Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: Khủng hoảng tuổi trung niên

@maxxoros Joined: 07/2007
#1
Ưng 38
Gạch 4

Khủng hoảng tuổi trung niên

so…
soicodoc9x

@soicodoc9x
#4
Ưng 6
Tuổi này thì kiếm bạn chí cốt mà nhậu thôi, chứ gái gú chơi bời thì chắc ko đu nổi
Mới có gần 40 chứ phải gần 60 đâu mà ko đu nổi, đầy ông mình quen tầm 50 vẫn đầy ra

th…
thong0tin

05/2009

@thong0tin 05/2009
#6
Ưng 8
Vàng quan điểm
Đồng cảm ... Tôi cũng trung niên... Giật mình nhìn lại thanh xuân trôi qua như cái chớp mắt... Tiếc rẻ nhiều cơ hội lúc còn trẻ mình có nhiều nhưng k đủ dũng khí để thực hiện... Bây giờ k còn nữa

ma…
maxxoros

07/2007

@maxxoros 07/2007
#8
Ưng 6
Đồng cảm ... Tôi cũng trung niên... Giật mình nhìn lại thanh xuân trôi qua như cái chớp mắt... Tiếc rẻ nhiều cơ hội lúc còn trẻ mình có nhiều nhưng k đủ dũng khí để thực hiện... Bây giờ k còn nữa
Uh tôi thấy tiếc giai đoạn từ 22-28 tuổi, mấy năm tươi đẹp đó chả làm đc cái mẹ gì khí thế để nhìn lại không hối tiếc

CL…
CLAWRIDE

04/2009

@CLAWRIDE 04/2009
#10
Ưng 8
Vàng quan điểm
Tàu ngầm voz từ thời ở gặm bánh mỳ ở nhà trọ, nay bước gần đến tuổi 40

Cảm nhận rõ rệt khủng hoảng tuổi trung niên, lúc nào cũng như bị stress dù chả có gì phải quá stress

Tâm lý nội tại khá bất ổn, dù tỏ ra bình thường. Cũng tự ngồi phân tích thì thấy việc này đến từ cuộc sống quá bình thường, nhàm chán, lặp lại, tạo cảm giác bức bối. Về cuộc sống thì nói thêm cũng tạm ổn, 1 vo 2 con, vị trí xã hội không cao nhưng cũng không phải quá thất vọng.

Nhưng chính sự ổn định trên dẫn đến hoang mang, không biết đang đi đâu về đâu, rồi làm gì, một dạng biểu hiện của khủng hoảng trung niên. Nhiều khi xem ảnh các bạn trẻ đang khởi nghiệp startup hay leo đồi xuyên việt lại khó chịu khủng khiếp

Có fen nào đồng dạng không nổ vài lời cho đỡ chán.
về cơ bản hồi xưa con người sống kịch là 30 đến 35 tuổi thì mất. Rất hiếm người sống đến 50 55. phải nhà quyền quý hoặc trội lắm mới thọ đến 7 80 tuổi.

cho nên lưu lại trong gen người , đó là sự suy giảm các cảm giác hứng khởi , hưng phấn. cũng là lý do vì sao mà hồi xưa hay thắc mắc sao người lớn ko thích chơi game.

từ 30 tuổi trở đi dễ trầm cảm lắm các bác ạ.

