi thoảng có chút gió lạnh, từng làn khói thuốc hư ảo lơ lững như cuộc đời hắn. Hắn thích dương quang sáng lạn, cũng thích chìm đắm trong đêm đen tịch mịch thê lương.

Nhưng sự tịch mịch ấy nhanh chóng bị phá vỡ, con mini đang rảo bộ sát chân tường khuất ánh sáng, như dân phòng đi tuần, bộ lông đốm pha trắng của nó dù lẫn vào bóng đêm vẫn nhận ra được.

Từ trong góc tối một vật thể chưa xác định tung cánh bay ra, đảo loạn xà ngầu rồi đáp lên mặt tường cao cách thềm một met, đó cũng là lần đáp thành công cuối cùng của nó.

Vì trong cái khoảng khắc ấy, cục bông trắng đen nhỏ xíu kia không biết từ đâu xuất hiện, lấy đà phóng lên như một quả pháo thăng thiên, nhanh chóng chụp lấy vật thể bay đang bám dính trên mặt tường.

Khi cục bông đáp xuống mặt đất, dưới ánh đèn mờ mà hắn thắp lên để thưởng trà, con mini hiện ra trong trạng thái đang ngậm một con gián trong miệng, đôi mắt của nó dưới ánh đèn loé lên thật quỷ dị hung ác, nó nhanh chóng khép hàm răng sắc nhọn lại, như Miêu đầu đao kết liễu con gián xấu số, nuốt nhanh cái đầu gián vào trong bụng, nhả phần còn lại của con gián ra, rồi lại rảo bộ đi dọc theo chân tường, thoáng chốc đã mất dạng.

Kể từ lúc kẻ thủ ác bị phát giác, chân tướng huyết án hàng loạt đã được giải đáp, nhưng thủ phạm vẫn tiêu diêu pháp ngoại và còn được cung cấp thêm xúc xích mỗi ngày để tiếp tục gây án, tiếp tục gieo rắc nỗi kinh hoàng lúc nửa đêm.

Cho đến buổi sáng hôm ấy, tuyệt đối là một ngày đẹp trời, dường như đối với hắn thì ngày nào có nắng cũng là ngày đẹp trời.

Thứ đầu tiên mà hắn thấy vào ngày đẹp trời ấy là một con rắn đứt đầu nằm dưới thềm nhà.

Lãng tử cả tuần nay đi hoang, mini từ tối qua cũng đình công không đi săn gián nữa mà chui vào mền ngủ với hắn tới sáng, với lại sức vóc con mini thì không thể săn nổi con rắn ấy được.

Vậy nên chỉ còn lại một thủ phạm duy nhất, con vật vừa mới gia nhập cái gia đình nhỏ cùng cực này.

Ẩn ước đằng sau đôi mắt ngây thơ, cái dáng vẻ yếu đuối đáng thương động lòng người là một sinh vật tàn bạo chưa từng được biết đến, hủy diệt bất cứ thứ gì chuyển động, mini cũng từng là nạn nhân khốn khổ của nó..

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#92
Ưng 4
mạnh dạn xin hình con mèo và cái phòng được thì đem thiến + xích cổ nó đi thím







Mình ngủ đủ chỗ tùy thời tiết chứ không ở trong phòng fen à, phòng bị bít cửa sổ ngộp lắm nên vẫn ở ngoài cho thoáng.

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#98
Ưng 4
Gạch 1
Nữ nhân duy nhất trong căn nhà này, mới lấy từ trên gác xuống, căn gác cũng trống không, chỉ có vài bộ quần áo cũ với bức tranh.

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#117
Ưng 13
Khắc tinh của Mini


Tịch dương.

Nền trời tím lịm, vài gợn mây trắng hững hờ, nắng từ trên không trung toả xuống phố phường một màu vàng nhợt nhạt như báo hiệu màn đêm sắp đến.

Thanh âm từ xe cộ ngoài đường, từ tiếng người cười cười nói nói, từ bản nhạc trẻ phát đi phát lại đến mức nhàm chán của quán cafe đối diện.

Trong căn nhà trọ ấy vẫn tĩnh lặng, dường như vĩnh viễn tĩnh lặng, dường như những thứ âm thanh hỗn tạp ồn ào ngoài kia không thể nào lọt vào trong nhà được.

Phải chăng nhà của những người cô đơn trên thế gian này đều như vậy ?

