Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: Gọi về nhà, mắt ba đỏ hoe

@Luto
#1
Ưng 84

Gọi về nhà, mắt ba đỏ hoe

@Tôm Càng Xanh 10/2020
#2
Ưng 35
Vàng quan điểm
Sống chết có số
Trời kêu ai nấy dạ
Người tốt thì hay bị gọi về trời sớm do trả hết nợ đời đó bạn. Mấy thằng ác thường sống dai. Tôm xem phim thấy người ta nói vậy. Đừng buồn nữa nghen

@Khambui 11/2020
#3
Ưng 10
Vàng quan điểm
nhà còn mỗi mẹ, sợ 1 ngày mẹ cũng mắc 1 căn bệnh gì khó chữa. Lúc nào cũng phải cố gắng!!

@xuantruong
#6
Ưng 8
Khám tổng quát gói 20-30 triệu vẫn không phát hiện hết bệnh K giai đoạn sớm thì gói 2 triệu phổ thông gần như rất khó trong việc tầm soát bạn ơi. Hy vọng cô bạn dùng thời gian còn lại để hoàn thành nốt tâm nguyện cuộc đời, đối diện với cửa tử không ai lạc quan nỗi đâu. Mong rằng gia đình fen sẽ khéo léo an ủi cô, động viên chứ đừng bi luỵ, có vậy cô bạn mới cảm thấy nhẹ nhàng, không trượt dài trong tuyệt vọng

@Nothing Special 02/2021
#7
Ưng 6
Cũng mới trải qua cảm giác này ngày hôm kia. Lâu rồi mình mới khóc,khóc như 1 đứa trẻ con, đêm SG hoa lệ chắc k ai nghe thấy tiếng 1 người khóc trong mưa đâu nhỉ

Gửi từ Samsung SM-J250F bằng vozFApp

@Destroyer9 07/2011
#8
Ưng 6
Sống chết có số
Trời kêu ai nấy dạ
Người tốt thì hay bị gọi về trời sớm do trả hết nợ đời đó bạn. Mấy thằng ác thường sống dai. Tôm xem phim thấy người ta nói vậy. Đừng buồn nữa nghen
Thích voz ở những cmt ntn, sự sẻ chia có thể xuất phát từ bất kì ai, dù bình thường hay giễu cợt, và cảm thấy rất chân thành, không khuôn mẫu.

@Quach_Tinh_2016 02/2015
#17
Ưng 6
nghe bạn kể nhà bạn mà tự thấy cũng giống với kiểu nhà mình
Đông con, nghèo nhất làng, mà ba má vẫn cố cho toàn bộ anh chị em vào đại học cả
Nhiều lúc nghĩ lại mà k dám quay về quãng thời gian đó mất.
2 người học đại học, 1 người học chuyên cùng 1 lúc, nhà k còn cái gì để ăn luôn
Mà hồi đó cua với tôm còn nhiều, cứ ra mương ra máng chịu khó xúc là lại có 1 xô cua vs tôm về rang, nấu canh...

@Minamoto Xuka 11/2020
#20
Ưng 4
sợ nhất là cảm giác chia ly như thế này đến 1 ngày nào đó bố mẹ cũng rời khỏi chúng ta
Mình cũng rất sợ. Nằm nghĩ đến 1 ngày ko còn bố mẹ mà mình khóc ko ngừng đc... hai người già ấy đã cùng mình trải qua bao nhiêu năm tháng, 1 ngày nào đó ko còn dc thấy họ nữa ko biết cảm giác sẽ khủng khiếp thế nào...

@ctw_god 05/2016
#24
Ưng 5
Vạn vật vô thường, bệnh tật và tai nạn có thể xảy ra cho bạn và cho những người thân của bạn bất cứ lúc nào. Sống trên đời, cũng nên chấp nhận sự thật ấy. Nếu sống trong chánh niệm từng giây phút, nếu sống một cách sâu sắc những ngày tháng của mình và tiếp xử đẹp đẽ những người chung quanh thì chúng ta không cần gì phải sợ hãi và hối hận dù có gì bất trắc xảy ra.
Các thím còn những người yêu thương bên cạnh thì hãy chăm sóc, quan tâm hay đơn giản là gọi điện hỏi thăm ngen. Vì cuộc đời này ngắn ngủi lắm.