Tr…
Trói em vào góc cột

11/2020

@Trói em vào góc cột 11/2020
#13
Ưng 5
Mình 30t thôi mà nhìn tụi nhóc dưới 25t mà ước sao ko trẻ lại để dc abc thế này thế kia.
Công nhận là tuổi trẻ qua nhanh thật ae ạ ) . Tầm 24,25 mình nghĩ mình có thể làm được nhiều thứ lắm, ước mơ bay xa lắm.
Mà 30t mình chả làm được gì cảm thấy giới hạn của bản thân rồi chứ không như The Sky was Limit như các bác nói )

Fa…
FateZero2

03/2015

@FateZero2 03/2015
#20
Ưng 4
Tàu ngầm voz từ thời ở gặm bánh mỳ ở nhà trọ, nay bước gần đến tuổi 40

Cảm nhận rõ rệt khủng hoảng tuổi trung niên, lúc nào cũng như bị stress dù chả có gì phải quá stress

Tâm lý nội tại khá bất ổn, dù tỏ ra bình thường. Cũng tự ngồi phân tích thì thấy việc này đến từ cuộc sống quá bình thường, nhàm chán, lặp lại, tạo cảm giác bức bối. Về cuộc sống thì nói thêm cũng tạm ổn, 1 vo 2 con, vị trí xã hội không cao nhưng cũng không phải quá thất vọng.

Nhưng chính sự ổn định trên dẫn đến hoang mang, không biết đang đi đâu về đâu, rồi làm gì, một dạng biểu hiện của khủng hoảng trung niên. Nhiều khi xem ảnh các bạn trẻ đang khởi nghiệp startup hay leo đồi xuyên việt lại khó chịu khủng khiếp

Có fen nào đồng dạng không nổ vài lời cho đỡ chán.
MỀnh cũng gần 40 nè
Cũ ng gặp các v đề thím gặp
Và gỉi pháp của mềnh là nghỉ việc ổn định, tìm kiếm thủe thách.
2 năm nay mình nhảy cty liên tục, lăm le startup.
Qua năm thì thật sự cùng bạn làm startup
Mềnh tuổi chuột, 37 rồi

mu…
muathulabay_1100

09/2010

@muathulabay_1100 09/2010
#24
Ưng 4
Giữ sức khỏe, giảm cân.
Các triệu chứng khủng hoảng tuổi trung niên, một phần lớn là khủng hoảng thật.
Một phần lớn khác là triệu chứng bệnh chuyển hóa do khả năng chuyển hóa kém đi, tiền tiểu đường - tiểu đường vốn rất phổ biến tại các TP lớn hiện nay.
Bệnh này ảnh hưởng đến toàn cơ thể, kể cả thần kinh.

cl…
clone1993

06/2012

@clone1993 06/2012
#25
Ưng 5
Nghe bác thớt mô tả e thấy giông giống mình. E mới 28 thôi mà dạo này cũng thấy csong nó cứ nhạt nhéo tnao ấy. cviec lặp đi lặp lại, nhiều khi chỉ nhìn vào mấy đầu cviec cần giải quyết trong ngày r tập trung làm cho nhanh hết giờ. Tối về cơm nước xong thì quay ra cháo lão cho ku con, dọn dẹp quanh quẩn nhà cửa là đến đêm. Mai lại vậy. Máy tính hỏng cả năm trời, hôm nọ hứng lên đi sửa về tưởng sẽ dùng mà lại dek có tgian...lại đắp chiếu để đấy. chắc là trong csong mình đang thiếu những tgian riêng cho bản thân mình. hồi xưa thì còn nhậu nhẹt bida game gủng, rồi lâu lâu đi phượt này nọ...giờ thì hết rồi.

Zh…
ZhunterZ

05/2009

@ZhunterZ 05/2009
#28
Ưng 7
đáng lẽ bác phải nhận ra điều này ngay trước tuổi 30, hoặc trước khi lập gia đình, chứ để sau đó mới nhận ra thì nói thật là rất khó thay đổi nếu gia đình ko có nền tảng kinh tế sẵn, lương chỉ đủ sống đủ nuôi vợ con ba mẹ già yếu thì làm sao mà dám thay đổi đây hoặc bác liều mình bứt ra khỏi sự ổn định hoặc bác vui vẻ chấp nhận sống tiếp như hiện tại, chứ bác đứng núi này trông núi nọ vậy ko ổn
p/s: em 2x (x hơi lớn), vừa bỏ công việc lương 20 củ cách đây 5 tháng, giờ đang lông bông làm tự do, và cảm thấy cuộc sống thanh thản nhẹ nhàng cực kì