Cửa nhà của hắn thường thường là mở, hắn nghĩ rằng cửa nhà cũng giống như tâm của con người , một người nếu lúc nào cũng khoá chặt cửa nhà thì tâm tình tuyệt sẽ không thoải mái cho lắm.

Hoặc nguyên lai nhà hắn quá nghèo nên chẳng có gì để mất, để sợ, để bất an như người ta.

Nếu bạn là một tên trộm đã nhịn đói mấy ngày đến viếng nhà hắn, tuỳ thời tuỳ lúc hắn còn có thể quét cái thềm cho thật sạch, mời bạn ngồi xuống uống một ly trà ấm, chế cho bạn một tô mỳ nóng để lót dạ rồi vét mấy chục ngàn lẻ cuối cùng trong túi ra tặng bạn mà vẫn lẳng lặng không nói một lời nào cho đến khi bạn rời đi.

Bất quá là hắn nghĩ vậy, nhưng hắn vẫn chưa được dịp thử nghiệm.

Đã hơn một năm trôi qua, cửa vẫn thường thường mở, vẫn chưa có tên trộm khùng khùng nào quáng gà đáp nhầm vào nhà hắn, cái nhà nghèo cùng cực nhất trong khu phố này.

..........................


Hắn có một cái tập quán là uống trà chiều trước hiên nhà, khi nắng chưa tắt hẳn, khi phố chưa lên đèn, khi gió cuộn những chiếc lá khô ngoài đường vào trong sân.

Hắn ngồi đó tựa lưng lên tường, tháo kính ra đặt tạm lên thềm để mắt nghỉ ngơi, nắng chiều rọi vào mặt hắn, một khuôn mặt không có biểu cảm, không vui không buồn.

Đôi mắt to ươn ướt đa tình, sống mũi cao cao thon gọn, đôi môi mỏng mím chặt, những thứ ấy khiến cho cuộc đời hắn thêm phần màu sắc, lại thêm phần bi thương, những thứ ấy như hoa nở chóng tàn, không níu kéo nổi cho tương lai, đã bao nhiêu nữ nhân đi ngang đời, nhưng sao hắn vẫn cô đơn..

Có người từng nói hắn đi đến đâu là có hoa cỏ ở đó, hắn cười cười, hoa cỏ dĩ nhiên không tự nhiên lúc nào cũng có tại nơi hắn ở, chỉ là hắn thường tìm hoa cỏ về trồng.

Hắn không như một cô gái chỉ thích những đóa hoa rực rỡ, hắn yêu thích mọi thứ, chỉ cần là có sinh mệnh, cả những thứ không có sinh mệnh nếu qua đôi bàn tay tạo tác của hắn cũng phảng phất có chút sinh mệnh, có chút biểu cảm trong đó.

Hắn cẩn thận tỉ mỉ, hắn khéo léo cầu toàn, nhưng dường như lại không thích sự hoàn mỹ. Có phải do cuộc đời hắn đã hư hao quá nhiều, thống khổ quá nhiều nên hắn thường đồng cảm với sự khiếm khuyết chăng..

................................

Hắn ghét chó, đó là một sự thật, vì cái mũi của hắn cực kỳ nhạy cảm, hắn tự nhận mũi mình thính như chó, vậy nên hắn thường thường ngửi ra rất nhanh cái mùi của chó.

Nếu có một con chó quanh quẩn gần hắn thì hắn rất bực bội, cái mùi đó làm hắn buồn nôn, vậy nên từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng nuôi một chó nào.

Khi hắn còn đang có một cuộc sống không được bình bình yên yên cho lắm với hai con mèo sặc mùi phản diện, thì con chó đó xuất hiện.

Nó có chủ, không phải tứ cố vô thân chẳng rõ nguồn gốc như hai con mèo, chủ của nó là người quen của hắn, cũng không quen lắm, đem nó tới nhà hắn, nhờ hắn nuôi giùm, rồi không bao giờ quay lại.

Thế nên nó chính thức bị bỏ rơi, cũng chính thức gia nhập vào cái gia đình kỳ kỳ.

Lúc đó nó bé tí, nhưng cũng gấp rưỡi con mini rồi.

Hắn hy vọng nó và con mini sẽ hòa đồng sống với nhau.

