Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: Cuộc sống không dễ dàng, nhưng đừng quên sự dũng cảm

@Classical Lesor Joined: 10/2020
#1
Ưng 151
Ưng 1

Cuộc sống không dễ dàng, nhưng đừng quên sự dũng cảm

@botgiatviso 11/2014
#2
Ưng 39
Vàng quan điểm
Hết nước rửa chén.

@Chủ Tịch Hội Nông Dân 07/2020
#3
Ưng 19
Ưng 4
Vàng quan điểm
Ngược dòng
Xin chào mọi người
Bên ngoài mình là một người khá tẻ nhạt, nhàm chán và cuộc sống của mình cứ lặp đi lặp lại vận hành theo quỹ đạo của nó. Mình không đủ kiến thức để có thể chia sẻ những thứ hay ho, cũng không đủ sự hài hước và tinh tế để tạo ra những chủ đề thảo luận có sức nóng.
Mình có một sở thích không biết có được xem là kỳ lạ không?. Nhưng mình thích được xem bình luận, nghe những câu chuyện buồn vui của mọi người. Vì thế mình đã lập thread này, mình không chắc chắn mình có thể nhân đôi niềm vui của ai, cũng như không thể hiểu hết sự đau buồn, tuyệt vọng của một người nào đó. Nhưng mình hứa rằng sẽ ở đây lắng nghe hết câu chuyện của người chia sẻ với tấm lòng thật tâm nhất.
Vì thế, nếu bạn cần một nơi, có thể nói hết lòng mình để nhẹ nhõm hơn thì hãy thả ở đây nhé.
Nếu mà thảy tôi cái mobi 500 thì tôi vui lắm, bạn ko việc gì phải ngại


Sent from Xiaomi iPhone 20Cm via nextVOZ

@Còn Zin 10/2020
#4
Ưng 11
Cần ít tiền đi shopping để đỡ buồn, bạn giúp mình nhé

@1 Nắng 1 Mưa 01/2021
#5
Ưng 12
2 cty



1 cty thì thằng quản lý (gọi cho đúng chức vụ trong cty chứ thật chất chỉ là thể loại phường thất học, môi thâm mắt trắng dã) từng dính án tích hiếp dâm, thu họ thuê, đạp hàng cty thu lợi cá nhân, trộm cắp vặt... thằng chủ cổ đông thì dell có tiền trả lương lại dám tuyển dụng đi lừa người lao động.



1 cty thì thằng quản lý là nội gián của cty đối thủ, phá hoại cty, phá hoại cv của người khác, lôi kéo người khác qua cty đối thủ để tạo cớ đổ lỗi cho cấp dưới "đạp" đại lý của cty, mượn tài sản của cty dùng xong làm mất thì nhờ cấp dưới nhận giùm để đổ lỗi. Về họp khen thưởng thì tranh công nhanh lắm, đến khi doanh số tụt bị phê bình thì mượn lý do lủi như một con chó cụp đuôi.



Toàn thể loại rẻ rách.

@Sagittarius12
#13
Ưng 4
mỗi ngày một tờ vé số, đều đặn 2 năm vẫn chưa trúng

@wasabi9293 03/2014
#18
Ưng 13
Ưng 2
Tôi cũng định viết bình luận gì đó, định kể câu chuyện buồn vui cho thớt đọc, nhưng chợt nhận ra mình cũng là một người khá tẻ nhạt, nhàm chán và cuộc sống của mình cứ lặp đi lặp lại vận hành theo quỹ đạo của nó. Mình không đủ kiến thức để có thể chia sẻ những thứ hay ho, cũng không đủ sự hài hước và tinh tế để tạo ra những chủ đề thảo luận có sức nóng. Nên thôi không kể nữa vậy

@Classical Lesor 10/2020
#20
Ưng 23
Vàng quan điểm
Không biết mọi người có theo dõi vụ e học sinh Vũ Hán năm ngoái không ạ. E bị mời phụ huynh vì chơi bài trong lớp. Người mẹ đã tát e trước mặt bạn học. Dẫn đến cái kết đau lòng là e nhảy lầu. Lúc đó mình đọc bài đó, cũng rất ghét người mẹ, tại sao không thể nhẹ nhàng uốn nắn, hoặc ít nhất tại sao không để về nhà. Nhưng mãi sau này mình đọc được bài trên weibo Việt Nam. Nhà e ấy cũng là nhà có điều kiện, vì ba em ấy ngoại tình, lấy hết tài sản cho nhân tình, sau cô nhân tình bỏ trốn, ba e cũng suy sụp dẫn đến bệnh. Người mẹ vốn sống trong sự sung túc, nay phải làm một lúc vài việc để lo cho em. Nên khi được mời tới trường có đánh em trước mặt bạn học. Khi sự việc xảy ra, gia đình bên nội yêu cầu nhà trường bồi thường, họ cũng đã nhận được tiền. Còn mẹ em sau khi chịu đưng dằn vặt một thời gian cũng đã tự tử. Giáo viên chủ nhiệm của e đó cũng dằn vặt đến nỗi sinh bệnh. Người cha lấy tiền bồi thường lại đi nuôi nhân tình khác.....