T.…
T.H.H

01/2012

@T.H.H 01/2012
#31
Ưng 4
Tàu ngầm voz từ thời ở gặm bánh mỳ ở nhà trọ, nay bước gần đến tuổi 40

Cảm nhận rõ rệt khủng hoảng tuổi trung niên, lúc nào cũng như bị stress dù chả có gì phải quá stress

Tâm lý nội tại khá bất ổn, dù tỏ ra bình thường. Cũng tự ngồi phân tích thì thấy việc này đến từ cuộc sống quá bình thường, nhàm chán, lặp lại, tạo cảm giác bức bối. Về cuộc sống thì nói thêm cũng tạm ổn, 1 vo 2 con, vị trí xã hội không cao nhưng cũng không phải quá thất vọng.

Nhưng chính sự ổn định trên dẫn đến hoang mang, không biết đang đi đâu về đâu, rồi làm gì, một dạng biểu hiện của khủng hoảng trung niên. Nhiều khi xem ảnh các bạn trẻ đang khởi nghiệp startup hay leo đồi xuyên việt lại khó chịu khủng khiếp

Có fen nào đồng dạng không nổ vài lời cho đỡ chán.
Mình ko thích việc làm từ lúc bắt đầu làm tới giờ, mỗi năm lại phải chống chọi với ham muốn nghỉ việc, công việc ổn định thì cũng đúng, trừ khi tự nghỉ.
Càng gần tuổi 40 lại càng cảm thấy bản thân còn chưa xử xong điểm yếu thời 2x, lại muốn bịt điểm yếu. Để điểm yếu đó sống vẫn được, lại tự làm khó bản thân, né tránh mãi cũng tới lúc phải đối mặt.

Le…
Leopold123

@Leopold123
#44
Ưng 13
Vàng quan điểm
Cũng đang bị khủng hoảng như thớt, thậm chí nặng hơn
Cách thì có nhưng dịch chưa làm được:
1- Đi tham gia các chương trình thiện nguyện,: Để bản thân được trải nghiệm, cảm thấy có ích, và dc giao lưu với nhiều tầng lớp trẻ và năng động, sẽ khiến cuộc sống mình dịu lại
2- Cố gắng làm cho suy nghĩ ngu đi , người ta trầm cảm vì biết quá nhiều, suy nghĩ quá nhiều , thấy được nhiều bản chất của vấn đề ==> Làm mất hứng thú với cái vấn đề đó dù chưa chạm vào,
==> Đây chính là bản chất và là nguyên nhân chính gây cho tôi và chủ thớt sự trầm cảm, và nói hơi buồn cười là những người có suy nghĩ hời hợt và ngây thơ lại là những người luôn có cảm giác hạnh phúc
3- Tập cách chấp nhận và quý trọng từng phút giây
4- Đi Tập gym: Cái này tôi mới đăng ký tập từ hôm qua, cuối tuần triễn liền
5- Tuyệt đối phải có bạn bè, ko có là trầm cảm
6- 1 Thú vui: Hiện đang tập trung tiền mua xe SH, dự là sẽ là 1 đam mê thú vị

T.…
T.H.H

01/2012

@T.H.H 01/2012
#45
Ưng 5
Em (cháu) 22t, học kỹ thuật nên sang năm mới ra trường. Giờ cảm thấy áp lực quá, mông lung không biết công việc hay tương lai mình sẽ ra sao. Mấy hôm trước nghĩ đến việc mình sẽ làm gì trong tương lai là thấy căng thẳng mệt mỏi, có lúc thấy nghẹn trong lồng ngực, ăn cảm giác không ngon, ngủ sáng hay bừng tỉnh, nay tâm sự cùng người bạn nên đỡ căng thẳng hơn. Mông lung vô định.