Hắn cũng tin tưởng điều đó vì con chó nhỏ bé với ánh mắt long lanh, mặt luôn luôn cúi gầm như hối lỗi ấy thì không ai nghĩ nó lại ẩn tàng một tâm hồn tràn đầy bạo lực và những trò tinh quái ác liệt, nhưng đó là chuyện sau này.

Mít, là cái tên hắn đặt cho nó, hắn nghĩ chó thì cần tên hơn mèo, cái tên ấy tịnh không có ý nghĩa gì đặc biệt, vì hắn thấy bạn bè thường đặt tên chó là Mít nên hắn cứ tùy tiện đặt là Mít luôn.

Mít là giống chó cỏ lai phú quốc, nó có một bộ lông màu nâu pha lẫn những vệt đen đen trên lưng.

Mít rất dễ nuôi, chỉ cần có cơm nguội pha chút nước canh là nó đánh chén sạch, cơ hồ như cho cơm bao nhiêu nó cũng ăn hết, sức ăn của nó còn hơn cả hai con mèo cộng lại.

Được cái nó không hôi lắm, nên hắn nuôi nó cũng thấy trong lòng nhẹ nhõm đi đôi chút. Cứ ăn xong là nó lại chui vào gầm bàn máy tính ngủ khò.

..........................................


Trở lại cái buổi chiều tím biêng biếc, chút gió vờn nhẹ thốc chiếc lá bàng khô bay vào sân nhà hắn, con người có phải cũng sẽ đến lúc như chiếc lá khô, mặc cho gió thổi bay đi, bay mải miết trong hư không vô định..

Thỉnh thoảng gió còn cuộn đủ loại rác vào trong sân.

Hắn vẫn mặc kệ, dường như đó là sân nhà người ta chứ không phải nơi hắn đang ở.

Hắn vẫn ngồi đó thưởng thức ngụm trà nóng, thưởng thức cơn gió chiều mát lạnh, thưởng thức những đoá hoa cỏ dại trong sân đang lung linh khoe sắc dưới tia nắng vàng cuối ngày.

Chợt tiếng con Mít sủa um lên rồi chạy loạn trong nhà, lát sau lại chạy ra sân, chạy ngang chỗ hắn ngồi uống trà.

Với cặp mắt tầm nhìn xa 1m khi không đeo kính chỉ đủ cho hắn thấy con Mít như ngựa hoang đang phi nước đại, miệng ngậm một thứ gì đó như cục bông, phảng phất giống mấy con thú nhồi bông.

Mít rất hay ra đường tha linh tinh vào nhà, cái móc khoá hình con gấu bằng nhựa mà hắn đang gắn vào chìa con Cub ghẻ cũng là do con Mít tha ngoài đường về.

Con thú nhồi bông nhỏ xíu ấy phảng phất lại có chút động đậy, mường tượng như đang cầu cứu hắn, hắn giật mình ngớ người vội đeo kính nhìn ra thì thấy con Mít ngậm con Mini trong mồm rồi phi ra ngoài cổng.

Nó phi qua đám cỏ dại đầy hoa, như con sói đầu đàn ngậm con mồi phi qua vùng thảo nguyên đầy nắng gió, cái khoảnh khắc ấy thật bạo tàn, cũng thật mỹ lệ.

Bất quá con Mít không phải sói, Mini là bạn cùng nhà chứ không phải con mồi, cái sân đầy rác và cỏ dại ấy cũng không phải thảo nguyên, và hắn còn sống sờ sờ ra đấy.

" Mít " - Tiếng hắn nạt lên gãy gọn.

Con Mít đang lao như phi tiễn bỗng nghe gọi tên liền giật mình vội nhả con Mini khốn khổ bất lực đang cam chịu số phận xuống đất, rồi nó bẻ cua một vòng vừa chạy vừa vẫy đuôi cầu tài đến chỗ hắn đang ngồi, Mini vội chớp lấy thời phi như bay vào trong nhà, không quên thả tia nhìn đầy thù địch về phía con Mít rồi phóng lên mặt bàn vi tính, là vùng an toàn của nó.

Hắn hướng ánh nhìn nghiêm khắc về phía con Mít đang ngồi trước mặt hắn, đầu nó cuối xuống, hai mắt lại ngước lên nhìn hắn, chực như muốn khóc.