@wasabi9293 03/2014
#25
Ưng 6
Thím đang trêu đùa e đó phải không

Sao thế ạ
thì tui đang trêu đùa thím mà Nhìn cuộc đời nhẹ nhàng đi fence, nhạt thì nhạt sợ gì bố con thằng nào, tui cũng nhạt thật mà tui kệ cuộc đời thôi. Nhạt thì ko xứng đáng được sống à

@ryancabrera
#28
Ưng 9
Ưng 1
Cuộc sống vô thường
Đừng yêu đời nữa, hãy trầm cảm lên đi thớt

@Classical Lesor 10/2020
#34
Ưng 4
chấp mê bất ngộ
E chỉ muốn yêu đời thôi mà, sai ở đâu ạ

@toicmnr_NO2 12/2013
#372
Ưng 4

@Etnew000 08/2020
#547
Ưng 6

Một vài thứ trong blog tui từng viết, (làm sao thu ngắn như mấy thím kia nhỉ)​

Những chiếc nhỏ xinh​



tháng 11 18, 2020
Do thế giới rất đẹp nên mỗi ngày đều có những chiếc nhỏ xinhh...
Tớ thích đăng story mỗi ngày
Đó là hoạt động nhỏ trong một ngày đáng yêu, một bức hình tình cờ chụp thấy thật là xinh xắn, một đoạn nhạc thật là ngọt ngào, một chiếc vid lụm trên mạng thật cute hoặc hôm nào tự nhiên thấy mình hát hay quá, đăng một vid ngắn lên...
Tớ muốn đăng nó mỗi ngày, cho dù là một ngày tồi tệ nhất. Ngày tớ đã rất mệt rồi trời lại còn mưa, ngày tớ thấy Hà Nội bớt đáng yêu đi nhiều hoặc ngày như hôm nay, đầy những chênh vênh.
Nhưng vì tớ đăng nó mỗi ngày, nên nó như là một dạng nhật ký nhỏ. Một ngày rất lâu sau đó tớ rảnh rỗi, chán chường hay gì đó, mở kho lưu trữ ra, xem lại những thứ ngày xưa ấy, dù nó mang nội dung gì, cũng đều đáng yêu và xinh đẹp lạ thường.
Nơi này để lưu lại nhiều chiếc nhỏ xinh, những khoảng khắc dài hơn một bức hình kèm đoạn cap ngắn trên story facebook, lưu lại những chiếc cháo hành mà tớ tình cờ được nhận trong một ngày thật đẹp. Chắc nó sẽ là những thứ rất nhỏ thôi, nhưng hi vọng những chiếc nhỏ xinh sẽ làm tâm hồn mình khi vô tình bị tổn thương ấm áp hơn nhiều.
---------------------------------------------------------------------------------------
19/11/2020:
Cơm trưa canteen có mướp đắng xào trứng
Có 3 người bạn bình luận vào blog hẻo lánh của mình
Hôm nay đi xe buýt, tuy là người thông minh đấy cùng với sự tiện nghi bởi công nghệ như tìm buýt, map... nhưng, hừm... khá là buồn, mình lại không tài giỏi lắm. Nên lên bừa một xe không chắc chắn lắm, có hỏi ảnh phụ xe về điểm xuống, ảnh chỉ nhiệt tình lắm á, dù đã tối muộn rồi. Mình không có nhờ anh gọi lúc xuống nhưng đến điểm ảnh có gọi mình. Hì hì, vui lắm luôn, nếu ảnh không gọi chắc mình cũng đi quá mất thôi.
Trên đường đi buýt về nhà thì mình lại rẽ vào quán quen, chỗ cửa hàng bác bảo vệ đấy. Hôm nay khách đông quá, con bé làm bảo vệ partime luôn vậy, có anh tưởng mình dắt xe đã có ý dắt hộ. Haha, em hơi bị khỏe mạnh đấy ạ!
-------------------------------------------------------------------------------------
27/11
Gần đây tâm trạng bị thất thường nên tớ chẳng cập nhật gì
Hôm qua lên tòa hành chính trường nộp, mà cha ơi, cái tầng nó rộng, tìm mãi ko thấy nhà WC, xong may có cô lao công, hỏi cái cô vừa cười vừa chỉ cho, xong cô còn bảo này nọ nữa mà mót quá nên tui chỉ kịp để lại lời cảm ơn thôi á.
Gần đây ôn thi nên hay lên thư viện, gần đây còn có phốt thư viện có trộm nữa. Mà tui mang láp lên, xong còn phải đi nộp bài thực tập giúp bà chị nữa. Thế là phải để lại lap, thì nhờ một bạn xinh xinh gần đó, xong bạn í bận phải đi mà tui chưa kịp về, bạn nhờ bạn khác, bạn í hình như cũng phải đi hay sao ấy, nhưng vẫn ráng chờ tui về rồi mới đi, hihi, một chút xíu đường cho ngày hôm nay.


