Tối giản việc đọc tin nổi bật, comment chất lượng nhiều reaction trên voz cho các fen bận rộn.

VozFen.com: Bà nội tôi sắp mất rồi, buồn quá các bác.

@シリラ フィオナ
#1
Ưng 86

Bà nội tôi sắp mất rồi, buồn quá các bác.

s2…
s2.heartbreak

@s2.heartbreak
#2
Ưng 15
Vàng quan điểm
Chia buồn cùng bạn, ngày bố tôi mất tôi cũng không có mặt ở bên cạnh bố những giây phút cuối.

Lúc bố tôi mất thì tôi đang chạy tìm ngoài đường để mua ống đặt nội khí quản để hỗ trợ bố tôi thở.
Lúc tôi mua được đang chạy về gần đến nhà thì không kịp nữa rồi.

Bi…
Big boom

03/2020

@Big boom 03/2020
#25
Ưng 7
Vàng quan điểm
Buồn quá không biết tâm sự cùng ai đành mượn acc voz ông đồng nghiệp lên đây tâm sự cho nguôi ngoai phần nào.
Tuổi thơ tôi do ba mẹ bận đi làm nên luôn quấn quýt quanh bà nội. Hai bà cháu tôi thương nhau lắm, có giận nhau cũng chả bao giờ giận lâu được vài tiếng là huề. Bà lo lắng cho tôi mọi thứ từ lúc còn tấm bé tới khi tôi lớn khôn, dạy tôi làm người chứ lúc nhỏ còn bé chưa biết chuyện tôi hỗn lắm.
Rồi bà cũng dần yếu đi do bệnh tuổi già( bà 90 rồi) Ban đầu nội tôi bị lú lẫn nhưng vẫn còn nhận biết người thân, nội còn hay kể với mấy dì là "thằng Qu nó thương tao lắm, nó còn cự má nó rằng đây là bà nội tui mà."
Tôi sớm ý thức được việc trước sau gì ngày này cũng tới, tôi cố hết sức dành thời gian cho nội nhưng mà lâu lâu vẫn tỏ ra bực dọc vì nội bị lẫn nên hay sai hỏi 1 thứ nhiều lần với nữa công việc bận rộn nên không trò chuyện với nội nhiều được để bà nằm mình trong phòng suốt. Giờ tôi thấy có lỗi quá.
Đùng cái tuần lễ nay bệnh tình bà trở nặng. Bà rơi vào trạng thái sống thực vật nằm một chỗ, ngủ li bì không ăn uống nói được nữa phải đút sữa, lâu lâu mới mở mắt dậy nhìn xung quanh chút rồi lại ngủ. Bác sĩ bảo rằng được ngày nào hay ngày ấy. Gia đình cũng đã chuẩn bị lo hậu sự cho bà.
Trời đất quanh tôi như sụp đổ. Ngày tôi sợ nhất đã tới, tôi sắp phải li biệt người bà nội mà tôi thương hơn cả cha mẹ mình. Tôi ngồi bên giường chăm nội, nội thức dậy nhìn tôi như muốn nói gì đó nhưng không thể, chỉ có nước mắt nội trào ra. Tôi khóc như một đứa trẻ. Tôi giận mình và hối hận kinh khủng. Tôi cứ tự hỏi mình lần cuối mình làm nội cười hay nghe nội tâm sự là khi nào? Hàng loạt kỷ niệm bà cháu cứ ùa về trong tôi, đáng nhẽ tôi nên ngồi ôn lại với nội khi nội còn tỉnh táo chứ, sao tôi vô tâm đến thế. Tôi cố lục lọi lại ký ức xem nội có tâm nguyện gì nhắn nhủ tôi làm không, nhận ra nội chưa từng đỏi hỏi gì ở tôi cả.
Tôi vốn dĩ theo thuyết vô thần(không tin ma hay thần, chết là hết) nhưng khi nghĩ tới việc ký ức của tôi trong bà sẽ tan vào hư vô, tôi không tài nào chấp nhận nổi, đành tìm kiếm niềm tin mới ở phật giáo như cứu cánh vì sư bảo sau khi chết tâm thức không tan biến mà đầu thai, nhưng sẽ quên hết mọi việc ở kiếp này. Tôi hỏi bác sĩ tâm lí thì họ bảo tôi phải quên đi để sống tiếp, nhưng tôi không muốn quên kỷ niệm bà cháu tôi, tôi thấy vậy thì bất hiếu quá.
Bà cháu ở với nhau cả chục năm, giờ mới nhận ra chẳng có nổi một bức hình hai bà cháu chụp chung.
Giờ tôi phải làm gì đây, trước mắt chỉ biết dành thời gian cho bà nội tới lúc nội mất, vậy sau đó tôi có nên nghe lời bác sĩ gác lại mọi kỷ niệm một góc để vui vẻ sống tiếp, làm vậy tôi thấy bất hiếu quá.
P/s: Ai còn người thân thì cố dành thời gian cho họ, vì không sẽ day dứt lắm. Tình yêu công việc không quan trọng bằng tình thân đâu.
Con thương nội lắm, nội thân yêu của con.
Một người sẽ chết 3 lần:
1. Khi họ tắt thở, đó là cái chết về mặt sinh học.
2. Khi họ được tổ chức lễ tang và những người yêu quý họ gửi lời chào sau cùng, chính thức từ biệt sự xuất hiện của họ trên cõi đời này, đó là cái chết về mặt xã hội.
3. Khi họ biến mất khỏi tất cả những ký ức và nỗi nhớ của người còn sống, đó là cái chết về mặt tâm hồn.
Con người sống cũng 80 năm là chết, nhưng lại có người sống mãi, là do họ chưa chết lần thứ 3