" Không có cắn nó nữa" - Hắn gằn giọng, chả biết con Mít có hiểu hay không mà nó lại vẫy đuôi mừng rỡ rồi như muốn sáp tới chỗ hắn để được nằm gần chủ, chừng như nó tưởng câu hắn nói là " cắn tiếp nữa đi " vậy.

Tia mắt của hắn chợt dịu dàng nhìn con chó nhỏ bé bị bỏ rơi, phảng phất như có một sự đồng cảm với nhau..


Mini không phải là nạn nhân duy nhất của Mít, trong nhà này ngoại trừ hắn và con mèo Lãng Tử lãnh khốc vô tình là nó không dám tấn công.

Thực ra đã có lần nó âm mưu chiếm ngôi vị chủ nhà của Lãng Tử, chỉ sau 5 giây giao chiến chớp nhoáng, nó đã bị ăn mười mấy cú vả, vài nhát cắn và khuyến mãi thêm ít nước bọt chưa tiệt trùng vào mặt của con mèo đực từng trải trăm trận ngoài kia.

Sau đó nó tự hiểu với chiến lực của mình thì nó chỉ được xếp hạng ba sau hắn và Lãng Tử, còn con Mini với thể hình nhỏ bé dễ bị hiếp đáp xuống hàng thứ tư, nó xem Mini như là pet riêng của nó, hắn không nhớ nổi đã bao lần phải giải cứu con Mini ra khỏi cái mồm luôn luôn hoạt động của con Mít.

Từ ngày con Mít về thì Mini chẳng thèm săn gián nữa, vì toàn bộ số gián trong nhà chỉ trong vòng ba ngày đã bị con Mít tận diệt.

Nó chẳng cần phải phí sức bay chụp vồ như Mini, nó cứ ngồi đó, vì nó biết thừa cái mấy con gián kia bay chán rồi cũng sẽ đáp xuống, chỉ cần con nào xuống đất là tàn đời với nó, chết không toàn thây.

Con Mini dạo ấy cũng như lũ gián, rất ít khi đáp xuống đất, con Mít lúc nào cũng chực chờ tấn công bất cứ thứ gì di chuyển dưới thềm nhà. Làm cho hắn phải đóng thêm một cái giá đựng cơm nước trên cao cho riêng Mini.

.............................

Ăn cơm xong phải rửa chén là điều hiển nhiên, hắn cũng có chỗ rửa chén ở sân sau, sát góc tường.

Có dạo hắn phát hiện một con ếch nhỏ cứ lẩn quẩn gần chỗ rửa chén, gần cái rổ đựng thức ăn thừa để chuẩn bị cho vào sọt rác.

Lúc đó hắn cũng không quan tâm cho lắm, cho đến vài tháng sau hắn lại thấy nó lần thứ hai, con ếch duy nhất trong nhà. Có lẽ nó không biết đường bò ra khỏi nhà hắn nên mấy tháng nay vẫn quanh vẫn ở đây, chừng như béo tốt lên nhiều, và nó chẳng có vẻ gì là sợ hắn khi ở gần.

Hơn một năm sau này nó vẫn còn tá túc ở khu vực sân sau và sống bằng đồ ăn thừa trong cái rổ nhỏ, vậy nên hắn đã xem nó là con ếch của hắn. Là thành viên dự bị trong nhà, chưa được kết nạp chính thức.

Chỉ có một điều mà con ếch không hề biết là con Mít cũng thường đến sục sạo kiếm ăn trong cái rổ ấy..

Cho đến cái buổi chiều mà hắn lại thấy con Mít phi như bay, miệng ngậm con ếch ấy ra sân phóng ra khỏi nhà rồi quay lại với nụ cười đắc thắng, thì hắn mới hiểu cái con chó nhỏ xíu vằn vện này không muốn thu nạp thêm bất kỳ một miệng ăn nào vào nhà nữa.

Con ếch tuy vẫn sống sót sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, nhưng có lẽ nó sẽ không bao giờ dám quay lại , ít ra nó vẫn còn may mắn hơn con rắn..

......................


Căn nhà cùng cực, nam nhân đa tình, con mèo lãng tử, mèo con tinh quái, chó con khùng khùng, không một sinh vật nào có thể tồn tại dưới thềm nhà, đã tạo nên một địa phương bí ẩn lạ thường, hung hiểm phi thường, nghèo phi thường, nhưng hoa vẫn nở, nắng vẫn rạng rỡ, cửa nhà vẩn mở, nhiệt ái vẫn luôn luôn tràn đầy..

