Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: [kiến thức] [Event Tặng Title] - Tôi đã đến Canada học Master of Computer Science như thế nào

@conmoedethuong Joined: 03/2017
#1
Ưng 18

[kiến thức] [Event Tặng Title] - Tôi đã đến Canada học Master of Computer Science như thế nào

co…
conmoedethuong

03/2017

@conmoedethuong 03/2017
#2
Ưng 11

# Tôi học đại học​

Năm tôi thi đại học, ngành kinh tế đang hót hòn họt. Tôi cũng như bao người khác, đăng ký ngành đấy. Kết quả là tôi tạch sml cả 3 trường tôi đăng ký. Tạch rồi thì làm gì? Đăng ký nguyện vọng 2 thôi. Tôi lướt qua danh sách các trường mở nguyện vọng 2, may sao UIT có. Tôi lựa ngành thấp điểm nhất của nó (cho an toàn).

Nhà tôi cực kỳ thất vọng về tôi, chỉ chở tôi đúng 2 lần lên đấy, 1 lần đăng ký nguyện vọng, với 1 lần làm cái vẹo gì đấy. Mỗi lần đi đi về về mất 3 tiếng. Mà các thím cũng biết đường đi hoặc đi xa lộ đại hàn, hoặc đi quốc lộ 1A, nó bụi vl. Về nhà là móc ra một đống ghèn đen thui.
Đến ngày lên đăng ký nhập học, may sao có anh họ tôi (cũng gặp nhiều bất hạnh trong đời) thông cảm, chở tôi lên. Tôi nhớ như in khi tôi đang bị cả nhà chửi vì ko đậu đại học, anh đó đứng ra nói 1 câu: "thế đã từng hỏi nó muốn học cái gì chưa?"

Lần đầu tiên tới trường, tôi thất vọng vl. Đại học Quốc gia mà như cái trường làng, lấy cơ sở cũ của trung tâm giáo dục quốc phòng để lại làm trường. Sân thì cỏ mọc lởm chởm. Phòng ốc thì cũ nát. Bàn ghế dơ dáy bẩn thỉu. Đặc biệt bọn nguyện vọng 2 như tôi chỉ là con ghẻ của trường, éo có support hay hướng dẫn gì hết. Tôi phải bắt đầu tự bơi, tự làm thủ tục, tự làm thẻ sinh viên, tự đăng ký học phần. Tôi phải bật mode hóng lên cao nhất từ đám bạn nguyện vọng 1 để xem rồi làm theo chúng nó.


Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa. Lúc tôi học dãy nhà này vẫn còn nằm trên giấy. Mãi về sau mới xây. Đến lúc tôi ra trường vẫn chưa 1 lần được bước chân vào mấy tòa nhà mới này.


Còn đây mới là hình thực tế. Source

Ngay từ khi bắt đầu năm 1, tôi đã cảm thấy học ở trường này không thì ko thể nào đủ. Làm sao tôi có thể cạnh tranh được với tụi Bách khoa, tự nhiên, quốc tế. Thế là tôi năng nổ tham gia các clubs, vơ vét mọi kinh nghiệm mà tôi có thể có, ko bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.

Khi học đại học, các thím cũng nên giống như tôi, năng nổ tham gia club vào. Nó sẽ là kinh nghiệm quý báu của các thím sau này.

Bài viết này ko nhằm mục đích chê trường, tôi nói để các thím hiểu rõ sự thất vọng + các khó khăn tôi gặp phải thôi. UIT của hiện tại cũng khá là xịn xò rồi (Nhưng so với trường khác như nào thì tôi không biết)
Giảng viên của trường trừ 1 số ít người có tâm ra thì đa phần chỉ đi dạy cho có. Cá biệt có ông đi dạy xách theo mỗi cái iPad cắm vào mở slide xong lướt lướt đọc.

co…
conmoedethuong

03/2017

@conmoedethuong 03/2017
#3
Ưng 13
Vàng quan điểm

# Tôi đi làm​

## Cty đầu tiên​

Trầy trật rồi tôi cũng tốt nghiệp. Ngay từ đầu năm 3 tôi đã đi thực tập để lấy tiền trả học phí. Nếu nói đại học công lập có gì tốt thì đó là mức học phí rẻ. Trước khi tốt nghiệp, tôi đã đi phỏng vấn tè le chỗ. Có chỗ cho rớt từ vòng gửi xe, có chỗ cho đi phỏng vấn rồi rớt, có chỗ offer mức lương thấp quá tôi éo chịu (7 củ FPT ).