-----------------------------------------------------------------------------------------------
3/12
Gần đây chuyện thi cử đúng là làm tớ hơi tress thật, môn học cũng không khó lắm, mà tớ cũng ít khi bị áp lực điểm số nhưng có một vài việc đi hơi lệch nhịp thi một chút.
-------------------------------------------------------------------------------------------------
4/12
Bạn tớ đã rất quan tâm khi biết tớ thi không tốt, an ủi này nọ, thật ra tớ không quá buồn như thế đâu.
Một chiếc bạn dễ thương đã gọi điện, xàm xí đủ thứ chuyện khi tớ bảo tớ stress, gần đây cũng hơn tress thật.
Tớ có lập một chiếc page ngọt ngào nọ, thật ra bạn bè tớ bảo "trẻ trâu", nhưng "trẻ trâu" chính là tớ mà. À, vào việc nhỉ, cái page có like nhờ mời bạn bè ấy mà, gần 100 like rồi đấy nhưng bài tớ đăng chẳng một ai like cả, hong sao, tớ vui là được. Nhưng chiếc cháo hành nhỏ xinh từ một bạn comment bài tớ, chắc nó chẳng đáng gì, nhưng vui á.
--------------------------------------------------------------------------------------------------
5/12
Không biết gọi chiếc nhỏ xinh này là gì nữa...À, cho những bạn không biết thì đây là lượt reaction của voz forum. Lúc đầu tớ được hơn 400 react, sau khi đăng bài được 500 React thì sẽ hát thế là nó nhảy lên như này. Vừa vô voz thấy gần 800 thông báo là đã kỳ lạ lắm rồi. Haha, một chiếc lạ lùng, mai tập 1 bài dở ương post lên vậy.