Gửi từ Iporn XXX bằng vozFApp
Kỹ thuật thì công việc rõ ràng, bác mông lung không biết công việc hay tương lai sẽ ra sao nghĩa là bác ko hợp ngành kỹ thuật đang học, và hiện cũng chưa biết cái ngành nào hợp với bác nên lỡ học rồi, trong khi chưa biết ngành gì phù hợp thì học tiếp vậy.
Trích dẫn từ topic này:
https://voz.vn/t/chia-se-quan-diem-di-lam-truoc-di-hoc-sau.380252/
  • "Theo tôi thì ai mà thực sự có định hướng sự nghiệp rõ ràng thì nên học thẳng từ cấp 3 lên đại học, còn bạn nào còn đang lơ tơ mơ không rõ ràng thì nên đi làm rồi đi học sau, trong thời gian đi làm thì các bạn sẽ nhìn ra được mầu sắc thực sự của của sống, về vòng xoáy của tiền bạc, và ngành nghề kĩ năng mà xã hội thật sự cần, để rồi từ đó các bạn sẽ lựa chọn cho mình một ngành nghề phù hợp nhất. Nếu các bạn ham chơi thì vừa làm vừa chơi cũng được mà work hard play hard, chơi đến khi nào chán thì thôi ta lại quay về tập trung học hành"
  • "Cần phân định rạch ròi ra làm để kiếm tiền hay làm để học. Nếu xác định làm để học thì làm thì làm cái ngành định thi hoặc đang học ấy. Chứ còn làm việc chẳng liên quan tới cái ngành học thì cũng chỉ có thêm tiền hàng tháng, chẳng học được thêm nhiều để phát triển."
  • "Quan trọng là 18t không quen biết thì làm gì? Đi làm công nhân hay đi phụ hồ? Ra đường không khôn khéo không biết cách ứng xử thì dễ bị đào thải hoặc bị cô lập. Ra đường kinh nghiệm sống = 0 thì tốt nhất cứ đi học rồi làm thêm để tích luỹ kinh nghiệm sống. Chưa kể bỏ qua cơ hội vào đại học thì có chắc sau này có thi lại được không hay lúc đó lại phải học để thi."
Còn vấn đề mình gặp thì nằm ở đây, trích dẫn từ bác Goda Takeshi:
- "Lứa cuối 8x, đầu 9x tôi thấy sao sao ấy, đôi lúc có vẻ không định hướng rõ ràng được con đường của mình. Kiểu bắt đầu thời mở cửa, ý thức ngu ngơ không biết chọn cái gì, toàn nghe theo lời bố mẹ rồi giờ rất nhiều người nảy sinh tâm lý hơi bất mãn. Muốn sống cho bản thân mà cũng chưa định hướng được cụ thể.
//Tôi 1 phần cũng vậy."
- "Thật, tôi thấy lứa đó gặp rắc rối đủ chuyện... Từ cách giao tiếp, tán gái, xử lý tình huống trong cs... Bằng chứng là vô khối anh trên fr này xin tư vấn cách xử lý tình huống, chỉ cách tán gái, quan hệ với bạn bè đồng nghiệp các kiểu... Rồi đến định hướng cs... Vô khối anh đi làm mà như xác sống, sáng đi, chiều về, cs vô định... không hứng thú trong cv, làm cái này mà toàn nghĩ đến cái khác... Rồi lại đến cả chuyện cs gia đình, vợ chồng các kiểu...
Nhiều lúc tôi thấy giống như bố mẹ chúng ta đã quên dạy chúng ta tất cả những điều đó nên giờ chúng ta cảm thấy bỡ ngỡ với tất cả mọi thứ... Mà có lẽ đúng hơn là do trước đó cs quá khó khăn nên họ bị xoáy vào vòng xoáy kiếm tiền, không có thời gian để dạy chúng ta thì đúng hơn."
- "Mà có muốn bứt phá thì cũng méo dám. Đảm bảo, trừ khi bản lĩnh hơn người. Căn bản là vì khó khăn lắm mới tạo dựng được cs như hiện tại. Giờ bỏ tất cả để đi theo tiếng gọi của đam mê thì cái giá đánh đổi quá lớn. Mà cái đam mê đó thì nó cũng hơi vô định, chắc gì đã thành công? Mà nếu không thành công thì lại không có đường quay lại... Mà chắc gì đó đã đúng là đam mê của mình hay chỉ là một chút bộc phát thích thú thời trẻ?
Thế hệ chúng ta giờ tôi thấy chỉ có 1 cách đó là... đợi đến khi con cái ổn định, đi làm. Cs chúng ta ổn định, không phải quá suy nghĩ nhiều về chuyện cơm áo gạo tiền nữa thì mới có gan sống với đam mê, mà đến lúc đó thì có lẽ đã già cmnr, nhiệt huyết lại không còn và kèm theo đó là thời gian quá lâu để chúng ta chiêm nghiệm được cs không dễ dàng như chúng ta nghĩ, vậy là lại chết tiếp lần 2, 3 gì đó nữa... Liệu mấy ai còn dám tiếp tục những đam mê ngày còn trẻ...
//Lan man tí, có thể đúng ý các bác, cũng có thể sai, các bác gạch đá nhẹ tay..."