Sau cùng tôi vào 1 cty "nước ngoài" ko có tên tuổi gì. Tôi đòi mức lương cũng hơi cao so với mặt bằng chung thời điểm đấy, và họ trả đúng mức tôi đòi, nhưng lương gross.
Tôi phí 2 năm ở cái cty đấy, ko học thêm được gì. Nhưng bù lại quen được 1 số anh em đồng nghiệp mà tới giờ vẫn còn tám.

## Cty thứ 2​

Ở cty thứ 2 này, tôi nhận xét nó như 1 chỗ cực tốt cho thím nào thích hạ cánh an toàn. Môi trường ổn, ko có gì đột phá, ko cần phải sáng tạo. Product đã có sẵn code và best practices. Các thím chỉ cần vào maintain là chính. Dev tính năng mới cũng có nhưng cứ rập khuôn apply best practice là được.

Cty này nằm ở một khu phải nói vùng sâu vùng xa, xung quanh éo có gì. Không cafe, ko trà sữa. Muốn ăn vặt thì phải gọi ship tới. Tuy vậy nhưng ở cty này tôi học hỏi được khá nhiều điều, chính từ mấy cái best practices đó mà ra. Mỗi tội lương y chang cty cũ, thêm 300k. Ai làm lâu thì thưởng nhiều. Haiz

## Cty thứ 3​

Tôi qua cty này, như Internet về với buôn làng vậy. Xung quanh nào là cafe, quán ăn, trà sữa, KFC, PizzaHut, siêu thị, circle K, etc. Giờ giấc lại thoải mái. Lương tăng 2.5 lần. Nhờ apply các kiến thức tôi học được ở cty 2 mà tôi tạo ấn tượng mạnh với interviewer lúc phỏng vấn, nên mới có mức lương đấy. Lúc này đối với tôi game là dễ, life is good.

Tôi rơi vào vùng an toàn cmnl

Sáng xách xe lái 45 phút tới cty. Trên đường ghé mua cafe. Nếu bữa nào ngựa ngựa ko thích cafe quán quen trên đường thì ghé cafe gần cty mua cũng được. Cafe tôi mua ko phải dạng cafe cóc đâu, mà là The Coffee House, High Lands, hoặc bét nhất cũng Passio.

Fun fact: Passio -> Passion without n -> Passion without end

Tới cty team meeting 10 phút daily standup xong thì đọc báo, lướt voz, lướt face. À cty cấm facebook nhưng tôi lách được hết =]]. Tầm 11h mở code lên code 10 dòng xong đi ăn trưa. Chiều mới bắt đầu làm việc nghiêm túc. Nhưng tới khoảng 3-4h là tôi bắt đầu đói bụng, lại rủ rê đứa bạn hồi đại học đi ăn vặt, cafe cữ chiều, hoặc siêng siêng thì mua hẳn trà đào Phúc Long luôn uống cho nó tỉnh người.