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#130
Ưng 5
Vì nó vượt ra khỏi phạm vi căn nhà, vượt khỏi chủ đề của thớt nên mình không kể thôi các fen.







Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#131
Ưng 6


Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#141
Ưng 4
Gạch 2
Mình tạm nghỉ vài ngày làm ít đồ, đóng cái chuồng chuột lang cho thằng bạn và làm thêm cái bàn để dùng . Ae thông cảm

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#148
Ưng 5
Thank ae quan tâm, cafe thôi.


Ch…
Cho BecGie

08/2017

@Cho BecGie 08/2017
#150
Ưng 4

gặp mấy má xứ Quảng ranh thấy nội . Trước mặt ăn nói có vẻ ngây ngô, dễ thương,ai ngờ sau lưng xéo xắt, keo kiệt . Có tật hay xin. Tính thì sỹ, cho đồ cũ trước mặt thì lấy v xin cảm ơn. Sau lưng thì chửi mình ko thành ý , đồ mới hay tièn thì ko cho đồ cũ như bố thí. Rồi đem đồ đó lại đi cho đứa khác lấy lòng, ko thèm xài.
Người phú yên đổ vô thì đỡ. Ớn nhất QUảng trở ra
Xàm loz thế mày. Chỗ này để ngta thưởng truyện, đéo phải chỗ để mày phân biệt này kia. Cái thứ mà như mày, hở ra chê bai người xứ này xứ khác, thì cũng chẳng tốt lành gì đâu ha?
À mà tao là dân SG, hiện đang ở Phan Thiết, ba tao cũng là gốc phía trong này, chứ đéo phải xứ Quảng ra mà nhảy vào chửi đâu.

Gửi bằng vozFApp

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#156
Ưng 5
Mình hỏi troll chơi để ae biết mình còn sống thôi.

Kỳ thực nếu không có ai đọc đó mới thực sự là vấn đề.

Còn nếu, chỉ cần còn một ae hóng thôi cũng đủ để viết tiếp. Viết không phải để câu view, viết không phải vì nhiều người quan tâm mới viết, nếu viết vì điều đó thì tự mình đánh mất đi bản chất của mình rồi.

Chỉ sợ hành văn chưa tinh, ngữ pháp chưa chuẩn, chỉ sợ nhà đèn cắt điện..


..........................

Tiếng ca bán dạ của mèo hoang, vũ điệu nhiệt tình bạo tàn của chó con, thanh âm của thiên nhiên, bàn phím của vozlit cô đơn, một khi còn đó, tuyệt không buông tay..

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#159
Ưng 7
Hai mươi lăm tháng mười hai.

Đêm Noel.

Gần khuya, trăng trên cao phủ xuống con phố nhỏ một làn ánh sáng bàng bạc như dải lụa mờ.

Hàng hàng, lớp lớp các đốm đèn nhiều màu sắc nhảy múa với gió, như các tiểu tiên đang vui đùa từ trong các câu truyện thần thoại bước ra. Giai điệu rộn ràng của bản nhạc Singer Bell từ nhà ai đó càng góp thêm phần cho không khí đêm giáng sinh.

Các đôi tình nhân nép chặt vào nhau trên xe máy đang chạy ngoài đường, trời càng thêm lạnh, tình càng thêm ấm áp.

Rốt cuộc ái tình dù một năm hay bao nhiêu năm cũng chỉ cô đọng lại trong vài kỷ niệm, vài khoảnh khắc để rồi sau này khi ta hồi tưởng lại có chút nhớ nhung, có chút ray rứt, có chút đau thương hằn sâu trong tâm khảm.

Yêu tịnh không sai, yêu một người không yêu ta cũng không sai, yêu một người lừa dối ta cũng tuyệt không sai, chỉ cần biết ta đã từng có một thứ tình yêu chân thành thuần khiết nhất thế gian dù là đơn phương, vậy là đủ rồi, tuyệt không hối hận.

****************

Gió mang đao phong vun vút len lỏi trên đại lộ, len lỏi vào khắp hang cùng ngỏ hẻm, len lỏi vào căn nhà phảng phất như không có cửa.

Bên trong dường như không thắp đèn, âm u tịch mịch, tách biệt với thế giới bên ngoài.

