Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: [Chia sẻ] Hành trình phát hiện, khám và mổ nội soi tim ở Canada mùa dịch

@Empty1269 Joined: 01/2014
#1
Ưng 12
Ưng 1

[Chia sẻ] Hành trình phát hiện, khám và mổ nội soi tim ở Canada mùa dịch

@Empty1269 01/2014
#19
Ưng 18
Vàng quan điểm
Phần 3: Chửi chết mẹ bọn bảo hiểm và 2 lần đi Toronto

Thành phố em ở tuy tự hào có bệnh viện rất to, nhưng ca của em bị đẩy lên tít bệnh viện tuyến trên ở Toronto. Thời gian khá gấp rút, vì cuối tháng 8 năm nay là em hết bảo hiểm, nếu mổ sau tháng 8 thì coi như em không được bảo hiểm chi trả xu nào. Thế nên suốt quá trình hội chẩn bệnh, mỗi lần nói chuyện với bác sĩ là em phải chèn thêm câu nhờ vả mong cô ấy ưu tiên cho mình trước. Cũng may trời thương em, cô bác sĩ đồng hành cùng em rất tốt, hiểu cho hoàn cảnh của em và cũng giúp em rất nhiều trong việc chiến nhau với bảo hiểm.

Mà bọn bảo hiểm cũng rất bố láo bố xiên. Sau khi nhận được hóa đơn viện phí 15k, chúng nó đòi em gửi hết bệnh án ở bên Ca, giấy tờ khám bệnh hồi ở VN, scan vé máy bay, hộ chiếu, dấu mộc nhập cảnh để chúng nó đánh giá. Khỏi phải nói đợt ấy em stress không ăn không ngủ được, gọi điện thoại khắp nơi xin giấy tờ, email mọi cửa ngoạc mồm ra ăn vạ. Cứ đặt điện thoại xuống là nước mắt chứa chan, tủi thân bệnh tật có một mình lại còn bị xoay chóng cả mặt. Giữa tháng 3 thì em hoàn thành đủ hồ sơ cho bảo hiểm, bảo hiểm đồng ý trả cho em hóa đơn 15k kia.

Vài hôm sau chúng nó email cho bác sĩ của em để cô kí giấy cho em bay về VN (bố láo chưa?), đồng thời chúng nó gọi cho em, dọa là giờ tụi tao mua vé cho mày bay về, nếu mày không về thì từ giờ tụi tao không chi trả cho mày nữa. Ngay chiều hôm ấy cô bác sĩ gọi cho em hỏi, vì trước đó đã thống nhất em mổ bên này rồi. Tụi này làm ăn khuất tất dấm dúi, tính lợi dụng em ngu ngơ ú ớ để đẩy em về VN, chúng nó khỏi phải chi trả tiếp. À ok Thích chơi thì em chiều thôi. Em tâm sự với bác sĩ, trình bày VN đóng biên, cháu đang học dở dang, bay đi bay lại ảnh hưởng sức khỏe, mà ca của cháu đang nguy, cô công nhận không? Nên cô giúp cháu cho cháu mổ bên này nha, cả nhà cháu mang ơn cô. 2 ngày sau bảo hiểm trả lời em, đồng ý chi trả cho ca mổ sắp tới, đồng thời dặn có lịch chị nhớ báo tụi em nha để em sắp xếp nha )

Lần 1 (đầu tháng 7/2021), em đi Tô để siêu âm + siêu âm tim qua thực quản (lần nữa) để tổ bác sĩ đánh giá trước khi xuống dao. Lúc ấy em nghĩ chắc cuối tháng 7, thậm chí sang tháng 8 mới được mổ. Không ngờ sau đó 2 tuần thì em lên thớt luôn.

2 lần đi Tô em đều được bồ đưa đi, trộm vía may mắn gặp được anh dai tử tế đồng hành. Em là nv Hilton nên được book phòng giá nội bộ, 60đ/đêm khách sạn trung tâm thành phố, đi bộ 5p đến viện. Ăn uống thì bét nhè thả ga vì gần khu Chinatown. Đã thế còn được chính phủ hoàn thuế nên coi như lần 1 đi free không mất xu nào hehe.