Có đứa em trai, 2 anh em tính cách trái ngược, cả việc học cũng thế, từ nhỏ đứa em thể hiện là thông minh trong môi trường sách vở (Book Smart), mình thông minh trong môi trường xã hội (Street Smart). Ba mẹ trọng học sách vở, ủng hộ đứa em, còn với mình thì dìm cho tới khi nào thích học sách vở (dìm mình mãi, ba mẹ cũng ko thành công, nhiều lúc nghĩ mình dai như gián). Đến khi 3x tuổi thì đứa em giảm dần vấn đề học thuần, mình thì cố gắng chống đối việc học thuần nhưng có vẻ ko thành, có xu hướng tăng vấn đề học thuần (điều mình chống đối từ nhỏ). Nằm mơ thấy chăm học, giật mình thức dậy như gặp ác mộng. Càng lớn càng cảm thấy khiếm khuyết về học thật càng lớn, nên sinh ra mong muốn bịt lỗ hổng (cầu toàn, trị mãi mới bớt).

T.…
T.H.H

01/2012

@T.H.H 01/2012
#49
Ưng 5
chuẩn quá bác, người thông minh, nhìn thấu mọi việc là người khó đạt được hạnh phúc, người xưa có câu ngu si hưởng thái bình
Bác nói làm nhớ tới tấm hình này:

Tu…
TuDragon76

02/2007

@TuDragon76 02/2007
#58
Ưng 5
Ổn định tàng tàng còn đỡ. Như tui cứ đập đi xây lại riết nè, còn oải hơn Nay 45 rồi mà năm ngoái còn nhảy qua ngành mới

Tu…
Tuổi Mới Nhú

11/2007

@Tuổi Mới Nhú 11/2007
#63
Ưng 4
Thấy bác thớt nói từng ở nhà trọ...
Vậy bây giờ bác có 1 vợ 2 con, công việc ổn định và bác có nhà riêng chưa?
Nếu chưa thì em hiểu cái stress của bác.
Còn bác có rồi mà stress thì đơn giản bác ko có đam mê thú vui gì cho cuộc sống nên nhàm chán.
Chơi âm thanh, chơi cây cối, chơi cá mú, nuôi chó mèo. Vân vân...
Còn du lịch đi đây đi đó, em nói thật cái nhà mình gọn gàng sạch sẽ như khách sạn, rảnh đưa vợ con lượn lờ vui chơi... Cần quái gì đi đâu xa xôi cho mệt.
Còn tiền tài ai chả ham, nhưng ko phải ai muốn giàu là giàu, muốn khởi nghiệp là khởi nghiệp. Giữa đánh đổi và ổn định nên suy nghĩ tới gia đình. Hết!