Update: Ngày hôm sau tớ đi chơi về muộn thế là @mrg bỏ react tớ, nếu @mrg ít tuổi hơn tớ sẽ đánh @mrg.
Update: Tớ hát rồi, @mrg trả react cho tớ rồi.
Update: Một forum không ai biết mình là ai để xàm xí cũng thú vị lắm ấy, cậu có thể viết những thứ lung tung mà chẳng ai nói gì. Nơi dấu cho mình một nhân cách nhỏ.
-------------------------------------------------------------------------------------------------
8/12
Hôm qua tớ đi làm 1.5 tiếng, xếp chẳng bảo gì. Thật ra tớ thấy mình khá là may mắn ấy, vì toàn gặp những con người dễ thương.
Hôm qua đi xe buýt, anh phụ xe cứ nhìn nhìn tớ, chẳng hiểu luôn í...(note: đây không phải cháo hành)
Hôm kia bị ốm, một bạn dễ thương đã khá là quan tâm tớ nè, chỉ cho tớ cách làm nước gừng uống nữa. Bạn ấy còn nói: "Bảo cho nè, kiếm một anh người yêu ôm cho ấm là không bị ốm bao giờ đâu", thấy hơi sao sao...
Hì, những chiếc nhỏ xinh lại thành nơi viết nhật ký rồi đó hỏ.
Bảo thế chứ mỗi ngày trôi qua nhẹ nhàng đều là một chiếc to xinh lắm rồi á.
--------------------------------------------------------------------------------------------------
11/12
Hì, thật ra cũng không có gì đâu, chỉ là tớ muốn viết đôi lời ngọt ngào cho ngày hôm nay. Thật ra tớ cũng chẳng biết viết gì, chỉ là mua một cây kẹo, nghe một bản nhạc nếu lỡ ngày hôm nay có làm cậu không vui nhé. Vì ngày hôm nay của tớ cũng không thật là vui
À, có một chiếc xinh nho nhỏ. Hôm nay tớ gặp một chị HR dễ thương, các anh chị làm khách sạn đều dễ thương hay sao ấy nhỉ, đáng yêu kỳ lạ.
À, nếu tâm trạng không tốt thì nghe ai đó hát khá ổn đấy. Vì nếu người đó hát hay thì sẽ làm tâm trạng cậu tốt lên, nếu người đó ca như con vịt đực thì, chúc mừng, trên đời còn có người bất hạnh hơn cậu nhiều....
----------------------------------------------------------------------------------------------
13/12
Chuyện là nay đi làm thời vụ chỗ Hotel golden lake, tớ làm bếp xong cắt thịt bò mà cắt nhầm vô tay. Xong mọi người hỏi thăm này nọ, lấy băng dán cho, ai cũng thế nghe ấm áp ghê hong. Thật ra cắt cũng không sâu lắm, nhưng lâu lắm rồi chả bị đứt tay, cảm giác sao sao...
Nay đi học võ xong đói quá mà không mang tiền nên vay bạn đi ăn cháo. Mà hổng hiểu sao não cá vàng nhớ bát cháo 10k cơ. Xong ăn uống các thứ xong mang tiền trả thì bà bảo 15k con ơi, ngại ngùng lắm luôn nhưng bà còn bảo con học đây thì hôm sau mang trả bà cũng được. Giờ một tuần qua được có hôm nên ráng mượn bạn thêm trả cho bà. Thế chứ dễ thương ghê, con bùng bà đấy. Mà ở gần khu tớ toàn thế í, hổm bữa mang tờ 500k đi ăn tào phớ, bác bảo ngại thối hôm sau có tiền lẻ trả sau...
Tớ đã rất nhiệt tình trả lời khảo sát cho 1 dự án nghiên cứu phát triển hành vi, trả lời một cách thật lòng và mở đấy nhớ. Mặc dù việc tớ thích hơn là đi đường nghe nhạc lúc đó. Coi như là chiếc nhỏ xinh tớ rải ra mà phải không!!!hihi
---------------------------------------------------------------------------------------------
14/12
Hừm, thế là sắp hết một năm rồi. Lúc tối có mưa sao băng đấy, tớ có thức nhưng không ra xem, toà nhà tớ ở nó bị khuất hướng có sao, trời lạnh, tớ thì hay sợ ma nữa. Nhưng một bạn to đã gửi những bức hình bạn ấy chụp cho tớ, tớ cũng ước một vài điều (thực ra là 3 điều lận). Tớ cũng chẳng nhớ mình ước gì nữa, nhưng thần sao chắc chắn sẽ giúp tớ đạt được mà. Đùa đấy, điều ước giúp tớ tin vào và có động lực hơn.
---------------
17/12
Mấy hôm nay khá là bận á, wifi phòng tớ lại hay hỏng mà con bé lười thì chỉ thích viết bằng máy tính thôi...
Mấy hôm nay có gì nhỉ????
À, giới thiệu chiếc kẹo ngon ngon nè. Kiểu tớ đi mua nước rồi dư tiền nhưng ko muốn lấy kẹo mút nên lấy thỏi này, nhưng 10k lận nên lại dư tiền lẻ...(ơ, điện thoại ko up hình được)
Alpenliebe vị xoài muối ớt, hình như thế, nhưng vị nó như thế luôn ấy. Có 2 cách ăn tất cả đó:
  • Ngậm đến khi tan thì ban đầu nghe vị xoài bao tử nhưng có thêm vị ngọt ngọt thơm thơm, sau đến trong cùng sẽ được ăn muối xúp chua chua, cay cay ngon hơn muối hảo hảo luôn ấy.
  • Cách 2 là nhai vỡ từ đầu luôn, thế thì cục kẹo sẽ vỡ ra, trộn muối với xoài, cái vị chua chua, cay cay, mặn mặn như ăn xoài ngâm ấy, cũng ngon nhưng vị ngon nó nhanh đi hơn
Nên vẫn là thưởng thức từ từ theo cách 1 ngon hơn á!!!
--------------------------
19/12
Nay đi về muộn mà nhà tớ xa nên tớ book Be (thật ra book grap vẫn rẻ hơn đấy, nhưng tớ lỡ book be rồi), thế là gặp anh đồng hương luôn, thế là đường về đỡ buồn đi bao nhiêu. Mà thật ra không đồng hương thì tớ muốn nói chuyện vẫn nói suốt đường ấy mà.
Nay chú Đen ra bài mới Đường về nhà. Sắp tết rồi, nhớ nhà quá!!! Tớ vẫn háo hức tết lắm, bánh chưng xanh, cây nêu, dọn dẹp, trang trí nhà, đi chợ và vô vàn những thứ vui vẻ ngày tết. Năm nay nhà tớ sẽ làm bánh ngũ sắc.... nhiều thứ lắm.
-------------------------
22/12
Mấy hôm tớ đi làm hơi nhiều, lại không biết cân bằng, hậu quả là ngủ cả ngày hôm nay
Tớ vẫn luôn chờ sao băng, Vi bảo hôm nay có nhưng hình như không, vì tớ đã chờ nó khoảng 30 phút trong lúc ra ngoài ban công với cốc nước ấm và cái áo dày thật dày...
Sao băng như gì đó làm người ta hi vọng vậy, chắc mỗi người đều có phải không? Kiểu như một đức tin, chắc nó không to lớn quá như thế. Tớ không mong chờ nó lắm nhưng cũng luôn theo dõi sự xuất hiện hàng năm của nó.
---------------------------
23/12
Những sự nhường ghế trên xe bus luôn dễ thương mà phải không!!! Trên xe luôn có những sự dễ thương như thế, hôm nay một bạn đã nhường ghế cho 1 bà, tớ thỉnh thoảng cũng có nhường nhưng ít lắm...
Một vài hành động quan tâm tới người đến sau ví dụ như thấy vật cản trên đường thì dọn đi. Hôm nay tui đi làm thấy bên đường có mảnh gỗ to có vài cây đinh nên đã dẹp gọn đi một chút rồi đó, vì chắc đấy là của nhà người ta, không vứt đi được.
Những nụ cười cũng ấm áp biết bao với một kẻ đang buồn. Hôm nay tớ hơi buồn, nhưng tớ đã kịp ăn xiên được chiên nóng, ăn cây kem thật ngọt!!!
Nghe đường về nhà của Đen đi, cảm giác tết gần lắm rồi vậy.
------------------------------------
26/12
Hôm qua tớ có viết nhưng chắc nó không up lên rồi
Trên facebook có một group là "cháo hành mỗi ngày". Những thứ ngọt ngào thường được mọi người chia sẻ lên đó, vì thế là, join vô nhé, để mỗi ngày đều có những sự ngọt ngào nho nhỏ...
Có một câu chuyện cười về con bé hẹn với bạn dậy sớm chạy lúc 5h30 nhưng hơn 10h mới mở mắt ăn cơm. Hôm nay tớ ngủ hơi bị nhiều nên 13h vào học mà 13h tớ mới dậy nè. Senly nhà tớ gọi điện, nhắn tin kêu tớ đi học nè, thế cũng ngọt như ajinomoto rùi á.
---------------------------------------
28/12
Thứ 2 cuối cùng của năm, sáng nay đi bus tớ đã nhường xe cho một bà đấy nhớ!!!
--------------------------------------
31/12
Xin chào, chúc cậu có một ngày cuối năm thật tốt lành nhé!!!
Đi học, đi làm vào những ngày lạnh như này chẳng dễ dàng gì nhỉ, vì việc dậy sớm với tớ luôn là điều khó khăn, tuần này tớ đi học muộn 2 buổi rồi đấy. Nhưng có một câu chuyện nhỏ về senly trong lớp, luôn kêu tớ đi học, bảo tớ chăm học nè, xong cô điểm danh thì kêu rồi tớ đến không kịp thì mắng. Gọi là senly cũng vì thế. Cũng là chiếc nhỏ xinh đấy chứ, vì ở Hà Nội này có người quan tâm mình là ấm áp lắm (và nó là đứa chẳng bao giờ vô đây đọc đâu, hôm sau phải nói xấu mới được)
À, tối nay cậu đi chơi không? Nếu không thì vẫn nên làm ngày cuối năm khác hơn bình thường một chút nhé, ý tớ là ý nghĩa hơn hoặc đặc biệt hơn theo cách nào đó ấy. Đơn giản là viết ra vài mục tiêu, tổng kết cuối năm, đi đâu đó hoặc rủ bạn đi đâu đó, cũng không cần xa đâu nhỉ, xuống nhà ăn kem là đủ rồi, hay lười hơn thì order gì đó về phòng... Vì cuộc sống có chút nghi thức thì sẽ ý nghĩa hơn nhiều đó!!!
----------------------------------
1/1/2021
Vì là ngày đầu tiên của năm. Chúc người đọc được những dòng này có thật nhiều sức khỏe, ăn uống đầy đủ, sinh hoạt khoa học để luôn xinh xắn, đáng yêu; việc học tập, công việc, mọi thứ đều như ý nhé!!!!
----------------------------------