Các thím đã nghĩ tôi rơi vào vùng an toàn? Các thím nghĩ đúng rồi đấy. Nhưng nguyên nhân sâu xa tôi chuyển từ cty 2 -> 3 là vì tôi muốn được tăng lương, dành tiền đi du học. Chứ với đồng lương còm cõi của cty 1-2, tôi chả để dành được bao nhiêu cả.

co…
conmoedethuong

03/2017

@conmoedethuong 03/2017
#4
Ưng 18
Vàng quan điểm

# Tôi đi du học​

## Tại sao tôi muốn đi du học?​

Để trả lời cho câu hỏi này, tôi xin quote lại comment của tôi ở 1 thớt khác
https://voz.vn/t/ke-ca-thua-tien-ban-co-muon-ra-nuoc-ngoai-song-luon-ko.102058/post-3016543

## Tôi chọn ngành học (Ms of Computer Science)​

Thời điểm đấy đang có trend AI với ML. Người người AI, nhà nhà ML. Các thím thấy sáng sáng tôi đọc báo ở cty, nhưng thực ra là tôi đang tìm hiểu các ngành học.

Sau cùng, tôi quyêt định chọn học Computer Science, vì nó bao quát hơn Software Engineer. CS cũng có thể tự học thêm về AI, ML được. Tôi chọn học bậc master, vì tôi đi làm cũng đã nhiều năm rồi, ko lẽ tự nhiên giờ đi học mấy khóa ngắn hạn chỉ để lấy cái cớ ở lại nước ngoài thôi sao?

## Tôi tìm học bổng​

Tôi nghèo, điều này ko thể chối cãi . Lương của tôi ở cty mới này khá cao, hàng tuần tôi có thể dẫn gấu đi ăn SumoBBQ, KichiKichi, lẩu nấm Ashima, hay đi ăn Steak đều đều được. Nhưng bùm một phát lấy ra đôi ba tỷ để đi du học thì ko có khả năng. Vì vậy, tôi phải tìm được 1 cái học bổng cover chi phí ăn học ở nước ngoài của tôi.

Kiến thức về học bổng của tôi vĩnh viễn dừng lại hồi lúc tôi trượt học bổng United World College (UWC) hồi cấp 3. Tôi là 1 đứa Introvert điển hình, chả quen biết ai có thể hướng dẫn, chả có ai là mentor để tôi có thể học hỏi vụ học bổng này. Thế là tôi đăng ký 1 khóa học "Tìm và apply học bổng". Chắc các thím cũng biết của ai. Thôi tôi ko ghi vào đây ko lại bảo tôi seeder.

Tôi đã đăng ký lớp này từ khi còn đi làm ở cty thứ 2. Tối tối lúc mọi người vui thú điền viên, chồng cày vợ cấy con moe đi nằm, thì tôi đang còng lưng mở Zoom học lớp này.

## Tôi làm hồ sơ du học​

Tôi lê la reddit, vào các sub apply academic để bật mode hóng. Mỗi chủ nhật tôi xách con laptop quèn ra quán cafe ngồi để viết Statement of Purpose (SoP). Thành bại cả đời tôi dựa vào bức thư này.

Tôi đọc hơn 30 bức thư mẫu, trung bình mỗi tối 1 bức để học hỏi cách người ta viết. SoP đầu tiên của tôi với SoP version 4 của tôi nó khác nhau 1 trời một vực. Mỗi một version tôi đều xé đi viết lại từ đầu.

Tôi nhắm 2 học bổng ở châu Âu. Mỗi cái đều có yêu cầu khắt khe về hồ sơ, trong đó khoai nhất là thư giới thiệu của thầy cô giáo/sếp cũ.

Ủa mà khoan, tôi đi du học Canada mà =]] Các thím cứ bình tĩnh đọc tiếp nhá.

Để xin được Recommendation Letter từ thầy cô giáo cũ + sếp cũ, tôi bắt đầu lân la trên facebook. Tôi nhắm sẵn tôi sẽ xin của thầy cô nào, xong rồi bật mode hóng advanced extra performance lên account của các thầy cô ấy. Họ post cái gì tôi cũng phải ép mình vào like + comment 1 cái gì đó có liên quan. Mục đích là để họ nhớ mặt mình, nhớ mình là ai.