so…
soros51

12/2020

@soros51 12/2020
#65
Ưng 4
thực tế mọi cuộc khủng hoảng của con người thời hiện đại đều đơn giản gói gọn trong 3 từ: "thiếu nhiều tiền"

ma…
maxxoros

07/2007

@maxxoros 07/2007
#67
Ưng 7
Thấy bác thớt nói từng ở nhà trọ...
Vậy bây giờ bác có 1 vợ 2 con, công việc ổn định và bác có nhà riêng chưa?
Nếu chưa thì em hiểu cái stress của bác.
Còn bác có rồi mà stress thì đơn giản bác ko có đam mê thú vui gì cho cuộc sống nên nhàm chán.
Chơi âm thanh, chơi cây cối, chơi cá mú, nuôi chó mèo. Vân vân...
Còn du lịch đi đây đi đó, em nói thật cái nhà mình gọn gàng sạch sẽ như khách sạn, rảnh đưa vợ con lượn lờ vui chơi... Cần quái gì đi đâu xa xôi cho mệt.
Còn tiền tài ai chả ham, nhưng ko phải ai muốn giàu là giàu, muốn khởi nghiệp là khởi nghiệp. Giữa đánh đổi và ổn định nên suy nghĩ tới gia đình. Hết!

Nhà cửa xe cộ cũng có, vị trí xã hội cũng có 1 chút, tài sản cũng có 1 ít, nên không có cái nỗi sầu ở trọ thiếu ăn.

Nhưng để đến cái đích này, tôi từ bỏ hết đam mê, nhiệt huyết và yêu thích tuổi trẻ. Làm cái công việc mà hàng ngày đến chỉ muốn đấm vào mặt tất cả những thằng xung quanh dù chúng nó chả làm gì mình.

Nhưng cái kiểu vật vờ đến bây giờ không hiểu đang sống làm gì, không lẽ là sống đời con đực cưới vợ xây nhà nuôi con rồi chết.. Tôi tin cũng nhiều ông đang đặt câu hỏi này

Tu…
TuDragon76

02/2007

@TuDragon76 02/2007
#73
Ưng 5
Bác này hình như cũng chơi bên gvn b50 hồi xưa, h cũng qua đây rồi hả bác

Tui là thế hệ đầu tiên của GameVN luôn ấy, j/d năm 2002. Sau này từ 2008 trở đi GameVN mất gốc toàn trẻ trâu mất dạy, kỳ cựu thì bỏ đi hết, còn lại toàn thứ cức đái nên thôi buông luôn. Vả lại tham gia GameVN có mục đích chứ không phải tìm diễn đàn để vui chơi như voz này, năm 2008 cũng là lúc xong cái mục đích đó, hết việc với GameVN. Các box chết sạch, chỉ còn mỗi B50 Thư Giãn toàn thứ não cức vào spam. Chả hiểu sao GameVN nó còn tồn tại

Th…
Thisisjust4fun

07/2011

@Thisisjust4fun 07/2011
#103
Ưng 4
Tôi 30. Dạo gần đây học và đọc về Phật giáo. Tính tu tập chứ đang stress nặng đây.
vợ con nhà cửa xe cộ đều có nhưng cứ tự họi mình đang sống để làm gì.
lạ nhỉ, tôi tưởng người trắng tay mới đau đầu, các anh no đủ rồi lại còn xì trét thế này

Chẳng bù cho tôi, làm phụ hồ ngày 500K, chiều về thể thao, tối về nhậu say (ko phải hôm nào cũng nhậu), cuối tuần đi đ*t gái, cảm thấy yêu đời hẳn. Cơ mà cuối tháng thì đéo để dành được đồng nào nên ko vợ ko con, sống độc thân. Mối lo duy nhất là sợ éo có gì bỏ vào mồm.