5/1/2021
Thật ra hôm nay không nhiều nhỏ xinh gì lắm, nhưng mấy hôm nay thì có ấy
Đêm hôm 1/1 lúc tối muộn tớ đã gặp một bác khá lớn tuổi ở điểm dừng xe buýt, bác chờ mãi xe ko đến rồi xe đến bác lại không biết để lên. Tuy là hơi sợ nhưng tớ đã tra map cho bác, vì bác cũng không chắc đi xe nào hay phía đường nào ấy, cuối cùng là một lời cảm ơn nhỏ nhỏ từ bác, dễ thương gì đâu
Rồi hôm qua hay hôm kia nhỉ, tớ bị kiểu, sang đường mà đi cũng các bạn trẻ thì sẽ trốn sau các bạn ấy, còn người lớn thì sẽ đi sang đứng về phía xe chạy (một tip nhỏ cho sự an toàn đó nha, à, các bạn nam đi với bạn nữ hay ai đó cũng nên làm vậy nha, cộng 100đ luôn đó). Thì chuyện là hôm đó mình gặp bà, xong cũng nhích sang bên xe như thế, bà nắm lấy đuôi áo mình rồi mình cùng bà qua đường thoi hihi
Đi làm cùng những đồng nghiệp đáng yêu cũng thế ấy!!! Hi vọng cậu cũng có những người đồng nghiệp đáng yêu, còn lỡ có vài người đáng ghét thì chửi thầm í haha
-----------------------------------
11/01/2021
Hôm nào tớ không viết thì một là lười, hai là lười mà ba mới là bận thôi:99
Trí nhớ ngắn hạn của tớ không nhớ rõ tất cả những chiếc nhỏ xinh suốt cả mấy ngày, nhưng mỗi ngày trôi qua đều nhẹ nhàng vui vẻ là tốt rồi cậu nhỉ.
Thời tiết Hà Nội, những nơi khác nữa mấy hôm nay lạnh lắm. Cậu nhớ mặc ấm nha, tớ hơi lười nên vẫn 2 lớp áo nhưng dày hơn với sợ ra đường hơn rồi đó. Chỉ mong thời tiết ấm lên để mặc, sinh hoạt các thứ thoải mái hơn!!!
----------------------------------------------------------
13/01/2021
Hôm qua chỗ tớ mất điện, thế là con bé chẳng về phòng nữa. Kiếm nơi nào đó ăn vặt lang thang, đi đường thì có gặp 1 cô thu rác đang quấn cái bạt, mà cái bạt nó bị to quá ấy, thế là cô một đầu cháu một đầu quấn 1 lúc là xong rồi đó.
----------------------------------------------------------
15/01/2020
Chuyện là khoa chúng tớ sắp có chuyến đi chơi xa. Thế là tớ cũng này nọ các thứ chuẩn bị đồ cho chuyến đi, lúc tối mới bắt đầu phối thử đồ xem có hợp không thì cũng ra gì phết. Nhưng mắc cái toàn là váy nên với cái chân đen sì vì ít chăm sóc thì khá là 'không xinh lắm' khi mang ấy. Tở cũng không để ý lắm đâu, vì cơ thể mình mà, cũng quen rồi nhưng em gái tớ một mực bắt tớ dùng kem dưỡng của nó, cũng ấm áp đấy chứ nhỉ. Bảo thế chứ chăm sóc trong vài ngày cũng không trắng lên được đâu nhưng Senly nhà tớ đang kiếm đồ hợp chút chút để tớ mua dùng tú tát lại chút nhan sắc đón tết nè, sắp tết rồi đấy, xinh xẻo lên chút mà đi chơi chứ nhỉ!!! Nói cậu đấy, sống khoa học với sắm đồ tết dần đi