Sau cùng, giờ G cũng đến, tôi nhắn tin xin viết thư. Để đơn giản hóa, tôi cheat = cách viết sẵn thư, nhờ thầy cô đọc giùm rồi ký tên. Đời ko như mơ. Nhiều người cheat = cách này nên học bổng ở EU nó đòi Recommender phải login vào 1 link nó gửi và viết nội dung recommendation trên đấy dạng câu hỏi tự luận. Mà tôi nộp cùng lúc 5 trường, nên tôi phải luyện da mặt dày, lên xin xỏ các thầy cô giúp đỡ tôi.

Nhân đây tôi cũng xin cảm ơn thầy cô đã giúp đỡ tôi, dù 1 người đã miss deadline viết recommendation letter làm tôi ko đủ điều kiện nộp học bổng EU.

Phần Canada ở đây

Target của tôi ko phải là EU hay nước nào khác, mà là xứ xở lá cần. Con người thân thiện, y tế miễn phí. Giáo dục công tốt. Thiên nhiên tươi đẹp, tuyết rơi 5 tháng trong năm cmnl.

Ngặt nỗi, Canada méo có học bổng.

May mắn thay, vì mode hóng của tôi đã switch sang chế độ extra performance, First in first out trên mọi mặt trận săn học bổng, nên khi 1 dịch vụ apply học bổng thông báo có 3 suất học bổng 70% canada, tôi liên hệ ngay.

Đây là dạng học bổng của giáo sư. Giáo cấp tiền cho thím qua nghiên cứu chung với giáo. Điển hình của dạng này là học bổng giáo sư Hàn Xẻng khá nổi tiếng.

Chính xác là tôi trả tiền cho mối quan hệ của dịch vụ, chứ tự thân tôi thì đời nào mà quen được giáo nào bên Canada chứ?
Chuẩn bị hồ sơ cũng khoai y chang các trường + các học bổng khác vậy. Ngoài ra còn có thêm phần bài test của giáo. Giáo sẽ cho ra 1 cái đề gì đó để xem mức độ fit với giáo, với lab như thế nào.

## Kết quả​

Tôi đậu 1 học bổng ở EU, miss deadline 1 cái, tạch 2 trường ở Canada. 1 trường top 20 world wide mail riêng cho tôi kêu cải thiện điểm này + English rồi nói năm sau nộp lại. Kết quả này ko nằm ngoài dự đoán của tôi, vì tôi nộp khi biết chắc 100% tôi ko đủ minimum requirement là English. Trường đấy nó đòi IELTS 7.0 all bands. Tôi cũng 7.0 nhưng overall

Sao biết ko đủ minimum requirements mà vẫn nộp? Vì nếu lọt vào mắt xanh của giáo nào đó, giáo sẽ viết thư đảm bảo cho tôi để tôi vẫn có thể nhập học.

Tôi viết mail từ chối học bổng ở EU, cảm ơn 2 trường ở Canada và bắt đầu làm thủ tục xin visa, study permit, chuẩn bị hành trang du học.

co…
conmoedethuong

03/2017

@conmoedethuong 03/2017
#5
Ưng 37
Vàng quan điểm

# Tôi học tập ở Canada​

## Tôi bị cultural shock​

Bước xuống sân bay, tôi vừa mệt vừa đói. Trong bóp tôi chỉ có 100 CAD đổi sẵn ở VN, mấy đồng tiền lẻ VN méo thèm đổi + cái credit card hạn mức x3 lương hồi tôi còn ở VN. Tôi nhìn sân bay to oạch mà lòng buồn rười rượi. Tôi cũng méo hiểu vì sao tôi buồn. Trước khi đi tối nào tôi cũng mở Youtube coi cuộc sống ở Canada, thấy sao nó đẹp quá, nó thanh bình quá. Qua tới nơi rồi thì nó lại ko giống như tôi tưởng tượng.

Tôi cũng đọc nhiều bài chia sẻ, cũng biết về cultural shock rồi. Tôi từng vỗ ngực tự tin ai shock chứ tôi sao shock được.

Kết quả là tôi shock vkl luôn các thím ạ .