Buổi sáng hôm mổ em chỉ được ăn 1 lát bánh mì mỏng dính + uống 1 cốc nước lúc 6 rưỡi. Nhịn từ đấy đến 11h mới thư thả đi bộ vào viện, làm thủ tục xong là 1h chiều (kinh chưa). Thay quần áo mổ, đặt kim luồn, đo chỉ số sinh tồn, cộn lông lào (vì đặt ống ở tĩnh mạch bẹn), kí tá các loại giấy tờ, bác sĩ vào giải thích quy trình mổ, kí thêm vài giấy cho phép bác sĩ làm các thứ nếu có biến chứng trên bàn mổ, vân vân và vân vân. 2 rưỡi chiều được đẩy vào phòng mổ, phê ngay sau 5p truyền thuốc mê

Phê bao lâu không rõ, em cảm thấy buốt chỗ lồng ngực và bắt đầu cảm giác ngta đang rút ống luồn ra. Cảm thấy có cả nước gì ấm ấm chảy xuống đùi nhưng em nghĩ do mình đến ngày rớt dâu thôi, không nghĩ gì nhiều vì em có báo cho y tá trước đó rồi. Hóa ra không phải, ấm ấm đấy là máu chảy ra từ chỗ luồn ống nội soi ạ Trong lúc vẫn đang rất phê thì bác sĩ mổ bảo ca mổ thành công, các bác bít cái lỗ thông đó cho cháu rồi nhé. SpO2 lên 96% ngay lập tức. Nói xong bác đi luôn, em chỉ kịp thều thào thank you so much, chả biết ngta có nghe thấy không

Đêm đó em nằm phòng hậu phẫu, 2 tiếng một lần có y tá đến đo chỉ số, vạch bẹn ra xem vết thương có chảy máu trong hay không. Tỉnh thuốc mê một cái là mồm em hót như chim, tay bấm đt choành choạch, ăn uống bình thường luôn. Bố mẹ em đêm ấy ở nhà không ngủ, chỉ chờ em nhắn về (em đưa đt nhờ bồ nhắn nếu bv gọi nó nhưng nó gõ một đoạn văn tiếng Anh các cụ có hiểu đâu ), mà em gái em thì ngủ hơi nướng). Trưa hôm sau siêu âm tim rồi chạy điện tim đồ, kết quả ổn, bác sĩ cho em ra viện luôn. Vui + đói (cơm trong viện toàn đồ khó ăn) nên tối hôm ấy em khao bồ ăn 1 bữa toàn thịt chõe mồm luôn

1 tuần sau đấy vết thương khô, bong vẩy, em đi lại bình thường. Bác sĩ hẹn sau 4 tuần - 3 tháng - 6 tháng đi siêu âm, xét nghiệm máu xem tình hình. Tạm thời em thấy mình không còn mệt mỏi như trước, đi bộ cũng đi được quãng đường dài hơn. Thỉnh thoảng tim đập hơi nhanh nhưng đó là bình thường, nếu trên 30p mới lo (bs nói thế). Em phải uống Aspirin 81mg mỗi ngày trong 6 tháng để tránh cục máu đông.

Sơ sơ đó là hành trình của em. Em cảm thấy mình khá may mắn vì gặp thầy gặp thuốc, mọi việc lúc đầu khó nhưng sau cũng thuận lợi. Nhiều lúc cũng tủi vì phải một mình chiến đấu, nhưng chính vì thế mới thấy đi đâu thì đi, quan trọng phải khỏe mạnh thì người ở nhà mới yên tâm được, phỏng ạ?


Sent using vozFApp

@Empty1269 01/2014
#20
Ưng 5
Vàng quan điểm
Mấy bệnh này giờ tay nghề bác sĩ VN mổ vô địch nói ko ngoa, nam có Viện tim bắc có Bạch mai

Chẳng qua thiết bị phụ tùng phải nhập về làm đội chi phí mắc kinh khủng

Mổ nội soi là thòng dây từ dưới chân lên phải ko nhỉ? Ko biết luồn thế nào hay phết

Xiên 3 ống vào chỗ tĩnh mạch ở bẹn, 1 cái làm camera, 1 cái đưa thiết bị và 1 cái làm gì đó... Cả 3 ống đều dòng lên đến tim bác ạ. Nghe thì sợ chứ lên bàn nằm tiêm thuốc mê vào thì biết gì nữa đâu

Bạch Mai gọi là đỉnh cao rồi, ngày bé em đi đủ các viện đều không ra bệnh, đến Bạch Mai gặp bác trưởng khoa siêu âm tim ngày ấy bác tìm được bệnh rồi lên phác đồ mổ cho em. Giờ bác là tên tuổi nổi tiếng trong Bạch Mai rồi nhưng nhìn bệnh án bác nhận ra em ngay


Sent using vozFApp