Gió như lưỡi dao xuyên qua cổng trước lẻn vào sau nhà, chém từng nhát vào cơ thể hắn, hắn vẫn ngồi đó, gầy gò và hư nhược, chỉ vận một chiếc áo thun mỏng manh, cơ hồ không biết lạnh, ánh mắt tập trung hết mức vào một vật trên mặt bàn, nhìn đến xuất thần.

Cái bàn gỗ nhỏ bình thời để uống trà đặt ở sân sau, hiện tại cũng dùng để uống trà, lại có thêm một cái cỗ máy cũ kĩ trên mặt bàn. Chút ánh sáng từ cái đèn bàn dùng pin mà hắn chế ra, đang chiếu thẳng vào cỗ máy ấy.

Sáng hôm nay hắn cũng không biết là ngày Noel, hắn tịnh không có kỷ niệm về những ngày này, hắn chỉ biết hôm nay là ngày ve chai, tuyệt không thể tay không trở về.

Thực ra cũng chẳng có ngày nào là ngày ve chai cả, chỉ cần dư ra chút xíu tiền là hắn sẽ xắp sếp một chuyến chạy ra quốc lộ trên con Cub cà tàng, hành trình 20km đến một bãi rã điện tử ở vùng ngoại thành, là nơi yêu thích của hắn, là cái thế giới thần thoại mỹ lệ trong tâm tưởng hắn.

Trung bình mỗi tháng hắn đi ve chai một lần, khi về là trên yên sau của chiếc Cub ghẻ lại đèo thêm đủ thứ cũ kĩ mà người khác bỏ đi. Có khi là cái tivi trắng đen còn nguyên lớp bụi thời gian, có lúc lại là vài củ loa đủ các hình dạng, và những thứ rỉ sét khó gọi tên khác mà hắn đặc biệt tuyển chọn.

Lần này hắn vác về một cái máy, thực sự không biết gọi là máy gì, có lẽ từ thời Liên Xô.

................................

Đêm đã quá khuya, gió thốc lên từng cơn, gió gào rú như ai oán trách than nhân gian vô tình.

Khi nhà nhà đã chìm vào giấc ngủ, là lúc hắn đi tắm, hắn nghĩ trước khi làm chuyện này cần phải sạch sẽ, cơ thể sạch sẽ, tinh thần sạch sẽ, để tháo rã cái máy không hề sạch sẽ.

Dưới ánh đèn bàn nhỏ xíu, chỉ rọi vừa đủ chút ánh sáng vào cái máy trên mặt bàn. Đôi tay hắn thô ráp sần sùi, đôi tay từng leo lên bao nhiêu ngọn núi đá khô cằn khắc nghiệt, đôi tay từng bao lần bơi vượt ngang sông Dinh chỉ để thưởng thức cái cảm giác chơi vơi giữa dòng, đôi tay từng đấm vỡ sống mũi những kẻ tổn thương đến người nhà của hắn.

Đôi tay ấy giờ nhẹ nhàng với tua vít, nâng cái máy như nâng niu tình nhân, nhẹ nhàng tháo dỡ từng con ốc nhỏ, từng cái chi tiết kim loại nhỏ tí xíu, từng cái bánh răng bằng đồng đã ướm màu thời gian.

Thường ngày nếu không làm gì thì hắn chỉ vẩn vơ chú ý đến hoa cỏ, đến thời tiết, nắng gió, mưa bão, đến mấy con vật trong nhà. Nhưng khi đã đụng đến thứ đam mê ấy, thứ đam mê với kim loại cũ kĩ, là dường như hắn quên hết mọi thứ xung quanh.

Dù là tịch dương lúc về chiều hay ánh ban mai buổi sáng sớm hay đêm lạnh mưa tầm tã giờ cũng chẳng còn quan trọng nữa, một khi đã hòa mình vào cái thế giới lạnh lẽo đầy mùi rỉ sét ấy là hắn cơ hồ còn quên cả bản thân mình, quên luôn cái hình bóng trắng trắng như bạch ngọc, ánh mắt sắc lạnh tựa tuyết trên núi cao ấy..

Từng cái vỏ hộp pate rỗng đặt ngay ngắn trên bàn, dùng để phân loại các thứ tháo ra từ cái máy nhặt từ bãi ve chai về. Rồi đến một ngày đẹp trời nào đó hắn sẽ ráp nối gắn kết những thứ ấy lại để tạo nên những hình thù mà hắn nghĩ ra, có thể là một con robot đậm chất steampunk với kích thước bằng hộp diêm hay một thế giới cơ khí thu nhỏ trong một cái bể kính dùng để nuôi cá, hoặc bất cứ thứ gì mà hắn hình dung ra được.