Đó là tôi đã chuẩn bị đường đi nước bước từ bên VN luôn rồi. Đây cũng ko phải lần đầu tiên ra nước ngoài của tôi. Thế mà tôi vẫn shock. Ngồi trên bus từ sân bay về ký túc xá, tôi ngó thằng níc gà đối diện. Nó làm nhân viên sân bay, tai đeo headphone, đầu lắc lư theo nhạc. Tôi bất chợt suy nghĩ sao mà nó enjoy cuộc sống quá. Tôi thấy ghen tị với nó. Tôi ước tôi có thể quay lại sân bay leo lên máy bay về VN ngay lập tức.

Lúc tôi đang ì ạch xách cái vali 31kg lên bậc tam cấp của KTX, 2 đứa sinh viên bu lại giúp tôi. Tôi trải nghiệm sự thân thiện của Canadian lần đầu tiên như thế đó.

## Nguyên nhân của mọi sự cultural shock​

Nếu các thím đi nhiều nơi, gặp nhiều người, các thím sẽ để ý được 1 điều:

Bọn giàu nó méo bao giờ bị Cultural shock cả .

Nguyên nhân rất đơn giản, thím hãy nhìn vào hình sau:


Tháp nhu cầu của Maslow

Khi ở VN, các thím đang ở bậc màu vàng trở lên là bét nhất. Ai giỏi giỏi đã bắt đầu chạm ngưỡng màu xanh dương rồi.

Nhưng khi các thím qua một nước xa lạ, và các thím phải ở đó, thì nó giống như việc các thím rớt một cái bẹp từ bậc cao xuống bậc thấp nhất vậy. Tối nay ở đâu, mai ăn cái gì, có đủ tiền ko, và 1001 câu hỏi về physicalogy và safety khác. Ngay đêm đầu tiên tôi nằm lẩm nhẩm tính lại số tiền tôi mang theo, + với học bổng có đủ tiền cho tôi sống sót 2 năm ở đây ko, may sao vẫn đủ

## Tôi vượt qua cultural shock​

Tình trạng shock này kéo dài 1 tuần đối với tôi.

Tôi thuê phòng ký túc xá đúng 1 tháng. Trong 1 tháng đó, tôi đi tìm phòng, và tìm được phòng ở hiện tại, 1 phút đi bộ tới metro.

Trong 1 tháng đó, ngày nào tôi cũng ăn nui luộc, vì tôi méo có nồi cơm điện.

Trong 1 tháng đó, tối tối tôi coi anime Berserk giải trí (lựa chọn sai lầm vkl). Ban ngày thì tôi ra hóng các lễ hội mùa hè chỗ tôi sống. Trong đó có ngày quốc khánh Canada.

Trong 1 tháng đó, tầm 9h sáng mỗi T6-T7-CN tôi mở facebook chơi game gì mà chọn câu trả lời đúng ấy các thím (tự nhiên quên cmnr)
Nhưng công lao lớn nhất phải kể tới gia đình + gấu tôi. Tôi giấu gia đình, thể hiện mình vẫn ổn. Nhưng lúc gọi cho gấu thì tôi chỉ muốn bùng nổ. Gấu tôi nói nếu ko ổn nữa thì gấu sẽ bay qua ở với tôi 1 tuần. Tôi yêu gấu tôi vl

Sau 1 tháng tôi mua được cái nồi cơm điện giảm giá. Tôi còn mò ra được chỗ mua gạo, mua rau. Tôi còn biết đi siêu thị nào rẻ.
Tôi lon ton lên trường làm thẻ sinh viên, security card để ra vào lab. Tôi tham gia các buổi orientation hướng dẫn cho sinh viên mới. (Điểm này ăn đứt mấy đại học công lập ở VN)

## Tôi bắt đầu học tập​

Các thủ tục hành chính phức tạp cũng ko làm khó được tôi, chắc vì tôi đã được "rèn luyện" qua thời sinh viên. Như thường lệ, tôi bật mode hóng extra performance premium plus plus để biết mình phải làm gì. Đôi khi tôi còn chủ động đi hỏi để giải quyết vấn đề, chứ hóng ko thì ko có hiệu quả.