@ilovepussy09 11/2020
#38
Ưng 10
Vàng quan điểm
Ngày mưa, đọc thớt xong nước mắt lại giàn giụa k ngưng. Chỉ biết lửng thửng ra bàn thờ ba nhìn di ảnh mà thút thít như 1 đứa trẻ
Phúc cho những ai còn đủ bố mẹ.

Ngày còn bé mình tuy là kề út nhưng được ba cưng chiều nhất nhà. Được ba đưa đi đón về, được chở đi chơi quanh làng cuối xóm. Lúc nhỏ, chơi bên nhà hàng xóm. Chơi với thằng cu lớn hơn 2 tuổi. Nó cứ dụ mình đem 500đ của nó về kêu ba đổi cho 1000đ. Nhỏ mà, biết khỉ gì đâu. Chỉ biết chạy về kêu ba đổi, ba chẳng nói gì, chỉ đưa tiền và cười. Sau này lớn lên mới biết, tình yêu cha mẹ dành cho con nhỏ là vô bờ bến. Có lúc nghịch dại chọt tay vào ổ cắm điện, điện giật nhưng phúc đức tổ tiên kêu lên được " ba ơi cứu con ". Thế là ba lại cắt cầu dao, k thì mình cũng chẳng còn ngồi khóc mà gõ những dòng này. Ba cũng chẳng đánh mắng, chỉ dạy bảo là lần sau k được giỡn với điện.
Sau này lớn lên nhà nghèo cơ cực, ba lại nghiện rượu và sơ gan. Nhà 1 mình mẹ gồng gánh 6 chị e. 4 anh chị thì 2 người tha hương cầu thực làm ăn xa, 2 người lấy chồng xa. Còn mình với bé út. 3 năm cấp 3 mình còn chưa biết buổi ăn sáng nó ngọt bùi, mặn cay như nào. Chị đi làm xa gửi về được 2 cái quần tây để mặt đi học. Thế là mặt cả 1 năm, đến nổi 2 đít quần trắng xoá. Đi học thủng xe thì phải nhờ bạn kéo về, quên mang áo mưa là phải đội mưa đến trường để xin cô về nhà thay đồ. Lúc đó chỉ biết hận ba mà thôi, hận thấu trời thấu đất, thấu tận tâm can. Nhà nghèo chả còn mồng tơi để mà rách. Rồi sau cũng vào đại học. Lúc đó bụng ba đã xưng to, da đã ngã vàng xẩm, ba thường đau thắt nhưng vẫn ráng chở mình ra thành phố để nhờ nhà người quen. Và sau ngày tháng ngắn ngủi sau này, ba đã từ giã cơn đau, từ giã cõi trần, từ giã mấy mẹ con để về cõi vĩnh hằng.
11 năm rồi đã chẳng được nhìn thấy nụ cười, chẳng được nhìn thấy nét mặt hiền hoà ba ngày ấy. Cũng 11 năm qua chỉ duy nhất được nhìn thấy ba 1 lần lúc chiêm bao. Ba về ngồi cạnh mình nói chuyện hỏi thăm đủ điều.
Dù cho có đi khắp bốn bể năm châu thì chẳng đâu bình yên bằng ở nhà. Ra ngoài xã hội có vô vàng những mối quan hệ lương duyên nhưng chẳng ai yêu thương ta bằng cha mẹ. Những ai còn cha còn mẹ thì hãy thật trân trọng. Cuộc sống vô thường. Rồi cũng đến lúc họ cũng sẽ chẳng bên ta đến cuối chân trời kia được

via theNEXTvoz for iPhone