@Classical Lesor 10/2020
#549
Ưng 5
Ưng 1
Hôm nay tự dưng ngồi đọc lại hết tin nhắn từ voz, zalo, ins, điện thoại... thì lại thấy cái này


Nhớ nó ghê, đứa em mà mình thương rất nhiều dù chẳng có chút quan hệ máu mủ. Là đứa thấy mình khóc một cách bất lực mà thay đổi bản thân. Là đứa lúc nào cũng cầu tiến, ham học hỏi tới nỗi khiến mình hổ thẹn vì không biết nó lấy đâu ra ý chí nhiều đến thế........ Quan trọng là nó nướng thịt siêu ngon luôn á hị hị.

@jokermks 07/2013
#585
Ưng 4
Sao như thím rõ về e quá ạ
ai cũng đều trải qua những khoảng thời gian này mà,chỉ là người đi trước chia sẻ lại cho những người đang trải qua thôi.

@toicmnr_NO2 12/2013
#601
Ưng 5
Đang bảo thằng bạn mua chó rồi. Con e gái sắp có chó chơi. Hị hị

May quá, kiếm được bé này cưng cưng. Hí hí

@VuaLungMat 03/2020
#709
Ưng 4
Có bác nào từng ở tình trạng công việc dồn đống mà không có cách nào thoát chưa nhỉ? Hiện em đang vừa làm đồ án tốt nghiệp vừa đi làm, nhưng thời gian vừa rồi ôm cả 2 xong chả cái nào ra hồn. Công việc thì chuyển vị trí nhưng workload vị trí cũ vẫn dồn đấy chưa xử lý hết, đồ án thì gần như chả tiến triển gì. Thật sự biết là phải vác đít dậy mà tryhard nhưng cảm giác bây giờ kiểu như em không thể điều khiển bản thân để giải quyết hết đống nợ này như em muốn
bác nào từng trải qua và vượt qua giai đoạn này cho em xin lời khuyên ạ, em chân thành cảm ơn.