Các thím chắc nghĩ thủ tục hành chính gì mà phức tạp. Nó phức tạp hơn cả chục lần ở VN ấy các thím ạ. Cái gì nó cũng có quy trình. Nhưng cái quy trình hên thì nó có online ở đâu đó, xui thì nó chỉ là 1 dạng oral agreement, hay 1 cái open secret thôi. Tôi nghiêm túc liệt kê thủ tục hành chính vào 1 trong những khó khăn khi đi du học của con nhà nghèo, bên cạnh tài chính và chương trình học.

Trước khi vào research, tôi phải học vài course. Tôi bắt gặp đủ mọi thể loại sinh viên trong này. Từ tụi ấn đụ lười tới tụi ấn đụ siêng. Có cả tụi TQ đã có quốc tịch, đang đi làm, đi học cho zui.

Tôi rút ra kết luận, dân VN siêng vkl.

Tôi học dạng thesis, tức là phải có research nữa. Lần đầu tiên đọc paper, tôi thấy nó khó hiểu vkl. Nhưng cái gì làm riết rồi cũng quen. Giờ tôi đã có thể tự tin viết paper + peer review các paper cho những journal hàng đầu về Computer Science.

Tôi thấy lạ là nhiều người liệt kê cả paper họ đã review vào CV. Hoặc khoe là public paper vào các journal nằm trên scopus/WoS

Nếu conf hoặc journal đó ko có trên scopus/Wos -> autro trash, ko cần phải bận tâm​
Bạn review bao nhiêu paper ko quan trọng, quan trọng là bạn publish được paper nào, chất lượng ra sao.

Vấn đề đạo nhái lại càng ko phải bàn. Mọi thứ bạn viết đều phải có trích dẫn, hoặc là original content của bạn. Thế nên đến lúc gần tốt nghiệp tôi mới biết ở VN xài nhiều software/service để check đạo văn (như Turnitin chả hạn).​
Paper viết cũng khá trầy trật, tôi chưa thấy ai viết lần đầu mà được accept luôn cả. Các paper của tôi cũng phải nộp tới lần thứ 2 mới được accept.

Thesis của tôi cũng là 1 paper, tôi defense thesis thành công, paper đó cũng được accept.

Nếu phải so sánh với việc học ở VN, thì tôi nghĩ học ở đây thực chất hơn nhiều. Thím phải vắt óc ra suy nghĩ, phải lao vào học cật lực thì mới có điểm cao. Project phải làm thật, ko phải dạng chỉ là cái demo nho nhỏ như ở VN.

Và thế là, tôi tốt nghiệp .

Giờ tôi đang thất nghiệp, đang hóng kết quả phỏng vấn mấy chỗ. Các thím request nhiều thì tôi sẽ viết 1 bài chia sẻ khác quá trong tôi luyện leetcode + phỏng vấn big tech như nào.