Sau khi hoàn tất tháo rời những chi tiết cuối cùng, hắn xếp gọn lại rồi quyết định nán lại một chút, hút thêm điếu thuốc, thưởng thức chút gió lạnh đêm khuya rồi đi ngủ.

Hai giờ sáng, ánh trăng mờ ảo chiếu xuống mặt thềm sân sau như một lớp sương mù, gió vẫn không ngừng, từng nốt đàn piano của bài Hungarian Sotana vang lên từ cái loa sọ dừa. Tầng tầng lớp lớp các giai điệu lúc cao vút, lúc thì trầm buồn, không gian thêm phần tịch mịch thê lương khó tả, tâm hồn lại thanh tĩnh lạ thường..


Thuốc tàn, chỉ còn sót lại đóm lửa đỏ lập loè giữa đêm đông, hắn trở về với hiện thực, cảm xúc chỉ là nhất thời, nếu cứ đắm chìm mãi thì không thể nào no bụng được, không thể duy trì cuộc sống được.

Hắn tuyệt đối là người dễ ngủ, nhưng lại thường thường không chịu ngủ sớm, từ nhỏ đã vậy. Ngủ trễ, dậy sớm , có khi thức trắng mấy ngày liền nếu cần làm gì đó, có khi lại ngủ vùi liên tiếp ba bốn ngày.

Hắn nằm đó, trên cái nệm gấp rẻ tiền, thu hết người rồi cong lại như con tôm vào trong chăn, chừng như đó là nơi an toàn nhất của hắn, thỉnh thoảng cái cơ thể ốm yếu đó lại run run lên vì cơn gió canh khuya lạnh lẽo thốc vào chỗ hắn nằm.

Phải chăng chỉ khi ngủ một mình thì một người đàn ông dù có mạnh mẽ, dù có vô tình lãnh khốc đến đâu cũng phảng phất như một đứa trẻ run rẩy trước cái thế giới này.

Cô độc đáng sợ đến chừng nào, cô độc có thể huỷ diệt một người triệt để đến mức nào..

Nhưng ngày mai khi dương quang lên.

Khi tia nắng sớm mai đẩy lùi ánh trăng tịch mịch cô liêu, khi cơn gió sáng sớm nhè nhẹ vờn ngọn cỏ non thay cho trận cuồng phong vô tình đêm qua.

Thì con người ban đêm yếu đuối mong manh như một đứa trẻ xa nhà đó sẽ lại vươn vai dậy sớm pha một ấm trà nóng, tìm một chỗ đầy nắng ngồi đó, vuốt ve con mèo, ngắm nhìn nụ hoa xuyến chi lung linh đón nắng, thưởng thức cảm giác ấm áp của dương quang, thưởng thức những gì mỹ lệ khả ái nhất mà thiên nhiên mang lại cho hắn, để xóa nhòa đi vết thương trong tận cùng tâm khảm mà lòng người đổi thay đã gây ra cho hắn, vĩnh viễn không thể nào quên được..






Bất quá đêm nay không dễ gì mà hắn ngủ được.

Đêm đông chưa tắt, dương quang chỉ còn là giấc mơ.

Mini thất tung.

Lãng Tử vừa hồi đầu đã tạo nên một trận mưa máu hoa lệ dưới ánh trăng đêm giáng sinh.

Cuồng phong lại nổi lên, như muốn quét sạch nhân gian, quét tan hết bi hoan ly hợp trên cái thế giới vô tình này.

Biệt ly, chỉ có biệt ly mới làm cho lòng người lịm hồn sầu thảm, Mini có biệt ly ?

Lãng Tử gặp đối thủ đáng sợ nhất trong đời mình, Lãng Tử có qua được đêm giáng sinh ?

Một căn nhà âm u tịch mịch, một đêm giáng sinh không bình phàm..

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#198
Ưng 2
Gạch 4
Ngược dòng
Độc giả duy nhất còn lại cũng biến thành gạch giả, còn gì lưu luyến nơi đây..

Li…
Liễu Kỳ Nhân

02/2021

@Liễu Kỳ Nhân 02/2021
#247
Ưng 4
Trà sáng thôi các mẹ