Th…
Thisisjust4fun

07/2011

@Thisisjust4fun 07/2011
#111
Ưng 6
sống như anh tôi lại thấy hay, nếu anh không bốc phét, thật!

Tôi vẫn thấy cánh lao động ngồi chơi với nhau, thấy họ sống đời hết mình
Trước kia tôi từng nghĩ mình là lu-dờ khi so sánh với chúng bạn cấp 3, thằng thì giờ làm giám đốc công ty đa quốc gia rất lớn, thằng thì cốt-đơ thu nhập chuẩn vốt-dơ 2021, thằng thì cũng chuyên gia ngồi văn phòng máy lạnh mặc vét mướt mát, vợ đẹp con khôn 3 lầu 4 bánh. Nhưng rồi tôi thấy mình cứ đau khổ so sánh thế cũng chả làm cuộc sống tốt đẹp hơn, mỗi con người là 1 cá thể riêng biệt, được trải qua kiếp người này để giải quyết những bài toán riêng biệt của mỗi người. Tôi nghĩ cảm giác khoái lạc mà não bộ của tôi cảm nhận được do dopamine tiết ra khi ăn con cá nướng, uống cút rượu với chúng bạn bên bờ sông, cũng ngang với việc 1 anh giám đốc điều hành ăn bò cô-be dát vàng hay đ*t 1 em hoa hậu nào đó thôi. Còn cho dù có thành công lên tới đỉnh cao sự nghiệp thì 1000 năm sau cũng chả ai biết tới mình là ai trừ khi là 1 vĩ nhân đã đi vào sử sách nên cũng ko quan trọng sự nghiệp lắm đối với tôi. Mà quan trọng nhất, so với 1 cô đàn bà bị sinh ra là đa lít ở ấn độ hay là phụ nữ ở áp-gà-nít-tăng thì cuộc sống hiện tại vẫn còn tốt chán. Nên tôi ko nghĩ nhiều nữa, chỉ cố gắng làm tốt những gì mình có thể làm, và tận hưởng mỗi ngày trôi qua ko ốm đau bệnh tật, có chút tiền lẻ ăn nhậu và đ*t gái, có việc làm để tương tác xã hội vận động cơ thể, có chút bạn hiền để chơi thể thao giao lưu đàn hát, thế là vui rồi, cuộc sống suy cho cùng chỉ là tập hợp của những trải nghiệm, 1 lớp abstraction trên nền tảng chuyển hóa năng lượng bất tận của các phân tử nguyên tử và chúng ta chỉ là 1 bánh răng rất nhỏ trong cỗ máy này thôi. Anh có thể làm đa dạng hóa các trải nghiệm của anh trước khi thời gian trên cõi đời này của anh kết thúc bằng cách đưa thêm vài biến số vào cuộc sống của mình, nhỏ thôi, từng bước từng bước một, có thể anh sẽ bớt thấy nhàm chán hơn vì có các mục tiêu mới để tập trung vào. Đừng chỉ nhìn vào kết quả mà anh khao khát nhắm tới hay kết quả của người khác đã đạt được, hãy tận hưởng quá trình mà anh trải qua để hướng tới kết quả đó. Có thể anh không có được những thành tựu phi thường như elon musk bay vào vũ trụ, nhưng khi anh chuẩn bị trút hơi thở cuối cùng và nhìn lại cuộc đời, anh sẽ thấy ý nghĩa cuộc sống của anh trọn vẹn ở những phút giây anh đã đi qua, chứ không phải ở việc nhìn vào cuộc sống của người khác và khao khát rồi cảm thấy bất lực vì cuộc sống của mỗi người là một trải nghiệm riêng biệt.
Mong là các anh sớm tìm ra lối thoát cho bản thân.