co…
conmoedethuong

03/2017

@conmoedethuong 03/2017
#28
Ưng 4
Thế thím thấy đi theo đường EE có ổn không thím. Hay muốn chắc thì phải đi du học. Đi du học thì sợ GPA của e hồi đh không đẹp lắm vì burnout nhưng kiến thức thì nắm ổn
EXPRESS ENTRY - NHỮNG ĐIỀU CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT?
Rất rất rất nhiều bạn hỏi Ad
“Ad ơi em muốn apply Express Entry thì cần 1 năm kinh nghiệm hở?
Ad ới, điểm Express Entry hôm nay cao thế nhờ?
Ad ợi, sao em apply Express Entry mà bạn em nó lại apply TR to PR?
Thiệt thà thì lúc mới cắp sách đi du học thì Ad cũng có biết mô tê gì mấy cái thuật ngữ ngày, nên việc mọi người nhẫm lẫn cũng là điều dễ hiểu thôi. Vậy nay mình cùng nhau tìm hiểu nhé.
Sự thật là Express Entry không phải là một chương trình định cư, nó thực chất là một hệ thống quản lý hồ sơ của cả 3 chương trình định cư liên bang (Federal Immigration programs) và một vài chương trình đề cử của tỉnh bang mà chúng ta hay gọi tắt là PNPs (Provincial Nominee Programs)
3 chương trình được quản lý bởi Express Entry bao gồm
  • Federal Skilled Worker Program (FSWP)
  • Canadian Experience Class (CEC)
  • Federal Skilled Trades Program (FSTP)
Để được định cư thông qua hệ thống Express Entry, đầu tiên chúng ta phải đủ điều kiện cho một trong ba chương trình này. Một khi bạn nằm trong danh sách ứng viên (the pool of candidates), bạn sẽ có một số điểm để được rút thăm gọi là CRS (Comprehensive Ranking System). Bạn nào chưa biết điểm thì vào youtube Thổ Địa Canada để xem lại và tự tính điểm cho mình nhé.
Chúng ta chỉ có thể apply định cư sau khi nhận được thư mời apply hồ sơ gọi là ITA (invitation to apply) từ bộ Di trú Canada (IRCC)
Để nhận được ITA, chúng ta cần đạt được số điểm CRS tối thiểu mỗi lần rút thăm của hệ thống Express Entry, cái này Ad hay đăng tổng hợp mỗi tháng hoặc mọi người có thể search CRS draw history sẽ ra đầy đủ danh sách các chương trình định cư và số điểm rút thăm của từng kì. Thông thường IRCC sẽ tổ chức rút thăm mỗi hai tuần một lần. Việc rút thăm này giống như cách xét điểm chuẩn đại học tại Việt Nam. Ví dụ họ cần 3000 người, thì sẽ lấy từ trên xuống dưới từ người có điểm cao nhất tại thời điểm rút tới người thứ 3000 và điểm của người nay sẽ là điểm sàn cho lần rút thăm đó. Cụ thể người có điểm CRS cao nhất là 600, người thứ 3000 điểm CRS 450, vậy điểm CRS của kì rút đó sẽ là 450.
Nguồn – CIC
Tổng hợp và chỉnh sửa – Thổ Địa Canada
source

Thím lên tính thử điểm của thím. Nhưng theo tôi thấy con đường chắc chắn nhất vẫn là đi học xong tốt nghiệp ở lại làm rồi nộp CEC

plan cho các thím:
  • step 1: cày IELTS lên 6.5 - 7 <- cần kiên trì
  • step 2: apply vào trường ở Can, học master hoặc post grad. Khóa học phải 2 năm trở lên <- cần tiền
  • step 3: học xong, xin Post graduate work permit, làm 1 năm <- cần cố gắng điểm cao, xin việc cũng khá chật vật
  • step 4: Sau 1 năm nộp đơn xin PR diện CEC. Lúc này các thím đảm bảo thừa điểm
  • step 5: <- profit

co…
conmoedethuong

03/2017

@conmoedethuong 03/2017
#70
Ưng 4
Cảm ơn chia sẻ của thím, lại còn đồng dâm UIT nữa, cho e 1 chút hy vọng nào đó

Đó h lân la mấy thớt trên voz toàn thấy dân UIT bị chê, nào là k đủ trình làm big tech, FAANG, xuất ngoại này nọ cũng có cảm thấy tủi
Care làm gì thím ơi. Tôi mạnh dạn tuyên bố sinh viên mới là người nâng chất của trường. Sinh viên giỏi thì quăng vào đâu cũng thích ứng + sống tốt. Còn thằng đã loser rồi thì dù có cho nó vào MIT hay Harvard thì nó cũng loser như thường thôi.

Cái mác trường này trường kia lúc đi apply job, cty nào nhìn vào tên trường thì né gấp. Quan trọng là trong lúc đi học làm được gì, gặp nghịch cảnh thì thích nghi như nào.

Còn lúc lập start-up thì trường gì lại càng ko quan trọng.