Sent from Xiaomi Mi 10T Pro via nextVOZ

@Classical Lesor 10/2020
#719
Ưng 4
Làm IT của một ngân hàng nhỏ, vốn tốt nghiệp ngôn ngữ ra, giờ làm ngôn ngữ máy tính thật trật lất. Lương ổn, nhưng kèm với nhiều áp lực. Mỗi chiều về, chẳng biết vì sao mình về đến nhà được vì không có cảm giác đang chạy xe. Không có cảm xúc khi đặt chân về nhà ngoài cơn đói đến sắp hạ đường, làm việc tầm 10-11h/ngày. Mỗi ngày về nhà chỉ đem theo cảm xúc "ngày mai làm cái gì để hết được ngày mà không bị chửi?". Mỗi sáng đi làm như con robot, mãi nghĩ về nhân tình thế thái về đồng tiền, về việc ta đã đánh đổi bao nhiêu thời gian, sức khỏe, chỉ để làm nô lệ cho đồng tiền mãi đến lúc chết đi. Độc thân, chỉ còn mẹ, nên vẫn còn lý do để cố gắng chứ nếu không thì chắc bỏ đi một miền quê nào đó rồi xài hết thời gian, dẫu sao cuộc sống vốn cũng chẳng có nhiều ý nghĩa lắm.
Sao giống cái thời e mới ra trường rồi đi làm ghê. Đi làm mà ngày nào cũng trốn khóc cả, tuần đòi nghỉ phải 2 lần mà sếp không cho hì hì. Bây giờ lại không nỡ rời đi ạ. Hi vọng những khủng hoảng của thím sẽ sớm đổi lại là niềm vui. Nếu không thể tiếp tục thì đổi việc thôi ạ, chứ không thím sẽ là cái cây thông noel mãi mãi ở trong xó mất, không ai thấy được thím có thể rực rỡ như nào.

@ĐặngNam 03/2020
#723
Ưng 6
Có bác nào từng ở tình trạng công việc dồn đống mà không có cách nào thoát chưa nhỉ? Hiện em đang vừa làm đồ án tốt nghiệp vừa đi làm, nhưng thời gian vừa rồi ôm cả 2 xong chả cái nào ra hồn. Công việc thì chuyển vị trí nhưng workload vị trí cũ vẫn dồn đấy chưa xử lý hết, đồ án thì gần như chả tiến triển gì. Thật sự biết là phải vác đít dậy mà tryhard nhưng cảm giác bây giờ kiểu như không điều khiển được bản thân để giải quyết hết đống nợ này như em muốn
bác nào từng trải qua và vượt qua giai đoạn này cho em xin lời khuyên ạ, em chân thành cảm ơn.

Sent from Xiaomi Mi 10T Pro via nextVOZ
Như một bác trên voz đã chia sẽ thế này "Khi có quá nhiều thứ phải làm thì tự nhiên sẽ sinh ra một phản ứng ngược là chả làm gì cả. Mình đúng ra phải làm tương đối nhiều việc chuẩn bị cho ngày mai, nhưng hôm nay mình chỉ ngồi chơi thôi. Kệ cho mình của ngày mai gánh hậu quả." Nếu bác xác định hậu quả khi ngừng tryhard nó như thế nào và bác chấp nhận gánh cái hậu quả đấy - vì bất kỳ một lý do nào đấy mà thật sự bản thân không thể cố được nữa, vì không phải cứ cố gắng sẽ thành công có khi nó sinh ra tác dụng ngược lại. thì " Ok, chấp nhận hậu quả" . Trường hợp này bác có thể thu xếp để chỉ gánh 1 trong 2 hậu quả : 1 là việc học, 2 là công việc thì nỗi đau sẽ giảm một nữa.

Còn nếu kiểu " chấp nhận thách thức, tới hết cmn đây" thì tự bản thân phải tự chỉnh lại cái "không tự điều khiển được" bằng cách nào mà bản thân bác cảm thấy có hiệu quả nhất, tập trung 2 cái không được thì chọn ra 1 cái ưu tiên nhất, vd nếu ưu tiên công việc thì : công việc 70%, việc học 30%. Rồi trong lúc đấy lại tiếp tục điều chỉnh, sao cho có thể kịp tiến độ của cả 2 vấn đề. Còn muốn cả 2 đều vừa kịp tiến độ, vừa đạt kết quả khá trở lên (chứ không phải ở mức độ an toàn) thì cái này là do bản thân của mỗi người làm như thế nào thôi.