Em…
EmCóYêuAnhKhông

12/2020

@EmCóYêuAnhKhông 12/2020
#41
Ưng 5
Vàng quan điểm
Buồn quá không biết tâm sự cùng ai đành mượn acc voz ông đồng nghiệp lên đây tâm sự cho nguôi ngoai phần nào.
Tuổi thơ tôi do ba mẹ bận đi làm nên luôn quấn quýt quanh bà nội. Hai bà cháu tôi thương nhau lắm, có giận nhau cũng chả bao giờ giận lâu được vài tiếng là huề. Bà lo lắng cho tôi mọi thứ từ lúc còn tấm bé tới khi tôi lớn khôn, dạy tôi làm người chứ lúc nhỏ còn bé chưa biết chuyện tôi hỗn lắm.
Rồi bà cũng dần yếu đi do bệnh tuổi già( bà 90 rồi) Ban đầu nội tôi bị lú lẫn nhưng vẫn còn nhận biết người thân, nội còn hay kể với mấy dì là "thằng Qu nó thương tao lắm, nó còn cự má nó rằng đây là bà nội tui mà."
Tôi sớm ý thức được việc trước sau gì ngày này cũng tới, tôi cố hết sức dành thời gian cho nội nhưng mà lâu lâu vẫn tỏ ra bực dọc vì nội bị lẫn nên hay sai hỏi 1 thứ nhiều lần với nữa công việc bận rộn nên không trò chuyện với nội nhiều được để bà nằm mình trong phòng suốt. Giờ tôi thấy có lỗi quá.
Đùng cái tuần lễ nay bệnh tình bà trở nặng. Bà rơi vào trạng thái sống thực vật nằm một chỗ, ngủ li bì không ăn uống nói được nữa phải đút sữa, lâu lâu mới mở mắt dậy nhìn xung quanh chút rồi lại ngủ. Bác sĩ bảo rằng được ngày nào hay ngày ấy. Gia đình cũng đã chuẩn bị lo hậu sự cho bà.
Trời đất quanh tôi như sụp đổ. Ngày tôi sợ nhất đã tới, tôi sắp phải li biệt người bà nội mà tôi thương hơn cả cha mẹ mình. Tôi ngồi bên giường chăm nội, nội thức dậy nhìn tôi như muốn nói gì đó nhưng không thể, chỉ có nước mắt nội trào ra. Tôi khóc như một đứa trẻ. Tôi giận mình và hối hận kinh khủng. Tôi cứ tự hỏi mình lần cuối mình làm nội cười hay nghe nội tâm sự là khi nào? Hàng loạt kỷ niệm bà cháu cứ ùa về trong tôi, đáng nhẽ tôi nên ngồi ôn lại với nội khi nội còn tỉnh táo chứ, sao tôi vô tâm đến thế. Tôi cố lục lọi lại ký ức xem nội có tâm nguyện gì nhắn nhủ tôi làm không, nhận ra nội chưa từng đỏi hỏi gì ở tôi cả.
Tôi vốn dĩ theo thuyết vô thần(không tin ma hay thần, chết là hết) nhưng khi nghĩ tới việc ký ức của tôi trong bà sẽ tan vào hư vô, tôi không tài nào chấp nhận nổi, đành tìm kiếm niềm tin mới ở phật giáo như cứu cánh vì sư bảo sau khi chết tâm thức không tan biến mà đầu thai, nhưng sẽ quên hết mọi việc ở kiếp này. Tôi hỏi bác sĩ tâm lí thì họ bảo tôi phải quên đi để sống tiếp, nhưng tôi không muốn quên kỷ niệm bà cháu tôi, tôi thấy vậy thì bất hiếu quá.
Bà cháu ở với nhau cả chục năm, giờ mới nhận ra chẳng có nổi một bức hình hai bà cháu chụp chung.
Giờ tôi phải làm gì đây, trước mắt chỉ biết dành thời gian cho bà nội tới lúc nội mất, vậy sau đó tôi có nên nghe lời bác sĩ gác lại mọi kỷ niệm một góc để vui vẻ sống tiếp, làm vậy tôi thấy bất hiếu quá.
P/s: Ai còn người thân thì cố dành thời gian cho họ, vì không sẽ day dứt lắm. Tình yêu công việc không quan trọng bằng tình thân đâu.
Con thương nội lắm, nội thân yêu của con.
Thread viết cứ như đang nói về tôi vậy, bà nội tôi cũng đang rất yếu rồi. Bà tôi SN 1925, năm nay cũng 96 tuổi rồi, mấy ngày trước bà tôi ngừng thở cả nhà gọi các bác các cô về hết, may mà bà tôi qua khỏi. Tôi ở cùng bà từ bé đến lớn, tuy nhà đông con cháu nhưng bà có gì ngon lại nhớ đến đứa cháu út là tôi, mởi lần lĩnh lương bà lại hay cho tôi 10% số lương bà lĩnh được, bác dâu thứ 3 gần nhà hay than là sao bà chỉ quý mỗi thằng cháu út của bà thôi. Nhà có công việc gì bà toàn gọi tôi sang ăn, bà bảo không có tôi bà ăn không ngon, hôm tôi không sang bà bảo các bác thằng T nó đâu sao không sang, suốt bưỡi bà chả ăn gì
Hiện tại bà tôi cũng như bà nội thread chỉ đút được sữa thôi

Sent from Đĩa Bay via nextVOZ