Chúc bác có trải nghiệm thú vị trong giai đoạn này. Có thể nó sẽ để lại một cảm giác khó chịu, hụt hẫng kể cả khi bác vượt qua được nó.... Tôi bị vậy đấy, thay vì vui vì mình đã làm tốt được cả 2, nhưng không. Cảm giác nó ngược ngạo thế nào đấy

@hotga2trung 02/2013
#897
Ưng 4
Mùa dịch này thấy buồn quá, cs đã áp lực rồi lại chả bay đ.c đi đâu giải tỏa stress. Quay đầu lại thấy sau từng ấy năm vẫn chưa có gì trong tay, kiểu như kì vọng lớn mà bản thân chưa đạt được , thấy tương lai vô định ấy. Có bác nào thấy chông chênh ở quãng giữa cuộc đời không :'(
cứ vui vẻ mà sống, quan trọng hơn thua làm gì, nhà tôi gần bv Chợ Rẫy, đêm nào ra ban công đứng nhìn cũng thấy bv sáng đèn, nghĩ thấy bản thân còn may mắn, 30 chưa phải là Tết, 30t cũng chưa phải là hết.
Sau bao lần kì vọng thì tôi học đc cách: "chấp nhận thất bại, làm lại lần sau." Ko giàu 30 thì đợi 50. Cả đời này ko giàu thì cũng sống vui vẻ, hưởng thụ hơn nhiều ng.

@botgiatviso 11/2014
#904
Ưng 4

@pacpumpumcaccumcum 01/2018
#907
Ưng 4

@toicmnr_NO2 12/2013
#992
Ưng 5
hóng


Khoe ké ạ. Hị hị

@money is all ver24 06/2014
#1615
Ưng 4
Ngày mai là vào cty cách ly rồi, dịch bệnh căng quá.
Ở quê thì phong tỏa tùm lum, ko biết bố mẹ có ổn không, vừa rồi mới gởi về 5tr.
Mai rút thêm 5tr nữa gởi về, ở nhà ko làm gì ra tiền đâu.
Mình ở đây, vẫn phải đi làm, cố gắng tăng ca, may mắn hơn nhiều người khác vì cty ko đóng cửa, lương vẫn nhận đều đều.
Hi vọng dịch bệnh qua mau, mình sẽ chạy về nhà, làm cho ba mẹ một bữa cơm,cả nhà lại sum vầy

via theNEXTvoz for iPhone

@botgiatviso 11/2014
#1646
Ưng 4
Ms Y ngồi đó bên vệ đường, em nép vào mái hiên của một shop quần áo đã đóng cửa lâu ngày vì giãn cách.

Đường phố đìu hiu, thỉnh thoảng vài cơn gió nổi lên cuốn từng bịch nilon tung bay rồi mất hút, lạnh lẽo, em run rẩy.

Đã ba ngày em chưa ăn gì, quần áo trên người em cũ kĩ vá chằng chịt, em ôm khư cái bao nhỏ chứa vài vỏ lon. Cái bao rách nát nhưng nó là kế sinh nhai bao năm nay của em, ngày nay em chỉ nhặt được 5 vỏ lon, còn không đủ mua nổi ổ bánh mì.

Em nhớ về căn lều tạm bợ của em dưới gầm cầu, gọi là lều cho sang chứ thật ra chỉ là cái áo mưa cũ người ta vứt đi, em nhặt được bèn kiếm 4 cây gỗ cũ chống lên làm thành cái lều, có chỗ cho em che mưa che nắng.

Phàm là con người, dù bạn nghèo hay giàu, nếu đến một lúc nào đó bạn thất chí chán nản ngoài xã hội, điều đầu tiên bạn nghĩ đến chỉ có thể là nhà.

Em cũng vậy, em muốn về căn lều ấy nhưng vì lệnh giãn cách, em đã kẹt lại bên phường khác, em không thể trở về "nhà" của mình. Em nhớ cái lỗ rách to bằng nắm tay mà mỗi sớm mai nắng xuyên qua chiếu thẳng vào lều, nó làm sáng căn lều lên, em thường nhìn chăm chăm vào cái lỗ đó, em mê đắm thứ ánh sáng ấy.

Em cũng nhớ đám mười giờ em trồng cạnh lều, đã 3 ngày không ai chăm sóc tưới nước, liệu nó có sống nổi nữa không, nghĩ đến đó em bật khóc..

@Pội Pạc
#2007
Ưng 4
Muộn v rồi sao chị N còn chưa ngủ